Cảm lạnh mùa hè 3.7

Đang nói đến đây thì bố tôi về. Kể từ khi vị nhân sĩ không chuyên này say mê cái quỹ gì đó, gặp ông ở nhà còn khó hơn gặp lãnh đạo cấp cao.

Tôi từ sofa bật dậy, chạy đến trước mặt ông: “Thế nào rồi bố, có kiếm được không ạ?” Thấy tôi tích cực hưởng ứng chính sách quốc gia như vậy, bố tôi liền cười ha ha.

“Nha đầu này biết quan tâm tới bố từ khi nào thế? Từ nhỏ tới lớn, có bao giờ thấy con hỏi bố những chuyện bên ngoài, không liên quan tới con đâu.” Ông nhặt tờ báo lá cải lên cuộn tròn lại.

Tôi quay sang ông làm mặt hề, rồi rời đi một cách có hiểu biết. Hứa Y Nam, giống như kẹo cao su dính chặt lấy người tôi, hỏi đó hỏi đây.

Tôi vội vội vàng vàng thu dọn mấy cái túi trên bàn uống nước, dùng tốc độ của vận động viên chạy đường dài chạy về nhà. Hứa Y Nam, tên đó chịu thiệt thòi rồi, còn chưa kịp hỏi câu nữa, tôi đã đánh bài chuồn.

Nhắc tới Hứa Y Nam, anh chàng đó hồi nhỏ là một cậu chàng rất ngoan. Hàng ngày từ sáng sớm mẹ mang gửi anh ấy nhà trẻ, đặt anh ấy ở đâu thì cho tới tối khi mẹ đến đón về, anh ấy vẫn ở nguyên chỗ đó. Nhưng anh ấy cũng rất yêu thương tôi, có đồ ăn ngon luôn chia cho tôi một nửa, có đồ chơi đẹp, đợi tôi chơi chán, bỏ đi, anh ấy mới chơi lại. Sau khi lấy chị dâu, anh ấy không còn như thế nữa. Anh ấy tốt với chị dâu hơn tôi, ai bảo chị dâu mới là người bên anh ấy cả đời cơ chứ.

Tôi còn đang mải nghĩ thì di động đã đổ chuông, là Hàn Cần Hiên gọi đến, tôi đợi hết một hồi chuông mới nhấc máy.

“Y Thần, cám ơn em.”  Tôi có chút bối rối như “hòa thượng trượng hai không với tới đầu”[1]. “Cảm ơn em cái gì chứ?” Lẽ nào lúc tiễn tôi ra cửa chị ấy nhặt được tiền? Nếu thế người phát hiện ra trước phải là tôi chứ. Tôi có chút nghi ngờ, tính là phải hỏi cho rõ.

“Món quà sinh nhật ấy.” Cuối cùng chị ấy cũng nói rõ ra khiến tôi thở phào nhẹ nhõm.

Tốn mất nửa tháng lương của tôi, có thể nào không làm chị thích thú không, nếu không phải là Hứa Y Nam cứ bám riết lấy tôi, tôi cũng không đi. Kết quả, cơm chả được một miếng mà mất của tôi mấy trăm nhân dân tệ, làm tôi tiếc đứt ruột. Đúng rồi, có đi có lại, tôi sẽ đợi xem đến sinh nhật tôi Hàn Cần Hiên chị sẽ tặng tôi cái gì. Quà tặng giá trị thế, chị cứ giữ đi.

“Có thời gian thì em nhớ về nhà thường xuyên nhé, mẹ nhắc em luôn đấy.” Điện thoại vọng đến tiếng Hứa Y Nam gọi chị ấy, tôi cười thầm trong bụng rồi gác máy.

Về đến công ty tôi phải giở quyển lịch bàn đến n lần mới phát hiện, muốn đợi đến sinh nhật tôi thật cũng không dễ, ít nhất cũng cần đợi mười tháng bảy ngày nữa.

Nhìn vào con số chỉ ngày hôm nay trên quyển lịch, tim tôi tê tái. Hôm nay là ngày ba mươi tháng sáu, tháng sáu đã qua đi như vậy đấy. Y Dương anh có nhớ không? Chúng ta đã chia tay tròn một tháng rồi!

Còn nhớ ngày đầu tiên của tháng sáu, anh tặng tôi một cây kẹo mút vị chanh, cho đến giờ tôi vẫn giữ, luôn để nó trong ngăn kéo bàn.

Y Dương, em vẫn nhớ anh, tháng sáu này đối với em mà nói, thực sự rất khó khắn!

Giữ lại giọt nước mắt không người thương hại, tôi bắt đầu làm việc. Tháng sáu này, mãi mãi tôi không thể nào quên!

 


[1] Thời cổ đại, người thường chỉ cao khoảng tám thước, giơ tay lên không quá được một trượng mà Kim Cương hòa thượng cao một trượng hai cho nên người thường không thể chạm tới đầu ngài. Ý cả câu muốn chỉ những việc làm mình không đạt được

 

One comment on “Cảm lạnh mùa hè 3.7

  1. Pingback: Cảm lạnh mùa hè – Vu Thiêm Hâm « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s