Cảm lạnh mùa hè 3.6

Tôi sử dụng tốc độ sấm chớp, gắp một nhát ba con tôm vào bát. Số tôi đúng là sung sướng về đường ăn uống!

Y Dương, anh thật đen đủi, ai bảo anh lại chia tay bà cô đây. Giả sử chúng ta vẫn còn yêu nhau, bà cô đây nhất định sẽ vứt bỏ liêm sỉ lấy phần về cho nhà ngươi tha hồ tận hưởng.

Vậy là tôi vừa nghe bọn họ chúc tụng nhau vừa bóc tôm ăn, thi thoảng còn nổi hứng quay sang Mỹ Tuệ nha đầu đó nâng ly. Tóm lại, tôi yên tâm ăn uống là do không biết có người để ý tới mình.

Không lâu sau, mơ hồ nghe thấy tiếng chuông điện thoại, tôi liếc qua màn hình, là Hứa Y Nam. Tôi đột nhiên nhớ ra một chuyện, hôm nay là sinh nhật Hàn Cần Hiên, thầm nghĩ, thôi xong rồi, tôi đã hứa với anh ấy là sẽ về tham dự sinh nhật vợ anh ấy. Nhưng bây giờ không còn kịp đến nữa rồi. Chuông điện thoại vẫn réo rắt vang lên không ngừng, tiếng cười nói chúc tụng trên bàn tiệc át cả tiếng chuông điện thoại, lúc này chẳng có ai quan tâm là   điện thoại của ai nữa. Đã sai rồi chỉ còn biết tiếp tục sai thôi, tôi đơn giản chỉ là tháo pin điện thoại ra.

Sau khi ngồi xuống tôi mới phát hiện đĩa bên cạnh tôi đựng đầy vỏ tôm, từng đống từng đống một, giống như một ngọn đồi nhỏ. Tôi không biết liêm sỉ, cúi đầu, lặng lẽ gạt đống vỏ tôm xuống đất.

Đây không gọi là không có tố chất, mà gọi là không có triển vọng. Lẽ nào Hứa Y Thần tôi thông minh tuyệt đỉnh lại không biết là xén lông cừu không thể chỉ xén một con. Hoặc là trong mắt mọi người tôi giống như là một con mèo lười biếng, tham ăn, làm một con mèo có gì không tốt đâu. Cũng giống như cái vòng tay đó, thế giới này đâu thể thiếu mèo được.

Đột nhiên tôi có cảm giác lúc này Hứa Y Nam nhất định đang nguyền rủa tôi. Lúc định thần lại, vừa hay thấy Mỹ Tuệ nâng ly, cô ấy không uống nhiều, xem ra vẫn còn rất tỉnh táo. Tôi rất ngưỡng mộ tửu lượng của cô ấy, tốt đến kinh người. Sau khi kết thúc “công việc” ăn uống, khách khứa “nhà ai người ấy về, mẹ ai người ấy tìm”. Đương nhiên, nhà tôi, có một mình tôi thôi.

Tư Mỹ Tuệ, cậu hại chết tớ rồi!

Về đến nhà tôi mang hộp phấn Oupolai[1] treo lên cánh cửa chống trộm, ngày mai phải dậy sớm mang đi tặng mới được, tránh để lâu lại quên mất.

Sau khi mở nguồn máy điện thoại, tôi còn chưa kịp chuẩn bị tâm lý, điện thoại đã rung ù ù và báo: “Bạn có tin nhắn mới, mời đọc tin.”

Điện thoại báo có chín cuộc gọi nhỡ của Hứa Y Nam, cuối cùng là một tin nhắn ngắn mới gửi: “Nha đầu thối, gặp sẽ tính sổ.”

Tôi vội vàng bấm phím soạn tin nhắn lại: “Anh trai yêu quý, oan cho em.” Soạn xong, ngập ngừng một hồi rồi lại không gửi, sau đó tắt máy.

Tục ngữ dạy rất đúng, giải thích phải đợi thời cơ. Tôi sợ dùng cách này sẽ khiến Hứa Y Nam, tên đó thẹn quá hóa giận, có thể làm tôi không có cơ hội nhìn thấy ánh dương ngày mai. Xem chừng tên tiểu tử này thật sự đang rất giận.

Được rồi, kệ anh ấy. Việc ngày mai để ngày mai giải quyết, tạm thời dẹp nó qua một bên để ngủ cho ngon cái đã. Nghĩ vậy rồi tôi úp mặt xuống gối, ngủ một mạch đến sang hôm sau.

Gần trưa, lúc tôi về nhà, là về nhà mẹ tôi, lúc lấy chìa khóa từ túi xách ra để mở cửa tôi mới phát hiện mình quên mang chìa khóa. Tôi đành ấn chuông cửa, người ra mở cửa là chị dâu Hàn Cần Hiên.

Chị ấy tươi cười mở cửa cho tôi, sau đó còn chạy đi lấy cho tôi một cốc coca, thật là người tốt. Sinh nhật chị ấy tôi không đến dự mà còn có thể tươi cười đón tiếp tôi nồng hậu như thế này, thật là tốt tính. Có lẽ chị ấy vốn cũng không hy vọng tôi sẽ đến.

“Hàn Cần Hiên, anh em đâu?” Bất luận thế nào tôi cũng phải tìm đến “kẻ địch” trước tiên. Chị dâu vừa lau sàn nhà vừa chỉ tay vào phòng trong.

Tôi đưa tặng chị ấy quà sinh nhật, quan sát dáng vẻ tươi cười của chị ấy. Lúc này Hứa Y Nam cũng từ trong nhà đi ra. Mặt anh ấy còn ngắn hơn cả mặt con lừa. “Giỏi lắm, Hứa Y Thần, em nói xem, hôm qua vì sao không đến?” Anh ấy như là quản ngục ngồi xuống cạnh tôi, nhổ miếng dưa chuột đang nhai trong miệng ra, đưa đến trước miệng tôi, thật sự là kinh chết đi được. Tôi không thèm quan tâm đến mấy hành động biến thái của anh ấy, lẳng lặng ngả đầu ra sau sofa. Tôi nhớ đến một câu nói trong tiểu phẩm, đều là người một nhà, nhường nhịn nhau một chút có gì là ghê gớm.

“Hôm qua em có người bạn bị viêm ruột thừa cấp tính phải cấp cứu.” Tôi vội vàng giải thích lý do, nói trôi chảy không hề vấp váp, Hứa Y Thần bây giờ nói dối không còn biết đỏ mặt nữa.


[1] Tên một hãng mỹ phẩm nổi tiếng của Trung Quốc

One comment on “Cảm lạnh mùa hè 3.6

  1. Pingback: Cảm lạnh mùa hè – Vu Thiêm Hâm « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s