Cảm lạnh mùa hè 3.3

Đợi đến n phút sau, tôi trốn làm chạy xuống dưới lầu đợi ông anh đáng ghét ấy. Vừa đợi vừa nghĩ, lẽ nào tôi không giống phụ nữ sao, tôi bèn soi vào cửa kính tòa nhà kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới, tôi thấy mình chỗ nào cũng giống phụ nữ cả, mà còn là một thục nữ nữa. Hứa Y Nam, cái tên xấu xa này, tính cách tôi không tốt thì nói thẳng ra, lại còn dám bảo tôi là phụ nữ một nửa, lẽ nào tôi là ma nữ trong truyền thuyết? Đột nhiên, từ trên lầu đi xuống một anh chàng đẹp trai, mặt mày thanh tú, tôi vội vàng che giấu sự giận dữ.

Câu nói đó của Hứa Y Nam cũng chẳng có gì nghiêm trọng lắm, thế mà hại tôi buồn rầu mất mười bảy phút.

Không lâu sau, từ xa tôi đã nhìn thấy ông anh trai lái chiếc xe Alto màu trắng không cũ cũng không mới, từ từ tiến về phía tôi.

Sau khi lên xe, tôi lại một lần nữa mang thắc mắc của mình nói lại với anh ấy, rằng tại sao xe Alto không có cách nào biến thành xe Audi. Anh ấy thản nhiên quẳng lại cho tôi một câu trả lời gây sốc nặng: “Vợ anh chỉ thích ngồi xe Alto.”

Tôi đã từng gặp qua loại người không biết xấu hổ nhưng chưa từng gặp loại nào đặc biệt không biết xấu hổ như anh trai tôi thế này. Thiên hạ làm gì có người phụ nữ nào thích ngồi xe Alto mà không thích ngồi xe Audi chứ?

Anh ấy cười “hi hi” một tiếng khiến tôi có chút bực bội.

Chúng tôi đến cao ốc Vinh Thịnh, lâu lắm rồi không đi mua sắm, lúc có tâm trạng thì không có thời gian, còn lúc có thời gian thì không có tâm trạng, tóm lại, chuyện là như vậy đấy.

Tôi đi xuống khu bán đồ trang sức ở dưới tầng trệt, thấy một chiếc lắc tay gắn kim cương rất vừa ý, nhưng khi nhìn thấy giá tiền trên đó thì chưa kịp lấy ra đeo thử đã vội vàng bảo nhân viên bán hàng đặt trở lại quầy.

Xem chừng năm nay tôi làm không đủ tiền mua nó rồi, muốn trông đợi vào người khác cũng không được, vậy thì tôi chỉ còn cách cố gắng kiếm tiền thôi. Tôi giơ tay làm điệu bộ chiến thắng. Go! Go! Cố lên!

Hứa Y Nam thấy biểu hiện kỳ quái trên mặt tôi bèn kéo kéo tay áo tôi hỏi có chuyện gì. Tôi dùng tay ra hiệu ba lần, cuối cùng anh ấy cũng hiểu cái lắc đó giá chín nghìn chín trăm tám mươi đồng, anh chàng này thật là tối dạ quá đi. Tôi bắt đầu nghi ngờ chúng tôi có phải do cùng một mẹ sinh ra.

Còn chưa ra khỏi cửa, anh ấy đã như một tên bắt cóc, lôi tôi trở lại bên trong, làm tôi bị một phen choáng váng.

Tôi chán nản hỏi anh ấy bị làm sao, anh ấy nắm tay tôi lôi đi, giống như một tên trộm nói với tôi: “Đắt một chút không vấn đề gì!”

Nhân viên bán hàng cẩn thận lấy ra chiếc lắc tay đó, ướm thử lên tay tôi.Thiết kế độc đáo đặt lên đôi tay trắng hồng của tôi lại càng bội phần độc đáo. Lúc này lòng tự ái của tôi dâng lên, Hứa Y Nam gõ vào đầu tôi một cái. Cho dù là không phải mua cho tôi, nhưng trước tiên cũng phải thỏa cơn nghiền cái đã, như thế cũng không được hay sao?

“Hứa Y Nam, anh không định cho em thử mỗi một chiếc này đấy chứ?” Tôi vỗ vỗ vai anh ấy, dáng vẻ như làm nũng.

“Em thế đủ rồi đấy. Đã có bạn trai cớ gì còn quay sang bắt vạ anh. Đợi khi em ế chồng, lúc đó anh trai đây sẽ mua cho em một cái y như thế này.” Anh ấy xoa dịu tôi qua loa như vậy, thật là bực mình quá đi. Nhưng dù sao chúng tôi cũng cùng chung sống hai mươi mấy năm qua, rõ ràng là anh em thân thiết, tôi làm sao mà oán hận anh ấy được?

“Hứa Y Nam, anh giỏi lắm, đợi đến ngày em kết hôn, nhất định em sẽ mua sợi dây đáng giá hơn đây gấp một trăm lần.” Tôi tức giận đá mạnh vào chân anh ấy rồi bỏ mặc anh ấy một mình đứng tại chỗ, rú lên như một con ác thú.

Hứa Y Nam cũng là trốn việc đến đây, sau khi đưa tôi về chỗ làm anh ấy lái xe đi luôn. Trước khi đi còn cẩn thận nhắc lại với tôi, mai là sinh nhật của Hàn Cần Hiên, bất luận có xảy ra chuyện gì cũng phải có mặt, cho dù đó là bão tuyết hay động đất, sóng thần…

Tôi nghe mà đầu óc loạn hết cả lên, gật đầu như một con ngốc, mãi tới khi chiếc xe Alto mất dạng trên đường thì mới lấy lại được tinh thần để bước lên lầu.

“Y Thần, cô về rồi, may quá, trưởng phòng tìm cô ba lần rồi đấy. Tôi nói cô cùng với Ngải Tân bàn chuyện thiết kế, biết thế rồi cô tự cân nhắc nhé.” Lão Lý nói những lời này với vẻ mặt rất nghiêm trọng, xong rồi bỏ đi luôn.

Tôi gõ cửa phòng trưởng phòng, lúc này sự sợ hãi làm tim như muốn nhảy lên tận cổ. Không biết tôi sẽ bị mắng thế nào đây, lòng bàn tay toát mồ hôi. Sau khi vào phòng, thái độ của trưởng phòng rất tốt, chỉ tôi ngồi xuống, nói rằng thái độ làm việc cũng như chất lượng công việc tôi trong thời gian qua đều rất tốt. Trái tim tôi cuối cùng cũng đã trở về lồng ngực, tôi thở phào nhẹ nhõm. Sau đó tôi thầm nghĩ, vì công việc tôi đã phải làm ngày làm đêm, đâu có dễ dàng gì. Trưởng phòng nói, tôi sẽ được tăng lương,  mọi oán giận trong lòng tôi bỗng chốc tiêu tan hết, và còn cảm thấy trưởng phòng là người phụ nữ đẹp nhất trên thế giới này.

Advertisements

Cảm lạnh mùa hè 3.2

Đợi đến n phút sau, tôi trốn làm chạy xuống dưới lầu đợi ông anh đáng ghét ấy. Vừa đợi vừa nghĩ, lẽ nào tôi không giống phụ nữ sao, tôi bèn soi vào cửa kính tòa nhà kiểm tra một lượt từ trên xuống dưới, tôi thấy mình chỗ nào cũng giống phụ nữ cả, mà còn là một thục nữ nữa. Hứa Y Nam, cái tên xấu xa này, tính cách tôi không tốt thì nói thẳng ra, lại còn dám bảo tôi là phụ nữ một nửa, lẽ nào tôi là ma nữ trong truyền thuyết? Đột nhiên, từ trên lầu đi xuống một anh chàng đẹp trai, mặt mày thanh tú, tôi vội vàng che giấu sự giận dữ.

Câu nói đó của Hứa Y Nam cũng chẳng có gì nghiêm trọng lắm, thế mà hại tôi buồn rầu mất mười bảy phút.

Không lâu sau, từ xa tôi đã nhìn thấy ông anh trai lái chiếc xe Alto màu trắng không cũ cũng không mới, từ từ tiến về phía tôi.

Sau khi lên xe, tôi lại một lần nữa mang thắc mắc của mình nói lại với anh ấy, rằng tại sao xe Alto không có cách nào biến thành xe Audi. Anh ấy thản nhiên quẳng lại cho tôi một câu trả lời gây sốc nặng: “Vợ anh chỉ thích ngồi xe Alto.”

Tôi đã từng gặp qua loại người không biết xấu hổ nhưng chưa từng gặp loại nào đặc biệt không biết xấu hổ như anh trai tôi thế này. Thiên hạ làm gì có người phụ nữ nào thích ngồi xe Alto mà không thích ngồi xe Audi chứ?

Anh ấy cười “hi hi” một tiếng khiến tôi có chút bực bội.

Chúng tôi đến cao ốc Vinh Thịnh, lâu lắm rồi không đi mua sắm, lúc có tâm trạng thì không có thời gian, còn lúc có thời gian thì không có tâm trạng, tóm lại, chuyện là như vậy đấy.

Tôi đi xuống khu bán đồ trang sức ở dưới tầng trệt, thấy một chiếc lắc tay gắn kim cương rất vừa ý, nhưng khi nhìn thấy giá tiền trên đó thì chưa kịp lấy ra đeo thử đã vội vàng bảo nhân viên bán hàng đặt trở lại quầy.

Xem chừng năm nay tôi làm không đủ tiền mua nó rồi, muốn trông đợi vào người khác cũng không được, vậy thì tôi chỉ còn cách cố gắng kiếm tiền thôi. Tôi giơ tay làm điệu bộ chiến thắng. Go! Go! Cố lên!

Hứa Y Nam thấy biểu hiện kỳ quái trên mặt tôi bèn kéo kéo tay áo tôi hỏi có chuyện gì. Tôi dùng tay ra hiệu ba lần, cuối cùng anh ấy cũng hiểu cái lắc đó giá chín nghìn chín trăm tám mươi đồng, anh chàng này thật là tối dạ quá đi. Tôi bắt đầu nghi ngờ chúng tôi có phải do cùng một mẹ sinh ra.

Còn chưa ra khỏi cửa, anh ấy đã như một tên bắt cóc, lôi tôi trở lại bên trong, làm tôi bị một phen choáng váng.

Tôi chán nản hỏi anh ấy bị làm sao, anh ấy nắm tay tôi lôi đi, giống như một tên trộm nói với tôi: “Đắt một chút không vấn đề gì!”

Nhân viên bán hàng cẩn thận lấy ra chiếc lắc tay đó, ướm thử lên tay tôi.Thiết kế độc đáo đặt lên đôi tay trắng hồng của tôi lại càng bội phần độc đáo. Lúc này lòng tự ái của tôi dâng lên, Hứa Y Nam gõ vào đầu tôi một cái. Cho dù là không phải mua cho tôi, nhưng trước tiên cũng phải thỏa cơn nghiền cái đã, như thế cũng không được hay sao?

“Hứa Y Nam, anh không định cho em thử mỗi một chiếc này đấy chứ?” Tôi vỗ vỗ vai anh ấy, dáng vẻ như làm nũng.

“Em thế đủ rồi đấy. Đã có bạn trai cớ gì còn quay sang bắt vạ anh. Đợi khi em ế chồng, lúc đó anh trai đây sẽ mua cho em một cái y như thế này.” Anh ấy xoa dịu tôi qua loa như vậy, thật là bực mình quá đi. Nhưng dù sao chúng tôi cũng cùng chung sống hai mươi mấy năm qua, rõ ràng là anh em thân thiết, tôi làm sao mà oán hận anh ấy được?

“Hứa Y Nam, anh giỏi lắm, đợi đến ngày em kết hôn, nhất định em sẽ mua sợi dây đáng giá hơn đây gấp một trăm lần.” Tôi tức giận đá mạnh vào chân anh ấy rồi bỏ mặc anh ấy một mình đứng tại chỗ, rú lên như một con ác thú.

Hứa Y Nam cũng là trốn việc đến đây, sau khi đưa tôi về chỗ làm anh ấy lái xe đi luôn. Trước khi đi còn cẩn thận nhắc lại với tôi, mai là sinh nhật của Hàn Cần Hiên, bất luận có xảy ra chuyện gì cũng phải có mặt, cho dù đó là bão tuyết hay động đất, sóng thần…

Tôi nghe mà đầu óc loạn hết cả lên, gật đầu như một con ngốc, mãi tới khi chiếc xe Alto mất dạng trên đường thì mới lấy lại được tinh thần để bước lên lầu.

“Y Thần, cô về rồi, may quá, trưởng phòng tìm cô ba lần rồi đấy. Tôi nói cô cùng với Ngải Tân bàn chuyện thiết kế, biết thế rồi cô tự cân nhắc nhé.” Lão Lý nói những lời này với vẻ mặt rất nghiêm trọng, xong rồi bỏ đi luôn.

Tôi gõ cửa phòng trưởng phòng, lúc này sự sợ hãi làm tim như muốn nhảy lên tận cổ. Không biết tôi sẽ bị mắng thế nào đây, lòng bàn tay toát mồ hôi. Sau khi vào phòng, thái độ của trưởng phòng rất tốt, chỉ tôi ngồi xuống, nói rằng thái độ làm việc cũng như chất lượng công việc tôi trong thời gian qua đều rất tốt. Trái tim tôi cuối cùng cũng đã trở về lồng ngực, tôi thở phào nhẹ nhõm. Sau đó tôi thầm nghĩ, vì công việc tôi đã phải làm ngày làm đêm, đâu có dễ dàng gì. Trưởng phòng nói, tôi sẽ được tăng lương,  mọi oán giận trong lòng tôi bỗng chốc tiêu tan hết, và còn cảm thấy trưởng phòng là người phụ nữ đẹp nhất trên thế giới này.