Cảm lạnh mùa hè 3.1

CHƯƠNG 3

NHỮNG HỒI ỨC ĐÓ ĐÃ QUA RỒI

Có lẽ tôi giống như hệ thống máy vi tính, khi bộ nhớ đầy thì phải xóa bỏ bớt một số tập tin rác. Đối với những hồi ức đã qua đó, không đáng nhắc lại nữa. Khi ổ cứng được xóa bớt mới có thể ghi thêm những dữ liệu mới.

Ngày đầu tiên đi làm, ngay cả một kẻ vô tâm vô tính cũng phải biết là không nên đi muộn, thực tế, tôi rơi vào trường hợp đó. Tai nạn ngoài ý muốn này tất nhiên đã khiến cho các sếp không hài lòng với tôi. Tôi cũng cảm thấy oan ức, tủi thân, không biết phải nói gì để tự an ủi mình. Đúng rồi, những việc như thế này không cần an ủi rồi cũng sẽ qua.

Mỹ Tuệ xung phong đảm nhiệm chân nhân viên kinh doanh còn tôi nhận việc theo đúng chuyên môn của mình. Công việc thiết kế đồ họa này đối với tôi mà nói đơn giản như không. Đương nhiên nói như vậy cũng có một chút khoe khoang. Nếu như bắt Mỹ Tuệ ngồi im trong văn phòng cả ngày, thì cô ấy chỉ cần động ngón tay là sẽ không biết gây ra những chuyện rắc rối gì. Còn tôi cũng không muốn cả ngày phải phơi mặt ở ngoài đường.

Trong văn phòng nữ nhiều nam ít, chỉ có mấy nam nhân viên cả ngày bị coi như vật tế thần. Tôi nghĩ đi nghĩ lại cũng không tài nào hiểu nổi, thế giới này thiếu đàn ông đến thế hay sao?

Đúng, đàn ông trên thế giới không thiếu. Vậy sao Hứa Y Thần ngươi còn sợ chưa dám buông tay vứt bỏ tên khốn Y Dương kia đi?

Tôi không thể trả lời được.

Đi làm được mấy ngày, công việc còn chưa được quen lắm, Mỹ Tuệ những ngày này cũng không biết bận việc gì mà không thấy bóng dáng đâu.

Sáng sớm, tôi vừa uống sữa vừa in bản vẽ. Bản nội quy của văn phòng có nêu rõ, trong giờ làm việc, nghiêm cấm nhân viên ăn đồ ăn vặt, ăn bữa phụ. Điều đó đương nhiên tôi đã biết, nhưng ai bảo mấy hôm nay trưởng phòng của tôi đang nghỉ phép, không xuất hiện, lúc nói những lời này, cốc sữa nóng đã được tôi uống xong.

“Đây là trưởng phòng Hứa của chúng ta, cùng họ với chị đấy.” Chớp mắt, Lão Lý đã đứng đối diện với tôi, sau lưng cô ấy còn có mấy cô nàng xinh đẹp.

Tôi đặt chiếc cốc trống không trong tay xuống, khẽ mỉm cười với cô ấy. Mà nói đến là đến, không thèm báo trước một câu. Lão Lý này cũng thật là, chẳng biết ăn nói gì cả, lại còn giới thiệu là sếp cùng họ với tôi nữa chứ, thật là không nể nang ai cả. Bỗng nhiên tôi cảm thấy có chút ghen tị, có lẽ vì cô Hứa ấy đẹp hơn tôi, cũng có thể vì cô Hứa ấy có chức vụ cao hơn tôi. Đại khái là trong lòng tôi bỗng bùng lên ngọn lửa ghen tị, may mà tôi đã kịp thời dập tắt nó. Nói thật là, tôi cũng muốn giả làm người có chút chức tước, để thử xem lãnh đạo người khác với bị người khác lãnh đạo khác nhau như thế nào?

“Làm việc cho tốt nhé. Đừng khiến tôi thất vọng.” Đúng là “điểu nhân”[1], mới gặp đã muốn dọa đuổi tôi. Người ta nói, có cánh chưa chắc đã là thiên sứ, có thể là “điểu nhân”, mà có khi cô ta còn  chẳng phải là “hảo điểu” nữa ấy chứ.

Quay trở về bàn làm việc, tôi không khỏi nghĩ lại cảm giác lúc cô Hứa đó nói những lời ấy với tôi, miệng nam mô bụng bồ dao găm, thật khiến người khác phải ghét. Lẽ nào, cứ đeo kính thì là Tiến sĩ hay sao?

Hơn ba giờ chiều, điện thoại đột nhiên đổ chuông, là Hứa Y Nam, ông anh này mà tìm tôi, chắc chắn không có chuyện gì tốt đẹp.

“Y Thần, em có bận gì không”. Điện thoại vọng đến nhiều tiếng ồn ào, chắc anh ấy đang đứng ở một khu phố rất náo nhiệt.

“Đang đi làm.” Tôi uể oải đáp lại.

“Ngày mai là sinh nhật của Hiên Hiên rồi, em giúp anh đi chọn một món quà nhé. Anh nghĩ tới nghĩ lui, chỉ có phụ nữ mới hiểu phụ nữ thích gì, nói gì thì nói em cũng có một nửa là phụ nữ mà.” Câu nói này của Hứa Y Nam tôi nghe thấy có ba chỗ sai, lưng tôi đẫm mồ hôi, tức đến ói máu.

“Hứa Y Nam, anh đừng gọi kiểu buồn nôn ấy có được không? Cái gì mà Hiên Hiên, thật là muốn ói. Còn nữa, cho dù phụ nữ có thể hiểu phụ nữ thì em cũng không thể hiểu được suy nghĩ của phu nhân nhà anh đâu. Cuối cùng, cái gì mà một nửa là phụ nữ, lẽ nào em anh không phải là phụ nữ à?” Tôi lần lượt phản bác lại những chỗ sai trong câu nói đó của Hứa Y Nam. Con người mà, ai mà không muốn bảo vệ quyền lợi và hình ảnh của mình?

“Em làm ở đâu? Anh sẽ tới đón em!” Đầu dây bên kia, anh ấy yên lặng một lát, giọng nói đã dịu đi rất nhiều.

“Viễn Dương, đường Nghi Tân.” Nói xong, tôi cúp máy.


[1] Nghĩa là “Người chim”. Là tiếng lóng, xuất phát từ cách gọi mới trên mạng chỉ những người nhân phẩm có vấn đề, keo kiệt, phách lối, làm phiền người khác

Advertisements