Cảm lạnh mùa hè 2.7

Tôi chán nản nằm ườn trên sofa cắn hạt dưa, anh trai Hứa Y Nam còn chưa về nhà, hình như vừa mới gọi điện về báo bị tắc đường. Tôi sốt ruột quá, tên tiểu tử này tùy tiện như thế bao nhiêu năm nay, giờ lấy vợ rồi mà vẫn còn tùy tiện như cũ. Trong khi tôi đang nghĩ vậy thì Hàn Cần Hiên đã ngồi xuống bên cạnh, chị ấy luôn là mẫu người nhiệt tình, nồng hậu, khiến người ta có chút không quen.

Tôi hỏi Hàn Cần Hiên: “Chị và Hứa Y Nam sống với nhau thế nào?” Tôi quen coi chị ấy là mẫu phụ nữ của gia đình.

Giải thích một chút cho dễ hiểu, Hàn Cần Hiên là sinh viên đã tốt nghiệp từ hai năm trước, cũng là đàn chị khóa trên của tôi. Cho nên khi tôi ngang ngạnh gọi thẳng tên chị dâu một cách trống không, chị ấy cũng chưa khi nào chấn chỉnh lại. Chỉ có bố mẹ tôi luôn miệng cằn nhằn tôi vô lễ, không biết phân biệt thứ bậc lớn nhỏ, làm sao có thể coi chị dâu ngang hàng phải lứa với mình được.

“Ôi, Y Thần gọi như thế cũng được mà.” Nói xong, chị ấy cũng gượng cười. Xem chừng ngày hôm nay sẽ trôi qua trong ẩm ướt đây. Mẹ tôi mà biết tôi và Y Dương chia tay, chắc chắn sẽ không khách khí mà giơ chân đá tôi ra khỏi cửa, bữa tối cũng khỏi được ăn luôn.

Tất cả món ăn đã được bày lên bàn, cả phòng ăn tràn ngập mùi của thức ăn, nhất là mùi thịt kho tàu. Những ngày qua tôi chỉ biết ăn có bánh bao, ăn đến mức nhìn thấy bánh bao là tôi phát buồn nôn. Phản xạ có điều kiện với những món yêu thích này giờ đây xuất hiện mạnh mẽ trong tôi.

Hứa Y Nam cũng thật là, mấy giờ rồi còn chưa thèm thò mặt về nhà. Lúc tôi đang cằn nhằn câu này thì cửa bật mở, anh ấy tay kẹp cặp tài liệu, co ro như con cún đi vào nhà.

“Ôi, mới mấy ngày không gặp mà anh đã khiến em phải trố mắt ra nhìn rồi.” Nhìn thấy bộ dạng anh ấy thành ra như vậy, tôi không nhịn được phải thốt lên như thế.

“Anh cô mới lên chức đó.” Hàn Cần Hiên nghe thấy câu nói của tôi, vội trả lời thay anh ấy.

Tôi băn khoăn, không biết hai vợ chồng bọn họ đã ngầm hẹn với nhau thế nào. Nói thật, anh trai lên chức hay không tôi chẳng quan tâm, tôi chỉ quan tâm anh trai có tăng lương hay không mà thôi. Nhưng ngay cả một tên ngốc cũng biết lên chức đồng nghĩa với tăng lương.

Trên bàn ăn, tôi cúi đầu không nói gì, mắt dán vào món thịt kho tàu.

Hứa Y Nam nhìn thấy tôi chỉ dừng tay gắp trong đúng nửa phút, làm ra vẻ đàn anh dạy bảo, nói: “Y Thần, em chậm một chút cho anh nhờ. Tại sao lại tham ăn như vậy, không sợ sau này Y Dương nhìn thấy chướng mắt à?”

Đôi đũa còn kẹp chặt miếng thịt kho tàu của tôi định đưa vào bát bỗng dừng giữa chừng, mấy giọt nước mỡ trượt dọc theo đũa rơi tí tách xuống mâm. Làm thế nào mà mọi người lại biết tên Y Dương xấu xa đó không cần tôi nữa, đúng là, anh ta thật sự không cần tôi nữa.

Tôi vô cùng muốn nói với cả nhà là sau này đừng nhắc tới tên xấu xa đó nữa, chúng tôi đã đông tây xa cách rồi những những lời đó cứ dâng lên đến miệng rồi lại bị giữ lại, không thể thốt ra.

Không khí trên bàn ăn lúc này có chút tẻ nhạt, tôi cũng chẳng tìm được chủ đề thích hợp nào để khuấy động không khí, đành cắm cúi tiếp tục ăn cơm.

Cho dù là món ngon cũng không nên ăn quá nhiều. Có vẻ như câu nói này một chút cũng không sai. Tôi cảm giác có thể ngửi thấy mùi thịt kho tàu ở khắp nơi, cảm thấy ngán muốn chết. Thật là ăn no rồi, uống đủ rồi, tất nhiên cũng có thể như vậy mà đứng dậy nói đùa vài câu.

Tôi hiểu rất rõ rằng không được ăn quá nhiều thịt kho tàu. Nhưng không may là khi hiểu ra được thì quá muộn rồi.

Ăn uống no nê, tôi chuẩn bị quay về nhà trọ, bên ngoài mưa đã tạnh hẳn, không khí rất lạnh. Tôi là người sợ lạnh bẩm sinh nên mượn cái áo khoác của Hứa Y Nam rồi vội vã khoác lên người.

Hàn Cần Hiên dáng như tiễn khách, đưa tôi ra cửa, sau đó còn khẽ dặn tôi: “Đi cẩn thận nhé!”

Tôi nghe câu ấy của chị dâu mà không khỏi cảm thấy khách sáo, lẽ nào tôi không phải người nhà sao? Hay thật sự chị ấy coi bản thân là người ngoài. Còn nhớ hồi mới gặp, chị dâu còn dùng kính ngữ khi chào hỏi, tạm biệt với chúng tôi.

Hứa Y Nam đi cùng tôi, còn nói cái gì mà phải tiễn tôi ra cổng khu nhà. Tiểu tử này làm thế nào mà học được cách quan tâm người khác thế, tôi nghĩ đầu ông anh trai này nếu không bị cửa chèn trúng thì cũng là bị lừa đá trúng rồi, nên mới tự nhiên trở nên chu đáo ân cần thế.

Anh ấy còn dặn tôi, nếu không tìm được việc thì cũng nói với anh ấy một tiếng, hoặc là để anh ấy sắp đặt công việc cho.

Tôi thầm nghĩ, đều lớn cả rồi, ai cần anh giúp.

Lần này về nhà, tôi không nói cho gia đình biết chuyện mình đã tìm được việc, không hiểu vì sao tôi làm vậy, cũng có khi chỉ là vì lười nói. Sau khi giúp tôi gọi xe, Hứa Y Nam quay về.

“Bác tài, làm ơn lái xe chậm một chút giúp cháu ạ.” Bao nhiêu thịt kho tàu được tôi ăn vào bụng khiến bụng dạ bí bách, mỗi khi xe lắc lư là tôi lại có cảm giác dạ dày như biển lúc cuộn sóng, tôi đột nhiên cảm thấy buồn nôn. Không được nôn, không được nôn. Hứa Y Thần mi quyết không được nôn, muốn nôn đợi về nhà đã. Có bản lĩnh ăn thì phải có bản lĩnh tiêu hóa cho hết. Tôi tự răn mình như vậy.

Chó cùng dứt giậu, cuối cùng tôi cũng không thể nhịn được đến lúc về nhà, đành dừng xe, nhảy xuống vệ đường nôn thốc nôn tháo. Các chị lao công ơi, tôi thật sự không cố ý đâu, chỉ là không thể nhịn được nữa!

Mặc chiếc áo khoác vừa to vừa dày của Hứa Y Nam trên người, tôi liêu xiêu bước về nhà. Thật là ăn đến no căng, không tội nọ cũng tội kia.

Ngày mai đã phải đi làm rồi, tôi uống một viên thuốc chống nôn rồi thu dọn chăn màn định đi ngủ sớm. Đột nhiên lúc này cơ thể lại xuất hiện một cảm giác nhớ nhung không ngừng thôi thúc tôi gọi điện cho Y Dương, lần này tôi không thể bình thản, vô tư như lần trước, không chịu đựng thêm được nữa rồi.

Điện thoại kết nối mất một lúc, trái tim tôi nảy lên như muốn bật tung khỏi lồng ngực. Căng thẳng, sợ hãi.

“Anh… có bận không?” Không hiểu sao tôi lại hỏi câu này.

“Em khỏe không, còn chưa ngủ sao?” Y Dương nhận ra giọng tôi qua điện thoại, câu trả lời của anh là một câu hỏi lại. Tôi cảm thấy giọng anh có chút bất ngờ. Chúng tôi trở nên khách sáo với nhau như thế này từ bao giờ vậy, so với hồi trước cảm giác đã xa cách hơn rất nhiều. Chúng tôi không còn những phút cùng nhau yên lặng không nói gì, cũng không còn nói với nhau những lời ngọt ngào có cánh làm đối phương hạnh phúc, lại càng tránh để không đề cập đến những vấn đề liên quan tới tình cảm.

Quan hệ giữa chúng tôi đã dần dần thay đổi thành như thế này.

Y Dương nói với tôi, cuộc sống của anh ấy ở đó rất tốt, đồng nghiệp cũng rất tốt. Anh ấy đã đi thăm qua những địa danh mà chúng tôi từng nói đến như quảng trường Thiên An Môn, Cố cung, Di Hòa Viên… Anh ấy còn nói với tôi, kỳ thực những nơi đó ở ngoài còn ngoạn mục hơn, hùng vĩ hơn cả trong những bức ảnh chúng tôi từng xem. Tôi cũng nói đùa, nếu có cơ hội nhất định tôi sẽ qua đó kiểm chứng lời anh nói.

Sau khi gác máy, tôi thật sự không thể ngủ nổi, đôi mắt chăm chăm nhìn lên trần nhà, thế là lại một đêm nữa mất ngủ.

Cũng không biết tôi mệt quá mà thiếp đi từ lúc nào, chỉ nhớ trong đêm, mấy tiếng sấm bất ngờ đánh thức tôi dậy, tôi chui ra khỏi chăn tắt ngọn đèn vẫn còn đang sáng.

Lần thứ hai tỉnh giấc, ánh mặt trời đã chiếu tới giường. Tôi đưa tay dụi dụi đôi mắt sưng húp, miệng há ra ngáp một cái. Nhìn ra ngoài thấy bóng cây dương ngày càng lan rộng ra.

Đáng buồn thay tháng Sáu! Đáng hận thay tháng Sáu!

Advertisements