Cảm lạnh mùa hè 2.6

“Y Thần, tớ hỏi cậu, khi nào cậu mới bỏ hút thuốc?”

Tôi ngẩng đầu nhìn theo hai vòng khói vừa thở ra đang còn lơ lửng trước mặt, trả lời có hai từ: “Không bỏ!” Sau đó trợn mắt lườm Mỹ Tuệ.

Mỹ Tuệ lục lọi khắp phòng cuối cùng cũng tìm thấy một chiếc ô đi mưa, lúc đi qua mặt tôi còn làm mặt xấu để tỏ thái độ trước khi rời đi.

Điện thoại di động trên đầu giường lại kêu váng lên. Tôi cho là của công ty gọi tới, bắt tôi mang hồ sơ đến nộp nên nhất định cứ nằm lì nằm trên giường mà không chịu bắt máy.

Âm thanh khó chịu đó vang lên trong năm, sáu phút liền, không còn cách nào khác, tôi đành phải nhổm dậy nhận cuộc điện thoại không mong chờ đó.

Màn hình hiển thị ba chữ Dương Xuân Hoa. Nói thẳng ra, là mẹ tôi. Hầu hết mọi người đều cho là cái tên đó rất đặc biệt, ngay cả tôi cũng nghĩ như vậy.

“Hi hi, mẹ yêu, mẹ gọi con có chuyện gì vậy?” Tôi cười đùa tí tởn chào hỏi mẹ.

“Con mà lại không nghe máy nữa chắc mẹ phải nghĩ con gái mẹ bị ai bắt cóc mất rồi. Nửa tháng qua con không gọi điện cũng không về nhà, thích được tự lập hả? Nha đầu này, tại sao con dám học cái thói đó? Mẹ nói cho con biết, lần sau nếu còn…” Mẹ không ngừng càu nhàu cằn nhằn trong điện thoại, tôi để điện thoại xa tai ra một chút.

Mẹ thấy tôi một lúc lâu không trả lời lại, hỏi thêm một câu: “Con có còn nghe không đấy?”

Tôi khẽ ho hai tiếng, chầm chậm nói: “Con đang nghe, đang nghe đây.”

“Mẹ gọi con về nhà ăn cơm tối. Mẹ đã làm món thịt kho tàu mà con thích rồi đấy.” Nói xong mẹ cúp máy luôn.

Tôi toát mồ hôi.

Sớm biết mục đích là gọi tôi về rồi hà tất còn phải càm ràm lâu như vậy, nói thẳng ngay ra có phải tốt hơn không? Sao phải làm từ thiện cho nhà mạng di động của Trung Quốc như thế. Suy nghĩ một hồi, tôi làm sao mà toàn nghĩ những chuyện vô bổ đẩu đâu. Nhưng phải nói lại rằng mẹ tôi cúp máy với tốc độ nhanh thật, nói lâu như vậy mà lại không hỏi câu nào về tình hình gần đây của tôi.

Tôi xoay người về phía cửa sổ, nhìn ra ngoài ngắm mưa rơi, nước mưa tạt bắn vào cửa sổ, từng giọt, từng giọt, tí ta tí tách.

Mưa rơi mãi thế này càng khiến người ta cảm thấy phiền muộn. Nhớ tới lúc nhỏ thường cầu có mưa, sau đó xỏ đôi ủng đi mưa mới mua, dũng cảm tiến lên bước qua vũng nước, dạn dĩ hơn hẳn những trẻ đang đi những đôi giày đẹp. Giờ nghĩ lại mới thấy hồi đó mình thật quá ngây thơ. Ngắm mưa rơi chỉ khiến lòng tôi càng thêm muộn phiền, nhớ lại càng nhiều chuyện cũ.

Mở tủ quần áo lấy ra bộ quần áo thể thao, tôi đứng ngẩn ngơ. Kể từ khi anh trai kết hôn đến nay, tôi chưa từng về lại nhà, chuyện này có khi khiến mọi người nghi ngờ tôi và vợ anh trai là một cặp tương khắc, chết cũng không muốn gặp nhau mất.

Nhìn thời gian hiển thị trên màn hình di động, giờ này hãy còn sớm. Hay là tôi đợi tới giờ cơm hãy quay về, về muộn thế cho mọi người bất ngờ một phen.

Nói thật là, chị dâu tôi không hề có điều gì phải chê trách, chỉ là chị ấy là một điển hình của mẫu người chỉn chu mà vĩnh viễn tôi không thể chấp nhận được. Cái gì mà tắm xong thì phải treo khăn tắm ngay ngắn, gọn gàng, ăn táo xong thì phải vứt gọn hạt vào thùng rác. Tôi cho rằng, bố tôi, mẹ tôi còn chẳng bận tâm những chuyện này thì chị ấy cớ gì mà phải bận tâm.

Sáu giờ đúng, tôi rời khỏi phòng trọ.

Trước khi bước ra khỏi nhà, tôi chợt nhớ ra một điều tối quan trọng. Đó là trong nhà chỉ có một chiếc ô duy nhất thì đã bị Mỹ Tuệ đã mang đi mất rồi. Tôi phải làm thế nào để xuống cổng đợi xe đây? Phản đối, kịch liệt phản đối!

Kiếm đại một cái túi nilon to che đầu, tôi giống như con chuột, lao vút qua bên kia đường. Đợi qua n lần vẫy tay, cuối cùng cũng có một chiếc xe đỗ lại.

Mỹ Tuệ, nha đầu đó đúng là biết hại người hại mình!

Suốt đường đi tôi luôn suy nghĩ, nghĩ xem về đến nhà sẽ nói những gì, à không, là câu đầu tiên sẽ nói gì. Nhưng tôi vò đầu bứt tai suy nghĩ nửa ngày trời mà cũng chẳng nghĩ được câu nào cho ra hồn.

Bước vào nhà, tôi cởi giày thay sang đôi dép đi trong nhà, sau đó vừa chạy vào bếp vừa gọi mẹ.

“Ơ, Y Dương không về cùng con à?” Mẹ tôi hướng mắt về phía sau lưng tôi nhìn nhìn, sau khi không nhìn thấy Y Dương bèn cúi đầu tiếp tục làm rau chứ không phải mổ thịt chim nấu cho tôi ăn.

Chị dâu tôi đang bày bát đũa trên bàn ăn, nhìn thấy tôi đi vào bèn mau miệng chào hỏi. Mới có mấy ngày không trở về nhà mà nhà đã thay đổi nhiều thế. Không chỉ có thêm lò vi sóng mới mà ngay cả sofa cũng đổi bộ mới luôn rồi. Tôi thầm nghĩ, tại sao lúc này mình không tự cho phép mình hưởng thụ cuộc sống cơ chứ.

Tôi đứng im đó cười cười, chẳng biết nên làm gì để phụ hai người ấy.

Đối với việc tôi và Y Dương chia tay, cả nhà tôi tất nhiên không ai biết, bởi vì tôi vốn không hề có ý định nói cho họ chuyện này. Mẹ tôi thích tên xấu xa đó như vậy, tốt nhất chuyện chia tay của chúng tôi giấu được lâu chừng nào tốt chừng đó. Xem chừng mẹ say anh ta không cần rượu, câu đầu tiên nói với con gái mới trở về là hỏi Y Dương có về cùng không, tại sao không hỏi tôi đã ăn cơm chưa. Ai bảo tôi và tên xấu xa đó cùng thích ăn thịt kho tàu chứ!

Advertisements

Cảm lạnh mùa hè 2.5

Sau khi tôi hét lên “gớm” một tiếng, cũng đành nuốt giận bê chồng đĩa ra chỗ vòi nước. Đến tận khi rửa bát đĩa tôi mới phát hiện ra nha đầu đó nhân lúc tôi sơ hở đã ăn hết bánh mỳ. Lúc đó đương nhiên tôi rất hối hận, lại còn tiếc đứt ruột.

Tôi không còn lựa chọn nào khác, đành uống nốt chỗ sữa còn lại nhằm lấp đầy cái bụng trống rỗng.

“Sau đó… sau đó tớ đưa cậu về nhà.” Mỹ Tuệ vừa bấm điều khiến ti vi vừa nói mà không nhìn tôi.

Nha đầu quỷ quyệt này, tôi không muốn nghe nữa!

Vì không muốn mình chết đói, tôi đành chạy xuống siêu thị nhỏ dưới tầng trệt mua mỳ ăn liền.

“Nhớ mua giúp tớ chì kẻ mắt màu xanh lá cây nhé.” Hành lang sâu hun hút khiến câu nói của nha đầu này trở nên khó nghe. Làm thế nào mà lúc này tôi lại không thể nào cảm thấy cô ấy là người phụ nữ đẹp nhất thế giới? Ngược lại tôi chỉ cảm thấy tôi là người bất hạnh nhất thế giới.

Lúc sau, Mỹ Tuệ ngồi trên sofa ăn kem, vừa ăn vừa lúng búng hỏi tôi: “Y Dương có liên lạc với cậu không?”

Đôi đũa đang gắp mỳ đưa lên miệng dừng khựng lại giữa chừng, mỳ mới vào miệng được nửa chừng, tôi phải cố nuốt vội và nói: “Có gọi điện thoại.”

Mỹ Tuệ ôm cái gối  dựa , nằm co quắp trên sofa, dáng vẻ lười biếng.

“Nói chuyện gì?” Mỹ Tuệ im lặng hồi lâu rồi mới bật ra mấy từ này, thật là không dễ dàng, hại tôi đợi đến nỗi bát mỳ nguội ngắt. Tôi không phải là lãnh đạo quốc gia gì đó, cũng chẳng phải cao niên tám mươi tuổi, nhưng tôi đã phạm phải một sai lầm chết người.

Không nói gì, tôi lại cắm cúi ăn mỳ.

“Chỉ là báo cho tớ biết số điện thoại mới của anh ấy, còn nói chúng tớ vẫn là bạn.” Khi nhắc lại những lời này tôi cảm thấy sống mũi cay cay, có chút mong muốn được nghe thấy giọng nói của anh ấy. Nhiều lần tôi muốn gọi điện cho Y Dương nhưng cuối cùng không biết vì sao mong muốn đó lại  bị gạt bỏ.

Cái tên khốn Y Dương này thật là biết cách làm cho người khác phải thích, tôi không thể nào vứt bỏ được, không thể bỏ qua được.

Không biết tại sao, ngoài trời bỗng đổ mưa trong khi bản tin dự báo thời tiết gửi tới điện thoại của tôi báo là hôm nay trời không mưa. Thật là, mỗi tháng thu hai tệ tiền phí của tôi mà dự báo thế à? Tháng sau nhất định tôi sẽ không tiếp tục nộp tiền ngu nữa.

Càng nói càng linh, mưa càng ngày càng to. Tôi rúc đầu trong chăn ấm, một chút cũng không muốn cử động. Dùng một câu quen thuộc để miêu tả thì là “chân tay tê liệt”.

Mỹ Tuệ nằm bên trái tôi, tư thế ngủ rất thoải mái.Đột nhiên cô ấy lăn một vòng, tiện thể cuốn hết phần chăn của tôi vào người. Thế là, tôi nằm trơ trụi trên giường, đến chăn cũng không có mà đắp.

Cũng không biết bao lâu sau, tôi nghe thấy tiếng Châu Kiệt Luân không ngừng hát Ngàn dặm xa xôi cộng thêm âm thanh rung “ù ù”. Mẹ của cọn ơi, thật là khủng khiếp! Tôi cuộn người, bịt chặt tai lại.

Mỹ Tuệ với tay lấy điện thoại, nhưng cô với hụt làm nó rơi xuống đất. Có điều, ngay cả khi điện thoại bị rơi xuống đất rồi, âm thanh chói tai đó vẫn không ngừng rền rĩ, mặc dù tiếng hát đã méo mó hơn so với trước.

Tôi lay Mỹ Tuệ đang ngủ say, cuộc điện thoại lúc này mới được kết nối.

Còn nữa, điện thoại rơi nhưng chưa hỏng hẳn, nên vẫn có thể nghe được. Ngày mai tôi sẽ nghiến răng “đầu tư” cái mới, tránh ngày ba bận chạy đi chạy lại sửa nó, tốn tiền xe buýt thì chẳng nói làm gì nhưng nó còn làm mất giấc ngủ của tôi.

Tôi vừa nghĩ trong đầu như thế vừa lén nghe Mỹ Tuệ “lí nhí” trả lời điện thoại, câu cuối cùng là: “Được, tôi sẽ qua ngay”, rồi cô ấy cúp máy.

“Hứa Y Thần, nha đầu cậu gặp may nhá. Tớ phải mang hồ sơ đến công ty.” Tôi kéo chăn, cuộn tròn quanh mình sau khi cô ấy dậy.

“Nha đầu cậu” là câu cửa miệng của Mỹ Tuệ khi gọi tôi. Nó không có hàm ý gì đặc biệt, cô ấy quen gọi “yêu” như vậy, còn tôi cũng đã quen với cách gọi “yêu” ấy.

Tôi không để ý đến cô ấy, chỉ khẽ hé mắt nhìn một chút rồi mau chóng nhắm lại, tiếp tục giấc ngủ bị gián đoạn.

“Không được. Ngoài trời đang mưa!” Nha đầu này lẩm nhẩm cầu xin ông trời giải cứu người gặp nạn, sau đó còn làm hành động vái thiên địa, quỷ thần rồi lại chui vào chăn.

Thật đen đủi, mưa không ngừng rơi xuống. Nhớ năm đó, Hồng quân trải qua cuộc trường chinh hai vạn năm nghìn dặm vượt qua bao đồng cỏ, núi tuyết không ngại. Mỹ Tuệ thì lại thẳng tay cướp cái chăn tôi đang đắp, cuộn mình ngủ tiếp, thật sự cái chăn đó là của tôi.

“Tư Mỹ Tuệ, không phải cậu muốn chưa đi làm đã bị sa thải rồi đấy chứ?” Bị Mỹ Tuệ cướp chăn như vậy, tôi không còn tinh thần mà ngủ tiếp nữa.

Tôi nhảy ra khỏi giường, chạy đến mở cửa sổ, một trận gió lạnh ùa vào phòng, Mỹ Tuệ rên lên hai tiếng “hừ hừ” rồi cũng bật dậy.

Trời ạ! Công ty không gọi tôi đến, sao cậu ấy không để tôi yên thế này. Tôi tiện tay với lấy bao thuốc và chiếc bật lửa đặt trên bàn.