Cảm lạnh mùa hè 2.4

Suốt đường đi tôi không ngừng cầu nguyện. Cầu nguyện cho Mỹ Tuệ nghìn vạn lần không giận. Thượng Đế ơi! Xin bỏ qua cho con cái lỗi nhỏ này!

Tài xế taxi nhìn tôi qua tấm gương trước mặt, ánh mắt lộ rõ vẻ ngạc nhiên, không phải là anh ta đang nghĩ tôi là một con điên trốn ra từ bệnh viện tâm thần nào đấy chứ? Sau khi trả tiền, tôi ba chân bốn cẳng chạy biến đi.

Đến nhà hàng đã là đúng tám giờ. Còn may mà Mỹ Tuệ vẫn đợi ở đó. Tôi lập tức đi về phía bàn gần cửa sổ mà cô ấy đang ngồi.

“Cậu chạy đi đâu đấy hả?” Không cho tôi cơ hội mở miệng giải thích, Mỹ Tuệ đã hỏi ngay.

Tôi lấy ra một điếu thuốc, bắt đầu châm lửa. Cô phục vụ đứng bên đợi bọn tôi gọi món thấy tôi châm thuốc thì cứ lấm la lấm lét nhìn tôi, như thể tôi là một tên tội phạm nguy hiểm đang bị truy nã trên toàn quốc vậy. Mỹ Tuệ cũng quay sang nhìn tôi, trợn tròn mắt. Cuối cùng tôi phát hiện ra, so với cô ấy, mắt tôi vừa nhỏ vừa vô hồn.

“Xin hỏi quí khách dùng gì ạ?” Nhân viên phục vụ đặt menu lên bàn, đứng sang một bên đợi ghi vào sổ.

“Được rồi, Mỹ Tuệ bữa này tớ mời cậu, coi như là chuộc lỗi đi muộn, được không?” Tôi bỏ qua lời người phục vụ, quay sang Mỹ Tuệ cười cầu hòa.

“Cho hai suất bò bít tết chín già và một chai vang đỏ.” Mỹ Tuệ chỉ chỉ tay lên menu, sau đó quay sang dùng tay cốc đầu tôi.

Nhà hàng này vẫn giống hệt như trong hồi ức của tôi. Chỉ là sau khi tôi và Y Dương chia tay, đây là lần đầu tiên tôi quay lại dùng bữa ở chỗ này. Cảm giác rất thân thuộc, chỉ là tên Y Dương xấu xa đó, anh ta đã đến một nơi rất xa, rất xa. Giữa chúng tôi là khoảng cách mấy ngàn dặm, Y Dương không thể cùng tôi ăn bữa cơm này.

Tôi dường như đã trở thành một tên bợm rượu, từng lần từng lần, từng ly từng ly liên tiếp dốc thẳng xuống dạ dày. Rượu vang làm cổ họng tôi chát đắng đến bỏng rát. Khoảnh khắc đó không thể nói lên lời. Chán cảnh ngồi nhìn tôi nốc rượu một mình, Mỹ Tuệ cũng nâng ly, cụng với tôi một cái. Nha đầu này, hôm nay không biết bị làm sao nữa, hành động thật là lạ.

Tôi nhìn đám dao dĩa trên bàn, đột nhiên mắt hoa lên.

Tỉnh dậy đã là tám giờ sáng hôm sau. Tôi ngửi thấy mùi trứng ốp la từ dưới bếp bay lên, vội vàng bò dậy. Lâu lắm không ngửi thấy mùi vị này, tôi còn tưởng đã quên mất nó rồi. Nhớ đến suất bít tết hôm qua còn chưa kịp ăn mà tiếc đứt ruột. Hơn hai trăm đồng thế là đi đứt rồi, kết quả chỉ để nhìn thấy thịt bò chứ chả được ăn miếng nào.

Bụng đói cồn cào, tôi vơ vội cái bánh mì để trên bàn nhét vào miệng.

Mỹ Tuệ cầm đôi đũa, đánh vào tay tôi nhắc nhở: “Rửa tay mau.”

Tôi xoa xoa mu bàn tay phát đỏ, trợn mắt lườm cô ấy, sau đó vào nhà vệ sinh. Tham ăn là xấu nhưng lẽ nào lại cần dùng gia pháp với tôi?

“Mỹ Tuệ, dầu gội đầu của tớ để ở đâu rồi?”

“Mỹ Tuệ, kem dưỡng da của tớ sao không thấy đâu nữa?”

“Mỹ Tuệ, cậu giặt quần áo lót cho tớ rồi à?”

Tôi hết lần này đến lần khác gọi Mỹ Tuệ không chút nề hà, nguyên nhân chỉ có một, cô ấy dậy từ sáu giờ sáng, thu dọn nhà tôi quá gọn gàng sạch sẽ, thậm chí khiến tôi có chút không quen. Mặc dù căn nhà gọn gàng hơn rất nhiều nhưng những vật dụng cần thiết đều đã bị cô ấy thay đổi vị trí, vấn đề là một kẻ lười động não như tôi không dễ gì để tìm ra chúng.

Quay trở lại bàn ăn, Mỹ Tuệ khen tửu lượng của tôi quả thật không tồi. Tôi không biết liêm sỉ thành thực gật đầu, lại không ngờ được sau câu khen đó của cô ấy là một cái cốc đầu đau điếng. Sự thực đã chứng minh, tôi đã bị cô ấy phun đầy sữa vào người, hỏng hết cả hình ảnh xinh đẹp, thật là quá bất công.

Mỹ Tuệ chỉ vào khuôn mặt dính đầy sữa của tôi cười một trận thả cửa, nói: “Cậu nhớ không? Hôm qua cậu cứ bám lấy anh bồi bàn, đòi anh ta dìu vào phòng vệ sinh, kết quả là chưa ra tới cửa đã ngã lăn ra đất. Cậu thật không thấy xấu hổ à?”

Nghe đến đây tôi bị một phen kinh ngạc, chạy vào nhà vệ sinh lau hết sữa và vụn bánh mỳ dây trên mặt, sau đó lại khó chịu chạy đến trước mặt Mỹ Tuệ.

Tôi tức giận chỉ thẳng vào thủ phạm đang ngồi trước mặt, lên giọng: “Đây là mặt, sau này hãy nhìn cho kỹ trước khi phun.”

Mỹ Tuệ mặt không đổi sắc, điềm nhiên ngồi ăn bánh mỳ, như không thèm quan tâm tới sự tồn tại của tôi.

Đột nhiên tôi ý thức được tính nghiêm trọng của vấn đề, vội vàng chạy lại bên cạnh Mỹ Tuệ, vô cùng kích động, miệng không thể kìm được câu hỏi: “Những lời cậu vừa nói là thật chứ?”

Cô ấy liếm sạch mấy mẩu vụn bánh mỳ dính trên ngón tay, dáng vẻ dửng dưng như không liên quan, đáp: “Đương nhiên.”

Lúc đó trái tim tôi tan nát, giống hệt như trái bóng đang nôn nóng muốn được thử sức trong trận đấu đột nhiên bị đá bay xuống một rãnh nước. Rất bẩn, rất thối.

“Và sau đó?” Tôi kích động kéo tay Mỹ Tuệ, muốn nghe cô ấy kể tiếp chuyện xảy ra sau đó.

“Muốn biết chuyện sau đó thế nào à? Xin mời đi rửa bát đĩa trước đã.”  Dáng điệu hách dịch của cô ấy thật khiến tôi cụt hứng.