Cảm lạnh mùa hè 2.3

Về nhà, tôi tiếp tục sống chuỗi ngày nhàn nhã. Công ty đó có nói sau khi có kết quả phỏng vấn, ai đạt yêu cầu công ty sẽ gọi điện đến báo. Chỉ là tôi tuyệt đối không giống như Mỹ Tuệ, ngày ngày chờ đợi và hy vọng như đợi sao, trông trăng. Tất cả nên thuận theo tự nhiên là tốt nhất.

Buổi chiều hôm nay, tôi tỉnh dậy sau khi đã ngủ say sưa đã đời, bèn vặn volume thật lớn. Chỉ là tôi không muốn nghe lại bài hát “Hoàng hôn” mà đồ con hoang Y Dương đó thích nghe, mà là nghe bản DJ “Yêu nhiều nên tổn thương nhiều”. Trước đây anh ta thích nghe gì tôi đều cùng nghe cái đó, bây giờ nghĩ lại, tôi thấy những việc như thế chỉ có kẻ ngốc mới làm. Lẽ nào cứ có người yêu vào là bạn phải vứt bỏ hết ước mơ, sở thích của bản thân mình?

Tiếng nhạc mở quá to làm cho tai tôi bùng nhùng, tôi cũng chẳng nghe được gì, cũng chẳng biết tại sao đột nhiên tôi lại nổi hứng nhảy múa quanh phòng khách. Có lẽ nhún nhảy cũng tốt, nhún nhảy sẽ làm tôi giũ bỏ hết muộn phiền.

Nhảy múa mệt rồi, tôi đổ vật ra sofa nghỉ một chút, chợt thấy đệm ghế rung rung cùng với tiếng “ù ù” vọng lại, cầm di động lên xem, màn hình báo bảy cuộc gọi nhỡ, đều từ một số máy lạ.

Không biết ai có chuyện gì khẩn cấp? Đúng lúc tôi định bấm máy gọi lại hỏi xem người đó có chuyện gì thì số đó lại gọi đến lần nữa.

“Y Thần, là anh đây. Em có khỏe không?” Âm thanh đó quá nhỏ so với tiếng nhạc ầm ĩ trong phòng, làm cho một người vốn có phản ứng chậm chạp như tôi trở tay không kịp. Tôi sợ để sót mất lời nào anh ta nói, chỉ lặng lẽ đi đến bên máy tính, tắt nhạc đi.

Y Dương, anh là đồ con hoang, anh còn mặt mũi nào mà gọi điện cho tôi. Tôi thật sự rất muốn mình có thể ngang nhiên mắng anh ta một trận thậm tệ như vậy. Nhưng những lời đó không hiểu sao đều dừng lại bên trong miệng, không có cách nào thoát ra, tất cả đều dội ngược trở lại. Chỉ là hai mắt tôi đang giống hai cái vòi nước, không ngừng chảy nước nhưng lại không phát ra tiếng nức nở nào. Đúng, lý trí đã chiến thắng tất cả nỗi nhớ!

Y Dương không biết, đúng, cái đồ con hoang đó không nên biết tôi đang khóc.

“Anh vốn muốn gọi cho em từ lâu, nhưng, thực sự… đây là số điện thoại mới của anh, em có bất cứ chuyện gì thì hãy gọi cho anh.” Anh ta nói với tôi những lời này bằng giọng rất bình thường, cứ như từ trước tới giờ chúng tôi vẫn là bạn tốt, cứ như chưa từng có chuyện gì xảy ra, cứ như chúng tôi là những người bạn thân lâu lâu hỏi thăm nhau, cứ như anh ta thay số và nhớ báo cho bạn bè biết.

Tôi cuộn tròn người trên sofa, thật sự thất vọng và bất lực. Nếu tôi là bác sĩ khoa nội, tôi thật sự muốn mổ phanh lồng ngực anh ta ra, xem rút cuộc trái tim anh ta có màu gì. Chờ đợi bao nhiêu lâu như vậy cuối cùng cũng có hồi đáp. Tôi muốn nói cho anh ta biết những ngày qua tôi đã nhớ anh ta biết bao. Nhưng không thể nào,chúng tôi đã chia tay rồi, tôi không nên nhớ anh ta, không nên nghĩ về anh ta nữa.

Tình yêu của tôi dành cho anh ta đã được chôn sâu trong trái tim tôi như vậy đó.

Trước khi gác máy Y Dương hỏi tôi một câu cuối cùng: “Anh và em, chúng ta vẫn là bạn phải không?”

Tôi nghe thấy vậy liền ngừng khóc, có đôi yêu nhau nào sau khi chia tay có thể trở thành bạn của nhau không? Y Dương đáng chết, tôi thật sự chỉ có thể hận anh đến chết.

Có câu nói, hai người yêu nhau sau khi chia tay họ không thể là bạn của nhau vì họ đã từng làm tổn thương nhau, họ cũng không thể thành kẻ thù của nhau vì họ đã từng yêu thương nhau. Cho nên họ chỉ có thể là những người lạ quen thuộc nhất.

Tôi không biết câu nói này đúng hay không nữa, chỉ là tôi vẫn còn yêu Y Dương. Tôi nguyện quên đi việc bị bỏ rơi để làm bạn với anh ta.

Cúp máy xong tôi cũng chẳng còn biết mình đang nghe gì nữa, chỉ chăm chú đọc đi đọc lại dãy số trên màn hình điện thoại.

N ngày sau khi đi phỏng vấn, công ty đó gọi điện đến cho tôi, báo rằng tôi đã trúng tuyển, cần hoàn thiện hồ sơ để đi làm. Tin này có chút nằm ngoài dự liệu của tôi, bởi vì tôi chưa từng nghĩ rằng mình sẽ vượt qua vòng phỏng vấn.

Tôi nhanh chóng lấy điện thoại gọi cho Mỹ Tuệ, đầu bên kia báo máy đang bận, tôi khẽ cười, không biết có phải vì vui không nữa.

Không lâu sau nha đầu đó gọi lại cho tôi, báo tin cô ấy cũng trúng tuyển, tôi nói với Mỹ Tuệ, thật là tuyệt khi chúng tôi lại được làm việc cùng một công ty, phía đầu dây bên kia cô ấy như có chút mất kiểm soát khi mời tôi ra ngoài ăn cơm.

Chúng tôi hẹn nhau lúc bảy giờ tối ở nhà hàng đồ Tây tên Cáp Man.

Xin lỗi, tôi còn quên chưa nói, tôi là một người mắc bệnh “cao su giờ”, nói đúng hơn, tôi không phải là người không có khái niệm về thời gian, chỉ là tôi thường xuyên đến muộn một chút, không thể nói là quá nghiêm trọng được.

Tôi còn đang suy nghĩ thì điện thoại lại kêu. Lạy Chúa tôi! Là Mỹ Tuệ. Tôi nhìn đồng hồ báo thức đặt trên đầu giường, lúc này đã là bảy giờ bốn mươi phút. Mơ mộng cả chiều, giờ là lúc thức dậy rồi.

Tôi dồn sức bật dậy, sau đó giống như một con ruồi mất đầu làm loạn trong phòng. Rửa mặt, thay quần áo, tất cả hoàn thành chỉ trong năm phút, điên cuồng bắt xe đi đến chỗ hẹn.

Cảm lạnh mùa hè 2.2

“Hứa đại tiểu thư, cậu có thể nhanh hơn giúp tớ không?” Mỹ Tuệ có chút vội vàng, kéo dài giọng như gà trống gáy nói với tôi. Âm thanh đó đúng là độc nhất vô nhị. Ai dám nói đó là tiếng của người đã từng học thanh nhạc. Tôi chỉ là nghe Mỹ Tuệ kể lại, khi còn nhỏ cô ấy đã được bà nội dạy học thanh nhạc hơn nửa năm trời. Dù sao tôi cũng chỉ là nghe cô ấy nói qua có một lần, còn chưa lần nào được nghe cô ấy kể lại rõ hơn

Lúc chúng tôi rời khỏi nhà tôi đã là hơn tám giờ, thật là ứng với câu nói đó, thanh niên nghỉ ngơi lâu sẽ biến thành chán chường. Thực sự tôi không muốn đi , nhưng tôi với Mỹ Tuệ là bạn thân bao năm, tôi không thể không đi cùng cô ấy.

Tôi đã trong tình trạng cấm cung hơn nửa tháng nay, đã lâu không nhìn ánh mặt trời, con người thực sự như đã bị gỉ ra. Tôi ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, nhìn thẳng vào mặt trời để ngăn mắt mình rơi lệ, rồi lại kiêu ngạo cúi đầu ngưỡng mộ bầu trời.

“Y Thần, trở thành “người rừng” cũng không khó lắm nhỉ? Tớ dám khẳng định nếu cậu cứ tiếp tục như thế này, nói không chừng, một hôm nào đó trang nhất các báo sẽ đưa tin: Một sinh viên trường đại học X danh tiếng vì thất tình mà tâm tư trở nên rối loạn, tinh thần bất ổn. Ha ha, khi đó cậu có thể chỉ qua một đêm mà đã trở thành người nổi tiếng.” Chưa nói xong, Mỹ Tuệ đã ôm bụng cười ngặt nghẽo. Đồ xấu xa này, càng ngày càng chẳng đứng đắn gì cả!

Thực sự, tôi chẳng thấy có chỗ nào buồn cười cả, nếu chỉ có vậy mà cũng thành chuyện cười thì những người tự tử vì tình phải nói như thế nào? Đột nhiên tôi thấy ớn lạnh dọc sống lưng. Có thể qua một đêm mà thành người nổi tiếng theo cách này cũng không tệ, quả thật không tệ chút nào.

Tôi khẽ bẹo má cô ấy, tiếp tục đi về phía trước.

Mỹ Tuệ giống như đứa trẻ phạm lỗi, vừa xoa xoa má vừa lè lưỡi biểu thị sự phản kháng.

“Cậu chưa từng nghe nói rằng có lúc lòng hiếu kỳ của con người có thể giết chết một con lừa à? Hơn nữa, trong hoàn cảnh này nếu cậu còn tiếp tục cười nữa, mọi người sẽ cho là cậu bị bệnh đấy.”

Cô ấy bắt đầu lẩm bẩm cái gì đó trong miệng mà không chú ý đến tôi.

Lại nói về cái công ty đó, nó cách phòng trọ của tôi không xa, chúng tôi đi không đến mười mấy phút đã tới nơi rồi, thậm chí còn chẳng cần phải ngồi xe buýt, vừa bảo vệ môi trường vừa tiết kiệm tiền.

Nhìn đồng hồ, vẫn còn chưa tới giờ hẹn, chúng tôi đến sớm rồi. Nhưng rồi nhìn hàng người xếp hàng đợi tới giờ, tôi mới hiểu ra chúng tôi không hề đến sớm, không đến sớm một chút nào.

Trong đội ngũ những mỹ nữ đang xếp hàng ở đây, có lẽ tôi là người bình thường nhất, bình thường đến mức không thể bình thường hơn được nữa. Đa số bọn họ trang điểm nhẹ nhàng, rất ưa nhìn, số ít trang điểm đậm, trên mặt phủ một lớp phấn dày, thực sự khiến người khác nhìn thấy ớn.

Bởi vì lúc trước nộp hồ sơ, Mỹ Tuệ  đã nhân thể nộp luôn hồ sơ của tôi. Thật là tuyệt vời! Tôi bình tĩnh xếp trong hàng dài chờ được gọi, không một chút căng thẳng. Ngược lại, Mỹ Tuệ đứng bên cạnh tôi, liên tục gảy gảy móng tay trên da tôi, cuối cùng tôi không nhịn được phải nói: “Chị ơi, sắp rách da của tôi rồi!”Lúc đấy cô ấy mới chịu ngừng tay, chấm dứt hành động ngược đãi người khác.

Tôi dựa trên một cái ghế ngủ gà ngủ gật, có lẽ ngay cả bản thân tôi cũng ngạc nhiên, tại sao vào thời khắc trọng đại như thế này mà tôi vẫn có thể ngủ được. Nhưng sự thật là tôi đã ngủ rồi, đối với những sự việc đã xảy ra và đang xảy ra, tôi đều không quan tâm.

Khoảng hơn mười giờ, tôi bị Mỹ Tuệ đánh thức, sau đó vào phỏng vấn. Bị phá hỏng giấc ngủ ngon khiến tôi khó chịu. Đám người đáng ghét này, hại tôi phải đợi lâu như thế, nếu sớm biết lịch phỏng vấn bị muộn hơn một giờ, tôi đã không đi sớm như vậy. Tôi đứng dậy, kéo váy, chỉnh lại trang phục và bước vào trong.

“Wow” Người phỏng vấn lại là mấy anh chàng trẻ tuổi. Tôi trợn mắt há mồm, ngây người ra nhìn mất một lúc mới bước được đến vị trí của mình. Có trời mới biết tại sao lúc này tôi vẫn còn có tâm trạng thưởng thức “trai đẹp”.

“Ah… Tôi là Hứa Y Thần… là…” Xong rồi, xong rồi, xong thật rồi! Chết mất! Làm thế nào mà tôi bỗng nhiên lại nói lắp như vậy? Lẽ nào là đang ngủ mơ? Ngủ mơ thấy nói lắp?

Mấy anh chàng giám khảo phía trên đó nhìn tôi chằm chằm (ngoại trừ đám con g ái bên ngoài, ha ha) khiến tôi cảm thấy không thoải mái. Trong lúc hoảng hốt cảm giác như nước miếng đang chảy ra đầy miệng. Tôi vội vàng đưa tay chùi chùi hai bên mép nhưng lại chẳng thấy tay ướt.

Làm thế nào mà một sinh viên xuất sắc bỗng nhiên lại trở nên luống cuống mất bình tĩnh thế này? Không thể được, tuyệt đối không thể được! Anh chàng giám khảo ngồi ngoài cùng bên phải nhìn tôi cười ngượng ngập, khiến tôi hết sức nghi ngờ, không hiểu có phải là anh ta đã cười nhiều quá nên bị liệt cơ mặt rồi không? Nói thêm, nụ cười đó thật sự suýt làm tôi ngã lăn ra đất. Khi đánh giá, anh ta lại là giám khảo cho tôi điểm cao nhất, tôi sung sướng, chỉ muốn chạy ngay lại ôm anh ta một cái.

Tóm lại, việc phỏng vấn đã diễn ra thuận lợi. Nhưng nói thực, căn bản lúc này tôi không có áp lực phải đi làm nên cũng không ôm hy vọng.