Cảm lạnh mùa hè 2.1

CHƯƠNG 2

TÔI CHỈ CÒN LẠI MỘT VÒNG KHÓI CÔ ĐƠN

Tôi cho rằng nhổ rễ bồ công anh khỏi đất, cây sẽ chết, nhưng không ngờ rằng nước lại có thể giúp nó tái sinh. Thượng Đế rất tài tình, mỗi sinh mệnh đều có hai con đường sống, không đi đường này, thì có thể đi đường khác. Vì vậy, không có Y Dương, tôi vẫn có thể có một khởi đầu mới.

Có một câu nói rất đúng “sống không bằng chết”, những ký ức đó thực sự đang khiến tôi sống không bằng chết. Sáng sớm hôm nay, mặt trời còn chưa lên cao, tôi đã nghe thấy tiếng gõ cửa, tôi nhìn lên đồng hồ trên đầu giường, còn chưa tới sáu giờ. Cho là ảo giác, tôi lại kéo chăn trùm kín đầu, ngủ tiếp. Vừa mới thiu thiu tiếp tục giấc mơ còn đang dang dở thì lại nghe tiếng gõ càng lúc càng rõ.

Tôi miễn cưỡng mắt nhắm mắt mở chui ra khỏi giường, ra mở cửa. Mỹ Tuệ bước vào phòng trước, tôi theo sau.

“Gọi di động cho cậu cũng không được, gọi máy bàn cũng không được. Cái đồ điên này, cậu định chơi trò mất tích đấy à?” Cô ấy như một bà già lắm điều, miệng không ngừng cằn nhằn.

Nha đầu này không biết sáng sớm đã trúng phải gió gì, vô duyên vô cớ diện nguyên cả bộ đồng phục công sở, biến thành một cô nhân viên công chức.

Tôi bỏ dép, leo lên giường ngủ tiếp, mặc kệ Mỹ Tuệ.

Đột nhiên âm thanh chói tai khiến tôi phải vội vã ngồi bật dậy như một thây ma đội mồ. Điên rồi, nha đầu này chắc chắn là điên rồi! Sao tự nhiên lại mang đồng hồ báo thức áp vào tai tôi? Đôi tai đáng thương, thính giác đáng thương của tôi! Giống như có vô số con chim khách không ngừng lượn vòng quanh tai, đúng thế, tôi chắc chắn chúng là chim khách chứ không phải là những con quạ.

Cô ấy ngồi ghé lên giường, bắt đầu lay người tôi. May mà tôi không phải hàng mã, nếu không bị lắc như vậy thì đã tiêu đời sớm rồi. Giữa chừng (đường) chết yểu không nói, ngay cả có chết cũng rất khó coi. Người biết mình sắp chết nhưng lại không thể nói lời trăng trối đều có cái dáng vẻ như thế.

Tôi cúi gằm mặt, còn dáng vẻ thì rất khổ sở, rầu rĩ, đôi mắt cứ díu cả lại hệt như mắt con mèo đang ngái ngủ. Thực sự, bởi vì những ngày gần đây tôi đã quen việc cứ ngủ cho tới khi không ngủ nổi nữa mà tự tỉnh dậy, ham ngủ đến mức có ai cho tiền tôi cũng không màng. Tôi cho rằng cuộc sống của tôi hàng ngày chỉ còn mỗi việc ngủ, nhất định phải ngủ, bởi vì chỉ có như vậy tôi mới có thể gặp được anh ấy trong mộng.

“Hứa Y Thần, cậu hãy nhìn cậu đi, chỉ vì cái tên khốn kiếp Y Dương ấy mà cậu biến thành thế này? Người không ra người, quỷ không ra quỷ, có đáng không?” Mỹ Tuệ đã thực sự nổi điên. Mỹ Tuệ lớn tiếng mắng tôi, còn chỉ tay vào mặt tôi. Tôi bị tiếng quát mắng sang sảng của cô ấy làm thức tỉnh, hoàn toàn tỉnh ngủ.

Chỉ cần nghĩ lại những lời nói của cô ấy tôi lại càng cảm thấy bi thương. Có đáng không? Ai cũng nói tôi không nên vì Y Dương, anh ta thật sự không xứng. Tôi lại chỉ cho rằng anh ta đáng để tôi làm như vậy.

Có lẽ, cũng có thể đáng, tôi bắt đầu không chắc chắn.

Mỹ Tuệ liên tục liếc nhìn chiếc đồng hồ đeo trên cổ tay, hình như cô ấy đang có việc bận.

“Có chuyện gì, cậu mau nói đi.” Tôi bình tĩnh lại, ngồi dựa vào đầu giường, lấy ra một điếu thuốc lá Trung Nam Hải. Thấy cái gạt tàn đang đặt trên cửa sổ bèn vẩy thẳng tàn thuốc xuống nền nhà. Thực sự tôi không nghiện thuốc lá, nếu không phải là vì suy nghĩ quá nhiều về tên Y Dương xấu xa đó, tôi đã không hút thuốc. Cho dù cả thế giới đều nói thuốc lá có hại cho sức khỏe thì tôi vẫn không thể bỏ được. Không biết từ khi nào tôi đã goi Y Dương là “đồ khốn”. Lẽ nào là vì tôi hận anh ta?

Mỹ Tuệ nhìn tôi mà bất lực, một lúc lâu sau mới khẽ nói: “Hôm nay tớ đi nộp hồ sơ phỏng vấn ở một công ty, đây là một cơ hội tốt, cậu mau đi cùng với tớ.” Tốt nghiệp lâu như vậy rồi, Mỹ Tuệ cũng như tôi, chưa tìm được công việc ưng ý, nhưng cô ấy không ở nhà “tu dưỡng” quá lâu như tôi. Nhìn xem, thân hình cô ấy đang lắc lư như cái cần ăng ten. Cô ấy trở lại ngữ khí bình thường, rất ôn hòa và bình tĩnh. Chỉ là câu đó không có chút nào giống như trưng cầu ý kiến của tôi. “Cậu đi cùng với tớ”, có lẽ trong câu này, cô ấy đã thay tôi đồng ý rồi.

Tôi nhanh chóng dập điếu thuốc, cuộn tròn trong chăn. Công việc? Tôi chưa nghĩ đến.

Nhìn thấy tôi như vậy, Mỹ Tuệ kiên quyết lôi tôi ra khỏi chiếc chăn ấm, tôi khổng kịp có bất cứ hành động phản kháng nhỏ nhoi nào. Cảm giác ấm áp dễ chịu đột nhiên biến mất. Trời đất, sức khỏe của cô ấy tăng lên từ lúc nào vậy? Lẽ nào ăn rau chân vịt sẽ tăng cường cơ bắp?

Tôi đang mặc chiếc váy ngủ in hình Hello Kitty, bị cô ấy cưỡng chế vào nhà vệ sinh. Ngẩng đầu nhìn vào trong gương, tôi chợt phát hiện ra mình tiều tụy đi khá nhiều, lông mày mọc tràn lan, lộn xộn, ánh mắt vô thần, còn cả tóc trên đỉnh đầu rối bời, bện xoắn vào nhau.

“He he, Hứa Y Thần mà cũng có lúc trở nên nhếch nhác thế này đây.” Tôi vừa rửa mặt vừa tự chế giễu mình, Mỹ Tuệ nghe thấy tiếng tôi lẩm bẩm trong nhà vệ sinh, cũng lẩm bẩm một mình ngoài phòng khách. Tiếng nước chảy ào ào khiến tôi không nghe rõ cô ấy nói gì, chỉ mơ hồ nghe thấy hai chữ Y Dương đó.

Đúng thế, tôi rất mẫn cảm với hai từ này. Đã chia tay tên xấu xa đó khá lâu rồi, không biết hiện nay anh ta như thế nào, nhưng vẫn mong cho tình hình của anh ta tốt hơn tôi. Nói đi nói lại, tôi vẫn không thể kiềm chế mình không nghĩ tới anh ta. Đúng thế, chia tay lâu như vậy rồi, tôi vẫn không ngừng nghĩ về anh ta!

Advertisements

Cảm lạnh mùa hè 1.3

Nhìn bóng anh ấy đang dần dời xa, tôi chỉ muốn một bước vượt qua cả trăm bậc cầu thang chạy xuống đuổi theo. Đúng, tôi vẫn muốn nắm lấy hy vọng cuối cùng, không muốn sau này phải hối hận vì ngày hôm nay đã không cố găng cứu vớt. Tôi chạy xuống dưới lầu, như con thiêu thân lao vào lửa. Tôi đã chậm hơn anh rồi. Không còn thấy bóng dáng anh đâu, chúng tôi đã chia tay như vậy. Anh chàng ấy đã đặt tôi vào sự đã rồi, thực sự là sắp xếp rất tài. Cuộc sống phồn hoa ở Bắc Kinh thật sự quan trọng hơn tôi sao? Tôi không tìm thấy câu trả lời, chỉ đành tự hỏi mình hết lần này đến lần khác.

Tôi ngồi xuống trước bồn hoa, chỗ mà Y Dương mới ngồi tối hôm qua. Nhớ lại người con trai thanh tú đó, từng chút, từng chút mọt. Dưới chân vẫn là mẩu thuốc lá hôm qua chính chân tôi di lên dập lửa, chỉ có điều nó đã bị nước mưa làm cho biến dạng. Tôi cố gắng nhặt nó lên nhưng nó cứ bám chặt trong bùn đất, không chịu rời ra. Đồ cứng đầu, ngươi mau lên “thiên đường” mà gặp lại chủ cũ đi!

Tôi bọc đầu thuốc lá đầy bùn đất vào khăn giấy, dứt khoát ném vào thùng rác, sau đó ngán ngẩm bước lên cầu thang một mình.

Sau khi Y Dương rời đi, trong trường trở nên trống vắng lạ thường. Trải qua mấy ngày hồn lìa khỏi xác, tôi là người cuối cùng dọn khỏi ký túc xá. Chuyển ra khỏi trường nhưng tôi không chuyển về nhà mà thuê một phòng bên ngoài để ở.

Hứa Y Nam, anh trai tôi, đi trước tôi một bước, cách đây không lâu anh ấy đã kết hôn. Nghĩ chuyển về nhà, cả ngày sẽ phải ra đụng vào chạm với chị dâu mới, tôi cũng ngại. Huống hồ tính cách tôi hiếu động, luôn tay luôn chân, không chịu được bó buộc.

Đối với việc tôi thuê nhà sống ở ngoài, bố mẹ tôi không nói gì nhiều, con gái lớn rồi, chỉ cần không xảy ra chuyện động trời thì có thể mắt nhắm mắt mở cho qua chuyện. Ai bảo tôi có phúc, có được hai bậc sinh thành tuyệt vời đến thế.

Sau khi chuyển ra khỏi ký túc xá của trường, tôi tự cho phép mình “biến mất”, không tin nhắn, không gọi điện, ngay cả địa chỉ chỗ tôi ở cũng chỉ có một mình cô bạn Mỹ Tuệ biết. Chuyển ra khỏi trường đã lâu, tôi vẫn chưa có ý định đi tìm việc.

Tôi vẫn ngày ngày nhớ tới Y Dương, khiến ký ức được bồi đắp từ ngày này qua ngày khác. Tôi phát hiện tinh thần mình ngày càng sút kém, cả ngày chẳng có việc gì ngoài việc đứng ngây người trước cửa sổ nhìn lên bầu trời, thật không biết phải làm thế nào để vượt qua những ngày sắp tới đây, giống như linh hồn đã thoát khỏi thể xác, chu du khắp bốn phương. Bởi vì tôi nghĩ không ra, sau khi phần hồn rời khỏi cơ thể, tôi không biết phải tiếp tục sống như thế nào trên thế giới này. Y Dương nói lời chia tay mới dễ dàng làm sao, chỉ hai chữ ngắn gọn mà khiến tôi cả nửa tháng nay giống như linh hồn lang thang, không có nơi quay về.

Tháng Sáu ảm đạm, tôi rơi nước mắt không biết bao nhiêu lần.

 

 

 

 

 

 

 

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 25

Nhan Nặc, Nhan Nặc, Nhan Nặc… anh bảo cô cứ từ từ suy nghĩ, nghĩ kỹ càng rồi trả lời anh, nhưng không ngờ người con gái ấy rời xa khỏi tầm mắt của anh một cái là biến mất, đáng ghét hơn là cả điện thoại cũng không gọi được.

Anh không thể chấp nhận kết quả này, trái tim như bị ai bóp ghẹt, nỗi đau và sự tổn thương không thể nói bằng lời. Anh vốn tưởng cô cũng có vài phần thích mình, vấn đề đồng ý hay không chỉ là thời gian nhưng sao cô có thể đi như thế chứ? Cho dù thế nào đi nữa anh cũng phải tìm cô để hỏi cho rõ ràng.

[…]

Tần Phóng ra viện xong không về nhà ngay, mà đi thẳng tới căn hộ Nhan Nặc thuê, như lời Phương Lỗi nói, cô không có ở đây.

Anh thong thả dựa người vào cửa sắt, thần sắc rất bình tĩnh, tóc bị gió thôi bay nhưng lại toát ra vẻ hoang dã hấp dẫn. Ánh mắt trầm buồn khiến Liễu Tư Thần cảm thấy một áp lực vô hình.

Liễu Tư Thần mím môi, bình tĩnh hỏi:

“Tôi đã nói Nhan Nặc không ở đây, anh còn muốn gì nữa?”.

“Tôi biết, nhưng tôi hỏi là cô ấy đã đi đâu?”.

Tần Phóng nói rất chậm, chỉ là ánh mắt như muốn nhìn thấu người ta khiến người khác có cảm giác sợ hãi.

Liễu Tư Thần nói một mạch những lời đã chuẩn bị sẵn từ sáng:

“Tiểu Nặc nói cô ấy muốn bình tĩnh một chút, trong khoảng thời gian ngắn cô ấy không quay về đâu, hơn nữa cô ấy cũng xin phép rồi, anh còn gì để hỏi nữa không?”.

Mặc dù bên ngoài cô tỏ vẻ bình tĩnh nhưng thực chất trong lòng toát mồ hôi.

Tần Phóng sầm mặt lại ngay lập tức, anh hít thở sâu mấy lần mới bình tĩnh lại được rồi nhả từng chữ”

“Tôi – muốn – biết – cô – ấy – ở – đâu”.

Ngay cả tiếng gió lạnh gầm rú cũng phải chậm dần dần, xem ra lần này không đạt được mục đích thì anh không về.

Liễu Tư Thần bị anh lườm cho sợ hãi rụt cổ lại, cuối cùng bất lực nói:

“Nhưng tôi phải nói trước điều này, anh không được nói cho Tiểu Nặc biết là tôi tiết lộ, nếu không cô ấy không tha chết cho tôi. Hơn nữa, hai người gặp nhau phải bình tĩnh nói chuyện …”.

Cô nói một loạt câu rào đầu khiến Tần Phóng suýt chút nữa không kiềm chế được cơn giận, cô vội nói ngay:

“Rồi, cô ấy về nhà cũ, anh có địa chỉ rồi chứ? Ở Thanh Thạch….”.

Cô còn chưa nói xong Tần Phóng đã biến mất nhanh như gió.

Liễu Tư Thần hài lòng nhìn theo bóng dáng vội vã của Tần Phóng, cười rất đắc ý.

Tần Phóng à, tôi vốn định nói cho anh biết sự thật nhưng ai bảo anh không có chút kiên nhẫn nào chứ, sau này đừng trách tôi đấy, hê hê.

…….

Qua một đêm yên tĩnh, mặt trời đã bắt đầu bừng sáng, chỉ là trái tim người nào đó đang nóng bừng như lửa đốt, dù thế nào cũng không thể lạnh được, thế là tiếng gõ cửa ầm ầm cứ vang lên trong buổi sáng sớm.

Nhan Nặc mơ màng bò dậy, đầu tóc rối bời, mặc luôn bộ đồ ngủ ra mở cửa.

Bên ngoài cửa, anh và cô đứng đó, im lặng nhìn nhau.

Cơn buồn ngủ của Nhan Nặc bị đuổi đi hết, cô há hốc miệng không nói lên lời, cô thực sự kinh ngạc, vì sao anh lại tới đây?

Tần Phóng chưa bao giờ nhìn thấy người con gái trước mặt mình trong bộ dạng đáng yêu như thế này, cơn giận trong lòng nguôi đi một nửa, thay vào đó là sự hài lòng khó nói thành lời, có nhìn thế nào cũng không đủ. Cúi đầu nhìn cô chỉ mặc chiếc áo len đơn giản, khe cổ áo ngủ để lộ làn da trắng ngần, anh đỏ mặt, bất chợt nghĩ tới cô chạy trốn anh tới mức này cơn giận lại nổi lên, anh gằn giọng:

“Sao em không có phòng bị gì thế hả? Lẽ nào ai tới cũng mở cửa sao?”.

Bây giờ Nhan Nặc đã hoàn toàn tỉnh táo, cô nhìn anh một lượt rồi nheo mắt lại hỏi:

“Không phải còn một lớp cửa sắt sao… chỉ là, sao anh lại tới đây?”.

Đây là điều cô ngạc nhiên nhất và cũng muốn biết nhất, còn về vấn đề an toàn cô không lo lắng lắm. Thị trấn này rất giản dị, nhà nào cũng sát cạnh nhau, tiện lợi cho việc để ý lẫn nhau, huống hồ, hàng xóm nhà cô là bác Vương, cả nhà đều là cảnh sát, cô còn gì đáng sợ nữa chứ?

Cô còn dám hỏi anh vì sao tới đây?

Tần Phóng tức chết đi được, anh chau mày gào lên:

“Em còn không mau mở cửa cho anh, đứng ngây người ra đó làm gì?”.

Cả đêm không ngủ nên giọng anh có phần lạc đi.

“Vâng”.

Nhan Nặc mơ hồ đáp một tiếng, có điều cửa sắt vừa mở xong cô đã bị Tần Phóng ôm trọn.

Mềm mại, ấm áp, mũi anh tràn ngập mùi thơm của cô, giống như bảo vật trong lòng mất đi rồi đoạt lại được, anh không nén được tiếng thở dài, cánh tay cũng xiết chặt thêm. Cô bất mãn giãy dụa trong lòng anh, rồi khó chịu nói:

“Giữa ban ngày ban mặt, anh làm gì thế, bỏ tay ra”.

Nghe thấy giọng cô dịu dàng như thế càng khiến anh không muốn buông tay, cằm anh đặt trên mái tóc mềm mượt của cô không ngừng di di, lặng lẽ hưởng thụ giây phút tình cảm này. Không biết tại sao, chỉ cần nhìn cô là anh có cảm giác gia đình, rất an tâm.

Nhan Nặc thở dài, tự biết sức mình phản kháng vô hiệu, đây vốn là một người đàn ông nổi tiếng không nghe lí lẽ, kệ anh vậy.

Ôm ấp một hồi, tự nhiên Tần Phóng nhớ ra mình cần phải đòi lại công bằng cho mấy ngày bức xúc, anh không quên mục đích của mình tới đây.

Nhan Nặc đã thay bộ quần áo khác và ngồi đối diện anh trong phòng khách. Mọi thứ đều có sự ngăn cách.

Nhan Nặc nheo mày: “Chân anh khỏi rồi?”.

Tần Phóng hậm hực: “Khỏi lâu rồi, dù sao khỏi hay không cũng chả ai quan tâm”. Giọng nói hờn dỗi của câu này nặng thêm mấy phần.

Nhan Nặc không cần nhìn gương mặt tội tội của Tần Phóng mà hiểu ngay vấn đề:

“Chắc chắn là do anh tự đòi tháo bột, bác sĩ nói với tôi cho dù ra viện thì cũng phải một thời gian sau mới được tháo bột, anh còn là trẻ con sao mà bướng bỉnh thế?”.

Cơn giận của Tần Phóng không thể nào xuôi được, anh gầm lên:

“Ai bảo em đột nhiên đột nhiên mất tích, anh không ra viện mà được sao?”.

“Đợi đã”.

Nhan Nặc nghe thấy câu này có vấn đề:

“Cái gì mà đột ngột? Tôi bảo Tư Thần xin phép sếp Phương rồi mà”.

“Xin phép gì chứ? Phương Lỗi bảo sau này em không đi làm nữa”. Giọng Tần Phóng bé dần, đượm mùi đau khổ.

“Tôi đâu có nói thế….”.

Nhan Nặc ngừng lại suy nghĩ rồi mỉm cười lườm anh: “Đồ ngốc”.

Thấy anh vẫn bùng nhùng trong đám mây, cô nói thêm:

“Thị trấn này phải cải tạo thành cũ nên mấy căn nhà cũ này phải dỡ bỏ. Hôm tôi nhận được tin là giai đoạn cuối rồi nên vội về đây tìm hiểu tình hình rồi làm thủ tục, có nói không đi làm nữa đâu”.

“Cái gì?”.

Tần Phóng đờ người ra: “Vậy sao em không nghe điện thoại?”.

Nhan Nặc thong thả đáp: “Tôi đi vội quá nên quen điện thoại ở chung cư, anh còn không hiểu à? Là hai người họ hợp tác chơi anh, ngốc ạ”.

Bây giờ Tần Phóng mới hiểu, đợi lúc về sẽ tính sổ với họ, bây giờ còn có việc quan trọng hơn nhiều.

Anh cười rạng rỡ: “Vậy có nghĩa là… em đồng ý anh rồi?”. Anh không ngốc, cô không từ chối nghĩa là có hi vọng rồi.

Anh nghiêm túc thế này khiến Nhan Nặc không né tránh được, mặt cô đỏ bừng như chú tôm chín. Cô không phản bác mà giả vờ ngây ngô:

“Cái gì mà đồng ý hay không chứ, tôi không biết anh nói gì cả, tôi phải đi bây giờ”.

Cô không dám nhìn anh nên đứng dậy cầm áo đi ra ngoài.

Trước mắt là hi vọng thì làm gì có chuyện Tần Phóng để cô đi chứ? Anh vội vã đứng dậy cùng cô nhưng chân bị thương vẫn chưa khỏi lại dùng sức nữa nên đau buốt tận xương, anh vừa nghiến răng chịu đau vừa đuổi theo nắm tay cô:

“Em muốn đi đâu?”.

“Hôm nay tôi còn phải đi làm thủ tục dỡ nhà, còn không mau buông tay?”.

Nhan Nặc muốn rút tay ra nhưng anh nắm quá chặt nên không làm ăn gì được.

Tần Phóng nghiêm túc nói:

“Mặc kệ, anh cũng đi theo, cho dù chân anh đau thế nào em cũng phải đỡ anh”.

Nhan Nặc phì cười đẩy anh ra:

“Không phải anh bảo khỏi rồi sao? Còn cần người đỡ à?”.

“Anh hi vọng có thể nắm tay em, cả đời không buông”.

Sắc mặt Tần Phóng dịu dàng và nghiêm túc, đôi mắt đen lánh lấp lánh ánh sáng như ánh bình minh sớm chói mắt trong ngày đông, làm ấm lòng người.

Anh nói với cô, cả đời….

Trái tim Nhan Nặc đắm chìm rồi.