Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 24

“Tôi không uống canh nữa đâu, ngày nào cũng uống nhiều thế này, tôi không phải cái hũ canh”.

Tần Phóng khó chịu gào lên.

Nhan Nặc khuyên răn rất từ tốn, rất có tấm lòng, rất có tình mẫu tử:

“Uống canh dễ hấp thụ chất dinh dưỡng nhất, có như thế thì xương mới phát triển nhanh”.

Tần Phóng nghèn nghẹn nơi cổ hỏng, anh lẩm bẩm: “Tôi đâu có muốn nó khỏi nhanh…”.

“Hả? anh nói cái gì?”. Nhan Nặc nheo mắt, nhìn anh không chớp,

“Không có gì…”.Nhan Nặc nhìn anh như thế khiến gan sư tử của Tần Phóng lập tức co vòi lại.

Nhan Nặc vừa tức vừa buồn cười:

“Vậy túm lại là anh có uống không? Không uống cũng được, từ sau tôi không phải vất vả nữa”.

Ngày nào cô cũng đi chợ mua rau như mấy bà mẹ nội trợ, về nhà còn phải nghiên cứu thực đơn rồi tự tay làm, đâu phải là một công việc nhàn hạ chứ.

“Tôi uống, tôi uống là được chứ gì?”.

Tần Phóng làm bộ oan ức uống hết chỗ canh, uống xong còn “ợ” một cái, rất mất hình tượng.

[…]

Cô cầm giỏ hoa quả đã rửa sạch từ từ đi vào trong, dịu dàng nói với Tần Phóng:

“Ban nãy tôi vừa gặp bác sĩ chủ trị của anh, bác sĩ nói anh hồi phục rất nhanh, hai ngày nữa có thể xuất viện”.

Mấy ngày này cô không gọi anh là “sếp Tần” nữa mà cứ trực tiếp gọi anh, tôi, chỉ là lớp giấy ngăn cách vẫn chưa được chọc thủng nên cả hai vẫn cứ ngại ngùng.

Nghe thấy hai từ xuất viện là mặt Tần Phóng lại tối sầm lại, trong lòng âm thầm mắng mỏ vị bác sĩ chủ trị một vạn lần.

Nhan Nặc điềm tĩnh ngồi gọt táo rồi cẩn thận gọt thành từng vòng tròn mà không bị đứt, một lúc sau trái táo gọt sạch sẽ được đưa tới trước mặt Tần Phóng. Tần Phóng ngoan ngoãn cầm lấy rồi ngắm nhìn nó một lúc và cười hì hì:

“Cô gọt nó đẹp thế này tôi không nỡ ăn”.

Bên ngoài cửa sổ, ánh mặt trời ấm áp ngày đông đang dịu dàng chiếu vào, gương mặt Nhan Nặc phơn phớt hồng. Cô ngẩng đầu lên, khựng lại nhìn nụ cười tươi rói và đầy sức hút của anh, một lúc sau cô mới đáp:

“Mau ăn đi, có gì mà không nỡ chứ?”.

“Không biết, chỉ là cảm thấy không nỡ”.

Tần Phóng lẩm bẩm một lúc rồi đột nhiên nắm chặt lấy bàn tay xương gầy của Nhan Nặc, ánh mắt lonh lanh:

“Nhan Nặc, cô biết không, tôi thích cô, thực sự…. rất thích”.

Anh cũng không biết tại sao hôm nay mình lại có dũng cảm nói mấy lời này chứ, có lẽ nghĩ tới việc sau này ra viện rồi không có cơ hội nữa, sợ cô lại chui vào mai rùa gọi anh một tiếng “sếp Tần” lạnh lùng, đẩy anh ra vạn trùng xa cách.

Bây giờ anh hoàn toàn mạo hiểm, còn thắng hay không quyền quyết định trong tay cô.

Nhan Nặc ngạc nhiên nhìn anh, những lời anh nói dường như đã lấy hết không khí trong lành, trong đầu cô ong ong xoay vần, miệng lắp bắp:

“Anh, anh vừa nói gì?”.

Ánh mắt Tần Phóng lộ rõ vẻ chân thành, dường như nhìn thẳng vào trái tim cô, giọng anh có phần lạc đi:

“Anh nói, anh thích em, ý em thì sao?”.

Anh vừa nói vừa kéo cô lại gần hơn, dịu dàng thể hiện thành ý của mình:

“Nhan Nặc, đừng chạy trốn nữa, đừng do dự nữa, đừng chần chừ nữa, đến bên anh đi…”.

“Tại, tại sao?”. Nhan Nặc ngạc nhiên nhìn anh.

“Thích một người cần lý do hay sao?”.

Tần Phóng nhẹ nhàng cười, khoảng cách giữa hai người gần tới mức có thể nghe thấy hơi thở yếu ớt của đối phương, bàn tay cô trong bàn tay anh đang nóng bừng.

“Anh thích em, và cũng có đủ nhẫn nại đủ tự tin khiến em thích anh, vì thế, hãy làm bạn gái anh nhé”.

Không có quá nhiều lý do, anh chỉ đơn giản lặp lại, anh thích em, thế nhưng lại vang như sấm dậy, giây phút này kinh động tới mức Nhan Nặc cảm thấy thế giới tĩnh lặng như nước trong lòng mình cũng đang dậy sóng.

 

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s