Cảm lạnh mùa hè 1.2

“Đủ rồi!” Tôi bật đứng lên, cắt ngang lời anh ta. Tôi khống chế tình cảm, tự nhắc nhở bản thân phải lý trí lên. Anh ta vẫn nhìn xa xăm, ánh mắt lạnh lùng khiến tôi rùng mình. Tôi nhìn trừng trừng vào anh ta, thậm chí còn cảm thấy người đàn ông trước mặt mình có chút độc ác. Anh ta không còn yêu tôi, cũng không còn muốn ở bên cạnh tôi nữa, nói chia tay mà không cần quan tâm tới cảm nhận của tôi.

Đúng thế, tôi không cần anh ta cảm thông và thương hại, không bao giờ!

Trên thế giới này, mỗi giây mỗi khắc đều có vô vàn tình yêu chết đi, mọi người đổ lỗi cho muôn ngàn lý do. Trong đó đổ tại khoảng cách chiếm tỷ lệ lớn nhất, cũng là một lý do phổ biến nhất.

Bầu trời đêm rộng lớn lóe lên ánh chớp, sượt qua khuôn mặt trắng bệch của Y Dương. Tôi đột nhiên không muốn nghĩ tiếp gì nữa, cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy. Trong thực tế, lý trí, danh từ này đã chiến thắng tất cả. Sân thể dục vắng vẻ chỉ còn lại một mình anh ta, người đàn ông ngọt ngào trong hồi ức của tôi.

Sét rạch ngang bầu trời, lóe sáng trên hành lang từng đợt, kèm theo tiếng sấm chói tai. Âm thanh đó như đánh thẳng vào tim tôi không thương tiếc. Nước mắt không ngừng rơi. Nhưng tôi vẫn ngoan cố giả vờ kiên cường.

Phòng ngủ tối om, mọi người đều đã ngủ say, tôi mò mẫm tìm về giường mình, ôm lấy con thỏ chột mắt. Trời bắt đầu đổ mưa, gió lay cửa sổ làm rèm cửa cũng bay bay. Bên dưới tòa nhà ký túc xá, bóng người quen thuộc vẫn đứng yên tại đó, tôi tìm di động, gửi tin nhắn cho Y Dương.

“Con thỏ không có tình yêu, tôi không cần.”

Nhắn xong, tôi ném con thỏ và anh chàng đã cùng tôi ba năm từ tầng năm ký túc xá xuống đất. Bất kể nó sống hay chết, bị thương hay tàn phế, từ nay về sau, tôi và Y Dương không còn liên quan. Tôi cắm sạc sạc điện thoại, quay về giường trùm chăn, lặng lẽ khóc một mình.

Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng nếm qua mùi vị của thất tình. Lần này Y Dương thật là độc ác. Mưa rơi ngoài trời, còn nước mắt tôi rơi trên chăn, đều là từng giọt tí tách, tí tách.

Cả đêm tôi không hề chợp mắt, chỉ để nhớ lại những điểm tốt của anh ta. Sau đó tôi mới phát hiện ra kỳ thực mình thật ngốc nghếch, tại sao bị anh ta vứt bỏ mà tôi lại không hận anh ta, có lẽ là không hận nổi.

Sáng sớm, tôi có cảm giác chiếc chăn ấm sũng nước, chiếc gối thì như có thể vắt ra nước. Mấy người ở cùng phòng với tôi, ai ai cũng mắt tròn mắt dẹt, giống như phát hiện ra UFO[1]. Tôi bị những ánh mắt hiếu kỳ vây chặt, muốn thoát thân cũng chẳng còn có khe hở nào có thể chui lọt.

Hôm nay phòng tôi có hai người chuyển đi, tất cả mọi người trong phòng đều đi tiễn hai cô ấy, chỉ có mình tôi không đi. Bởi vì tôi biết người hôm nay phải đi không chỉ có hai bọn họ, mà còn có cả Y Dương mà tôi yêu sâu sắc.

Tôi lặng lẽ đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài qua lớp kính. Đoàn người dưới lầu lác đác rời đi khiến tôi thấy lòng mình trống trải.

Bóng dáng Y Dương nhất định sẽ xuất hiện, tôi nhìn chằm chằm vào những bóng người dưới lầu, cảm giác mình lúc này như một tên trộm đang nhìn trộm người ta. Nhưng Y Dương mới là một tên trộm chính cống, anh ta đã lấy đi tất cả tình yêu và kỷ niệm của tôi.

Tôi nhớ, hồi mới theo đuổi tôi, anh ta hoàn toàn khác, khi ấy anh ta lẽo đẽo bám đuôi tôi cả ngày chỉ để hỏi:

“Y Thần, em ăn sáng chưa? Anh mua bánh trứng đào cho em ăn nhé!”

“ Y Thần, trời lạnh đấy, em nhớ mặc thêm áo trước khi ra khỏi nhà nhé!”

Tôi đã bị anh ta từng bước thu phục như vậy, nhưng cũng chẳng ngờ được rằng, tình yêu suốt ba năm qua cuối cùng kết quả lại chỉ là đường ai nấy đi. Nghĩ rồi lại nghĩ, đôi mắt tôi đột nhiên mờ nước. Trời đất mơ hồ, suy nghĩ mơ hồ, bao nhiều hy vọng với người ấy cũng mơ hồ nốt.

Từ bốn giờ sáng đến giờ, tôi đều nhìn như vậy, chỉ sợ lơ là một chút là Y Dương sẽ đi qua tôi mà tôi không hay biết. Nhìn như vậy cả ngày vậy khiến mắt tôi đau nhức, tự nhiên nước mắt cứ chảy ra. Nhấc di động từ bàn lên, tôi không kìm được bèn mở máy. Lời chào quen thuộc xuất hiện khiến nước mắt thi nhau rỏ xuống đầy màn hình điện thoại: “Chúc Y Thần ngày ngày đều khoe răng”, tôi cứ đọc đi đọc lại hàng chữ ấy, lại không kiềm chế được mà nhớ đến anh ấy. Lời chào này là anh ấy cài cho tôi lúc mới mua điện thoại, từ đó đến giờ, tôi chưa từng đổi một lần nào.

Chín giờ mười hai phút sáng, sân vận động xuất hiện hình bóng mà tôi vĩnh viễn không thể nào quên được. Anh ấy kéo theo một chiếc va ly to màu đen, dưới ánh mặt trời, cái bóng cao to kéo dài trên nền đường đất. Trước khi đi qua cổng trường, anh ấy còn quay lại nhìn về phía cửa sổ phòng tôi, đúng là anh ấy nhìn về phía cửa sổ phòng tôi, tôi chắc chắn thế. Chỉ là tôi đứng yên sau bức rèm cửa, cứ nhìn theo anh ấy không chút e dè, nhưng anh ấy lại không hề biết.

Y Dương đúng là đồ keo kiệt, ngay cả lời chào tạm biệt cũng còn chưa nói mà đã nhẫn tâm bỏ đi!


[1]  UFO là chữ viết tắt của Unidentified Flying Object trong tiếng Anh tức là “vật thể bay không xác định”

One comment on “Cảm lạnh mùa hè 1.2

  1. Pingback: Cảm lạnh mùa hè – Vu Thiêm Hâm « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s