Cảm lạnh mùa hè 1.1

CHƯƠNG 1

ĐỐI VỚI VIỆC RA ĐI, ANH THẬT CỐ CHẤP

          Tôi muốn nói, trong thế giới của mỗi người, tình yêu rốt cuộc không vượt qua được khoảng cách, mà khoảng cách rốt cuộc lại không vượt qua được hiện thực. Thật bất hạnh, tôi chính là một  minh chứng sống.

Cho đến khi Y Dương biến mất khỏi cuộc sống của tôi, tôi mới nhận ra sức sống của tôi đang cạn dần vì sự ra đi của anh ấy.

Trước lễ tốt nghiệp mấy ngày, toàn trường như ngập trong nước mắt, tôi cũng bị ảnh hưởng bởi không khí xung quanh, nước mắt lăn dài. Bốn năm đại học cuối cùng cũng đã kết thúc.

Buổi tối hôm đó, tôi quyết định sẽ quên hẳn Y Dương, bịt tai nhắm mắt cuộn mình trong chiếc chăn ấp áp của Mỹ Tuệ, ôm chặt con thỏ bông đã bị hỏng một mắt, nhất định không ngồi dậy. Mỹ Tuệ khều khều khiến tôi nhột nhột, thậm chí thiếu chút nữa ngã lăn xuống đất. Cũng may, cô ấy kịp ôm tôi lại.

Đúng lúc đó, điện thoại bên gối kêu vang, màn hình nhấp nháy sáng cả một góc phòng ngủ.

“Y Thần, anh đang đứng dưới ký túc xá của em, có thể xuống gặp anh không?” Giọng Y Dương rất trầm, khiến tôi nghe xong mà muốn khóc. Nhìn thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại di động, bây giờ đã là mười một giờ đêm.

“Có việc gì vậy? Đợi ngày mai nói không được à?” Tôi hỏi lại một câu.

Đầu dây bên kia rất lâu không lên tiếng, xem ra chuyện có vẻ rất nghiêm trọng. Nhớ đến nụ cười hút hồn của anh ấy, không có lý do nào ngăn cản tôi gặp anh.

Hành lang rất yên tĩnh, chỉ nghe tiếng đôi dép chuột Mickey của tôi gõ xuống nền đá hoa lộp cộp. Thật không may, hôm nay bầu trời đêm đầy mây đen, không nhìn thấy ánh trăng tươi đẹp, chỉ có bóng dáng của Y Dương thấp thoáng di chuyển trước cổng ký túc xá. Tôi rón rén lại gần, từ phía sau đưa tay bịt mắt anh ấy. Anh nhẹ gỡ tay tôi xuống, sau đó nhìn tôi cười mệt mỏi.

“Có chuyện gì vậy? Sao lại muốn gặp em muộn thế này?” Tôi kéo tay anh ấy đưa đến chỗ bồn hoa trước tòa nhà ký túc xá, cùng ngồi xuống. Anh ấy vẫn yên lặng, không trả lời, sau đó lấy từ túi áo ra một bao thuốc lá, vỏ bao còn chưa bóc, có vẻ là một bao thuốc mới, sau đó tay anh rà khắp thân người, từ trên xuống, cuối cùng móc được chiếc bật lửa từ túi quần. Tôi nhìn biểu hiện nghiêm trọng trên mặt anh, lòng hồ nghi, dường như có chuyện gì đó rất nghiêm trọng đã xảy ra. Anh cúi đầu, lặng lẽ hút thuốc. Vòng khói xanh nhạt bay lơ lửng, giống như vòng sáng của ánh trăng ló ra đằng sau đám mây, vừa ảm đạm vừa lạnh lẽo.

Tôi kẹp một hòn sỏi dưới chân, dùng chân ấn xuống viên sỏi, xoay tròn bàn chân vẽ từng vòng tròn trên cát, dấu vết trên cát rất rõ, rất sâu, từng vòng, từng vòng.

Anh ấy nhìn xa xăm, đột nhiên thở dài. Tiếng anh ấy thở dài đối với tôi mà nói nó có một ý vị sâu xa. Bầu không khí như đông cứng lại, ngột ngạt, cảm giác như không khí đã bị rút sạch hết oxy. Tôi giật lấy điếu thuốc cháy còn một nửa kẹp giữa tay anh, vứt xuống đất, sau đó dùng chân di di lên nó. Đốm sáng tàn thuốc lập tức biến mất trong đêm tối.

Lúc này, anh bắt đầu không kiềm chế được nữa, cuối cùng đã quay sang chuẩn bị nói với tôi cái gì đó. Tôi nín thở, một dự cảm xấu trào lên trong tim, đột nhiên nhớ đến một câu nói, là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh cũng không được, huống hồ anh ấy không phải là người tàn nhẫn như vậy. Không hiểu sao tôi rất sợ linh cảm của mình là đúng. Tôi nhìn lên, thấy nước mắt anh ấy rơi xuống, có vẻ như anh ấy cũng không hay biết điều đó.

Rất lâu sau, anh ấy lên tiếng: “Y Thần, ngày mai anh phải đi Bắc Kinh rồi. Công ty anh thực tập trước đây đã đồng ý nhận anh vào làm việc tại Tổng công ty.” Anh ấy ngừng lại một lát, tôi lại chỉ có thể cảm nhận dường như anh ấy đã thu hết oxy trong không khí, khiến tôi từng chút, từng chút nghẹt thở. “Huống hồ, đó là một doanh nghiệp khá lớn, em cũng biết, Bắc Kinh phát triển thế nào. Cho nên, anh không muốn bỏ lỡ cơ hội lần này.” Anh ấy dùng tay vuốt dọc khuôn mặt đầy mệt mỏi, sau đó thở nhẹ, kết thúc toàn bộ câu chuyện.

Lúc nói ra những lời này, hai mắt anh ấy nhìn lên bầu trời đêm tối sẫm, giọng nói rất buồn, tôi có thể nghe được mùi vị nỗi đau ẩn giấu trong đó. Nhưng mỗi từ trong câu nói của anh ấy đều như hàng ngàn vạn mũi kim tẩm thuốc độc đâm sâu vào trái tim tôi. Chẳng bao lâu nữa tôi sẽ ngấm độc mà chết.

“Y Thần, anh không biết phải làm thế nào với quan hệ của chúng ta. Anh muốn phát triển sự nghiệp vững vàng rồi mới xây dựng gia đình. Cho nên…hay là…chúng ta chia tay nhé?”

Chia tay? Hai từ này đột nhiên khiến toàn thân tôi run rẩy. Anh ấy dường như còn muốn đưa ra hàng nghìn hàng vạn lý do chúng tôi nên chia tay, nhưng tôi không có tâm trạng để nghe nữa.

One comment on “Cảm lạnh mùa hè 1.1

  1. Pingback: Cảm lạnh mùa hè – Vu Thiêm Hâm « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s