Cảm lạnh mùa hè 1.2

“Đủ rồi!” Tôi bật đứng lên, cắt ngang lời anh ta. Tôi khống chế tình cảm, tự nhắc nhở bản thân phải lý trí lên. Anh ta vẫn nhìn xa xăm, ánh mắt lạnh lùng khiến tôi rùng mình. Tôi nhìn trừng trừng vào anh ta, thậm chí còn cảm thấy người đàn ông trước mặt mình có chút độc ác. Anh ta không còn yêu tôi, cũng không còn muốn ở bên cạnh tôi nữa, nói chia tay mà không cần quan tâm tới cảm nhận của tôi.

Đúng thế, tôi không cần anh ta cảm thông và thương hại, không bao giờ!

Trên thế giới này, mỗi giây mỗi khắc đều có vô vàn tình yêu chết đi, mọi người đổ lỗi cho muôn ngàn lý do. Trong đó đổ tại khoảng cách chiếm tỷ lệ lớn nhất, cũng là một lý do phổ biến nhất.

Bầu trời đêm rộng lớn lóe lên ánh chớp, sượt qua khuôn mặt trắng bệch của Y Dương. Tôi đột nhiên không muốn nghĩ tiếp gì nữa, cứ thế cắm đầu cắm cổ chạy. Trong thực tế, lý trí, danh từ này đã chiến thắng tất cả. Sân thể dục vắng vẻ chỉ còn lại một mình anh ta, người đàn ông ngọt ngào trong hồi ức của tôi.

Sét rạch ngang bầu trời, lóe sáng trên hành lang từng đợt, kèm theo tiếng sấm chói tai. Âm thanh đó như đánh thẳng vào tim tôi không thương tiếc. Nước mắt không ngừng rơi. Nhưng tôi vẫn ngoan cố giả vờ kiên cường.

Phòng ngủ tối om, mọi người đều đã ngủ say, tôi mò mẫm tìm về giường mình, ôm lấy con thỏ chột mắt. Trời bắt đầu đổ mưa, gió lay cửa sổ làm rèm cửa cũng bay bay. Bên dưới tòa nhà ký túc xá, bóng người quen thuộc vẫn đứng yên tại đó, tôi tìm di động, gửi tin nhắn cho Y Dương.

“Con thỏ không có tình yêu, tôi không cần.”

Nhắn xong, tôi ném con thỏ và anh chàng đã cùng tôi ba năm từ tầng năm ký túc xá xuống đất. Bất kể nó sống hay chết, bị thương hay tàn phế, từ nay về sau, tôi và Y Dương không còn liên quan. Tôi cắm sạc sạc điện thoại, quay về giường trùm chăn, lặng lẽ khóc một mình.

Từ nhỏ đến lớn tôi chưa từng nếm qua mùi vị của thất tình. Lần này Y Dương thật là độc ác. Mưa rơi ngoài trời, còn nước mắt tôi rơi trên chăn, đều là từng giọt tí tách, tí tách.

Cả đêm tôi không hề chợp mắt, chỉ để nhớ lại những điểm tốt của anh ta. Sau đó tôi mới phát hiện ra kỳ thực mình thật ngốc nghếch, tại sao bị anh ta vứt bỏ mà tôi lại không hận anh ta, có lẽ là không hận nổi.

Sáng sớm, tôi có cảm giác chiếc chăn ấm sũng nước, chiếc gối thì như có thể vắt ra nước. Mấy người ở cùng phòng với tôi, ai ai cũng mắt tròn mắt dẹt, giống như phát hiện ra UFO[1]. Tôi bị những ánh mắt hiếu kỳ vây chặt, muốn thoát thân cũng chẳng còn có khe hở nào có thể chui lọt.

Hôm nay phòng tôi có hai người chuyển đi, tất cả mọi người trong phòng đều đi tiễn hai cô ấy, chỉ có mình tôi không đi. Bởi vì tôi biết người hôm nay phải đi không chỉ có hai bọn họ, mà còn có cả Y Dương mà tôi yêu sâu sắc.

Tôi lặng lẽ đứng bên cửa sổ, nhìn ra ngoài qua lớp kính. Đoàn người dưới lầu lác đác rời đi khiến tôi thấy lòng mình trống trải.

Bóng dáng Y Dương nhất định sẽ xuất hiện, tôi nhìn chằm chằm vào những bóng người dưới lầu, cảm giác mình lúc này như một tên trộm đang nhìn trộm người ta. Nhưng Y Dương mới là một tên trộm chính cống, anh ta đã lấy đi tất cả tình yêu và kỷ niệm của tôi.

Tôi nhớ, hồi mới theo đuổi tôi, anh ta hoàn toàn khác, khi ấy anh ta lẽo đẽo bám đuôi tôi cả ngày chỉ để hỏi:

“Y Thần, em ăn sáng chưa? Anh mua bánh trứng đào cho em ăn nhé!”

“ Y Thần, trời lạnh đấy, em nhớ mặc thêm áo trước khi ra khỏi nhà nhé!”

Tôi đã bị anh ta từng bước thu phục như vậy, nhưng cũng chẳng ngờ được rằng, tình yêu suốt ba năm qua cuối cùng kết quả lại chỉ là đường ai nấy đi. Nghĩ rồi lại nghĩ, đôi mắt tôi đột nhiên mờ nước. Trời đất mơ hồ, suy nghĩ mơ hồ, bao nhiều hy vọng với người ấy cũng mơ hồ nốt.

Từ bốn giờ sáng đến giờ, tôi đều nhìn như vậy, chỉ sợ lơ là một chút là Y Dương sẽ đi qua tôi mà tôi không hay biết. Nhìn như vậy cả ngày vậy khiến mắt tôi đau nhức, tự nhiên nước mắt cứ chảy ra. Nhấc di động từ bàn lên, tôi không kìm được bèn mở máy. Lời chào quen thuộc xuất hiện khiến nước mắt thi nhau rỏ xuống đầy màn hình điện thoại: “Chúc Y Thần ngày ngày đều khoe răng”, tôi cứ đọc đi đọc lại hàng chữ ấy, lại không kiềm chế được mà nhớ đến anh ấy. Lời chào này là anh ấy cài cho tôi lúc mới mua điện thoại, từ đó đến giờ, tôi chưa từng đổi một lần nào.

Chín giờ mười hai phút sáng, sân vận động xuất hiện hình bóng mà tôi vĩnh viễn không thể nào quên được. Anh ấy kéo theo một chiếc va ly to màu đen, dưới ánh mặt trời, cái bóng cao to kéo dài trên nền đường đất. Trước khi đi qua cổng trường, anh ấy còn quay lại nhìn về phía cửa sổ phòng tôi, đúng là anh ấy nhìn về phía cửa sổ phòng tôi, tôi chắc chắn thế. Chỉ là tôi đứng yên sau bức rèm cửa, cứ nhìn theo anh ấy không chút e dè, nhưng anh ấy lại không hề biết.

Y Dương đúng là đồ keo kiệt, ngay cả lời chào tạm biệt cũng còn chưa nói mà đã nhẫn tâm bỏ đi!


[1]  UFO là chữ viết tắt của Unidentified Flying Object trong tiếng Anh tức là “vật thể bay không xác định”

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 24

“Tôi không uống canh nữa đâu, ngày nào cũng uống nhiều thế này, tôi không phải cái hũ canh”.

Tần Phóng khó chịu gào lên.

Nhan Nặc khuyên răn rất từ tốn, rất có tấm lòng, rất có tình mẫu tử:

“Uống canh dễ hấp thụ chất dinh dưỡng nhất, có như thế thì xương mới phát triển nhanh”.

Tần Phóng nghèn nghẹn nơi cổ hỏng, anh lẩm bẩm: “Tôi đâu có muốn nó khỏi nhanh…”.

“Hả? anh nói cái gì?”. Nhan Nặc nheo mắt, nhìn anh không chớp,

“Không có gì…”.Nhan Nặc nhìn anh như thế khiến gan sư tử của Tần Phóng lập tức co vòi lại.

Nhan Nặc vừa tức vừa buồn cười:

“Vậy túm lại là anh có uống không? Không uống cũng được, từ sau tôi không phải vất vả nữa”.

Ngày nào cô cũng đi chợ mua rau như mấy bà mẹ nội trợ, về nhà còn phải nghiên cứu thực đơn rồi tự tay làm, đâu phải là một công việc nhàn hạ chứ.

“Tôi uống, tôi uống là được chứ gì?”.

Tần Phóng làm bộ oan ức uống hết chỗ canh, uống xong còn “ợ” một cái, rất mất hình tượng.

[…]

Cô cầm giỏ hoa quả đã rửa sạch từ từ đi vào trong, dịu dàng nói với Tần Phóng:

“Ban nãy tôi vừa gặp bác sĩ chủ trị của anh, bác sĩ nói anh hồi phục rất nhanh, hai ngày nữa có thể xuất viện”.

Mấy ngày này cô không gọi anh là “sếp Tần” nữa mà cứ trực tiếp gọi anh, tôi, chỉ là lớp giấy ngăn cách vẫn chưa được chọc thủng nên cả hai vẫn cứ ngại ngùng.

Nghe thấy hai từ xuất viện là mặt Tần Phóng lại tối sầm lại, trong lòng âm thầm mắng mỏ vị bác sĩ chủ trị một vạn lần.

Nhan Nặc điềm tĩnh ngồi gọt táo rồi cẩn thận gọt thành từng vòng tròn mà không bị đứt, một lúc sau trái táo gọt sạch sẽ được đưa tới trước mặt Tần Phóng. Tần Phóng ngoan ngoãn cầm lấy rồi ngắm nhìn nó một lúc và cười hì hì:

“Cô gọt nó đẹp thế này tôi không nỡ ăn”.

Bên ngoài cửa sổ, ánh mặt trời ấm áp ngày đông đang dịu dàng chiếu vào, gương mặt Nhan Nặc phơn phớt hồng. Cô ngẩng đầu lên, khựng lại nhìn nụ cười tươi rói và đầy sức hút của anh, một lúc sau cô mới đáp:

“Mau ăn đi, có gì mà không nỡ chứ?”.

“Không biết, chỉ là cảm thấy không nỡ”.

Tần Phóng lẩm bẩm một lúc rồi đột nhiên nắm chặt lấy bàn tay xương gầy của Nhan Nặc, ánh mắt lonh lanh:

“Nhan Nặc, cô biết không, tôi thích cô, thực sự…. rất thích”.

Anh cũng không biết tại sao hôm nay mình lại có dũng cảm nói mấy lời này chứ, có lẽ nghĩ tới việc sau này ra viện rồi không có cơ hội nữa, sợ cô lại chui vào mai rùa gọi anh một tiếng “sếp Tần” lạnh lùng, đẩy anh ra vạn trùng xa cách.

Bây giờ anh hoàn toàn mạo hiểm, còn thắng hay không quyền quyết định trong tay cô.

Nhan Nặc ngạc nhiên nhìn anh, những lời anh nói dường như đã lấy hết không khí trong lành, trong đầu cô ong ong xoay vần, miệng lắp bắp:

“Anh, anh vừa nói gì?”.

Ánh mắt Tần Phóng lộ rõ vẻ chân thành, dường như nhìn thẳng vào trái tim cô, giọng anh có phần lạc đi:

“Anh nói, anh thích em, ý em thì sao?”.

Anh vừa nói vừa kéo cô lại gần hơn, dịu dàng thể hiện thành ý của mình:

“Nhan Nặc, đừng chạy trốn nữa, đừng do dự nữa, đừng chần chừ nữa, đến bên anh đi…”.

“Tại, tại sao?”. Nhan Nặc ngạc nhiên nhìn anh.

“Thích một người cần lý do hay sao?”.

Tần Phóng nhẹ nhàng cười, khoảng cách giữa hai người gần tới mức có thể nghe thấy hơi thở yếu ớt của đối phương, bàn tay cô trong bàn tay anh đang nóng bừng.

“Anh thích em, và cũng có đủ nhẫn nại đủ tự tin khiến em thích anh, vì thế, hãy làm bạn gái anh nhé”.

Không có quá nhiều lý do, anh chỉ đơn giản lặp lại, anh thích em, thế nhưng lại vang như sấm dậy, giây phút này kinh động tới mức Nhan Nặc cảm thấy thế giới tĩnh lặng như nước trong lòng mình cũng đang dậy sóng.

 

Cảm lạnh mùa hè 1.1

CHƯƠNG 1

ĐỐI VỚI VIỆC RA ĐI, ANH THẬT CỐ CHẤP

          Tôi muốn nói, trong thế giới của mỗi người, tình yêu rốt cuộc không vượt qua được khoảng cách, mà khoảng cách rốt cuộc lại không vượt qua được hiện thực. Thật bất hạnh, tôi chính là một  minh chứng sống.

Cho đến khi Y Dương biến mất khỏi cuộc sống của tôi, tôi mới nhận ra sức sống của tôi đang cạn dần vì sự ra đi của anh ấy.

Trước lễ tốt nghiệp mấy ngày, toàn trường như ngập trong nước mắt, tôi cũng bị ảnh hưởng bởi không khí xung quanh, nước mắt lăn dài. Bốn năm đại học cuối cùng cũng đã kết thúc.

Buổi tối hôm đó, tôi quyết định sẽ quên hẳn Y Dương, bịt tai nhắm mắt cuộn mình trong chiếc chăn ấp áp của Mỹ Tuệ, ôm chặt con thỏ bông đã bị hỏng một mắt, nhất định không ngồi dậy. Mỹ Tuệ khều khều khiến tôi nhột nhột, thậm chí thiếu chút nữa ngã lăn xuống đất. Cũng may, cô ấy kịp ôm tôi lại.

Đúng lúc đó, điện thoại bên gối kêu vang, màn hình nhấp nháy sáng cả một góc phòng ngủ.

“Y Thần, anh đang đứng dưới ký túc xá của em, có thể xuống gặp anh không?” Giọng Y Dương rất trầm, khiến tôi nghe xong mà muốn khóc. Nhìn thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại di động, bây giờ đã là mười một giờ đêm.

“Có việc gì vậy? Đợi ngày mai nói không được à?” Tôi hỏi lại một câu.

Đầu dây bên kia rất lâu không lên tiếng, xem ra chuyện có vẻ rất nghiêm trọng. Nhớ đến nụ cười hút hồn của anh ấy, không có lý do nào ngăn cản tôi gặp anh.

Hành lang rất yên tĩnh, chỉ nghe tiếng đôi dép chuột Mickey của tôi gõ xuống nền đá hoa lộp cộp. Thật không may, hôm nay bầu trời đêm đầy mây đen, không nhìn thấy ánh trăng tươi đẹp, chỉ có bóng dáng của Y Dương thấp thoáng di chuyển trước cổng ký túc xá. Tôi rón rén lại gần, từ phía sau đưa tay bịt mắt anh ấy. Anh nhẹ gỡ tay tôi xuống, sau đó nhìn tôi cười mệt mỏi.

“Có chuyện gì vậy? Sao lại muốn gặp em muộn thế này?” Tôi kéo tay anh ấy đưa đến chỗ bồn hoa trước tòa nhà ký túc xá, cùng ngồi xuống. Anh ấy vẫn yên lặng, không trả lời, sau đó lấy từ túi áo ra một bao thuốc lá, vỏ bao còn chưa bóc, có vẻ là một bao thuốc mới, sau đó tay anh rà khắp thân người, từ trên xuống, cuối cùng móc được chiếc bật lửa từ túi quần. Tôi nhìn biểu hiện nghiêm trọng trên mặt anh, lòng hồ nghi, dường như có chuyện gì đó rất nghiêm trọng đã xảy ra. Anh cúi đầu, lặng lẽ hút thuốc. Vòng khói xanh nhạt bay lơ lửng, giống như vòng sáng của ánh trăng ló ra đằng sau đám mây, vừa ảm đạm vừa lạnh lẽo.

Tôi kẹp một hòn sỏi dưới chân, dùng chân ấn xuống viên sỏi, xoay tròn bàn chân vẽ từng vòng tròn trên cát, dấu vết trên cát rất rõ, rất sâu, từng vòng, từng vòng.

Anh ấy nhìn xa xăm, đột nhiên thở dài. Tiếng anh ấy thở dài đối với tôi mà nói nó có một ý vị sâu xa. Bầu không khí như đông cứng lại, ngột ngạt, cảm giác như không khí đã bị rút sạch hết oxy. Tôi giật lấy điếu thuốc cháy còn một nửa kẹp giữa tay anh, vứt xuống đất, sau đó dùng chân di di lên nó. Đốm sáng tàn thuốc lập tức biến mất trong đêm tối.

Lúc này, anh bắt đầu không kiềm chế được nữa, cuối cùng đã quay sang chuẩn bị nói với tôi cái gì đó. Tôi nín thở, một dự cảm xấu trào lên trong tim, đột nhiên nhớ đến một câu nói, là phúc thì không phải là họa, là họa thì tránh cũng không được, huống hồ anh ấy không phải là người tàn nhẫn như vậy. Không hiểu sao tôi rất sợ linh cảm của mình là đúng. Tôi nhìn lên, thấy nước mắt anh ấy rơi xuống, có vẻ như anh ấy cũng không hay biết điều đó.

Rất lâu sau, anh ấy lên tiếng: “Y Thần, ngày mai anh phải đi Bắc Kinh rồi. Công ty anh thực tập trước đây đã đồng ý nhận anh vào làm việc tại Tổng công ty.” Anh ấy ngừng lại một lát, tôi lại chỉ có thể cảm nhận dường như anh ấy đã thu hết oxy trong không khí, khiến tôi từng chút, từng chút nghẹt thở. “Huống hồ, đó là một doanh nghiệp khá lớn, em cũng biết, Bắc Kinh phát triển thế nào. Cho nên, anh không muốn bỏ lỡ cơ hội lần này.” Anh ấy dùng tay vuốt dọc khuôn mặt đầy mệt mỏi, sau đó thở nhẹ, kết thúc toàn bộ câu chuyện.

Lúc nói ra những lời này, hai mắt anh ấy nhìn lên bầu trời đêm tối sẫm, giọng nói rất buồn, tôi có thể nghe được mùi vị nỗi đau ẩn giấu trong đó. Nhưng mỗi từ trong câu nói của anh ấy đều như hàng ngàn vạn mũi kim tẩm thuốc độc đâm sâu vào trái tim tôi. Chẳng bao lâu nữa tôi sẽ ngấm độc mà chết.

“Y Thần, anh không biết phải làm thế nào với quan hệ của chúng ta. Anh muốn phát triển sự nghiệp vững vàng rồi mới xây dựng gia đình. Cho nên…hay là…chúng ta chia tay nhé?”

Chia tay? Hai từ này đột nhiên khiến toàn thân tôi run rẩy. Anh ấy dường như còn muốn đưa ra hàng nghìn hàng vạn lý do chúng tôi nên chia tay, nhưng tôi không có tâm trạng để nghe nữa.