Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 22

Túy Khách Cư quả thật như Tần Phóng nói, nếu không đặt bàn sớm thì e rằng mấy người họ còn phải đợi khá lâu.

Sau khi ăn một bữa no say ở đó Tần Phóng đưa hai người về nhà.

Về tới căn hộ nhỏ Liễu Tư Thần bắt đầu tiến hành “ép cung cực hình” với Nhan Nặc – cù nách, cô sợ nhất cái này nên bị cù mà cười không ngớt, liên tục xin tha mạng.

Liễu Tư Thần trêu đùa cô:

“Được rồi, còn nói chúng ta là chị em tốt sao? Chuyện quan trọng thế này lại dám giấu tớ, mau nói đi, hai người tiến triển tới bước nào rồi? Khoác vai, nắm tay? Hôn? ….”.

Nhan Nặc bịt chặt miệng Tư Thần lại không để cô đoán lung tung nữa, bực mình nói: “Cậu thôi đi, tha cho tớ đi, đừng nói không thành có nữa. Rõ ràng là bị cậu nói đen thành trắng mà”.

Liễu Tư Thần nhìn chằm chằm vào cô, sau đó phán một câu dài đầy thâm ý như đại sư:

“ Có đúng là tớ nói không thành có hay là trong lòng cậu giật mình hả? Nếu hai người thực sự không có gì vậy tại sao anh ấy lại vui vẻ tới đón một người chả liên quan như tớ chứ, lại còn trùng hợp biết cậu không thích ăn vừng nữa?”.

Ban nãy lúc giám đốc giới thiệu những món ăn ngon, mới nói tới “Vịt quay vừng” Tần Phóng đã chau mày từ chối, sau đó còn dặn dò các món đều không được cho vừng vào, người biết chuyện nghe một cái là biết vì Nhan Nặc mà.

Ngay từ nhỏ nếu ăn vừng là Nhan Nặc sẽ nổi mẩn toàn thân, cho dù có bôi thuốc cũng phải vài hôm sau mới đỡ, vì thế cô luôn tránh ăn những thứ có vừng.

“Làm sao tớ biết anh ấy biết được? Hay là anh ấy cũng không ăn vừng?”.

Nhan Nặc nói mấy lời ngay cả mình cũng không tin được,cô ném gối về phía Tư Thần và xua tay:

“Haizz, tớ ngại nói chuyện với cậu lắm rồi, đi tắm đã, mai tớ còn đi làm”.

“Thấy chưa, không đỡ được tớ chứ gì, đúng là cái đứa miệng nói không mà trong lòng thì có”.

Thấy Nhan Nặc chạy nhanh vào nhà tắm ánh mắt tư thần rạng rỡ niềm vui.

Cô quay mặt nhìn ra ngoài cửa sổ, ngoài trời những bông tuyết trắng đang nhẹ bay, trắng xóa một màu.

Mùa đông đúng là mùa của những khúc tình ca, có lẽ là vì tình cảm con người hòa quyện.

Liễu Tư Thần nói thế khiến trong lòng Nhan Nặc cũng nghĩ ngợi lung tung một hồi, nghĩ cả đêm vẫn không biết tại sao Tần Phóng lại biết mình không ăn được vừng.

Hôm sau Nhan Nặc bất lực mang đôi mắt gấu trúc đi làm.

Buổi trưa Phương Lỗi mời Nhan Nặc đi ăn cơm, đương nhiên phải mang theo con sư tử Tần Phóng, nếu không anh ấy sẽ lột da anh mất.

Em trai của bạn gái La Khanh Nhan của Phương Lỗi năm nay học đại học năm thứ 4, đang chuẩn bị thi nghiên cứu sinh trường T, anh nhờ Nhan Nặc chỉ bảo cho vài điều, Nhan Nặc nghe và nhận lời.

“Thi nghiên cứu sinh phải dựa vào sức mình chứ người khác thì giúp được gì?”.

Tần Phóng lạnh lùing đáp, anh không thấy thích thú với đề nghị này.

Có điều Nhan Nặc không tán thành suy nghĩ của anh, cô dịu giọng:

“Không thể nói thế được, năm xưa tôi cũng học hỏi kinh nghiệm đàn anh đàn chị nên mới thi đỗ”.

Tần Phóng bức xúc không nói, tự mình phí công làm tiểu nhân rồi, không phải vì anh sợ cô vất vả sao.

Phương Lỗi thấy người anh em bị nói thế bèn cười lớn:

“Nói chung là hết sức nhờ cậy cô đấy”.

Lúc ăn điểm tâm sau bữa cơm Nhan Nặc cố ý gọi bánh ngọt có bừng.

Tần Phóng chau mày hỏi với vẻ không hiểu:

‘Không phải cô không ăn được vừng sao? Sao lại gọi cái này?’.

Nhan Nặc được thế hỏi lại:

“Sao anh biết tôi không ăn vừng’.

Hôm nay cô nhất định phải tìm ra nguyên nhân chuyện hại cô mất ngủ cả đêm qua.

Tần Phóng trả lời thành thật không nghi ngờ gì:

“Tôi nhớ lần trước lúc nướng thịt những món có vừng cô đều không ăn…”.

Nhan Nặc sững lại, chỉ có một chút khác biệt như thế mà anh cũng chú ý tới sao?

Thấy sắc mặc kỳ lạ của cô Tần Phóng vội hỏi tiếp: “Cô sao thế?”.

Nhan Nặc lặng lẽ lắc đầu, chỉ cảm thấy có cảm giác ấm áp đang dâng tràn trong tim.

Chỉ có người ngoài cuộc là Phương Lỗi rõ ràng nhất mọi chuyện, hai người này chắc chắn có vấn đề.