Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 16

Cô gật đầu rồi đi cùng anh ra khỏi chợ đêm. Không còn hơi ấm hầm hầm ban nãy, hai bàn tay cô lạnh tới mức ửng đỏ, cô đành đan hai bàn tay vào nhau tìm hơi ấm.

Tần Phóng liền lấy đôi găng tay da màu đen trong túi áo ra đưa cho cô ngay, anh dịu dàng nói: “Cứ đeo tạm cái này cho ấm, nếu không dễ bị nẻ lắm”.

Một lúc sau không thấy cô có động tĩnh gì, anh vỗ vai cô hỏi:

“Sao thế? Găng tay cũng không biết đeo à?”.

Nhan Nặc ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, hai tay nắm chặt đôi găng tay, nước mắt không biết từ đâu ùa đến, một giọt, hai giọt rồi vô số giọt thi nhau lăn xuống má, đôi mắt lưng tròng giống như con cừu non bị lạc.

Tần Phóng cuống cuồng nói: “Cô, cô khóc cái gì chứ? Không thích đeo găng tay thì đừng đeo, tôi đâu có ép cô”.

Anh cuống lên một cái là không biết ăn nói thế nào nữa.

Nhan Nặc khóc càng to hơn, ở đây đông người nên bao người đi qua đều nhìn vào, ánh mắt họ như chỉ trích Tần Phóng là đàn ông con trai mà còn bắt nạt một cô gái nhỏ bé như cô.

Gương mặt anh đỏ bừng, tay chân không biết làm thế nào, anh nói: “Ê, cô đừng khóc nữa, tóm lại là làm sao? Tôi đâu có mắng cô, đang ngon lành vậy sao lại khóc…”.

Nói được mấy câu anh bắt đầu cuống lên, đành kéo cô tới một gốc cây ít người qua lại.

Dường như Nhan Nặc không thể kiềm chế được cảm xúc của mình nữa, cô gục vào vai Tần Phóng khóc to hơn, có thể hơi giật mình một tí, nhưng từ trước đến giờ Tần Phóng chưa gặp phải chuyện này bao giờ, anh cứ đứng như phỗng, không biết làm gì, cuối cùng anh thả lỏng cánh tay, chậm chậm và nhẹ nhàng vỗ vai cô, vừa làm vừa an ủi: “Được rồi, đừng khóc nữa, nhé, khóc là xấu lắm”.

Ngày trước anh thấy Phương Lỗi cũng dỗ em gái thế này, có điều anh biết rõ hai chuyện hoàn toàn không giống nhau.

Anh chưa bao giờ thấy Nhan Nặc khóc, Nhan Nặc yếu đuối bây giờ khiến anh cảm thấy thương xót. Bây giờ tự nhiên anh lại cảm thấy vui, vì cuối cùng trước mặt mình cô lại là một Nhan Nặc hoàn toàn khác. Hôm ở khu vui chơi là vui vẻ, hôm nay là buồn bã, cả hai đều mạnh mẽ hơn Nhan Nặc thường ngày luôn né tránh và xa cách với người khác, đã có thêm nhiều thứ tình cảm rất khác.

Một lúc sau tiếng khóc của cô đã chuyển thành những tiếng nấc, dần dần ổn định lại, anh từ từ buông tay.

Nhan Nặc thấy vạt áo Tần Phóng ướt đẫm nước mắt, cô mới thấy mình thật xấu hổ, hai má ửng hồng, vội nói: “Xin lỗi”.

Tần Phóng lấy trong túi áo ra một chiếc khăn rồi đưa cho cô: “Ê, bẩn chết đi được, lau đi”.

Thấy Nhan Nặc đứng im, anh gằn giọng: “Mới đấy”.

Nhan Nặc ngượng ngùng cầm lấy, trong lòng thắc mắc một chàng trai như anh mà lại mang khăn bên mình, thời buổi này hiếm lắm.

Tần Phóng xấu hổ quay mặt đi chỗ khác: “Cô đợi ở đây, tôi đi lấy xe đưa cô về”.

Cảnh đêm tĩnh lặng bên ngoài cửa xe, những con phố lướt qua chầm chậm.

Tần Phóng vừa lái xe vừa ra bộ thờ ơ hỏi Nhan Nặc:

“Ban nãy… sao lại khóc?”.

Anh hỏi cũng chẳng vòng vo, nghĩ gì thì hỏi nấy.

Nhan Nặc lắc đầu không nói, cô nhìn kính hậu, quả nhiên mặt Tần Phóng đã sầm lại, anh bất mãn hừ một tiếng rồi không nói gì nữa. Cô cười chua chát, thực sự không biết phải trả lời thế nào, lẽ nào cô nói với anh vì cô nhìn vật nhớ người?Nói cô nhớ trước đây Đoàn Dịch Sâm cũng đeo găng tay cho cô? Nói mình rất muốn rất muốn đến bệnh viện thăm anh ấy, nhưng không biết phải làm thế nào để bước qua bước khó khăn này? Cô không thốt lên lời được.

Lần này không đợi anh nói, cô thành thục cầm đĩa hát đưa vào đầu máy, đó là ca khúc trữ tình, đây cũng là một mặt mà về Tần Phóng mà cô chưa biết. Ban đầu, cô luôn nghĩ rằng một người tính cách bạo lực như anh thì sẽ thích nghe những ca khúc pop rock thịnh hành, thế nhưng rất nhiều lần phát hiện thấy ở văn phòng hoặc trong xe anh đều nghe những ca khúc trữ tình cổ điển. Rõ ràng anh ấy là một người có trái tim tinh tế, những tác phẩm thiết kế của anh cũng vô cùng ấm áp.

Không hiểu hoàn cảnh thế nào lại tạo ra một người khác biệt với những người khác thế này.

Trong tiếng nhạc du dương cô lặng lẽ lên tiếng:

“Tôi rất cố gắng để quên đi một người, tôi cảm thấy mình không sai, nhưng hôm nay lại có người nói với tôi, tôi là kẻ máu lạnh, vô tình”.

Cô cố gắng dùng ngôn ngữ nhẹ nhàng để nói một việc rất nặng nề, những lời Lâm Vũ Triết nói từ sáng luôn canh cánh trong lòng cô, thực sự là do cô đang để ý vụn vặt sao?

Giọng Tần Phóng dường như tan vào bóng đêm: “Nếu như cô đã quyết tâm quên đi vậy thì để ý tới người khác nói làm gì?”.

Thực sự trong lòng anh cũng muốn biết người cô muốn quên là ai, là người khiến cô khóc sao? Nếu thực sự như thế tốt nhất là mau quên đi. Anh liếc nhìn, mái tóc cô đã rối tung do ban nãy khóc, đôi mắt sưng đỏ nhìn vô cùng đáng thương như chú thỏ con, trái tim anh xao xuyến.

“Đúng thế, là do tôi không đủ quyết tâm”.

 

Advertisements

Thông báo về tên gọi cuốn sách 堕落无罪 (được biết đến với tên ‘Sa ngã vô tội’) của Diệp Lạc Vô Tâm

Các bạn độc giả thân mến!

Từ khi công bố danh sách bản quyền quý I/2012 với sự góp mặt của rất nhiều tác phẩm được ưa thích của tác giả Diệp Lạc Vô Tâm đến nay, Amun đã nhận được sự phản hồi hết sức tích cực từ phía các bạn độc giả. Amun xin cảm ơn tình cảm của đông đảo mọi người dành cho các tác phẩm này dù vẫn chưa được ra mắt.

Hôm nay, Amun xin gửi đến các bạn đôi lời chia sẻ của cô Phước – dịch giả của cuốn sách “Sa ngã vô tội”

Gửi Amun!

Do câu chuyện quá hay lại rất nhạy cảm nên cô đã bỏ rất nhiều thời gian vào cuốn truyện này. Tên nguyên bản là “Sa ngã vô tội”, đây một câu chuyện tình cảm động, rất nhiều cảnh nóng nhưng không dung tục, trái lại vô cùng xúc động, lãng mạn, nên cô đề nghị thế này: có thể lấy tên ngôi nhà mơ ước của hai nhân vật đã xuất hiện ở phần cuối truyện là “Chân trời góc bể” để làm nhan đề cho cuốn truyện này. Cô hy vọng Amun sẽ có cùng cảm nhận với cô.

Cô Phước

Amun chân thành cảm ơn cô Phước vì đã dành nhiều tâm huyết cho tác phẩm này như vậy. Vì thế, theo như đề nghị của cô, tác phẩm “Sa ngã vô tội” sẽ được Amun xuất bản với nhan đề “Chân trời góc bể”. Amun hy vọng rằng các bạn sẽ yêu thích cái tên mới này và cùng chờ đón đến khi tác phẩm được xuất bản!

Amun xin trân trọng kính báo!

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 15

Sắp tới giờ tan ca thì Phương Lỗi tới gõ cửa phòng Tần Phóng đã mở sẵn:

“Sếp, tôi phải tới thành phố đó một chuyến, công ty xây dựng đưa sai nguyên liệu, bên đó đang rối tung cả lên. Có điều, cậu cũng đừng làm thêm muộn quá, phương án mà chúng ta đưa ra khách hàng cũng đồng ý rồi, cứ từ từ mà làm”.

“Ừ, biết rồi”. Tần Phóng vẫn vùi đầu vào giữa đống bản vẽ, ngẩng lên thấy Nhan Nặc còn ngồi đó, anh nói: “Nhan Nặc, ở đây không còn việc gì nữa đâu, hay cô về trước đi”.

“Hả? không sao, sếp Tần, dù sao tôi cũng không có việc gì, vẫn còn một số tài liệu khách hàng chưa sắp xếp xong, tôi làm xong rồi về cũng được, thêm một buổi nữa về muộn có sao đâu”.

Thực ra cô sợ một mình về nhà lại nghĩ ngợi linh tinh, cảm giác cô đơn ấy sẽ gặm nhấm trái tim cô, thà dùng công việc để cột chặt dây thần kinh cũng được.

Cứ thế, người trong người ngoài, cả hai lặng lẽ bận rộn, thỉnh thoảng vang lên tiếng gõ bàn phím hoặc tiếng mở sách. Lúc hai người hoàn thành công việc và ra ngoài thì gió thổi ầm ầm, khách qua đường vội vã, báo hiệu mùa đông lạnh sắp đến.

Nhan Nặc kéo cao cổ áo khoác lên kín mít, đột nhiên cảm thấy hơi ấm lan dần trên vai, cô ngẩng đầu lên, hóa ra Tần Phóng đã cởi áo khoác lên cho cô, còn anh chỉ mặc chiếc áo sơ mi đen mỏng manh.

Tần Phóng không nhìn Nhan Nặc, anh nhìn dòng người qua lại trên đường rồi nói: “Muộn thế này rồi nhiều nơi đã đóng cửa, chắc chẳng còn gì ngon mà ăn rồi”.

Thấy Tần Phóng không biết chọn nơi nào, đột nhiên cô nhớ ra một nơi, thế là bèn đề nghị: “Sếp Tần, trước đây luôn để anh trả tiền, hay là lần này để tôi mời anh? Nhưng địa điểm tôi chọn, lại phiền anh làm lái xe rồi”.

“Hả?”. Tần Phóng chau mày nhìn cô rồi gật đầu: “Tình cảm tốt thế”.

Nhan Nặc dẫn Tần Phóng tới phố đồ ăn vặt bên con phố đối diện với cổng sau trường đại học T, ở đây đông người, phần lớn đều là thanh niên. Trở lại phố cũ khiến Nhan Nặc rất hưng phấn, cứ mỗi khi lạnh về những món ăn nóng hổi ở đây lại là món cả sinh viên trường đại học T thích nhất, vừa ngon vừa rẻ.

Tần Phóng nhìn xung quanh, thành phố đêm sáng đèn như ban ngày, liền hỏi cô:

“Cô thích nơi này à?”.

“Sếp Tần, anh… không thích à?”.

Sắc mặt Nhan Nặc có phần lo lắng. Cô nhìn trang phục cao cấp trên người anh, chắc anh không quen tới những nơi thấp bé, bình dân thế này, cô hỏi:

“Hay là chúng ta tìm một nhà hàng nào đó?”.

“Không phải phiền thế đâu, thế này là được rồi, có điều cô làm hướng dẫn viên đi, có đồ gì ngon?”.

Nhan Nặc thở phào rồi mỉm cười: “Đó là điều đương nhiên, đi bên này, đảm bảo anh không hối hận đâu”.

Sau đó cô dẫn Tần Phóng đi qua đám người đông đúc, sau đó tới một quán ăn nhỏ.

Tần Phóng tò mò nhìn xâu thịt xiên đang bốc khói trong nước và hỏi: “Đây là cái gì?”.

Sau khi tốt nghiệp cấp ba anh liền đi du học, sau này về nước cũng không tới những nơi bé thế này ăn uống, nên không biết gì cả.

Nhan Nặc ngẩng đầu cười: “Đây là thịt viên cà ri, sếp Tần, anh ăn được cay chứ? Vị món này ngon lắm đấy”.

Cô đón hai xiên thịt từ tay bà chủ rồi đưa cho Tần Phóng một xiên, cô cẩn thận cắn xiên thịt của mình, đột nhiên nhớ ra điều gì đó cô nhìn Tần Phóng và hét lên:

“Ê, cẩn thận không nóng”.

Đáng tiếc không kịp, Tần Phóng bị nóng quá rát cả miệng, anh nhìn Nhan Nặc với ánh mắt trách móc: “Sao cô không nói sớm?”.

“Làm sao tôi biết anh vội thế chứ…”. Nhan Nặc làu bàu.

Nghe thấy thế Tần Phóng trừng mắt nhìn cô: “Hả? Cô nói cái gì?”.

“Không có gì. Tôi nói là những viên thịt này đều do bà chủ đích thân làm, bên trong còn có canh nóng, vì thế khi ăn cần phải từ từ nếm, như thế mới không bị bỏng”.

“Hèn gì”.

Tần Phóng cẩn thận cắn một miếng, sau đó nước canh bên trong chảy ra, anh mi mi mắt thưởng thức:

“Quả nhiên ngon thật, tôi muốn thêm xiên nữa”.

Một lúc sau.

Nhan Nặc nhìn đống que xiên cao như núi, cô hỏi:

“Sếp Tần, hay là anh nghỉ một lúc rồi ăn tiếp?”.

Có ngon đến mấy chắc cũng không cần ăn hết cả số hàng để dành của người ta chứ? Thịt bò ăn nhiều quá cũng gây chán ăn mà…

“Tiếc tiền à? Hôm nay khó khăn lắm cô mới mời, đương nhiên là tôi phải ăn chán rồi”.

Anh nói xong còn nhìn cô cười hề hề như một đứa trẻ, vô cùng đắc ý.

Nhan Nặc đành nhún vai bất lực, bây giờ chỉ biết im lặng nếu không thì lát nữa lại bị trách móc. Đến đến lúc Tần Phóng không ăn nổi thịt bò viên nữa Nhan Nặc mới hứng chí chạy sang những quán khác ăn bánh cà rốt, cá mực chiên…

Tần Phóng sầm mặt lại và gào lên:

“Cô chơi đểu! Sao không nó cho tôi biết nhiều đồ ngon thế này”.

Bụng anh bây giờ no căng cả rồi còn đâu.

Nhan Nặc không còn gì để nói, tròn mắt nhìn anh xắn tay áo rồi giành lấy mực chiên trong tay cô không chút lịch sự, ăn vội vàng, khóe miệng còn đầy vết dầu mỡ, cô bất lực thở dài: “Sếp Tần, ở đây bị lem dầu rồi”.

Thấy Tần Phóng loay hoay mãi mà không lau được, cô vội cầm giấy ăn lau cho anh. Tần Phóng khựng lại, không ăn nữa, sững sờ nhìn cô, động tác này của cô có phải thân mật quá không? Mặt anh nóng bừng.

Nhan Nặc vội hỏi: “Sếp Tần? Anh sao thế?”.

Cô còn không hề biết mình đã làm xáo trộn trái tim của người ta rồi.

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 14

Nhan Nặc nhìn tấm biển xong liền đứng đực ra đấy, tiệm thủ công “Chí ái”, tổng đại lý của nó ở trường đại học T, năm xưa còn bé tí không ngờ bây giờ đã kinh doanh dây chuyền, quả nhiên thời gian nhanh như con thoi.

Tần Phóng đi được vài bước mới thấy Nhan Nặc không đi theo, mặt anh lại xị xuống, cô gái này luôn nhân lúc anh không chú ý mà đi khỏi tầm nhìn của anh, tức chết đi được! Anh sầm mặt quay lại, thấy cô đứng sững trước cửa tiệm, cũng không vào trong, anh vội bước lại và hỏi:

“Sao thế? Muốn xem à?”.

Anh cố gắng dùng giọng điệu bình thường, bình thường thì chắc chắn không thể thiếu tiếng gào của anh.

“A, không, tôi chỉ thấy mới thôi,chúng ta đi đi”.

Nhan Nặc quên mất Tần Phóng còn bên cạnh, cô vội vã che giấu cảm xúc của mình.

“Còn nói không à? Con gái các cô đúng là thích nhưng miệng luôn nói không, rõ ràng là ánh mắt dán chặt vào tiệm nhà người ta, thích thì vào xem, nghĩ ngợi cái gì chứ?”.

Tần Phóng nói xong liền đẩy cô vào.

Có điều vừa vào cửa là anh đã chau mày, không chỉ đông người mà trong đó bán toàn đồ thủ công, búp bê vải, ví tiền, móc treo… đều là những thứ mà con gái thích, một người đàn ông như anh đứng đây không hợp chút nào. Mặc dù nói thế nhưng anh vẫn lấy thân mình che chở cho cô, không để người khác đụng vào, có thể để cô an tâm chọn đồ.

Lúc này anh thấy cô nhìn một con búp bê vải rất lâu, liền hỏi: “Cô thích cái này à? Thích thì mua đi, có nhìn thế chứ nhìn nữa nó cũng có theo cô về đâu”.

Không đợi Nhan Nặc trả lời anh đã cầm luôn con búp bê ra quầy tính tiền, đã thế còn cầm nó dứ dứ trước mặt cô ra vẻ đắc ý, nịnh nọt trẻ con.

Nhan Nặc nhìn Tần Phóng một hồi lâu và cảm thất bất lực với sếp của mình.

Sau đó khi cô đưa tiền trả anh, anh lại cau mặt lại: “Đưa tiền cho tôi làm gì? Tôi còn thiếu hơn một trăm tệ sao?”.

“Sếp Tần, tôi không thể nhận không của anh được, cứ rõ ràng thì hơn…”. Nhan Nặc giải thích.

“Lằng nhằng cái gì chứ, cô không thích tôi ném vào thùng rác”.

Anh nói xong mấy câu tức tối liền vội ra bãi đỗ xe lấy xe.

Nhan Nặc vốn cảm thấy vô cùng chán nản, không hiểu sao thấy Tần Phóng mặt đỏ tía tai lại không nhịn được cười, bàn tay ôm con búp bê vải càng chặt hơn.

Sau khi về nhà cô lôi chiếc hòm ở đáy tủ quần áo và mở ra, bên trong là một loạt búp bê thủ công. Cô sưu tầm từ khi cửa hàng này mới mở, sau đó cứ ra đồ mới là Đoàn Dịch Sâm lại tặng cô ngay, chưa bao giờ gián đoạn, cho tới khi…

Cô nghĩ xong rồi quyết định không đặt con búp bê Tần Phóng tặng vào đây nữa, mà đặt trước bàn máy tính. Đột nhiên nhớ lại lúc Tần Phóng cho cô xuống xe, anh nói: “Con búp bê này là tôi bỏ tiền mua, nếu tôi muốn ném nó đi thật thì phải hỏi cô sao! Hứ”.

Điệu bộ của anh thực sự rất xấu hổ.

Trong lòng cô như có nắng lên, có thể ký ức mới có thể bù đắp cho quá khứ.

 

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 13

“Chị Nhan, hôm nay có bão cấp mười hai, hay là chị lên muộn một chút đi”.

Nhan Nặc chau mày, nghe giọng cậu ấy là đoán ngay Tần Phóng đang nổi giận. Cô nhẹ nhàng hỏi:

“Hôm nay sếp Tần đến sớm thế à?”.

Ninh Hiểu Quang gật đầu: “Điều ngạc nhiên là, lúc mới tới sếp còn vui vẻ phấn khởi lắm, còn nói quý này thành tích tốt còn gọi em tới văn phòng để gửi thông báo thưởng cuối tháng vào hòm thư nội bộ, ai ngờ trong chốc lát gió đổi mây bay, ngay cả Tử Hi vừa vào đưa công văn cũng bị quát cho phát khóc mà đi ra”.

“Có gì lạ đâu, nắng mưa bất thường là tính cách nổi bật của sếp các cậu mà”.

Nhan Nặc vỗ vai Ninh Hiểu Quang rồi thong thả bước lên tầng lầu.

Cô về chỗ ngồi, cửa sổ hé mở, cô thấy Tần Phóng đang đi lại trong phòng, mặt cau có lại nói chuyện điện thoại, mặc dù không nghe thấy gì nhưng nhìn sắc mặt cũng đoán được anh ấy không thoải mái chút nào, hơn nữa nói xong còn ném điện thoại vào tường, chiếc điện thoại bắn tung tóe mỗi nơi một mảnh. Trái tim Nhan Nặc cũng đập theo, mặc dù cô biết Tần Phóng tính tình quái gở nhưng hành động dữ dội như hôm nay đúng là lần đầu tiên thấy.

Cửa văn phòng bật mở, Tần Phóng hằm hằm bước ra, thấy Nhan Nặc anh sững lại rồi lạnh lùng gào lên: “Đặt ngay một vé máy bay ngày kia đi Mỹ cho tôi”.

“Vâng”.

Nhan Nặc đáp rồi nhìn anh, cô không gọi điện ngay mà lại đi xuống phòng trà, mặc cho Tần Phóng kêu gào sau lưng. Một lát sau cô lấy hộp thuốc trong tủ dự trữ ở phòng trà lên, sau đó về chỗ, Tần Phóng vẫn đứng tức giận một mình ở đó, đôi mắt còn mở to hơn như muốn nuốt chửng cô. Nhan Nặc không lạ gì tính nết anh nữa nên cũng không để tâm, sau khi mở hộp thuốc cô nhìn anh và nói: “Sếp Tần, phiền anh ngồi xuống một chút”.

“Tôi bảo cô đặt vé máy bay, cô làm cái gì thế hả? Cẩn thận tôi trừ lương cô!”.

“Sếp Tần, chuyện lương lậu sau này hãy nói. Bây giờ cần phải giải quyết là chỗ này của anh bị thương rồi, phải xử lý ngay”.

Nhan Nặc chỉ trán anh và nói.

Giọng nói nhẹ nhàng của cô khiến Tần Phóng sững lại, anh sờ trán, thấy có máu, bây giờ anh mới thấy đau, gương mặt đỏ bừng, và ngoan ngoãn ngồi xuống.

Một vết thương không sâu có rỉ ra vài giọt máu, trong lòng cô nghĩ thầm không biết ai chọc giận anh ấy đến mức phát cáu thế này nữa. Cô lấy bông cẩn thận xử lý vết thương, rồi dán urgo lại cho anh, coi như xong việc. Trong một thời gian ngắn trái tim hỗn loạn của Tần Phóng cũng hồi phục lại, trong mắt hiện rõ sự phiền muộn, sao mà anh luôn mất mặt trước cô thế này?

Nhan Nặc thu dọn hộp thuốc rồi nhanh chóng gọi điện thoại đặt vé máy bay: “Sếp Tần, chuyến bay mười giờ sáng mai được chứ?”.

“Hả? Ah, được được”. Anh sực tỉnh, nhớ đến chuyện bay ngày kia anh cảm thấy vô cùng khó chịu.

Nhan Nặc không biết trong lòng Tần Phóng đang nghĩ gì, giúp anh đặt vé xong cô lại thu dọn căn phòng lộn xộn của anh, sau đó mới tiếp tục công việc hàng ngày của mình. Đến giờ nghỉ ngơi, cô nhìn điện thoại một hồi, cuối cùng vẫn không gửi tin nhắn đó đi.

Phương Lỗi mới về lúc chiều, thấy vết thương Tần Phóng trên trán liền nghi ngờ hỏi: “Sếp tổng, chuyện gì thế này?”.

Từ sáng đến giờ tâm trạng Tần Phóng không tốt, không làm gì cả mà chỉ lạnh lùng đáp: “Ngày kia tôi phải đi sang đó một chuyến”.

Sang đó? Phương Lỗi gật đầu: “Cậu yên tâm đi, ở đây có tôi lo”.

“Cậu tìm tôi có việc à?”. Tần Phóng liếc nhìn thấy Phương Lỗi đang ôm tập tài liệu trong tay.

Phương Lỗi biết bây giờ tâm trạng Tần Phóng đang cực kỳ không tốt, anh do dự suy nghĩ xem có nên thảo luận công việc bây giờ không, sợ lành ít dữ nhiều.

Tần Phóng lại gào lên: “Cậu còn đứng ấp úng cái gì chứ? Có gì mau nói đi”.

“Là thế này, bên Thịnh Thế đã chính thức phái người sang bàn bạc với tôi, còn đưa hợp đồng tới, tôi thấy điều kiện ưu đãi, độ tự do cao, đang nghĩ…” vế sau anh không nói nữa, bởi vì Tần Phóng đã nói là không nhận, chẳng qua anh đang nhân cơ hội muốn thử xem thế nào nên mới hỏi, miếng thịt đến miệng rồi mà không nuốt thực sự rất khó chịu.

Lại là Thịnh Thế. Tần Phóng nghe xong đã định từ chối, nhưng nghĩ lại ban nãy có người nói: “Cái văn phòng bé tẹo của cậu” giọng điệu khinh miệt ấy khiến anh phát điên lên, nghĩ xong anh nói: “Nếu cậu cảm thấy tốt vậy thì nhận đi, có điều phải nói trước thế này, phải dành cho chúng ta không gian lớn nhất trong việc thiết kế, nếu không thì miễn”.

Kết quả ngoài mong muốn khiến Phương Lỗi khựng lại, anh vội nói: “Điều đó đương nhiên, đương nhiên”.

Chỉ cần cái miệng vàng ngọc của sếp tổng mở ra thì vàng bạc sẽ chảy vào ngay thôi.