Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 19

Bên kia Hàn Dược không biết trêu chọc Mai Tử Hi điều gì mà khiến cô chạy khắp vườn đuổi theo cậu. Vốn đang tốt đẹp nhưng Mai Tử Hi vấp phải hòn đá, thế là cả người đổ về phía Nhan Nặc. Tần Phóng đưa tay định bảo vệ cô nhưng không kịp, Nhan Nặc bị đẩy về phía trước, cánh tay trái đang cầm xiên thịt tựa sát vào lò lửa nóng, mu bàn tay bị đốt đỏ ửng. Cảm giác đau thấu xương khiến cô nghiến răng nghiến lợi.

Thấy Nhan Nặc bị thương Tần Phóng nổi giận đùng đùng, hai mắt anh long sòng sọc như muốn tóe lửa, anh nhìn Mai Tử Hi và gầm lên:

“Cô lớn thế này rồi mà không biết chừng mực à?”.

Nói xong anh kéo Nhan Nặc chạy tới vòi nước trong vườn hoa và xả nước.

Nước đầu đông lạnh thấu tâm can thế nhưng lại có hiệu quả tốt. Tần Phóng chau mày, cẩn thận xả nước lạnh lên mu bàn tay bị thương của cô, chốc chốc lại hỏi:

“Thế nào? Có đau không? Đau cũng phải chịu đấy, một lát sẽ khỏi”.

Giọng anh dịu dàng tới mức có thể vắt ra nước, so với dáng vẻ nổi giận ban nãy khác nhau một trời một vực, cứ như không phải được nói từ một người.

Nhan Nặc vốn rất sợ đau, bây giờ còn thấy đau tận vào trong cơ thể, nếu không phải Tần Phóng đang túm tay cô thì cô sớm đã chạy biến đi rồi. Có điều cô biết vết thương cần được xử lý kịp thời nên đành nghiến răng để cơ thể không phát ra tiếng đau, cô quay mặt đi không dám nhìn.

Chốc lát hơi ấm từ bàn tay Tần Phóng len lỏi vào tận tim cô, giọng an ủi nhẹ nhàng của anh đã có tác dụng, cô không còn cảm thấy cái đau do bị bỏng nữa.

Tần Phóng ân cần giúp Nhan Nặc xử lý cánh tay bị thương, sau đó cầm toa thuốc chữa bỏng mẹ Phương Lỗi đưa cho rồi vội vàng thoa lên tay cho cô. Động tác bôi thuốc rất dịu dàng, kem thuốc mát lạnh làm dịu đi cái đau, đôi mày của Nhan Nặc cũng dần dần giãn ra.

Bà Phương xót xa hỏi:

“Tiểu Nặc, đau lắm phải không?”.

Nhan Nặc sợ mọi người lo lắng nên lắc đầu:

“Không sao ạ, chườm lạnh một chút đỡ rồi ạ, bác gái không cần lo lắng quá đâu ạ”.

Mai Tử Hi đứng im bên cạnh, thấy mu bàn tay Nhan Nặc sưng đỏ cô xấu hổ cúi gằm mặt xuống, lí nhí xin lỗi:

“Chị Nhan, em xin lỗi”.

Cô không cần nghĩ cũng biết Nhan Nặc đau thế nào, cũng là phụ nữ với nhau cô biết một vết thương nhỏ cũng là chí mạng, huống hồ đây lại là vết thương trên mu bàn tay trắng nõn này? Cô sợ sẽ để lại sẹo, cảm giác hối hận bây giờ đang dâng tràn trong lòng cô.

Với tính cách của Nhan Nặc thì làm gì có chuyện sẽ trách mắng Mai Tử Hi cơ chứ, cô quay sang nhìn và cười:

“Không sao đâu, chỉ là một vết thương nhỏ thôi mà, á…”.

Tần Phóng cố ý mạnh tay, anh tức giận nói:

“Đau chưa? Còn nói là không sao, phải để cô ấy biết bản thân mình lỗ mãng thế nào, để xem sau này còn dám thế nữa không?”.

“Không dám nữa, không dám nữa”.

Mai Tử Hi lắc đầu xua tay, luôn miệng nói, đã gặp ma rồi chả nhẽ còn không sợ tối?

“Hừ”.

Tần Phóng hừ một tiếng, có Nhan Nặc ở đây anh không tiện “phát bệnh”.

Hàn Dược đứng bên cũng cảm thấy xấu hổ, cậu gãi đầu nói:

“Chị Nhan, hai hôm trước bác em từ Singapore về có mang về mấy toa thuốc, mai đi làm em mang cho chị dùng thử. Chắc là có tác dụng”.

Nhan Nặc thấy cậu nhăn nhó mặt mày liền bật cười:

“Được rồi được rồi, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, mọi người đi chơi đi, đừng đứng đây làm gì nữa. Mất hứng quá đấy! Có điều, Tử Hi này phạt em nướng đồ cho chị, được không?”.

“Vâng, đương nhiên là được rồi”.

Mai Tử Hi đáp lại một cách sảng khoái.

Mặc dù nói thế nhưng Nhan Nặc không ăn được mấy, bởi vì đồ nướng thường rất nóng, không có lợi cho vết thương của cô, bà Phương thấy vậy liền nấu cho cô một nồi cháo thịt trứng thịt nạc bồi bổ.

Còn Tần Phóng cứ sầm mặt lại, mọi người cũng không ai dám chọc giận anh lần nữa, cứ ngoan ngoãn ngồi ăn uống, sợ lại khiến anh không vui. Nếu không phải sự việc xảy ra đột ngột, mọi người đều dồn hết trọng tâm vào Nhan Nặc thì sẽ phát hiện ra hành động của Tần Phóng rất đáng để “nghiên cứu”, dù sao lúc đó anh cũng vô cùng kích động, đã vượt qua mức độ quan tâm của sếp với nhân viên.

Lúc đi về Tần Phóng không đưa Nhan Nặc về nhà ngay mà anh còn vòng qua bệnh viện, bởi vì anh càng nghĩ càng cảm thấy để bác sĩ xem qua vết thương thì mới yên tâm được. Nhan Nặc cảm thấy anh quan trọng hóa vấn đề nên anh nói thế nào cô cũng không nghe.

Nhan Nặc nghiêm túc nói:

“Sếp tổng, tôi chỉ bị thương đơn giản thôi, ban nãy cũng bôi thuốc rồi không cần phải tới bác sĩ làm gì”.

Làm gì có chuyện Tần Phóng nghe lời cô cơ chứ, anh đứng thong dong ngoài cửa xe, nhìn chằm chằm vào cô và nói:

“Đi bác sĩ cũng đâu có gì sai”.

Nhan Nặc bất mãn chu môi lại, lẩm bẩm:

“Bản thân mình sốt 39 độ thì không chịu đi bác sĩ, tí tẹo vết thương thế này cứ bắt người ta đi…”.

Thế nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Tần Phóng cô đành hậm hực không tình không nguyện mà bước xuống xe.

 

Trong bệnh viện Tần Phóng còn sốt sắng hơn cả Nhan Nặc, nào như nên chú ý cái gì, cần phải kiêng cái gì anh nghe chăm chú vô cùng, cứ như sợ bỏ sót điều gì đó.

“Bây giờ hiếm có chàng trai nào quan tâm bạn gái thế này lắm…”.

Nghe thấy thế Tần Phóng cảm thấy hơi luống cuống, anh đưa mắt nhìn Nhan Nặc, thấy sắc mặt cô vẫn bình thường, hình như không nghe thấy lời ông bác sĩ nói, lúc đó anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Đợi tới khi về tới cổng nhà Nhan Nặc Tần Phóng mới dặn dò cô chán chê rồi đưa thuốc trong tay cho cô, anh còn không yên tâm:

“Thế nào, nhớ hết chưa?”.

Nhan Nặc cười gượng, đáp:

“Cảm ơn, tôi nhớ hết rồi, sếp Tần yên tâm, tôi không làm lỡ công việc đâu”.

Thấy thái độ khách khí và xa cách của cô, sự nhiệt tình của Tần Phóng lại xẹp xuống như trái bóng xì hơi, trong lòng không rõ cảm xúc thế nào nữa.

Im lặng một lúc sau anh nói:

“Ừ, Không làm lỡ việc thì tốt quá”.

Anh nói xong lái xe đi thẳng, không thèm ngoái lại.

Nhan Nặc lặng lẽ đứng dựa vào cánh cửa, nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt nhìn túi thuốc to đùng trước mặt, bất giác lại nhớ lại ánh mắt quan tâm ban nãy của anh.

Có một số việc có thể giả vờ như không biết thì cứ coi như không biết vậy.