Thông báo: Dinhtibooks chuyển sang trụ sở mới giảm giá 35% các đầu sách từ ngày 27-29/06/2012

            Từ ngày 25/06/2012, Dinhtibooks chính thức hoạt động tại địa điểm mới là số 14 A11 khu đô thị Đầm Trấu, Hai Bà Trưng, Hà Nội. Trong thời gian đầu mới thành lập,  Dinhtibooks tập trung khai thác mảng sách dành cho thiếu nhi và đã đạt được những thành công ngoài mong đợi. Tiếp nối kết quả đó, năm vừa rồi Dinhtibooks đã triển khai mảng sách văn học Amun với hy vọng có thể đa dạng hóa dòng sản phẩm của mình và cái tên Đinh Tị được đông đảo các bạn độc giả biết đến. Dinhtibooks đã luôn nỗ lực để cho ra đời những tác phẩm tốt nhất làm hài lòng các bạn. Để đáp ứng nhu cầu phát triển, Dinhtibooks đã quyết định chuyển trụ sở sang địa điểm mới với cơ sở vật chất khang trang hơn, tiện nghi hơn. Cùng với thái độ làm việc thân thiện, niềm nở, Dinhtibooks hy vọng sẽ khiến các bạn cảm thấy hài lòng và vui vẻ mỗi khi đến thăm.

            Cũng nhân dịp chuyển sang trụ sở mới, Dinhtibooks quyết định gửi đến các bạn độc giả tại Hà Nội chương trình giảm giá 35% cho các đầu sách bắt đầu từ ngày 27-29/06/2012. Chúc các bạn có thể lựa chọn những tác phẩm ưng ý trong đợt giảm giá này!

Dinhtibooks trân trọng thông báo!

 

Liên hệ văn phòng Dinhtibooks tại Hà Nội:

Địa chỉ           : Số 14 – A11 Khu đô thị Đầm Trấu, Phường Bạch Đằng, Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội

Điện thoại    : 04.39334889

Fax                 : 04.39334943

Email             : dinhtibooks@fpt.vn

 

 

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 16

Cô gật đầu rồi đi cùng anh ra khỏi chợ đêm. Không còn hơi ấm hầm hầm ban nãy, hai bàn tay cô lạnh tới mức ửng đỏ, cô đành đan hai bàn tay vào nhau tìm hơi ấm.

Tần Phóng liền lấy đôi găng tay da màu đen trong túi áo ra đưa cho cô ngay, anh dịu dàng nói: “Cứ đeo tạm cái này cho ấm, nếu không dễ bị nẻ lắm”.

Một lúc sau không thấy cô có động tĩnh gì, anh vỗ vai cô hỏi:

“Sao thế? Găng tay cũng không biết đeo à?”.

Nhan Nặc ngẩn ngơ ngẩng đầu lên, hai tay nắm chặt đôi găng tay, nước mắt không biết từ đâu ùa đến, một giọt, hai giọt rồi vô số giọt thi nhau lăn xuống má, đôi mắt lưng tròng giống như con cừu non bị lạc.

Tần Phóng cuống cuồng nói: “Cô, cô khóc cái gì chứ? Không thích đeo găng tay thì đừng đeo, tôi đâu có ép cô”.

Anh cuống lên một cái là không biết ăn nói thế nào nữa.

Nhan Nặc khóc càng to hơn, ở đây đông người nên bao người đi qua đều nhìn vào, ánh mắt họ như chỉ trích Tần Phóng là đàn ông con trai mà còn bắt nạt một cô gái nhỏ bé như cô.

Gương mặt anh đỏ bừng, tay chân không biết làm thế nào, anh nói: “Ê, cô đừng khóc nữa, tóm lại là làm sao? Tôi đâu có mắng cô, đang ngon lành vậy sao lại khóc…”.

Nói được mấy câu anh bắt đầu cuống lên, đành kéo cô tới một gốc cây ít người qua lại.

Dường như Nhan Nặc không thể kiềm chế được cảm xúc của mình nữa, cô gục vào vai Tần Phóng khóc to hơn, có thể hơi giật mình một tí, nhưng từ trước đến giờ Tần Phóng chưa gặp phải chuyện này bao giờ, anh cứ đứng như phỗng, không biết làm gì, cuối cùng anh thả lỏng cánh tay, chậm chậm và nhẹ nhàng vỗ vai cô, vừa làm vừa an ủi: “Được rồi, đừng khóc nữa, nhé, khóc là xấu lắm”.

Ngày trước anh thấy Phương Lỗi cũng dỗ em gái thế này, có điều anh biết rõ hai chuyện hoàn toàn không giống nhau.

Anh chưa bao giờ thấy Nhan Nặc khóc, Nhan Nặc yếu đuối bây giờ khiến anh cảm thấy thương xót. Bây giờ tự nhiên anh lại cảm thấy vui, vì cuối cùng trước mặt mình cô lại là một Nhan Nặc hoàn toàn khác. Hôm ở khu vui chơi là vui vẻ, hôm nay là buồn bã, cả hai đều mạnh mẽ hơn Nhan Nặc thường ngày luôn né tránh và xa cách với người khác, đã có thêm nhiều thứ tình cảm rất khác.

Một lúc sau tiếng khóc của cô đã chuyển thành những tiếng nấc, dần dần ổn định lại, anh từ từ buông tay.

Nhan Nặc thấy vạt áo Tần Phóng ướt đẫm nước mắt, cô mới thấy mình thật xấu hổ, hai má ửng hồng, vội nói: “Xin lỗi”.

Tần Phóng lấy trong túi áo ra một chiếc khăn rồi đưa cho cô: “Ê, bẩn chết đi được, lau đi”.

Thấy Nhan Nặc đứng im, anh gằn giọng: “Mới đấy”.

Nhan Nặc ngượng ngùng cầm lấy, trong lòng thắc mắc một chàng trai như anh mà lại mang khăn bên mình, thời buổi này hiếm lắm.

Tần Phóng xấu hổ quay mặt đi chỗ khác: “Cô đợi ở đây, tôi đi lấy xe đưa cô về”.

Cảnh đêm tĩnh lặng bên ngoài cửa xe, những con phố lướt qua chầm chậm.

Tần Phóng vừa lái xe vừa ra bộ thờ ơ hỏi Nhan Nặc:

“Ban nãy… sao lại khóc?”.

Anh hỏi cũng chẳng vòng vo, nghĩ gì thì hỏi nấy.

Nhan Nặc lắc đầu không nói, cô nhìn kính hậu, quả nhiên mặt Tần Phóng đã sầm lại, anh bất mãn hừ một tiếng rồi không nói gì nữa. Cô cười chua chát, thực sự không biết phải trả lời thế nào, lẽ nào cô nói với anh vì cô nhìn vật nhớ người?Nói cô nhớ trước đây Đoàn Dịch Sâm cũng đeo găng tay cho cô? Nói mình rất muốn rất muốn đến bệnh viện thăm anh ấy, nhưng không biết phải làm thế nào để bước qua bước khó khăn này? Cô không thốt lên lời được.

Lần này không đợi anh nói, cô thành thục cầm đĩa hát đưa vào đầu máy, đó là ca khúc trữ tình, đây cũng là một mặt mà về Tần Phóng mà cô chưa biết. Ban đầu, cô luôn nghĩ rằng một người tính cách bạo lực như anh thì sẽ thích nghe những ca khúc pop rock thịnh hành, thế nhưng rất nhiều lần phát hiện thấy ở văn phòng hoặc trong xe anh đều nghe những ca khúc trữ tình cổ điển. Rõ ràng anh ấy là một người có trái tim tinh tế, những tác phẩm thiết kế của anh cũng vô cùng ấm áp.

Không hiểu hoàn cảnh thế nào lại tạo ra một người khác biệt với những người khác thế này.

Trong tiếng nhạc du dương cô lặng lẽ lên tiếng:

“Tôi rất cố gắng để quên đi một người, tôi cảm thấy mình không sai, nhưng hôm nay lại có người nói với tôi, tôi là kẻ máu lạnh, vô tình”.

Cô cố gắng dùng ngôn ngữ nhẹ nhàng để nói một việc rất nặng nề, những lời Lâm Vũ Triết nói từ sáng luôn canh cánh trong lòng cô, thực sự là do cô đang để ý vụn vặt sao?

Giọng Tần Phóng dường như tan vào bóng đêm: “Nếu như cô đã quyết tâm quên đi vậy thì để ý tới người khác nói làm gì?”.

Thực sự trong lòng anh cũng muốn biết người cô muốn quên là ai, là người khiến cô khóc sao? Nếu thực sự như thế tốt nhất là mau quên đi. Anh liếc nhìn, mái tóc cô đã rối tung do ban nãy khóc, đôi mắt sưng đỏ nhìn vô cùng đáng thương như chú thỏ con, trái tim anh xao xuyến.

“Đúng thế, là do tôi không đủ quyết tâm”.