Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 12

Đúng tám giờ Tần Phóng vui vẻ lái xe đưa Lý Hạo tới dưới nhà Nhan Nặc, anh bấm còi xe hai cái thì cô xuống dưới nhà rồi ngồi ghế sau cùng Lý Hạo.

Đôi mắt to tròn của Lý Hạo đảo liên hồi trên người Nhan Nặc và Tần Phóng: “Chị, hôm nay hai người mặc quần áo giống nhau thế, có phải là hẹn nhau trước rồi không? Sao không bảo em một tiếng, em cũng mặc một bộ màu vàng, vừa may mẹ em mới gửi cho em một bộ Astroboy đấy”.

Tần phòng và Nhan Nặc cùng sững lại rồi đưa mắt nhìn nhau, rồi không hẹn cả hai cùng quay nhìn đi chỗ khác.

Giống thật, đúng là rất giống.

Hôm nay Nhan Nặc mặc một bộ quần áo thể thao màu vàng lúa, còn đội một chiếc mũ che nắng màu hồng chói mắt, Tần Phóng hôm nay cũng mặc một chiếc áo T shirt màu vàng lúa, nhìn qua một cái giống như đồ đôi vậy, đúng là đôi lứa xứng đôi.

Tần Phóng âm thầm nhìn qua kính chiếu hậu, hai má Nhan Nặc đỏ bừng, cô lúng túng nhìn ra ngoài cửa xe. Biểu cảm ngại ngùng ấy của cô khiến trong lòng anh tự nhiên vui vẻ lạ lùng.

Vì là thứ bảy nên vườn bách thú rất đông người.

Khung cảnh thấy nhiều nhất là cảnh các gia đình dẫn con cái đi chơi cuối tuần, cũng có nhiều đôi tình nhân ngọt ngào ân ái tới đây chụp ảnh, hoặc là các tốp học sinh tới đây dã ngoại.

Lý Hạo cầm tay Nhan Nặc chạy đông chạy tây, thấy con động vật nào lạ là nhảy cẫng lên, rất thích thú.

Tần Phóng sợ đông người đi lạc nên bám sát theo hai người kia.

“Chị ơi, đây là con gì thế, đông người quá hay chúng ta cũng ra đó xem đi”.

Lý Hạo nói rồi cầm tay Nhan Nặc len vào trong.

“Thằng nhóc này, chui vào chỗ đông người ấy làm gì?”.

Tần Phóng lầm bầm chửi rủa rồi vội đi theo.

Anh thấy Nhan Nặc toát mồ hôi, cô khẽ chau mày, bị người ta đẩy ngang đẩy ngửa, lại còn phải trông cái tên kia nữa.

Lý Hạo chu miệng lên nói: “Chị ơi em không nhìn thấy gì”.

“Ừ, đông người quá”.

Nhan Nặc cũng bất lực, đi chơi cuối tuần khó chịu thế này đấy, mọi người đều được nghỉ nên tự nhiên kéo tới đông thế này.

“Thằng quỷ con, ngồi lên vai đây”.

Tần Phóng khom người bế Tiểu Hạo lên vai, rồi quay sang nói với Nhan Nặc: “Cô ra gốc cây bên kia ngồi đợi tôi, đừng vào theo”.

Nhan Nặc gật đầu: “Hai người cẩn thận đấy”.

Sau đó cô ra chỗ Tần Phóng bảo ngồi nghỉ ngơi.

Nhan Nặc ngồi nghỉ trên chiếc ghế dài dưới gốc cây đa.

Từ xa thấy cô thấy Lý Hạo cao hơn những người khác đang sung sướng vẫy tay, Tần Phóng giữ chắc cậu bé.

Nhan Nặc mỉm cười, ngay cả ánh mắt cũng vô cùng dịu dàng.

Trong ký ức mông lung cô mơ hồ nhớ lại ngày nhỏ bố cô cũng thế này, kiệu cô trên vai và lội qua những khúc nước sâu, lúc đó ngay cả không khí cũng vô cùng vui vẻ.

Lớn lên rồi cô thích ôm cổ bố: “Con thực sự hi vọng mình không bao giờ lớn, như thế con sẽ mãi mãi được ngồi trên vai bố”.

Còn bố cô nói: “Con nha đầu ngốc ngếch, con người ai cũng phải lớn lên, sau này sẽ có người thay thế vị trí của bố, để bảo bối của bố luôn luôn hạnh phúc”.

Nhưng bố ơi con cảm thấy hạnh phúc xa vời quá.

Sống mũi Nhan Nặc cay cay, cô biết, chẳng ai có thể quay trở về quá khứ.

Một lúc sau Tần Phóng dẫn Tiểu Hạo tới.

Nhan Nặc hít sâu bình tĩnh lại rồi cười với hai người: “Xem xong nhanh thế?”.

“Vâng, chị ơi, em kể cho chị biết nhé, trong đấy có một con sư tử rất uy phong”.

Lý Hạo học theo con sư tử nhe răng thò vuốt ra, rồi liếc nhìn Tần Phóng: “Giống y như chú, lúc nào cũng thích gầm gừ”.

Nhan Nặc phì cười.

Quả nhiên không phụ sự mong đợi, Tần Phóng bắt đầu gầm gừ: “Lý Hạo, xem ra mày chán sống rồi hả?”.

Sau đó hai người lại diễn trò đuổi bắt trên mặt đất.

Có một đôi tình nhân đi qua phía bọn họ, nói thầm với nhau: “Anh xem, hai vợ chồng này trẻ quá, lại còn có con lớn thế này chứ”.

Mặt Nhan Nặc đỏ bừng, hiểu nhầm tai hại quá.

Buổi chiều Nhan Nặc nhận được một tin nhắn.

“Tiểu Nặc, hôm nay anh tới nơi ngày xưa chúng ta hay đến, cảm giác rất ấm áp. Anh nhớ em”.

Trong tim cô như có những chiếc gai bắt đầu đâm đau nhói.

Tần Phóng và Lý Hạo gọi pizza về, thấy sắc mặt cô xanh xao, tiều tụy liền vội hỏi: “Sao thế? Khó chịu à?”.

“Tôi không sao, chỉ cảm thấy hơi khó chịu”.

Nhan Nặc mau chóng che dấu cảm xúc, cất điện thoại vào trong cặp.

“Ừ, cuối thu mà, bên này nhiều gió, cô ngồi đi”. Tần Phóng không nghi ngờ gì cả, anh dịch sang một bên cho cô ngồi.

Tần Phóng lúc này còn không biết trong lòng cô đang cất giữ hình ảnh Đoàn Dịch Sâm, hơn nữa, cất giữ ở một nơi rất sâu.

Sau đó cả ba tới khu khác, anh bạn nhỏ Lý Hạo hoàn toàn phát huy hết sức tưởng tượng của trẻ con, quấn chặt đến nỗi bạo quân Tần Phóng cũng không còn gì để nói.

Lý Hạo: Chú ơi, tại sao cổ con hươu lại dài thế?

Tần Phóng: Cổ không dài thì lấy gì mà ăn, chết đói à.

Lý Hạo: Không đúng, cháu cảm thấy chắc nó nghe người ta gọi “Hươu ngắn cổ” khó nghe quá nên nó mới cố gắng vươn cổ thật dài, động vật cũng cần thể diện chứ.

Tần Phóng:… Thế mà mày cũng nghĩ ra được.

Lý Hạo: Bởi vì cháu thông minh.

Tần Phóng: ……

Lý Hạo: Tại sao sư tử lại bắt con rận?

Tần Phóng: Bởi vì nó thấy ngứa.

Lý Hạo: Tại sao sư tử biển lại thích bơi?

Tần Phóng: Về nhà đọc “Mười vạn câu hỏi tại sao” cho chú!

Tần Phóng đã tính toán sai lầm, cái tên nhóc Lý Hạo còn khó giải quyết hơn cả khách hàng, mặc dù đã thêm Nhan Nặc nữa những vẫn bị cậu nhóc quấn đến chết, ở công viên từ sáng đến tối, sau đó vào thành phố ăn cơm, cái tên nhóc này mới mệt mà ngủ lăn ra ghế sau.

Tần Phóng vừa lái xe vừa hỏi: “Mệt lắm phải không? Cháu ngoại giống y như cậu, đúng là bản sao của Phương Lỗi, không ngừng nghỉ giây phút nào cả. Hay là ngủ một lúc đi, cũng phải nửa tiếng nữa mới tới nhà cô”.

Từ lúc ăn cơm đến giờ anh để ý thấy cô luôn chau mày, gương mặt cũng rất mệt mỏi.

Nhan Nặc hơi ngạc nhiên, chắc cô vẫn chưa quen với sự quan tâm của anh, cô nghĩ rồi đáp: “Không sao đâu, đây là kết quả của việc không thường xuyên vận động, hơi vận động một tí là cơ thể mệt mỏi”.

“Trước đây cô tới vườn bách thú rồi à?”.

“Ừ, tới rồi”.

Cô nhớ đại học năm đầu tiên lớp cô có tổ chức tới đây, lúc đó bách thú chưa to thế này, động vật cũng không nhiều, nhưng lớp cô chơi rất vui, sau này mọi người đi du học hết, đi làm hết, rồi đi mỗi người một nơi, còn cô… vì thế mọi người cũng không liên lạc gì nữa.

“Tôi là lần đầu tiên”.

Giọng Tần Phóng trở nên nhàn nhạt, tiếng xe cộ qua lại ồn ào tới mức không thể nghe thấy, đôi mắt ấy, sâu không thấy đáy.

Nhưng Nhan Nặc nghe thấy, sắc mặt cô tỏ vẻ ngạc nhiên, cô nhớ lần trước đi công viên anh cũng nói là lần đầu tiên.

Đột nhiên cô nhớ tới một quyển sách đã từng nói, đằng sau mỗi người đều có một câu chuyện.

Vì thế cô không nói gì nữa.

Advertisements