Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 7

Xe vừa vào tới khu ngoại ô thì nhìn thấy một chiếc đu quay khổng lồ, hóa ra đây là công viên chủ đề nổi tiếng của nơi này. Hôm nay may là không phải chủ nhật nên người không đông. Nhan Nặc muốn chơi, nghĩ lâu lắm rồi không tới đây nên cô nói với Tần Phóng cho mình xuống xe ở đây.

Tần Phóng mở cửa sổ xe, hỏi cô: “Cô không mệt à?”.

“Sếp Tần yên tâm, tôi là một automan đánh không chết đó”.

Nhan Nặc cúi đầu nhìn anh đang ngồi trong xe, rồi bắt đầu cười, hình như đã quên hết nỗi chán chường ban nãy.

“Automan là cái gì?”. Vẻ mặt Tần Phóng tỏ ra không biết, anh ngốc nghếch hỏi.

Nhan Nặc cười trêu đùa: “Không có gì đâu, vậy tôi vào trong đây”.

Nhìn thấy vẻ mặt cười đểu của Nhan Nặc Tần Phóng vô cùng khó chịu, trong đầu nghĩ về nhà nhất định phải điều tra rõ ràng xem automan là cái gì. Anh theo xuống xe và nói:

“Không được, muộn thế này rồi khó bắt xe lắm, hơn nữa một mình cô đi cũng không an toàn, đợi tôi đỗ xong xe rồi vào với cô”.

“Sếp Tần, bây giờ tôi mới phát hiện ra hóa ra anh cũng có tinh thần kị sĩ tốt đẹp như vậy”.

Bị Nhan Nặc nhìn khiến anh ngại ngùng, anh nhìn ra chỗ khác và nói:

“Tôi chỉ không muốn người ta điều tra người mất tích lại tới tìm tôi, phiền phức lắm”. Cái miệng của Tần đại sư tử không thể nói ra lời hay ý đẹp được.

Nhan Nặc cười, cô mặc kệ, tan ca rồi thì anh ấy cũng không phải là cấp trên của mình nữa. Cô đi tới quầy bán vé, đang định trả tiền thì Tần Phóng không biết từ lúc nào đã vượt qua cô và xòe vài tờ tiền ra:

“Hai người”.

Sau khi nhận thẻ từ, hai người đi vào trong.

Tần Phóng đi sau Nhan Nặc, anh nhìn cái gì cũng thấy mới mẻ, Nhan Nặc không nén được tò mò, cô hỏi:

“Sếp Tần, không phải đây là lần đầu tiên anh tới nơi này đấy chứ?”

“Tôi đâu phải trẻ con”. Tần Phóng hậm hực.

Hiểu theo câu trên thì anh ấy chưa bao giờ tới đây.

Nhan Nặc che miệng cười.

Tần Phóng lại ngây người nhìn cô, anh cảm thấy lúc này Nhan Nặc mới đúng là Nhan Nặc, thích cười, khi cười sẽ lộ ra hai lúm đồng tiền, thỉnh thoảng còn biết châm biếm một hai câu.

Khác với Tần Phóng cứ phải cầm bản đồ để nghiên cứu, Nhan Nặc thì quen đường thuộc lối mà đi thẳng tới “máy nhảy lầu” (Jumping machine)

Tần Phóng thấy trò chơi ở trên cao như thế cái chân bắt đầu run run, nhìn Nhan Nặc đang hưng phấn xếp hàng phía trước đột nhiên anh cảm thấy mình sai rồi. Đáng ra anh không nên đi cùng cô tới đây, nhưng nếu không đi thì khác gì bảo bản thân mình là loại nhát gan, nếu đã đi rồi thì… anh ngước lên nhìn phát nữa, đúng là cao quá…

Sắp tới lượt bọn họ rồi, Nhan Nặc hào hứng kêu lên: “Sếp Tần, tới lượt chúng ta rồi, mau lên đi”.

“Oh”. Thế là Tần Phóng theo lên trước “coi thường cái chết”.

Khi chiếc ghế ngồi dần dần nâng cao, anh phát hiện ra trái tim mình sắp ngừng đập đến nơi rồi, ngay cả Nhan Nặc nói gì với anh cũng không nghe thấy, sau đó cả người mất trọng lượng đột ngột, tiếng gió gào thét, anh nhắm chặt mắt, nghe thấy tiếng gào thét của những người xung quanh, vừa có cảm giác sợ hãi lại hưng phấn, chỉ là dù thế nào anh cũng không kêu lên được. Đợi khi đôi chân anh chạm đất anh mới cảm thấy được tiếp tục làm người rồi.

Nhan Nặc kích thích tới mức mặt đỏ gay, lại còn tự lẩm bẩm: “Thực sự thích quá đi mất, đúng rồi, lâu lắm rồi tôi chưa ngồi thuyền hải tặc”.

Tần Phóng biết thuyền hải tặc là gì, có điều nghe thấy ba từ này anh chạy ngay tới thùng rác và nôn ọe, dạ dày đang lộn tùng phèo. Tần đại sư tử uy nghiêm lẫy lừng của mọi ngày bây giờ mặt mày xanh xao, yếu đuối tới mức con muỗi đánh cũng không chết.

Nhan Nặc sững người, bây giờ cô mới biết hóa ra người đàn ông mạnh mẽ này ban nãy không chơi nổi máy nhảy, nghĩ ra cũng đúng, người ta lần đầu tiên chơi trò kích thích thế này cơ mà, đúng là làm khó cho anh ấy. Cô vội vã đi lấy túi và lục túi lấy giấy ăn đưa cho anh: “Xin lỗi, tôi không biết anh không quen chơi trò này”.

Cô giữ thể diện cho anh, dùng từ rất ý tứ, thế nhưng ngay cả lông mày của cô cũng đang cười.

Tần đại sư tử phát điên lên, anh nói: “Là do trưa nay tôi ăn quá no, nên mới buồn nôn”. Thể diện của đàn ông không thể mất.

“Như thế à… vậy lát nữa chúng ta đi ngồi xe vượt núi?”. Nhan Nặc cố ý đưa ra đề nghị này.

Không ngoài dự đoán, cô nhận lại được ánh mắt tức giận của Tần đại sư tử.

Nhan Nặc cười rồi chạy đi, đợi khi quay về cô đưa cho Tần Phóng một chai nước lọc, còn cô cầm một chiếc kem cốc ngon miệng, đang định bóc thì Tần sư tử lại gầm lên: “Tại sao tôi phải uống nước còn cô được ăn kem? Tôi không trả lương cho cô sao?”.

Bây giờ thì Nhan Nặc thực sự tròn mắt lên, Tần đại sư tử không khách khí cướp luôn cây kem trên tay cô, sau đó nhét chai nước vào lòng cô, lại còn cười gian xảo nữa, thấy Nhan Nặc trừng mặt nhìn anh anh vội vã bóc ra rồi liếm một miếng, đóng dấu chủ quyền.

“Anh thật là…”.

“Là gì?”.

Tần Phóng bỗng ngây người ra rồi nhìn gia đình ba người đang đi phía đối diện, chú bé con cưỡi trên cổ bố vô cùng vui vẻ, còn người mẹ đang dịu dàng lau mồ hôi cho chồng, vô cùng cảm động và hạnh phúc, ánh mắt anh tối sầm, ngay cả chiếc kem cũng mất đi vị ngọt.

“Không có gì”. Nhan Nặc không biết vì sao đột nhiên anh lại trở nên lạnh nhạt, cô lại nghĩ, anh vốn là một bạo quân nắng mưa thất thường, cũng chẳng có gì lạ cả.

Cô nói tiếp: “Chúng ta cũng nghỉ ngơi đủ rồi, xuất phát tới điểm tiếp theo đi, nếu không sắp vào đêm rồi”.

Tần Phóng gật đầu, có điều khi vừa tới vòng quay ngựa gỗ, mặt anh lại sầm lại, cảm giác mình phải chịu một nỗi nhục lớn lao. Ở đây toàn là trẻ con, lẽ nào chỉ mình người đàn ông như anh ngồi cái này sao?

Nhan Nặc biết anh nghĩ gì nên cô lắc đầu: “Sếp Tần, nơi chúng ta muốn tới là kia cơ”. Cô chỉ tay, hóa ra là “Nhà ma” ở sau vòng quay ngựa gỗ.

Tần Phóng mới từ từ lấy lại sắc mặt, nhà ma anh không sợ, thế là anh ngẩng cao đầu oai phong bước vào, lần này còn đi nhanh hơn cả Nhan Nặc, dường như muốn lấy lại thanh thế ban nãy.

Nhan Nặc thở dài, hóa người đàn ông này vẫn là một đứa trẻ to xác.

Advertisements

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 20

Mọi thủ tục đã xong, cả nhà ra ngoài ăn cơm. Trong bữa ăn, bà mợ gọi một lồng bánh bao hấp rồi đẩy về phía Hạ Sơ nói: “Hạ Sơ à, đây là món cháu thích ăn nhất. Hồi ông còn sống, chỉ cần cháu đòi ăn bánh bao hấp, ông sẽ đi chợ rất sớm để mua thịt ba chỉ về và đích thân làm cho cháu.”

Hạ Sơ nhìn lồng bánh bao khói bốc nghi ngút trước mặt, sống mũi cay cay, nước mắt suýt thì trào ra.

Cảnh Thần đưa giấy ăn cho cô, lặng lẽ nắm chặt tay cô. Hạ Sơ gắp một cái bánh bao đặt vào đĩa ăn trước mặt, cắn một miếng, nhân bánh không ngon bằng nhân bánh ông làm, vỏ bánh dày và cứng, thế là cô khẽ cau mày, nhưng ngẩng đầu lên lại chạm ngay ánh mắt ân cần của bà mợ, cô đành phải cắn răng khen: “Vâng, ngon lắm ạ.”

“Ngon hả, thế anh cũng phải nếm xem thế nào.” Cảnh Thần chớp chớp mắt với Hạ Sơ, nét mặt rất dễ thương.

Và thế là giữa bầu không khí ấm cúng thân mật bên bàn ăn, Cảnh Thần đã ăn hết món bánh bao của Hạ Sơ, đưa ngón tay cái biểu thị rất ngon với cô.

Hạ Sơ cũng cảm thấy ấm lòng, quay đầu đáp lại bằng một nụ cười dịu dàng.

Sau khi ăn xong, tiện đường xe chở Hạ Sơ và Cảnh Thần về cổng khu chung cư, hai người bước đi song song bên nhau trên con đường trải dài bóng mát, chậm rãi về nhà.

“Có phải ông ngoại thương em nhất không?” Đột nhiên Cảnh Thần hỏi.

Nghe câu hỏi đó, Hạ Sơ thấy lòng xót xa, mắt đỏ hoe: “Vâng, ba mẹ em mất sớm, em sống với ông ngoại từ nhỏ.” Hạ Sơ trả lời một cách khó khăn: “Lúc ông mất, em không được gặp mặt ông lần cuối.”

Cảnh Thần ngoảnh đầu sang nhìn Hạ Sơ đi bên cạnh, nắng chiều lọt qua kẽ lá hắt xuống trán cô, đôi mi dài rơm rớm nước mắt, tựa như đứa trẻ đang cố gắng kìm chế nỗi buồn. Tự nhiên Cảnh Thần lại thấy thương thương, ngập ngừng một lát, mới đưa tay lên khoác vai Hạ Sơ, vỗ vai an ủi cô.

Hạ Sơ tần ngần một lát, rồi nhìn Cảnh Thần cười, nói nhỏ: “Hôm nay vẫn phải cảm ơn anh.”

“Hê hê, không cần đâu, chắc chắn ông em phải là một ông cụ rất tốt bụng. Anh đoán, chắc chắn ông rất am hiểu về ngọc, mới đào tạo ra được cô cháu giỏi giang như vậy.”

Hạ Sơ cười gật đầu: “Đúng vậy, hồi nhỏ ông em thường đưa em đến chợ đồ cũ ở Phan Gia Viên. Cuối tuần, ba giờ sáng đã phải dậy. Ông bảo đi sớm mới gặp được cái hay, hê hê! Nhưng kể cả gặp được các món đồ hay ông cũng không mua. Những món đồ ông sưu tầm được hồi trẻ đã bị tịch thu trong thời kỳ Cách mạng văn hóa, thế nên ông rất buồn. Nhưng ông vẫn thích đi, đi để dạy em cách phân biệt các bức thư pháp, phân biệt các loại đá. Nghe nói tổ tiên của ông ngoại em là thợ khắc ngọc, kể ra thì em cũng được hưởng gen di truyền đó chứ.” Hạ Sơ nhớ đến hồi nhỏ mà thấy ấm lòng.

Hồi đó, ông ngoại dắt tay cô cháu gái nhỏ nhắn. Sáng mùa đông, cô mặc chiếc áo bông to xù xì, tay đi đôi găng tay dày cộm theo sát ông ngoại. Hai ông cháu chen vào đám đông, nghe mọi người chuyện trò, bàn tán về các loại bát ngọc, bình sứ không biết có từ năm nào.

Ra khỏi chợ, ông ngoại sẽ mua cho cô món khoai lang nướng, bế cô lên xe buýt, trên xe ánh sáng lờ mờ, hai ông cháu vừa ăn khoai, vừa cãi nhau về cái bát ban nãy là giả hay là thật. Ông ngoại rút từ trong túi áo bông ra một chiếc bánh đậu mà Hạ Sơ thích ăn nhất, cười tủm tỉm nói: “Hạ Sơ, cháu phải tin vào con mắt của ông. Cháu chịu công nhận những điều ông nói là đúng thì sẽ được ăn cái bánh này.”

Hạ Sơ bĩu môi, liếc mắt, gật đầu đón lấy chiếc bánh ăn vèo một cái rồi đưa tay quệt miệng, ngẩng đầu lên nhìn ông nói: “Ông ạ, cháu xem kỹ rồi, ông nói không đúng. Chiếc bát đó không những nhìn không xịn, mà cái dấu dưới đáy bát nhìn rất giả.”

Ông ngoại vểnh râu, cười rất thoải mái: “Con bé này, ranh ma thật, biết thế mà còn lừa ăn mất bánh của ông. Ranh mãnh quá!”

Hạ Sơ nghĩ lại thấy buồn cười, nhưng trong lòng cũng thấy buồn buồn.

 

Hôm sau nữa, Hạ Sơ tan sở về nhà, vừa vào cửa đã ngửi thấy mùi thơm điếc mũi. Cảnh Thần cười hềnh hệch bên một đĩa bánh bao vừa mới ra lò, anh nói: “Hôm nay tiện thể mua ít thịt ba chỉ về, làm ít bánh bao hấp. Nếm thử xem tay nghề của anh thế nào, vỏ bánh cũng là do anh làm đấy!”

Nhìn những chiếc bánh bao xinh xắn trên đĩa, một cảm giác hạnh phúc trào dâng trong lòng Hạ Sơ.

Cảnh Thần đẩy đĩa bánh bao đến trước mặt Hạ Sơ như đang cống nạp báu vật: “Nếm thử đi, ngon lắm.”

Trước ánh mắt chờ đợi của kẻ nọ, Vân Hạ Sơ vừa cười vừa lấy đũa gắp một chiếc trên đĩa, trên đỉnh chiếc bánh bao vỏ mỏng gần như trong suốt có một lỗ nhỏ, khẽ chạm vào, nước sốt bên trong trào ra, thơm phức. Vân Hạ Sơ liền gật đầu khen: “Ờ, tay nghề khá đó, rất ngon.”

Cảnh Thần cười rất khoái chí, mắt híp lại, đắc ý: “Anh biết là ngon mà, tay nghề của anh, không phải bốc phét chứ nếu anh mà mở cửa hàng bánh bao thì chắc là phải mời cảnh sát đến giữ trật tự.”

Lúc đầu Vân Hạ Sơ định cảm ơn, thấy kẻ đó ngất ngây con gà tây quá liền cúi đầu ăn, mặc cho anh ta nổ.

Sau khi ăn xong, Cảnh Thần chăm chỉ đi rửa bát, Đào Đào đến rủ Hạ Sơ đi tập thể dục thẩm mỹ.

Hai người xuống dưới, đúng lúc gặp cô Vương tầng một đi đổ rác về, nhìn thấy họ, cô Vương hậm hực nói: “Không biết là kẻ phá gia chi tử nào, không biết làm bánh bao thì thôi đừng có cố! Sao mà ngốc thế không biết, hai túi đầy bánh bao hỏng vứt đi, phí phạm quá!”

Đào Đào cười đáp: “Cô à, chưa chắc đã phải như thế đâu, có khi ông chồng nhà nào muốn tặng cho vợ một điều bất ngờ đó.”

Vân Hạ Sơ sững lại, nhớ đến nụ cười đắc ý vừa nãy của Cảnh Thần mà thấy buồn cười, và còn một cảm giác có thể gọi là cảm động nữa.