Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 6

Niên hội lần này kéo dài hai ngày, trong lần này Tần Phóng có làm quen với mấy nhà thiết kế cùng chí hướng, còn thuận lợi ký được hai bản hợp đồng, vì thế anh ấy tỏ ra rất vui vẻ, đương nhiên là không chau mày nữa, mà nụ cười rất tươi, cảm giác thân thiện hơn ngày thường rất nhiều.

Lần ra ngoài này Nhan Nặc mới phát hiện ra không phải ai Tần Phóng cũng gầm thét, trước mặt người ngoài Tần Phóng cũng không thua kém gì quân sư Phương Lỗi về độ lịch thiệp, dễ thành công.

Sau khi chuyến đi kết thúc, Tần Phóng liền lái con xe Landrover màu xanh của mình đưa Nhan Nặc về.

Tâm trạng anh rất vui, vừa lái xe còn vừa thầm hát một ca khúc chả rõ tên. Thấy Nhan Nặc uể oải dựa ghế nhìn ra ngoài cửa sổ, anh nói:

“Cô xem có bài nào thích không, có thể bật nghe, dù sao cũng còn nửa tiếng nữa mới tới nơi, đi đường cũng mệt lắm”.

Nhan Nặc nhìn Tần Phóng với ánh mắt vô cùng ngạc nhiên rồi nhẹ nhàng hỏi:

“Tổng giám đốc, anh hỏi tôi?”.

Tần Phóng chau mày: “Trong xe còn người khác sao?”.

Hỏi cái câu gì không biết?

Nhan Nặc vội lắc đầu, trong lòng nghĩ, đây là lần đầu tiên anh ấy dịu dàng quan tâm như thế này, bình thường nếu không quát tháo ầm ĩ thì sẽ làm mặt lạnh lùng, giống như mắc nợ anh ấy hàng mấy trăm năm rồi.

Nếu anh ấy đã nói thế thì cô cũng không khách khí nữa, cô mở hộp xe thấy có một đĩa vàng Oscar, cô liền cho luôn vào máy phát nhạc mà không cần suy nghĩ.

Đây là ca khúc “I will always love you” trong phim “The bodyguard”, giọng ca trong vút pha lẫn chút bi thương, những ca từ quen thuộc lại khiến Nhan Nặc thấy rùng mình, cô đưa tay tắt đi, đúng lúc cũng chạm phải bày tay Tần Phóng đưa nút tắt, hai người sững sờ quay sang nhìn nhau, Nhan Nặc thấy vậy vội rút tay về.

Tần Phóng tắt nhạc, ánh mắt dõi nhìn về phía trước, xem đường thế nào rồi thản nhiên nói: “Tôi không tin tình yêu, đặc biệt là thứ tình yêu thiên trường địa cửu, ai mà biết được mãi mãi có bao xa chứ?”.

Anh luôn cho rằng không có ai có thể làm được always love, tình yêu trong những bộ phim mãi mãi không bao giờ xuất hiện ở thực tế.

Có điều thấy Nhan Nặc im lặng nên anh thấy phiền não, không hiểu sao bản thân mình lại nói với Nhan Nặc những điều này? Trước giờ anh làm việc chưa bao giờ phải giải thích.

Nhan Nặc không hiểu ý của Tần Phóng, chỉ là trong lòng đang nhớ lại lời của bài hát ấy.

 If i should stay,

 i would only be in ur way.

 So i’ll go.

Không khí trên đường về thật nặng nề. Không ai nói thêm gì nữa.

Advertisements

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 19

“Vân Hạ Sơ, anh sẽ đến đón em sau giờ làm việc nhé, em thích anh tặng hoa Diên Vỹ hay hoa Thiên Điểu, hình như cả hai đều là loài hoa rất lãng mạn. Phụ nữ mà được tặng chắc chắn sẽ rất thích.” Lúc Cảnh Thần gọi điện đến, Vân Hạ Sơ và An Hinh đang ngồi trong phòng trà uống trà, nói chuyện.

Nghe thấy giọng nói cợt nhả của Cảnh Thần ở đầu bên kia điện thoại, Vân Hạ Sơ liền cau mày từ chối: “Không cần đâu, tôi tự về cũng được, a lô…”

Tuy nhiên, đầu bên kia đã cúp máy, Vân Hạ Sơ nhìn chiếc điện thoại di động, tự nhiên thấy bực: “Đồ heo nên lúc nào cũng tỏ vẻ ta đây!” Quay đầu sang thì bị An Hinh tò mò hỏi ngay: “Ai vậy, ông xã cậu à?”

Vân Hạ Sơ nóng bừng mặt, lắc đầu: “Không, Đào Đào, tìm tớ có chút việc.”

Ai ngờ năm phút sau, Ngô Mạt lại xuất hiện trước quầy lễ tân, nhìn thấy Vân Hạ Sơ, liền ngượng ngùng gãi đầu nói: “Chị Hạ Sơ, hôm nay em nghỉ sớm, tiện đường đến đón chị. Chị cứ làm việc đi, em ngồi đây đợi chị.”

Vân Hạ Sơ liền quay ngay về phòng lấy túi xách, nghĩ bụng cứ để con heo đó tiếp tục lên mặt, cô liền báo cáo qua với An Hinh, sau đó quay ra quầy, nói với Ngô Mạt đang ngồi đọc báo trên sofa: “Chị nghỉ rồi, mình về thôi.”

Xuống sân lên xe QQ của Ngô Mạt, Vân Hạ Sơ nói: “Đừng về nhà vội, bọn mình đi ăn cá nướng ở đường Quỹ đã nhé, chính là cửa hàng mà lần trước Đào Đào giới thiệu đó, đi ăn vào giờ này sẽ được phục vụ nhanh.”

“Chị Hạ Sơ, em không làm nhỡ việc của chị đó chứ?” Ngô Mạt có vẻ bất an.

“Không, hôm nay chị cũng không có việc gì, em không đến thì chị cũng định nghỉ rồi.” Vân Hạ Sơ tắt máy, bình thản giải thích.

Ăn cơm xong, Vân Hạ Sơ lại kéo Ngô Mạt đi uống trà một lát, về đến nhà đã là mười rưỡi đêm.

Chiếc Toyota đỗ ở dưới sân.

Mở cửa nhà, phòng khách tối om, rất yên tĩnh, hình như Cảnh Thần vẫn chưa về.

Vân Hạ Sơ cũng hơi thắc mắc, lẽ nào hôm nay con heo ấy không lái xe đi ư?

Lúc quay vào phòng, lại phát hiện ra phòng ngủ của Cảnh Thần đang khép cửa. Ánh đèn lọt qua khe cửa hắt ra ngoài, dỏng tai lên nghe thì thấy loa máy tính đang vọng ra tiếng đánh đấm, chém giết của game online.

Đắn đo một lát, Vân Hạ Sơ đưa tay gõ cửa, định nhắc hắn không có việc gì đừng đến công ty tìm cô, càng không nên tặng hoa lá làm gì. Thà là cô trả tiền mua hoa cho hắn còn hơn.

Dường như trò game bên trong đã dừng lại, nhưng đợi một hồi, cũng không thấy ai ra mở cửa.

Không biết làm thế nào, Vân Hạ Sơ về phòng tắm rửa rồi đi ngủ.

Cảnh Thần đứng trên ban công, nhìn thấy chiếc QQ đỗ lại, Vân Hạ Sơ và Ngô Mạt vừa cười nói vừa xuống xe. Hắn liền sầm mặt hừ một tiếng, phất tay bỏ về phòng mình, đóng cửa lại bật máy tính lên. Hắn vừa online vừa tìm bạn chơi cùng, đồng thời dỏng tai lên lắng nghe. Hắn nghe thấy Vân Hạ Sơ mở cửa vào phòng, sau khi dọn dẹp một lát liền dừng chân trước cửa phòng mình, sau đó lại có tiếng gõ cửa rụt rè. Hắn cau mày, nhìn lên màn hình phát hiện thấy mình đã tử trận từ lúc nào.

Hắn điên lắm, liền tắt máy bò lên giường.

Tiếng gõ cửa đã dừng lại, bên ngoài không còn động tĩnh gì nữa. Đột nhiên hắn lại bật dậy ra mở cửa, thấy phòng đối diện đã đóng cửa, nhà vệ sinh có tiếng xả nước vọng ra. Hắn bước đến, đắn đo một hồi lâu, năm lần bảy lượt đưa tay lên định gõ cửa nhưng cuối cùng lại không gõ.

Sáng ra, Vân Hạ Sơ tỉnh dậy, thấy Cảnh Thần đang ngồi bên bàn ăn đủng đỉnh ăn sáng, cô ngần ngừ một lát rồi bước đến. Cảnh Thần ngẩng đầu lên nhìn thấy Vân Hạ Sơ đang đứng trước mặt mình, liền cười rất tươi: “Chào!”

Vân Hạ Sơ sững người, đáp lại: “Xin chào!”

“Em ăn bánh bao hay bánh ngọt?” Thái độ của Cảnh Thần vẫn bình thường, dường như tối qua không hề có chuyện gì xảy ra.

“Bánh ngọt vậy.” Vân Hạ Sơ cũng hơi thắc mắc, không kìm được bèn hỏi: “Hôm qua anh tìm tôi có việc gì à? Tôi có chút việc đột xuất nên phải ra ngoài.” Nói xong, cô lại thấy lời giải thích của mình hơi thừa, nên lại tỏ ra lạnh nhạt đón lấy miếng bánh ngọt và sữa Cảnh Thần đưa cho.

“Chẳng có việc gì cả, em đang nói chuyện việc anh bảo sẽ đến đón em tối qua đó hả? Anh quên không nói cho em biết, hôm qua anh có việc đột xuất nên không đến được.” Cảnh Thần vừa nói vừa cười rất thoải mái.

Tự nhiên Vân Hạ Sơ lại thấy bực mình vô cớ. Cô ăn một mạch hết sạch bánh ngọt, uống hết sữa, lau miệng rồi đứng dậy ra khỏi nhà.

“Hôm nay đúng lúc có thời gian, tiện đường anh đưa em đi nhé.” Cảnh Thần đề nghị rất nhiệt tình.

Vân Hạ Sơ không thèm ngoái đầu lại, lạnh lùng từ chối: “Không cần, cảm ơn!”

Buổi sáng, trong WC của công ty, Vân Hạ Sơ phát hiện ra rằng, chị lao công đang lấy nước vào một chai nước ngọt lớn đã cắt miệng và cắm từng cành Thiên Điểu rất đẹp vào trong chai. Nhìn thấy Vân Hạ Sơ, chị lao công cười với vẻ bẽn lẽn: “Không biết ai ném bó hoa đẹp thế này vào thùng rác ở cổng. Chị thấy đẹp quá nên không nỡ vứt, nhặt cắm vào đây. Em xem, đẹp đó chứ nhỉ?”

“Vâng, đẹp quá!” Vân Hạ Sơ vừa đáp vừa nhớ lại giọng rất cợt nhả của Cảnh Thần trong điện thoại: “Em thích anh tặng hoa Diên Vỹ hay hoa Thiên Điểu, hình như cả hai đều là loài hoa rất lãng mạn.”

Lẽ nào, hắn ta đã đến thật ư?

An Hinh nhìn thấy cô, liền cười tủm tỉm hỏi: “Hôm qua cậu đã chúc mừng sinh nhật cho ông xã của cậu thế nào?”

“Sinh nhật? Cậu bảo hôm qua là sinh nhật của Cảnh Thần ư?” Hạ Sơ sửng sốt.

“Hả? Cậu còn không biết nữa hả? Hôm qua cậu nghỉ sớm thế để đi đâu vậy?” An Hinh thắc mắc.

“Tớ có việc nên về trước. Sao cậu biết là sinh nhật của anh ta?”

“Trời đất ạ, tớ là một người lưu giữ tài liệu của tất cả các nhân vật quan trọng liên quan đến công ty, và cũng đã đặt chức năng thông báo. Cậu tưởng làm sếp dễ lắm à?” An Hinh bĩu môi: “Cậu thật là, kể cả là ký hợp đồng thì cũng là vợ chồng trên danh nghĩa, ngay cả sinh nhật mà cậu còn không biết, chắc là chàng hoàng tử sẽ rất buồn.”

“Ờ! Không đến nỗi, anh ta vẫn vui vẻ mà, sẽ có người tổ chức sinh nhật cho anh ta thôi.” Mặc dù nói vậy nhưng trong lòng Hạ Sơ cũng hơi chạnh lòng.

Tối đến về nhà, Hạ Sơ đi qua cửa hàng bánh ngọt Holiland, dừng chân lại đắn đo một hồi, cuối cùng quyết định đẩy cửa vào mua một chiếc bánh ngọt phủ kem và dâu tây. Khi đến trước cửa nhà, cúi đầu nhìn hộp bánh xách trên tay lại ngần ngừ một lát nữa, thầm nghĩ hay là cứ giả vờ không biết gì cho qua chuyện, nghĩ vậy liền chuẩn bị xách lên phòng 806. Nhưng cô vừa quay đầu thì cửa phòng 706 bật mở. Cảnh Thần thò đầu ra, nhìn thấy Hạ Sơ đang xách hộp bánh, ánh mắt hai người chạm nhau, tự nhiên lại thấy ngượng ngùng.

“Em à! Anh nghe thấy tiếng bước chân của em, tưởng em không mang chìa khóa.” Cảnh Thần tựa lưng vào cửa, nhún vai với vẻ ngại ngùng.

Hạ Sơ cúi đầu nghiêng người bước vào, đặt hộp bánh lên bàn ăn, sau đó giả vờ nói một câu bâng quơ: “Đi qua cửa hàng Holiland, tự nhiên lại thèm bánh ngọt, anh vào ăn miếng cho vui.”

“Ờ! Để anh đi lấy dao và đĩa.” Cảnh Thần quay đầu đi vào bếp, lưng quay về phía Hạ Sơ cười rất khoái chí.