Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 3

Phương Lỗi dẫn Nhan Nặc tới đầu kia của tầng lầu, gõ cửa: “Sếp, là tôi”.

Sau đó xoay nắm cửa, bên trong vọng ra tiếng sư tử đực rất dễ nghe nhưng đầy uy lực “Tốt nhất là cậu nên có việc gì đó!”.

Phương Lỗi bất lực lắc đầu, anh nhìn Nhan Nặc rồi cười đau khổ rồi bước vào, tiếp đón cơn thịnh nộ của ai đó.

“Cậu xem cậu nhận cái đơn gì thế này? Thể loại gì ngay cả bồn cầu cũng phải làm bằng vàng nguyên chất? Không thể chịu được, bảo lão ta chết đi”.

Một tờ hợp đồng khiến người ta bất mãn được ném thẳng ngoài không chút thương tiếc:

“Còn cái này nữa, cái gì mà mang phong cách chủ nghĩa châu Âu chứ? Vừa đòi có phong cách điền viên thanh thoát lại có phong cách Trung Quốc cổ điển lại pha chút hương vị Ai Cập, lại không phải tạo ra cửa sổ thể giới?”.

Phương Lỗi vội giữ lại bản hợp đồng suýt bị hủy, bất lực an ủi:

“Được, được được. Cậu đừng gào nữa, tai tôi đâu có điếc, người ta trả được tiền thì lẽ nào chúng ta đuổi người ta đi? Sếp, cậu nói cho tôi xem tháng này cậu đã trả lại bao nhiêu đơn hàng rồi? Cậu ghét cũng không nhận, phẩm vị chán quá cũng không nhận, tâm trạng không vui cậu cũng không nhận, lẽ nào cậu thực sự muốn chúng tôi người trên người dưới đều uống gió Tây Bắc sao?”.

Người được gọi là sếp kia không nói gì, thấy không cãi được Phương Lỗi, lại tiếp tục: “Tiểu Tiêu đâu? Sao cả ngày không thấy mặt, không muốn làm nữa phải không?”. Nói chung nhìn cái gì cũng thấy ngứa mắt.

Phương Lỗi bực mình trợn mắt: “Người ta nửa tháng trước đã xin nghỉ việc rồi, thế mà vẫn cố chịu đến hôm qua rồi tới ôm đầu kêu gào với tôi, không cho cậu ta ra đi thì có lẽ cậu ta tự sát mất”.

Có thể khoa trương thế nào anh đều khoa trương rồi, ám chỉ cậu sếp tính khí nóng nảy quá không ai chịu được, ở công ty này ngoài Phương Lỗi ra chẳng ai dám mắng sếp cả, đã thế miệng lưỡi còn độc địa vô địch.

Tiểu Tiêu là trợ lý trước, là một thanh niên vừa tốt nghiệp xong đang hừng hực sức xuân. Phương Lỗi vốn nghĩ tuyển nhân viên nam sẽ chịu khổ tốt hơn, ai biết được cậu ta cũng không chịu nổi hai tháng. Vì thế cái chức trợ lý này luôn có sự chuẩn bị sẵn, sợ đột nhiên có người từ chức thì lại trở tay không kịp.

Phương Lỗi đặt hợp đồng lên một chỗ còn sạch sẽ trên bàn uống trà, sau đó nghiêm túc nói: “Được rồi, không nói chuyện này nữa, đây là trợ lý mới của cậu, Nhan Nặc”.

Nói xong anh nhìn Nhan Nặc đang đứng yên ngoài cửa và nói: “Đây là tổng thiết kế của văn phòng chúng ta, cũng là giám đốc ở đây – Tần Phóng, chúng tôi thường gọi cậu ấy là sếp”.

Thói quen của Nhan Nặc là bước vào một nơi mới sẽ nhìn ngó một lượt, nếu so sánh nơi này với phòng của Phương Lỗi, thì nơi đây chính là bãi rác. Trên bàn là một bãi giấy, dưới đất toàn là bản thảo vẽ, bút mỹ thuật, sách công cụ, nói chung là không tìm được chỗ đứng, trên ghế sô pha là chiếc áo khoác đã không còn rõ hình dạng, thêm tiếng sư tử gầm chấn động trời đất nữa, bây giờ cô đã hiểu tại sao đề thì viết lại có ba câu hỏi quái gở thế rồi.

Nghe Phương Lỗi giới thiệu thế Nhan Nặc cũng lịch sự chào hỏi: “Chào giám đốc Tần, tôi là Nhan Nặc”.

Lúc này cô mới ngước nhìn người đàn ông ngồi sau bàn làm việc. Không biết anh cao hay thấp, mái tóc quăn tự nhiên, lông mày đậm, đôi mắt đen rất có thần, mũi cao, bên dưới là đôi môi đang mím, hiện tại đang mặc áo sơ mi trắng, ba cúc trên không cài để lộ khuôn ngực khỏe khoắn, thêm nữa là bộ dạng có vẻ uể oải, tỏa ra sức hấp dẫn hoang dại, không thể phủ nhận chì nhìn từ bề ngoài thì anh ta là một người xuất sắc.

Nghe thấy giọng nói dịu dàng Tần Phóng mới tập trung sự chú ý vào người con gái trước mắt, chỉ nhìn một cái anh đã ghi nhớ ngay đôi mắt trong veo của cô. Anh còn nhớ lần tuyển ứng viên trước có một công trình xảy ra chuyện, anh tức quá liền hắt cốc cà phê ra cửa, khiến cho mấy cô gái tới ứng tuyển sợ phát khóc.

Cô gái tên Nhan Nặc này còn điềm tĩnh chán, ngay cả giọng nói cũng dễ nghe. Có điều, anh vẫn lạnh tanh: “Cô này không được!”.

Mặc dù Tiểu Tiêu hơi ngốc, cũng không tinh tế, nhưng dù sao cũng là con trai, làm việc sẽ tiện hơn nhiều. Không nói đến việc dùng nữ nhân viên sẽ dễ gây đố kỵ, chỉ cần nói tới việc họ bị mình quát một cái là bắt đầu nhiều lời, thậm chí người yếu đuối còn khóc nữa.

Không đợi Phương Lỗi lên tiếng, Nhan Nặc nói mà không hề khách khí: “Vì sao tôi không được?” giọng cô lạnh lùng, đôi mắt trong veo nhìn thẳng Tần Phóng, chăm chú lắng nghe, giọng nói có chút bực bội. Cô chau mày, con người này quá võ đoán, trực giác cô không hề thích.

Phương Lỗi ngay lập tức lên tiếng: “Nhan Nặc, cô đừng để ý, công việc của Tần Phóng nhiều nên thường xuyên giở chứng. Hay là cô giúp cậu ấy pha cốc cà phê nóng cho tỉnh táo. Đúng rồi, cho ¼ túi đường”. Phương Lỗi nhắc nhở Nhan Nặc về thói quen của Tần Phóng.

Tần Phóng ném bút sang một bên và bắt đầu trận mắng mới: “Cậu nói ai hay giở chứng?”.

Nhan Nặc nhìn Tần Phóng, không nói câu nào và đi về phía phòng trà.

Nhan Nặc đi rồi Phương Lỗi mới tìm một chỗ ngồi xuống và cười gian như một chú hồ ly, khác hẳn với vẻ đạo mạo trước mặt người khác. Tất cả vẻ anh minh anh đều giấu đằng sau gọng kính. Anh chậm rãi đáp: “Sếp à, không phải cậu luôn muốn làm quen với chủ nhân của “trái tim ấm áp” sao? Bây giờ người ta tới rồi cậu lại muốn đuổi đi, đến lúc hối hận thì đừng có gào tên tôi, tôi không –chịu –trách –nhiệm!”.

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 16

Ngồi trên sofa trong phòng khách là kẻ cô không muốn gặp nhất, điều đáng hận hơn là khi nhìn thấy cô bước vào, kẻ đó lại cười rất tươi, hồ hởi: “Em về rồi à?”

Vân Hạ Sơ coi anh ta như người tàng hình, thay dép rồi đi vào phòng mình.

Người tàng hình đứng sau lưng, vui vẻ thông báo: “Ngày mai em không phải đi làm nữa.”

“Anh nói gì vậy?” Vân Hạ Sơ khựng lại, quay đầu lại thì nhìn thấy người tàng hình đang ngoác miệng cười, mắt híp lại: “Hê hê, vừa nãy anh đã xin An Hinh nghỉ hộ em rồi, anh nói với cô ấy rằng, em đi làm về chẳng may trượt chân ngã, kết quả rất không may là bị sảy thai, vừa từ bệnh viện về tâm trạng chưa ổn định lắm, bác sĩ dặn phải nghỉ ngơi vài ngày.”

“Anh, anh thần kinh à? Tại sao anh lại lừa An Hinh?” Hạ Sơ tức điên người.

“Lẽ nào em còn lý do gì chính đáng hơn để giải thích với mọi người tại sao không còn con nữa ư? Hê hê.” Cảnh Thần nằm sấp xuống lưng sofa, tay chống cằm, cười rất ranh mãnh.

Mặc dù trong lòng rất điên, nhưng Hạ Sơ không thể phản bác được gì, cô hầm hầm giơ ngay khung ảnh của Cảnh Thần trên giá gỗ ném vào anh ta. Cảnh Thần nhanh tay đón lấy, huýt một tiếng sáo rất to rồi bổ sung thêm một câu đầy ẩn ý: “À, An Hinh nói ngày mai đến thăm em, còn việc nữa là anh đã gọi điện thoại cho bác gái rồi, bà rất lo cho em, nói ngày mai sẽ đến chăm em mấy ngày. Bà còn bảo sau khi sảy thai phải đặc biệt chú ý, nếu không sau này để lại di chứng chứ chẳng chơi.”

“Xin hỏi, anh còn nói với ai nữa?” Hạ Sơ cố gắng kìm chế cơn giận, hạ giọng hỏi nhỏ, để đề phòng mình tức quá mà hại đến thân.

“Hề hề, cả Giang Đào Đào nữa, nửa tiếng đồng hồ trước, anh đoán là em chuẩn bị về nên đã gọi điện thoại cho cô ấy. Cô ấy còn đang ở quán bar, chắc là chuẩn bị về đến nơi rồi đấy. Chính vì thế, anh nghĩ hiện giờ em nên quay về phòng và nằm yên trên giường, nếu không anh sợ em sẽ không giải thích rõ ràng mọi chuyện được.”

“Cảnh Thần, anh hãy nhớ rằng tôi sẽ không tha cho anh đâu.” Vân Hạ Sơ chỉ vào Cảnh Thần, nghiến răng cảnh cáo rồi quay ngay về phòng, thay quần áo ngủ, rửa chân tay với tốc độ nhanh nhất rồi lên giường nằm yên. Sau đó cô nhắm mắt lại hít thở thật sâu, tự nhủ với mình rằng, Vân Hạ Sơ, bình tĩnh! Phải thật bình tĩnh! Cuộc đời còn dài, còn rất nhiều thời gian và cơ hội để tính sổ vụ này.

Cảnh Thần bước vào, liếc khắp một lượt rồi cau mày lại như đang suy nghĩ: “Hạ Sơ, nét mặt của em không ổn cho lắm, nó quá bình thản, rồi lại có phần chán ghét. Em thử nghĩ mà xem, đối với một cô gái lớn tuổi thì việc sảy thai chắc phải là cú sốc lớn, em cố gắng tưởng tượng đi, phải thật buồn mới đúng.”

“Cút đi, cút ngay đi!”

Vân Hạ Sơ kìm chế cơn giận, vớ ngay chiếc chăn trùm kín đầu, coi như không nhìn thấy gì mới được yên thân.

Mười phút sau, Đào Đào vội vàng bước vào, nhìn thấy Vân Hạ Sơ trùm chăn kín đầu, cô ngồi xuống cạnh giường, gọi nhỏ: “Hạ Sơ, tớ đến rồi, cậu vẫn ổn chứ?”

Hạ Sơ còn đang ấm ức trong chăn, thấy vậy liền khịt khịt mũi, cố gắng, thật cố gắng cho mặt mày ủ dột, rồi mới từ từ kéo chăn ra, lắc đầu: “Tớ không sao.”

“Không sao là tốt rồi. Tớ cũng sợ quá, cậu đừng suy nghĩ nhiều, cố gắng nghỉ ngơi vài ngày.” Đào Đào vỗ vai bạn, mắt đỏ hoe, cô không biết phải an ủi Hạ Sơ thế nào.

“Cậu về nghỉ sớm đi. Ngày mai bác gái tớ đến chăm tớ rồi, cậu đừng lo gì nữa.” Hạ Sơ vừa đuổi khéo Đào Đào về nhà, vừa rủa thầm chỉ mong cho Cảnh Thần chết ngay lập tức.

“Thế cậu ngủ sớm đi nhé, ngày mai tớ lại xuống thăm cậu.” Đào Đào đứng dậy đắp lại chăn cho Hạ Sơ, sau đó kéo Cảnh Thần ra phòng khách, dặn dò hồi lâu mới yên tâm lên tầng.

Tiễn Đào Đào về rồi, lúc quay vào Cảnh Thần còn thẽ thọt nói: “Ngày mai em cứ ngủ thoải mái nhé, anh đi đón bác gái, tiện thể ra ngoại ô mua cho em hai con gà ta. Đào Đào nói em bị như vậy phải tẩm bổ nhiều vào, à, em nhớ uống nhiều nước đường đỏ vào. Ngày mai anh sẽ đi mua cho em.”

“Anh bị bệnh hoang tưởng à?” Vân Hạ Sơ hậm hực mỉa mai.

Cảnh Thần không thèm quan tâm, vui vẻ hôn gió một cái, quan tâm tắt đèn cho Hạ Sơ: “Chúc em yêu ngủ ngon.”

Trong bóng tối, Vân Hạ Sơ nhắm mắt lại, cầu nguyện sáng mai tỉnh dậy sẽ phát hiện ra rằng, mình chỉ nằm mơ một giấc mơ hoang đường mà thôi.

Sáng ra tỉnh giấc, phát hiện thấy đã gần mười giờ. Không biết đồng hồ báo thức đã bị tắt chuông từ lúc nào. Ngoài phòng khách có tiếng bác gái, hình như đang an ủi Cảnh Thần. Hạ Sơ nằm trên giường, chán nản khi biết rằng đây thực sự không phải là một giấc mơ hoang đường!

Nhìn thấy cô mặc váy ngắn tay đi ra, bác gái liền bước ngay đến trách: “Về phòng thay bộ quần áo ngủ dài tay đi cháu. Con bé này, sao mà chẳng hiểu biết gì cả? Sảy thai cũng phải kiêng cữ cả tháng, không được ra gió đâu. Cảnh Thần, mau vào tìm đi.”

“Vâng, cháu vào tìm ngay đây!” Cảnh Thần tuân lệnh chạy ngay vào tủ quần áo của Hạ Sơ.

Lúc đón lấy bộ quần áo ngủ conton mùa đông từ tay Cảnh Thần, Hạ Sơ hận lắm, nghiến răng ken két. Thấy cô mặc vào rồi, bác gái liền vuốt lại quần áo cháu gái đang mặc cho phẳng phiu, sau đó mới kéo tay cô ngồi xuống sofa, nhẹ nhàng an ủi cô: “Hạ Sơ à, cháu nghe bác, đừng buồn. Các cháu còn trẻ, cố gắng giữ sức khỏe, sau này còn nhiều cơ hội có con.”

Hạ Sơ nghe mà hổ thẹn.

Cảnh Thần ngồi bên vừa cầm giấy ăn lau mồ hôi cho Hạ Sơ, vừa cố tình hỏi: “Có phải em nóng quá không?”

“Không sao, nóng một chút không sao, hai cháu nói chuyện đi, bác vào xem gà hầm xong chưa.”

Bác gái quay đi, Hạ Sơ liền véo ngay một cái thật đau vào cánh tay trong của Cảnh Thần.

Cảnh Thần kêu oai oái, Hạ Sơ nhanh tay bịt ngay miệng hắn lại, quay đầu lại nhìn bác gái đang tỏ vẻ thắc mắc, cười nói: “Không sao bác ạ, bọn cháu đùa ấy mà.”

Bác gái cười rồi vào bếp.

Hạ Sơ khuỳnh khuỷu tay lên, huých ngay vào ngực Cảnh Thần một cái.

Cảnh Thần đau quá hít hà một hồi, nhưng lần này lại đưa tay lên bịt miệng rất tự giác.

Hạ Sơ cười thầm, nhưng vẫn hậm hực lườm hắn một cái.

“Ê, em học võ từ bao giờ vậy?” Một lát sau, Cảnh Thần vừa xoa ngực vừa ranh mãnh ghé sát vào hỏi.

“Có phải tôi ra tay quá nhẹ hay không ?” Hạ Sơ rít lên đe dọa.

Lúc này, chuông cửa vang lên.

Cảnh Thần liền dặn Hạ Sơ: “Ngồi dựa vào sofa, đắp chiếc chăn mỏng vào, chắc là An Hinh đến đấy.”

Hạ Sơ hậm hực giơ nắm đấm về phía anh ta.

An Hinh xách túi lớn túi nhỏ đựng đồ tẩm bổ bước vào, nhìn thấy Hạ Sơ liền rưng rưng nước mắt, sà tới: “Cậu nói đi, đang yên đang lành tại sao tự nhiên lại ngã? Có phải gần đây công việc bận quá khiến cậu mệt hay không?”

Hạ Sơ mồ hôi ướt sũng người: “Đâu có, tại tớ không cẩn thận thôi.”

“Thôi cậu đừng lo chuyện của công ty nữa, cố gắng ở nhà nghỉ ngơi ít ngày, phương án thiết kế mà tớ nói hôm qua thì thôi vậy, nghĩ mà thấy buồn quá, haizz!” An Hinh thở dài kéo túi đồ mới mua đến: “Tớ mua cho cậu nhung hươu, nhân sâm, long nhãn, đảng sâm, hoàng kỳ của hãng A Giao đấy, còn có cả đương quy và hà thủ ô nữa. Haizz! Tớ cũng không biết phải tẩm bổ thế nào, có bác ở đây là tớ yên tâm rồi. Cậu cố gắng giữ gìn nhé.”

“Để anh mang cho bác xem.” Cảnh Thần hào hứng xách túi đồ vào bếp tìm bác gái, An Hinh tiếp tục than thở, Hạ Sơ như đang ngồi trên chông.

Buổi chiều Đào Đào cũng xin nghỉ xuống thăm cô, ba người xúm quanh Hạ Sơ bận rộn hồi lâu.

An Hinh vào phòng ngủ chính lấy gối cho Hạ Sơ, đứng trước cửa phòng làm việc xuýt xoa một hồi. Đào Đào tò mò bước vào, trên môi Cảnh Thần nở một nụ cười đắc ý. Hạ Sơ thấy tò mò cũng ngó vào, lúc này cô mới phát hiện ra phòng làm việc bên cạnh không biết đã được bố trí thành phòng dành cho bé từ bao giờ, rèm cửa màu hồng in hình chú mèo Kitty, một chiếc cũi làm bằng gỗ anh đào, bên trên được trải một tấm chăn nhỏ xinh màu hồng, chú gấu bông đang nằm trên ghế, trên chiếc xe tập đi màu xanh có một chú chuột Mickey rất đáng yêu… Vân Hạ Sơ tròn mắt không nói được gì hơn.

Cảnh Thần đứng bên cạnh, khoác vai Hạ Sơ, nói nhỏ: “Anh và Hạ Sơ đều thích con gái, đáng lẽ…” Nói đến đây, hắn cố tình dừng lại, giọng buồn buồn, cúi đầu.

Bầu không khí trong phòng cũng sụt sùi, Đào Đào và An Hinh lại thở dài.

Hạ Sơ cố gắng giãy ra, nhưng cũng không thoát được khỏi tay Cảnh Thần, và thế là cô liền quay đầu rít nhỏ: “Anh nhàn cư vi bất thiện hay là não bị úng thủy hả? Nói cho anh biết, tôi sẽ không trả tiền cho anh đâu.”

Cảnh Thần ghé sát vào tai cô, nét mặt buồn rầu, giọng lại rất khoái chí: “Em không phải trả tiền, trước đó anh có một khách hàng chuyên sản xuất đồ cho trẻ em, đúng đợt có một khoản nợ chưa thanh toán được, thế nên đã dùng những thứ này để gán nợ. Anh thấy như thế cũng rất tốt, không phải càng giống thật hơn đó sao? Chắc chắn sẽ không có ai nghi ngờ chuyện em không có bầu. Em thấy anh chu đáo không, chắc chắn em sẽ giới thiệu cho anh làm quen với mấy ông bà giàu có.”

“Ờ, anh cứ đợi đấy!” Hạ Sơ tức tối nói.