Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 2

Đáng tiếc thật, nơi này gần chỗ mình ở như thế. Cũng may, cách đây hai ngày bà chủ nhà có giới thiệu cô tới làm việc ở quán cà phê ở góc phố, cô đã tới đó rồi, môi trường làm việc cũng được, lát nữa qua đó hỏi xem còn cần người nữa không.

Nhan Nặc quyết định xong liền đặt bài kiểm tra ngay ngắn rồi ra khỏi phòng hội nghị. Vừa ra tới cửa phòng làm việc thì chàng trai đầu tổ chim ban nãy chạy vội tới và hỏi: “Cô ơi, sao cô không đợi kết quả mà đã đi rồi?”. Trên trán chàng trai còn lấm tấm mồ hôi.

Nhan Nặc sững lại một lát rồi cười: “Xin lỗi, chỉ là tôi cảm thấy mình không phù hợp lắm”.

Cô mệt mỏi khi phải tranh giành với người khác, công việc mà cô mong muốn có thể tiêu khiển thời gian mà không có quá nhiều áp lực, mặc dù hai điều này thực sự luôn song hành với nhau.

“Ấy, thế nhưng tổng giám đốc Phương nói cô rất phù hợp”.

Ngay từ khi bắt đầu đã nói muốn giữ cô gái này lại, ai biết được nhoáng một cái cô ấy đã đi rồi. Chàng trai cảm thấy khó hiểu, đầu tóc càng rối bù hơn.

“Cô có muốn phỏng vấn không?”.

Chàng trai liếc mắt nhìn Nhan Nặc nhỏ bé, hình như cô gái này không thực sự phù hợp, người yếu ớt như một bông hoa lan trong sơn cốc, e rằng sếp bẻ nhẹ một cái là gẫy. Có điều tổng giám đốc Phương đã mở lời rồi thì chắc chắn anh ấy có lý của mình.

Nhan Nặc cảm thấy khá bất ngờ, không ngờ thái độ làm cho có lệ của mình lại mang lại cơ hội phỏng vấn, cô gật đầu ngay không nghĩ ngợi nhiều, nói chung chẳng ai đẩy cơ hội tốt thế này ra ngoài cửa cả.

Lần này cô không cần quay trở lại phòng hội nghĩ nữa mà được dẫn lên văn phòng trên tầng hai. Ngoài cửa treo một tấm biển thủy tinh hình lập thể – Phương Lỗi – giám đốc kinh doanh, chắc đây là vị tổng giám đốc Phương rồi.

Cô lặng lẽ ngồi đợi một lát, từ ngoài cửa nhìn vào, cô thấy tầng hai rộng rãi hơn nhiều, hai bên là phòng làm việc, khu ở giữa để trống làm nơi nghỉ ngơi, phòng trà thiết kế tinh xảo, còn có vài gian phòng tập thể hình kiểu nhỏ nữa, chắc chắn đã được thiết kế vô cùng cẩn thận và tận tâm, khiến cho cả nơi này có cảm giác như một gia đình, không khiến người ta có cảm giác mệt mỏi như nơi làm việc bình thường.

Tiếp đó, có một người đàn ông mặc quần âu màu đen và áo sơ mi màu vàng thóc bước vào, người này đeo một chiếc kính màu vàng, dáng vẻ đĩnh đạc, lịch lãm. Người đàn ông lịch sự chìa tay ra giới thiệu: “Chào cô, tôi là Phương Lỗi”.

Nhan Nặc cũng thoải mái bắt tay lại: “Tôi là Nhan Nặc, mong được chỉ bảo”.

“Mời ngồi”.

Người đàn ông ra hiệu cho cô ngồi xuống ghế sô pha sau đó về vị trí, cầm hồ sơ đặt trên bàn lên xem một lượt rồi nói: “Cô là thạc sĩ của trường T à? Với điều kiện của cô cô có thể tìm nơi tốt hơn”.

“Nhưng tôi chọn nơi này. Lẽ nào giám đốc Phương nghĩ văn phòng của mình không đủ xuất sắc sao?”.

Lựa chọn thứ mình yêu, yêu thứ mình lựa chọn, trước giờ cô vẫn thế.

“Khà khà, văn phòng của chúng tôi đương nhiên là bia miệng tốt nhất trong giới rồi”. Nói đến đây vẻ tự hào lộ rõ trên gương mặt người đàn ông: “Vậy xin hỏi cô vì sao lại lựa chọn nơi này?”. Nói xong người đàn ông cầm cốc trà lên uống một ngụm, ban nãy gặp phải khách hàng khó giải quyết quá khiến bản thân đã hi sinh không biết bao nhiêu nơ ron thần kinh và nước bọt.

Nhan Nặc thật thà trả lời: “Bởi vì nơi này gần chỗ tôi ở”. Cô hoàn toàn không che dấu lý do nghe có vẻ trẻ con của mình.

“Khụ, khụ, khụ”. Phương Lỗi không ngờ rằng có người sẽ trả lời thế này nên ngay lập tức bị sặc, xấu hổ rút giấy ăn lau miệng sau đó chỉ vào hồ sơ và hỏi: “Ở đây nói cô có một năm rảnh rỗi[1]”.

“Có thể không nói được không?”. Ánh mắt Nhan Nặc thoáng chút buồn đau, cô cảm thấy ngữ khí của mình không tốt nên hạ giọng giải thích: “Đây là lý do cá nhân”.

“Tôi xin lỗi”. Phương Lỗi lịch sự đáp.

Nhan Nặc cười và lắc đầu, cô bắt đầu thích người này rồi, tuổi đời không lớn nhưng đã có thể ngồi lên ghế tổng giám đốc kinh doanh, vậy mà không hề tỏ ra một chút kiêu ngạo, làm bộ, ngược lại rất khách khí. Ngoài có học vấn của trường đỉnh ra, những thứ khác đâu đâu cũng có, vậy tại sao anh ấy lại chỉ chọn cô?

Phương Lỗi lăn lộn bao năm trong xã hội rồi, đã gặp gỡ biết bao nhiêu kiểu người, những suy nghĩ đơn giản của Nhan Nặc chỉ cần tinh ý một chút là có thể đoán ra, anh cười và hỏi: “Biết vì sao tôi chọn cô không?”.

Nhan Nặc nhớ lại ba chữ đơn giản trong bài trả lời của mình, cô chậm rãi đáp: “Vì tôi rất thẳng thắn?”.

Cô nói chuyện hoặc làm việc đều rất thẳng thắn, điều này thực ra là khuyết điểm của cô, va chạm bao nhiêu năm rồi, mặc dù cuối cùng lâm vào bước đường cùng nhưng tính cô vẫn không thay đổi.

“Thẳng thắn là việc tốt, bản thân tôi cũng là người thẳng thắn. Trong văn phòng của tôi không cần những người khom lưng uốn gối xu nịnh, chỉ cần không ảnh hưởng tới công việc thì thỉnh thoảng pha trò tôi cũng mắt nhắm mắt mở cho qua!”. Nói xong anh ấy cười và tiếp:

“Vậy thôi, tôi không vòng vo nữa, thi viết cũng qua rồi, có điều lâu lắm rồi mới có một người như cô cho tôi đáp án ba chữ, điểm này tôi thích”.

Thực sự đơn giản thế sao? Xem ra gặp may thật rồi, vô tình lại nhận được sự thích thú từ người khác. Nhan Nặc dường như cũng bị nhiễm sự nhiệt tình từ Phương Lỗi rồi, cô cười và đáp:

“Cảm ơn”.

Phương Lỗi đứng dậy: “Chào mừng cô trở thành một thành viên của chúng tôi” sau đó thêm một câu:

“Mặc dù rất muốn cùng làm việc với cô có điều phải để sếp lớn của chúng tôi thông qua mới được, dù sao việc cô phải làm là trợ lý của sếp lớn, thân thiết mà nhắc nhở thế này, con người sếp lớn không dễ đối phó, dễ cáu dễ giận, cô cần phải xuôi theo sếp”.

Trán cô giật giật, sao cô có cảm giác những lời anh ấy nói giống như bản thân mình sắp phải đi đối phó với sư tử đực châu Phi thế này? Vị trí này treo lơ lửng trên web tìm việc một thời gian dài, rõ ràng lương lậu đều rất ok, lại liên tục đổi người, hay là vì khó phục vụ sếp lớn này chăng?

 

 


[1] nguyên gốc là từ: Không song kỳ: nghĩa là bắt đầu từ lúc thất nghiệp cho tới khi tìm được việc mới

 

Tình dại khờ – Tình yêu bất chợt

(Bình, nam, 20 tuổi)

Tôi tự nhận thấy mình thật là vô dụng, đường đường một đấng nam nhi mà lại phải đau khổ vì một người con gái.

Thanh là cô gái đầu tiên khiến cho trái tim tôi thực sự rung động. Trước kia tôi đã từng có không chỉ một bạn gái, nhưng với họ, tình yêu hời hợt và dễ dãi, không gây cản trở nhiều đến việc học hành của tôi ở trường. Sau đó, tôi đỗ đại học và cho đến ngày gặp Thanh, tôi nhận ra cô ấy mới là người con gái tôi yêu nhất trong cuộc đời này.

Thế nhưng trớ trêu thay, Thanh lại là bạn gái của Huy, bạn tôi. Huy và Thanh là bạn thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau, rồi cùng đỗ vào trường đại học này, nhưng Thanh học khoa Tiếng Anh du lịch, bọn tôi học khoa Thương mại.

Lần đầu tiên Thanh đến phòng ký túc của bọn tôi là vào một buổi chiều mùa thu tiết trời dịu mát. Trong bộ váy trắng muốt, Thanh trông thật xinh xắn và dễ thương, khiến cho mấy thằng trong phòng đang nằm ườn trên giường đều vội vàng ngồi dậy, ra vẻ đàng hoàng, lịch sự mời chào người đẹp: “Bạn vào đây chơi!”. Lúc đó tôi đang mải mê đọc truyện trên chiếc giường tầng hai. Ban đầu tôi mặc kệ vì nghĩ đâu phải người ta đến tìm mình, nhưng Huy cứ nhất định bắt tôi phải xuống cho bằng được, còn lên mặt dạy tôi đó là phép lịch sự tối thiểu đối với bạn nữ. Quả thực, cái tính sĩ diện của thằng Huy bình thường hay bị đám con trai cười chê, ấy vậy mà lại rất được lòng các bạn nữ.

Thế là tôi đành lồm cồm bò xuống để “yết kiến” cô nương tôn quý, trông tôi lúc đó chắc giống như một chú tinh tinh! Thanh nhìn tôi rồi quay đi, che miệng cười, dáng vẻ dịu dàng pha lẫn hoạt bát của cô ấy lập tức gây thiện cảm đối với tôi. Tôi gật đầu chào Thanh.

Hôm đó, cả phòng tôi cùng nhau chơi bài, cùng đi ăn cơm, rồi ra bãi cỏ ngồi trò chuyện. Thôi thì trên trời dưới biển đủ mọi chuyện, từ chuyện khủng hoảng kinh tế Đông Nam Á cho đến chuyện yêu đồng tính, nói đến khô cả cổ họng mà vẫn chưa muốn giải tán, nguyên nhân chỉ vì cô gái dễ thương ấy! Cái vẻ dịu dàng đó sao mà có sức mạnh to lớn đến thế, khiến cho một lũ lười nhác như chúng tôi bỗng trở nên khỏe mạnh, tươi tắn và năng động lạ thường!

Đèn ở ký túc bỗng nhiên vụt tắt, cả khoảng không chìm trong bóng tối. Huy đưa Thanh về khu ký túc xá nữ, còn bọn tôi bắt đầu bàn tán không thôi: “Cái thằng Huy trông thế mà đào hoa!”. Nhưng dù sao cũng là anh em với nhau, cả bọn đều mừng cho nó.

Hôm ấy, khi mọi người đều đã say giấc, xung quanh chỉ còn là bóng đêm và những tiếng ngáy đều đều, chẳng hiểu sao tôi không tài nào ngủ được. Hình ảnh của Thanh cứ thấp thoáng trong đầu tôi, nhưng tôi cũng không biết liệu Thanh có thể khiến con tim tôi thổn thức được bao lâu, vì trong tình yêu, tôi vốn là đứa “cả thèm chóng chán”.

Nhưng rồi càng tiếp xúc với Thanh nhiều hơn, tôi càng cảm thấy ở Thanh có một sức hấp dẫn kỳ lạ khiến tôi mê mẩn. Thậm chí tôi còn nghĩ rằng, đúng là thần Tình yêu đang đùa giỡn tôi, bắn mũi tên tình yêu trúng tim tôi. Đã bao lần tôi tự nhủ: “Huy là bạn mình, nhất định không được cướp người yêu của bạn!”.

Việc luôn phải kìm nén tình cảm thật bức bối, khó chịu, nó khiến tôi trở nên nóng nảy khác thường, tôi hay cáu gắt, động một cái là muốn gây gổ với người khác. Một lần đi ăn trưa, có chút va chạm với người phục vụ ở nhà ăn, tôi liền xông vào định đánh nhau, may mà có bạn bè ngăn lại, không thì tôi đã bị kỷ luật rồi. Những ức chế cứ dồn nén trong tôi, tôi tự nhận thấy mình đã biến thành một con người đáng sợ, đáng ghét, tôi bắt đầu oán hận cái thế giới khiến tôi phải đau lòng này.

Mối tình đơn phương lặng câm đó khiến tôi trở nên lóng ngóng, không biết phải làm gì. Tôi quyết định sẽ giấu kín tình cảm của mình, trừ khi Thanh và Huy chia tay. Nhưng người con gái tốt như Thanh, làm gì có chuyện dễ dàng thay đổi người yêu cơ chứ? Huy thì lại yêu Thanh sâu sắc, có thể khiến Thanh hạnh phúc. Nói chung là dường như tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội! Mỗi khi nhìn thấy họ thân thiết bên nhau, con tim tôi như rơi lệ, như rỉ máu! Tôi muốn trốn tránh sự thật, mượn thuốc lá và rượu để quên đi. Hút thuốc tuy tổn thọ, nhưng lại có thể giúp giảm bớt nỗi buồn, rượu tuy có hại, nhưng lại có thể làm nhẹ bớt vết thương lòng. Hiện tại, tôi chỉ muốn tìm đến cảm giác mơ màng như trong mộng đó.

Ngày lễ tình nhân sắp đến, bạn bè xung quanh đều đang bận rộn chuẩn bị quà tặng cho người con gái mình yêu thương. Còn tôi, chỉ còn biết cùng một thằng bạn cũng vừa mới thất tình đón nhận một buổi tối cô đơn trong ký túc, dù không can tâm, nhưng cũng không biết làm gì khác. Tôi thực sự không muốn sống cuộc sống như thế này nữa!

 

 

Ban đầu, Bình chỉ là yêu những cảm giác và ấn tượng tuyệt vời mà Thanh mang lại, hay nói cách khác là yêu tình yêu của chính mình. Nhưng khi Bình quyết định từ bỏ và mong cho Thanh được hạnh phúc, chứng tỏ tình cảm của Bình đã có sự thay đổi lớn lao “về chất”, không dừng lại là yêu tình yêu của mình nữa, mà đã biết nghĩ cho người con gái mình yêu. Yêu bản thân, là mong cho bản thân hạnh phúc, yêu một người, là mong cho người đó được hạnh phúc.

Thế nào, chàng trai thất tình đã uống đủ rượu, hút đủ thuốc chưa? Ngày lễ tình nhân cô đơn đã qua rồi phải không? Nhưng chuyện đã qua hãy để nó qua đi, mười hảo hán thì có đến tám, chín người đã từng mang nặng nỗi đau trong tim. Đau đớn khiến họ trở thành những chàng trai có nội tâm phong phú. Hãy nghĩ mà xem, chẳng có lý do gì để bạn phải trách móc, dằn vặt bản thân cả. Trên đời này có rất nhiều điều tốt đẹp, không phải những thứ bạn thích thì nhất định phải thuộc về bạn. Đừng quá nặng nề trong chuyện tình cảm, nỗi đau dù có ghê gớm đến đâu cũng sẽ tan biến theo thời gian. Hãy để thời gian dần dần chữa lành vết thương, hình bóng của Thanh sẽ khuất dần vào nơi sâu thẳm trong trái tim, và khi ấy, tấm lòng của bạn đã trở nên rộng lượng hơn rồi đấy. Tình yêu cần có sự khoan dung – đó mới là những người con trai có phẩm chất, có sức quyến rũ đối với phái nữ.

Tình dại khờ – Tình yêu bất chợt

(Bình, nam, 20 tuổi)

Tôi tự nhận thấy mình thật là vô dụng, đường đường một đấng nam nhi mà lại phải đau khổ vì một người con gái.

Thanh là cô gái đầu tiên khiến cho trái tim tôi thực sự rung động. Trước kia tôi đã từng có không chỉ một bạn gái, nhưng với họ, tình yêu hời hợt và dễ dãi, không gây cản trở nhiều đến việc học hành của tôi ở trường. Sau đó, tôi đỗ đại học và cho đến ngày gặp Thanh, tôi nhận ra cô ấy mới là người con gái tôi yêu nhất trong cuộc đời này.

Thế nhưng trớ trêu thay, Thanh lại là bạn gái của Huy, bạn tôi. Huy và Thanh là bạn thanh mai trúc mã, lớn lên cùng nhau, rồi cùng đỗ vào trường đại học này, nhưng Thanh học khoa Tiếng Anh du lịch, bọn tôi học khoa Thương mại.

Lần đầu tiên Thanh đến phòng ký túc của bọn tôi là vào một buổi chiều mùa thu tiết trời dịu mát. Trong bộ váy trắng muốt, Thanh trông thật xinh xắn và dễ thương, khiến cho mấy thằng trong phòng đang nằm ườn trên giường đều vội vàng ngồi dậy, ra vẻ đàng hoàng, lịch sự mời chào người đẹp: “Bạn vào đây chơi!”. Lúc đó tôi đang mải mê đọc truyện trên chiếc giường tầng hai. Ban đầu tôi mặc kệ vì nghĩ đâu phải người ta đến tìm mình, nhưng Huy cứ nhất định bắt tôi phải xuống cho bằng được, còn lên mặt dạy tôi đó là phép lịch sự tối thiểu đối với bạn nữ. Quả thực, cái tính sĩ diện của thằng Huy bình thường hay bị đám con trai cười chê, ấy vậy mà lại rất được lòng các bạn nữ.

Thế là tôi đành lồm cồm bò xuống để “yết kiến” cô nương tôn quý, trông tôi lúc đó chắc giống như một chú tinh tinh! Thanh nhìn tôi rồi quay đi, che miệng cười, dáng vẻ dịu dàng pha lẫn hoạt bát của cô ấy lập tức gây thiện cảm đối với tôi. Tôi gật đầu chào Thanh.

Hôm đó, cả phòng tôi cùng nhau chơi bài, cùng đi ăn cơm, rồi ra bãi cỏ ngồi trò chuyện. Thôi thì trên trời dưới biển đủ mọi chuyện, từ chuyện khủng hoảng kinh tế Đông Nam Á cho đến chuyện yêu đồng tính, nói đến khô cả cổ họng mà vẫn chưa muốn giải tán, nguyên nhân chỉ vì cô gái dễ thương ấy! Cái vẻ dịu dàng đó sao mà có sức mạnh to lớn đến thế, khiến cho một lũ lười nhác như chúng tôi bỗng trở nên khỏe mạnh, tươi tắn và năng động lạ thường!

Đèn ở ký túc bỗng nhiên vụt tắt, cả khoảng không chìm trong bóng tối. Huy đưa Thanh về khu ký túc xá nữ, còn bọn tôi bắt đầu bàn tán không thôi: “Cái thằng Huy trông thế mà đào hoa!”. Nhưng dù sao cũng là anh em với nhau, cả bọn đều mừng cho nó.

Hôm ấy, khi mọi người đều đã say giấc, xung quanh chỉ còn là bóng đêm và những tiếng ngáy đều đều, chẳng hiểu sao tôi không tài nào ngủ được. Hình ảnh của Thanh cứ thấp thoáng trong đầu tôi, nhưng tôi cũng không biết liệu Thanh có thể khiến con tim tôi thổn thức được bao lâu, vì trong tình yêu, tôi vốn là đứa “cả thèm chóng chán”.

Nhưng rồi càng tiếp xúc với Thanh nhiều hơn, tôi càng cảm thấy ở Thanh có một sức hấp dẫn kỳ lạ khiến tôi mê mẩn. Thậm chí tôi còn nghĩ rằng, đúng là thần Tình yêu đang đùa giỡn tôi, bắn mũi tên tình yêu trúng tim tôi. Đã bao lần tôi tự nhủ: “Huy là bạn mình, nhất định không được cướp người yêu của bạn!”.

Việc luôn phải kìm nén tình cảm thật bức bối, khó chịu, nó khiến tôi trở nên nóng nảy khác thường, tôi hay cáu gắt, động một cái là muốn gây gổ với người khác. Một lần đi ăn trưa, có chút va chạm với người phục vụ ở nhà ăn, tôi liền xông vào định đánh nhau, may mà có bạn bè ngăn lại, không thì tôi đã bị kỷ luật rồi. Những ức chế cứ dồn nén trong tôi, tôi tự nhận thấy mình đã biến thành một con người đáng sợ, đáng ghét, tôi bắt đầu oán hận cái thế giới khiến tôi phải đau lòng này.

Mối tình đơn phương lặng câm đó khiến tôi trở nên lóng ngóng, không biết phải làm gì. Tôi quyết định sẽ giấu kín tình cảm của mình, trừ khi Thanh và Huy chia tay. Nhưng người con gái tốt như Thanh, làm gì có chuyện dễ dàng thay đổi người yêu cơ chứ? Huy thì lại yêu Thanh sâu sắc, có thể khiến Thanh hạnh phúc. Nói chung là dường như tôi sẽ chẳng bao giờ có cơ hội! Mỗi khi nhìn thấy họ thân thiết bên nhau, con tim tôi như rơi lệ, như rỉ máu! Tôi muốn trốn tránh sự thật, mượn thuốc lá và rượu để quên đi. Hút thuốc tuy tổn thọ, nhưng lại có thể giúp giảm bớt nỗi buồn, rượu tuy có hại, nhưng lại có thể làm nhẹ bớt vết thương lòng. Hiện tại, tôi chỉ muốn tìm đến cảm giác mơ màng như trong mộng đó.

Ngày lễ tình nhân sắp đến, bạn bè xung quanh đều đang bận rộn chuẩn bị quà tặng cho người con gái mình yêu thương. Còn tôi, chỉ còn biết cùng một thằng bạn cũng vừa mới thất tình đón nhận một buổi tối cô đơn trong ký túc, dù không can tâm, nhưng cũng không biết làm gì khác. Tôi thực sự không muốn sống cuộc sống như thế này nữa!

Ban đầu, Bình chỉ là yêu những cảm giác và ấn tượng tuyệt vời mà Thanh mang lại, hay nói cách khác là yêu tình yêu của chính mình. Nhưng khi Bình quyết định từ bỏ và mong cho Thanh được hạnh phúc, chứng tỏ tình cảm của Bình đã có sự thay đổi lớn lao “về chất”, không dừng lại là yêu tình yêu của mình nữa, mà đã biết nghĩ cho người con gái mình yêu. Yêu bản thân, là mong cho bản thân hạnh phúc, yêu một người, là mong cho người đó được hạnh phúc.

Thế nào, chàng trai thất tình đã uống đủ rượu, hút đủ thuốc chưa? Ngày lễ tình nhân cô đơn đã qua rồi phải không? Nhưng chuyện đã qua hãy để nó qua đi, mười hảo hán thì có đến tám, chín người đã từng mang nặng nỗi đau trong tim. Đau đớn khiến họ trở thành những chàng trai có nội tâm phong phú. Hãy nghĩ mà xem, chẳng có lý do gì để bạn phải trách móc, dằn vặt bản thân cả. Trên đời này có rất nhiều điều tốt đẹp, không phải những thứ bạn thích thì nhất định phải thuộc về bạn. Đừng quá nặng nề trong chuyện tình cảm, nỗi đau dù có ghê gớm đến đâu cũng sẽ tan biến theo thời gian. Hãy để thời gian dần dần chữa lành vết thương, hình bóng của Thanh sẽ khuất dần vào nơi sâu thẳm trong trái tim, và khi ấy, tấm lòng của bạn đã trở nên rộng lượng hơn rồi đấy. Tình yêu cần có sự khoan dung – đó mới là những người con trai có phẩm chất, có sức quyến rũ đối với phái nữ.

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 15

Hạ Sơ nhấc chân lên, húc mạnh đầu gối vào bụng dưới của Cảnh Thần, đồng thời hất mạnh tay hắn vào khung cửa.

“Á!” Cảnh Thần la lớn, cúi người, ngồi phịch xuống đất: “Ê! Sao đá mạnh thế, dã man quá.”

“Hừ! Anh biết là được, bây giờ khôn hồn thì anh nói đi, tại sao lại lừa tôi?” Hạ Sơ trợn mắt nhìn Cảnh Thần đang ngồi dưới sàn rên rỉ.

Kẻ đó né tránh một hồi, cuối cùng mới chịu mở miệng khi Hạ Sơ chuẩn bị nổi cơn thịnh nộ lần thứ hai: “Vì chuyện xảy ra tình cờ lần trước, em rất hào phóng trả cho anh năm trăm tệ, khiến anh rất cảm động! Đúng dịp công ty em lại mời anh chụp poster quảng cáo sản phẩm. Anh nghĩ em là người chơi đẹp và thế là anh mới tranh thủ cơ hội lừa em uống cốc trà anh đã cho thuốc, sau đó đưa em vào bệnh viện đó. Em, em đừng quá khích, anh sẽ khai hết.” Cảnh Thần ôm đầu tiếp tục khai trước sự phẫn nộ và ánh mắt khinh bỉ của Hạ Sơ: “Em biết đó, anh là gã bán rượu vang cao cấp, trở thành một nhà truyền bá văn hóa rượu vang vĩ đại là ước mơ của anh. Anh muốn thông qua em để làm quen được với những người giàu có, nói tóm lại là em ngần này tuổi rồi mà chưa lấy được chồng. Vì thế anh cũng rủ lòng thương.”

“Ý của anh là, tôi còn phải cảm ơn anh đã giải cứu được một cô nàng ế chồng như tôi ư”?

“Hê hê, không phải thế, mỗi người có một mục đích riêng mà, nếu không làm sao em được hãnh diện trước mặt bà mợ em như vậy?”

“Thế về Tô Dĩ Huyên thì anh giải thích thế nào? Vì muốn bán rượu vang mà ngay cả người yêu anh cũng không cần nữa ư?”

“Hê hê, Tô Dĩ Huyên chỉ là em gái của bạn thân anh thôi, anh chỉ nhờ cô ấy giúp anh một tay mà thôi.”

Bàn tay Hạ Sơ lại nắm thành nắm đấm một lần nữa: “Tại sao cô ấy lại giúp anh đi lừa người khác?”

Cảnh Thần nhanh tay túm ngay cánh tay Hạ Sơ: “Anh nói với cô ấy rằng thực ra bọn mình đã sống với nhau rồi. Anh rất yêu em, hơn nữa em đã có bầu rồi, nhưng em chê anh là gã bán rượu vang, không muốn để người khác biết chuyện của anh và em. Anh rất buồn, thế nên đã nhờ cô ấy giúp, khích tướng em, để em coi trọng chuyện hôn nhân của chúng mình.”

“Chỉ vì muốn dựa vào các mối quan hệ của tôi để bán rượu vang thôi ư? Anh mất nhiều công sức vậy? Lại còn lừa tôi lấy anh nữa?” Ngoài sự phẫn nộ, Hạ Sơ còn thực sự cảm thấy khó tin.

“Ờ! Còn một điều nữa, tháng trước đúng lúc anh bị một cô nàng rất rắc rối ép kết hôn, chỉ vì cô ấy hào phóng mua cho anh mấy chai rượu vang. Anh nghĩ đi nghĩ lại và phát hiện ra rằng em mới thực sự là người phụ nữ thích hợp với anh, chắc chắn em sẽ không bao giờ khóc lóc tra khảo, đòi tự tử khi thỉnh thoảng anh có quan hệ thân thiết với các khách hàng nữ. Hơn nữa lấy em sẽ nhất cử đa tiện, sẽ quen được nhiều người giàu có hơn, sự nghiệp rượu vang của anh sẽ lên đến đỉnh cao.”

Hạ Sơ lạnh lùng nhìn gã vô lại trước mặt, gân xanh trên cổ giật giật: “Tôi hỏi câu cuối cùng! Anh còn lừa tôi những gì nữa?”

“Để anh nghĩ đã, đó là số hóa đơn mua đồ đạc khi anh về nhà em đều là giả!”

“Cút!” Vân Hạ Sơ nổi trận lôi đình, ra sức hất tay Cảnh Thần ra.

Cảnh Thần vội đứng dậy ôm bụng chạy về phòng mình lánh nạn.

Bình tĩnh lại đôi phút, Hạ Sơ lại đứng trước cửa đối diện gào: “Ê! Nghe cho rõ đây, ngày mai đi làm thủ tục ly hôn.”

Một hồi lâu sau, Cảnh Thần mới hé cửa thò nửa mặt ra, cười tủm tỉm nói: “Nếu em chủ động phá hợp đồng thì em phải bồi thường anh năm trăm nghìn tệ. Em có không?”

Lúc Hạ Sơ phẫn nộ xông tới, Cảnh Thần đã nhanh tay đóng rầm cửa lại, đứng trong cửa la lớn: “Em đừng quá khích, không có cách nào cả, trong hợp đồng cũng không nói nếu bên A (Hạ Sơ) bị sảy thai thì sẽ giải quyết thế nào? Chính vì thế chúng ta chỉ có thể dựa vào những điều ghi trong hợp đồng để thực hiện mà thôi. Em cố gắng chịu đựng một năm là có thể ly hôn rồi, hoặc là em để anh kiếm năm trăm nghìn tệ thì anh sẽ đồng ý ly hôn.”

“Anh làm như vậy là lừa đảo, anh cứ đợi đấy, ta sẽ gặp nhau ở tòa án.” Hạ Sơ đứng ngoài cửa gào lớn như muốn phát điên.

“Vậy hả! Thế em đã nghĩ ra cách sẽ giải thích với đồng nghiệp, hàng xóm và bà mợ em chưa? Lẽ nào em muốn anh đứng trước tòa khai hai năm rõ mười về chuyện đó, sau đó…”

Ba mươi giây sau, Cảnh Thần nghe thấy tiếng đồ thủy tinh ném vào cửa, vỡ choang, sau đó là tiếng cửa chống trộm bị đóng rầm.

Hắn rón rén hé cửa phòng ngủ ra, phát hiện thấy chiếc lọ hoa thủy tinh vô tội nằm vỡ tan dưới đất, liền thè lưỡi ra cười cười.