Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 14

Sau khi hôn lễ kết thúc, hai người lại bước vào thời kỳ hòa bình giả tạo. Vân Hạ Sơ ngồi trong phòng khách, nhìn Cảnh Thần bận rộn nấu nướng, hầm canh, rửa hoa quả, làm sinh tố…Thỉnh thoảng, một cảm giác hạnh phúc ngắn ngủi thoáng qua, sau đó cô lại tự mỉa mai mình: Vân Hạ Sơ, anh chàng này không liên quan gì đến ngươi!

“Từ sau không phải phiền anh nấu nướng nữa. Ngày mai tôi sẽ gọi điện thoại cho công ty giúp việc gia đình, bảo họ tìm cho tôi một người giúp việc theo giờ để nấu cơm.” Vân Hạ Sơ nói với Cảnh Thần đang bận rộn trong bếp.

Cảnh Thần liền cầm muôi canh chạy ra: “Không cần đâu, nếu em thấy ngại thì cứ trả tiền giúp việc theo giờ cho anh, mỗi tiếng năm mươi tệ, một ngày trả một trăm tệ là được rồi.”

Haizz! Cũng hạnh phúc đó chứ.

Nhưng nói đi rồi lại nói lại, nghĩ đến chuyện từ nay trở đi có thể làm một bà bầu danh chính ngôn thuận ở công ty, cô cũng thấy yên lòng rồi!

Bữa tối rất thịnh soạn, cá vược hấp, sườn chua ngọt, cần tây xào bách hợp, cải xào nấm, canh trứng cà chua.

Cảnh Thần ân cần múc canh cho Vân Hạ Sơ rồi đưa bát canh cho cô: “Ăn đi em, bác sĩ nói bà bầu phải chú ý ăn uống cho đủ chất, sau này anh sẽ phụ trách việc nấu cơm.”

Vân Hạ Sơ cầm đũa lên gắp một miếng sườn chua ngọt với vẻ bán tín bán nghi, rất vừa vặn, thơm ngon, và thế là gật gù khen: “Ờ, ngon lắm, anh nấu khéo lắm.”

Được khen, Cảnh Thần cười như trẻ con: “Dĩ nhiên rồi, nấu ăn cũng phải luyện mới khéo được chứ. Hồi trước anh học ở Pháp, làm gì có đồ ăn Trung Quốc mà ăn hằng ngày đâu, thèm thì phải tự nấu mà ăn.”

“Vậy hả! Anh du học nước ngoài về à! Học gì ở Pháp, rượu vang ư?”

“MBA!”[1]

“Vậy hả! Học MBA về làm nghề tiếp thị rượu vang cao cấp, cũng được coi là đúng nghề nhỉ. Gần đây doanh thu thế nào?” Vân Hạ Sơ tỏ ra khá vui vẻ, hiếm khi thấy cô tỏ ra quan tâm đến công việc của Cảnh Thần như vậy.

“Tốt lắm, bán được nhiều lắm.” Dường như tâm trạng Cảnh Thần cũng khá vui.

Vân Hạ Sơ gật đầu, thầm nói thêm một câu, cũng may là anh chàng này được cái đẹp trai!

Ăn cơm xong, Vân Hạ Sơ định đi rửa bát thì Cảnh Thần vội bắt cô ngồi lên sofa, bê đĩa hoa quả đã bổ cẩn thận: “Em không phải làm, để anh rửa.”

“Thế thì để tôi lau nhà vậy.”

“Không cần, em cứ ngồi ngoan là được.” Nhắc nhở Vân Hạ Sơ xong, Cảnh Thần vừa huýt sáo vừa vào bếp rửa bát.

Vân Hạ Sơ ngồi trong phòng khách, cảm thấy rất khó tả, hạnh phúc đến một cách bất thường này khiến cô đứng ngồi không yên.

Buổi sáng tỉnh dậy, vừa đi vệ sinh xong, Vân Hạ Sơ sợ quá, chân tay cô lạnh ngắt vì nhìn thấy máu trong bồn cầu, lẽ nào cô đã sảy thai rồi ư?

Cảnh Thần mắt nhắm mắt mở chạy ra, nhìn thấy Vân Hạ Sơ mặt tái nhợt, tựa người vào khung cửa dụi mắt, hồi lâu mới thủng thẳng nói: “Đừng sợ! Em bị rồi!”

Đầu óc Vân Hạ Sơ dừng hoạt động trong mấy chục giây. Bị rồi? Có nghĩa là: “Tôi không có bầu ư?!” Cô thẫn thờ hỏi Cảnh Thần với vẻ không tin.

“Dĩ nhiên rồi! Một lần tình cờ mà thôi, sao lại có bầu dễ như vậy được!”

Nghe thấy câu trả lời này, Vân Hạ Sơ nắm chặt tay thành nắm đấm, cố gắng kìm chế sự quá khích và phẫn nộ trong lòng mình, ngẩng đầu lên nhìn Cảnh Thần cao hơn cô hẳn một cái đầu, nghiến răng hỏi: “Anh cố tình lừa tôi hả? Thế tại sao kỳ kinh của tôi lại bị chậm một tháng liền?”

“Ờ, đó là do hôm đó em ngất xỉu, anh đưa em đến bệnh viện, rất may là anh bác sĩ đó lại là bạn học của anh, hê hê! Anh đã nhờ anh ấy giúp một tay, tiện thể lấy một ít thuốc. Nhưng tuần trước anh đã nghĩ hay là không cho em uống thuốc nữa, nghe nói phụ nữ kinh nguyệt không ổn định sẽ mãn kinh sớm đấy, sợ lắm.” Nhìn nét mặt Cảnh Thần mà cô chỉ muốn tẩn cho hắn một trận.

“Sở dĩ hàng ngày anh cho mật ong vào cốc sữa của tôi là vì muốn giấu mùi thuốc ư?” Hạ Sơ đặt nắm đấm bên hông và cố gắng tiếp tục chủ đề: “Xin hỏi tại sao anh lại làm như vậy? Kết hôn với tôi thì có lợi gì cho anh?”

Cảnh Thần không trả lời mà thân mật đưa tay lên xoa xoa đầu mày cau có của Hạ Sơ, nhìn sắc mặt Hạ Sơ mỗi lúc một khó coi với vẻ rất hả hê, sau đó mới bình thản nói: “Anh nói anh yêu em, em có tin không?”

Nghe thấy vậy, đang bực nhưng Hạ Sơ vẫn phải bật cười, rồi cô nắm nhẹ lấy bàn tay Cảnh Thần đang đặt trên trán mình, nghiêng người ghé sát vào anh, chu miệng, mạch máu hiện rõ trên đôi mắt một mí, cặp mi dài khép lại, e thẹn.

Nụ cười của Cảnh Thần cứng đờ, người hơi khựng lại.


[1] MBA: Thạc sĩ quản trị kinh doanh.

Advertisements

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 1

Đây là một con phố buôn bán cũ rất phồn hoa trong cái thành phố cũ kỹ này, mọi thứ được trưng bày với màu cổ, hương cổ, cũng chính nó là người chứng kiến thời khắc thành phố cổ này trở thành thành phố quốc tế hóa. Những kiến trúc cũ loang lổ in đậm dấu vết của lịch sử, nặng nề mà trầm lắng, có cảm giác khiến người ta bồi hồi nhớ lại những khoảng thời gian đã qua. “Văn phòng Tần Phóng” là một ngôi nhà hai tầng mô phỏng kiến trúc cổ nằm ở đầu phố.

Phố cổ tấc đất tấc vàng, tiền thuê phòng ở đây đắt tới mức khiến người ta phải lè lưỡi, giống như văn phòng thiết kế mang đậm cảm giác hiện đại này nên xây dựng ở khu chung cư mới thì phù hợp hơn. Để tránh cho thành phố này phát triển quá mức mà mất đi hương vị vốn có nên nhiều năm gần đây chính phủ không ngừng đầu tư phát triển khu chung cư Đông Hải, nhiều chuyên gia trong thành phố dự đoán trong tương lai khu chung cư mới này sẽ là mảnh đất vàng của thành phố, vì vậy nhiều công ty lớn, các khu nhà ở kiểu mới đều lần lượt kéo nhau ra khu chung cư mới.

Có điều đây cũng là một trong những nguyên nhân khiến Nhan Nặc lựa chọn nơi này để xin việc, cũng may cô đang ở một ngôi nhà kiểu cũ ở gần đó, nếu làm việc ở đây thì hàng ngày cô không cần lãng phí ba bốn tiếng đồng hồ đi lại. Cô sửa sang lại quần áo một chút, hít một hơi sâu rồi chầm chậm bước vào.

Văn phòng này chia làm hai tầng, phòng hội nghị ở cuối hành lang dài và sáng sủa, hai bên là cửa kính chạm đất, càn khôn bên trong liếc cái là thấy ngay. Cả khu làm việc áp dụng phong cách thiết kế rất hòa nhã, không có bàn làm việc của ai là bình thường cả, mà ở vị trí của mỗi người đều có điểm đặc sắc riêng, hoặc là đặt vài chậu cây nhỏ, hoặc là treo tranh sặc sỡ, hoặc là bàn ghế không phù hợp với cá tính, mới nhìn có thể cảm thấy lộn xộn nhưng đâu đâu cũng thể hiện sự cá tính, trên gương mặt những người làm ở đây cô không hề nhìn thấy sự áp lực, căng thẳng, dè dặt, mà ngược lại cảm thấy họ tự do tự tại như chính trong ngôi nhà của mình.

Nhan Nặc nghĩ, làm việc ở đây chắc chắn sẽ rất thoải mái.

Thế nhưng nhìn quần áo của mình xong cô lại buồn bã nghĩ lần nộp đơn này lành ít dữ nhiều, bộ quần áo màu xám nhạt của cô nghiêm túc tới mức cứng nhắc, không hợp chút nào với phong cách thoải mái nơi đây. Có điều khi cô bước vào phòng hội nghị chờ phỏng vấn thì một hàng ăn mặc chỉnh tề cũng khiến cô bớt căng thẳng hơn, hóa ra mọi người đều rất cẩn thận.

Cô gần như là người cuối cùng tới đây, nhìn qua một lượt thấy người tới phỏng vấn phân nửa là con gái, có vài người vui vẻ lại thêm phần lo lắng khi nói chuyện với nhau, có vài người già mặt nhìn đăm đăm, tỏ vẻ rất trang trọng. Nhan Nặc cảm thấy mình là người thoải mái nhất, không sao cả, công việc vốn là giúp bản thân có gì đó để làm, có được hay không cũng do ý trời.

Tầm năm phút sau một có một người cao gầy bước vào, vừa vào đã khiến mọi người “sáng mắt”, quả đầu tổ chim rất bắt mắt, người đó mặc một chiếc áo sơ mi xanh trắng, quần short kaki và một đôi dép xăng đan giản dị, nhìn có vẻ rất tùy tiện, người ấy còn rất trẻ. Trong tay anh cầm một tập đồ, vừa bước vào đã khiến cả phòng im lặng.

“Chắc mọi người đến đủ rồi chứ? Chúng ta sẽ kiểm tra viết trước”. Chàng trai này vốn muốn chau mày bóp miệng để nghiêm túc một chút nhưng ai tin được vừa liếc nhìn đề bài một cái liền phì cười. “Trời ạ, người ra đề đúng là thiên tài”. Sau đó vui vẻ phát cho mỗi người một tờ.

“Hai mươi phút sau tôi quay lại thu, mọi người cứ cân nhắc mà làm”.

Anh ấy nói xong liền ra ngoài. Thực sự, nếu chăm chú lắng nghe hai từ “cân nhắc” thì cảm thấy ý nghĩa của nó rất sâu xa.

Đề vừa phát ra đã khiến cả phòng hội nghị bắt đầu râm ran, những người quen hay không quen nhau đều bắt đầu chụm đầu lại thì thầm.

“Đây là đề kiểm tra viết? Tôi đi làm lâu như thế, chưa bao giờ nhìn thấy cái đề thế này! Không phải che mắt người khác đấy chứ, hay là… Đây là tiêu chuẩn kiểm tra nhân tài do cơ cấu mới nghiên cứu được?”.

“Tôi cũng chưa thấy bao giờ, tôi nghĩ chắc là kiểm tra khả năng ứng biến và EQ của chúng ta đó”.

“OMG, lại vẫn còn thể loại kiểm tra ứng tuyển viết tay!”.

“……”. Những tiếng bàn luận thế này không ngớt, khả năng liên tưởng và phỏng đoán được mở rộng hết sức.

Nhan Nặc ngồi cuối cùng, cũng là người nhận được đề kiểm tra đang được thảo luận râm ran này. Sau khi đề đến tay, cô cẩn thận cúi xuống nhìn, đập vào mắt là kiểu viết chữ thảo bay lượn, trong đó chỉ có ba câu hỏi:

1. Bạn có đủ nghị lực chứ?.

2. Khả năng chịu đựng của tim bạn tốt chứ?

3.Khả năng chịu chấn động của màng nhĩ tốt chứ?

Cô sững lại rồi đưa mắt nhìn xung quanh, lẽ nào mình vào nhầm chỗ? Cô đã bước vào vườn bách thú và đang ứng tuyển vị trí thầy dạy thú?

Cô nghĩ một lát rồi ghi đáp án vào phần đề trống: đủ, tốt, tốt.

Nhanh chóng đặt bút xuống. Bây giờ cô mới phát hiện ra xung quanh vô cùng yên tĩnh, những ứng viên khác đang tranh thủ từng giây từng phút để viết, liếc mắt sang bên cạnh, có một số người lại viết đầy một mặt giấy chỉ trong vòng có mấy phút.

Chỉ ba câu hỏi đơn giản thế cần phải viết dài và lâu như vậy sao? Những người này hình như đã viết lại tất cả cuộc sống của mình lên tờ A4 nhỏ bé vậy, cô khẽ thở dài, xem ra bản thân mình lại tách rời xã hội rồi, hi vọng về công việc này không lớn, bởi vì từ trước tới giờ cô không giỏi trong việc tự đề cử bản thân.