Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 13

Một tuần sau, Vân Hạ Sơ chuẩn bị tham gia một buổi gặp gỡ trong ngành, cùng An Hinh đi thử mấy chiếc đầm mà mình thích. An Hinh vừa chọn đầm vừa nói: “Cậu đã chọn được váy cưới chưa? Tốt nhất là chọn loại váy xòe ấy, như thế sẽ che được bụng, nhưng cậu mới mang bầu hơn một tháng bụng vẫn còn nhỏ lắm, mình nhìn cậu gầy lắm, cố gắng mà tẩm bổ.”

Vân Hạ Sơ thắc mắc: “Chọn váy cưới làm gì?”

“Còn làm gì nữa? Chẳng lẽ cậu định mặc quần bò áo phông để tổ chức đám cưới ở nhà thờ à!” An Hinh lườm cô một cái.

Vân Hạ Sơ càng thắc mắc hơn: “Ý cậu nói là tớ sẽ đến nhà thờ tổ chức đám cưới hả? Ai bảo vậy?”

“Hả, cậu không biết cậu sắp tổ chức đám cưới ư?” An Hinh cũng sửng sốt, “Hình như là hôm cậu đi kiểm tra tình hình tiêu thụ sản phẩm ở các đại lý, Cảnh Thần đã đến công ty để mời cưới, mỗi người được gửi một thiệp cưới, nói là các cậu đã đăng ký kết hôn nhưng chưa kịp tổ chức đám cưới. Theo yêu cầu của cậu, hai người sẽ đến nhà thờ tổ chức một đám cưới kín đáo, mời bọn tớ đến dự. Tớ còn tưởng đây là cách giải quyết ổn thỏa mà bọn cậu bàn bạc với nhau rồi đưa ra cơ.”

Anh ta còn định làm gì nữa? Vào nhà thờ, đến trước mặt chúa để nói dối?

Vân Hạ Sơ bước vào nhà thì nhìn thấy một chiếc túi đựng váy cưới treo ở phòng khách, vải sa tanh màu trắng ngà, kiểu cách đơn giản nhưng rất đẹp, tựa như một đóa loa kèn rực rỡ.

Cảnh Thần đang mặc lễ phục đứng trước gương quay trước quay sau ngắm rất say sưa, mặc dù rất khinh thường, nhưng Vân Hạ Sơ không thể phủ nhận Cảnh Thần mặc chiếc áo đuôi én màu đen rất sang trọng và quý tộc. Trước nụ cười nhiệt tình của Cảnh Thần, cô buộc phải lên tiếng: “Anh lại định giở trò gì nữa vậy? Tại sao tôi phải đến nhà thờ tổ chức lễ cưới với anh? Tôi không muốn lừa Chúa đâu!”

“Chúng ta có thể rất thành kính mà, em cứ coi như là thật đi. Chúa chỉ quan tâm đến chuyện kết hôn, không quan tâm đến chuyện ly hôn đâu.”

“Anh thấy có cần thiết phải làm như vậy không?”

“Anh nghĩ là cần thiết.” Cảnh Thần nghiêm giọng nói: “Em thử nghĩ mà xem khi làm đám cưới như vậy thì ở công ty, em sẽ được làm một bà bầu đã kết hôn danh chính ngôn thuận, không ai còn có ý định làm mối cho em nữa. Hơn nữa sau khi sinh con, bọn mình ly hôn, em cũng có thể nói với họ rằng, do anh ngoại tình mà bỏ rơi con. Tóm lại là anh cam tâm tình nguyện chịu tiếng xấu. Như thế mọi người lại có thể tiếp tục tìm chồng và ba dượng giúp em và con, tuyệt vời biết bao! Anh chỉ nghĩ tốt cho em thôi.”

Những điều Cảnh Thần nói đã chạm vào nỗi đau của Vân Hạ Sơ. Đúng vậy nếu làm như thế, cô có thể sinh con một cách danh chính ngôn thuận. Nhưng sao nhất thiết phải đến nhà thờ? Đến một khách sạn nào đó tổ chức đám cưới không phải tốt hơn sao? Tại sao cứ phải đến trước mặt cha cố để nói dối?”

“Ờ! Em nói cũng có lý, nhưng từ trước đến nay anh rất ngưỡng mộ việc tổ chức đám cưới trong nhà thờ, chính vì thế anh không nghĩ được nhiều như vậy. Hiện tại anh đã hẹn thời gian với nhà thờ rồi, thiệp hồng gửi cho mọi người cũng đã ghi địa chỉ.” Cảnh Thần nói với giọng nuối tiếc.

Vân Hạ Sơ không còn muốn phản bác anh ta nữa, cô nghĩ điều có lợi nhất khi sống chung một mái nhà với con người này là bạn sẽ mãi mãi không bao giờ biết ngày mai anh ta sẽ gây ra chuyện hoang đường gì, để mình không bị ảnh hưởng đến sức khỏe, thì phải rèn được bản lĩnh chịu đựng thử thách. Cuối cùng, Vân Hạ Sơ hỏi: “Thế xin hỏi anh vất vả lo toan như vậy có lợi gì cho anh hay không? Lẽ nào chỉ để mua vui hay sao?”

Hê hê, Cảnh Thần liền cười: “Dĩ nhiên là nhiều điểm lợi rồi, anh đã đặt trước tiệc cưới cho mọi người sau khi tổ chức xong đám cưới ở nhà thờ. Số khách mời cũng không nhiều lắm, tổng cộng có năm bàn, mỗi bàn mở hai chai rượu Chateau Lafite Rothschild năm 1994, người phụ trách tiệc cưới của khách sạn là chỗ người quen của anh, sẽ trả phần trăm cho anh.”

Không quan tâm gì đến cơn thịnh nộ của Vân Hạ Sơ, Cảnh Thần liền đưa tay ra: “Dĩ nhiên rồi, tiền là do em trả, ngoài ra em còn phải trả tiền váy cưới, com lê cho anh, hai chiếc nhẫn cưới và chi phí tổ chức ở nhà thờ, tất cả là bảy mươi sáu nghìn tệ, trả cho anh séc là được.”

“Nếu tôi không đồng ý thì sao?” Vân Hạ Sơ lạnh lùng trả lời.

“Hả! Em không đồng ý, thế thì gay đấy!” Cảnh Thần la lớn, bước lên kéo tay Vân Hạ Sơ: “Thế thì làm thế nào nhỉ? Khách sạn và nhà thờ đều được đặt tên của em, lưu số điện thoại của em, hơn nữa hôm anh đến văn phòng của em gửi thiệp mời, anh có nói hình như không mang đủ tiền đặt cỗ, An Hinh liền bảo ngay phòng tài vụ của bọn em cho anh vay ba mươi nghìn tệ, nói cứ ghi vào sổ cho em.”

Vân Hạ Sơ vô cùng phẫn nộ, thảo nào lá số tử vi năm nay nói một là cô sẽ gặp tiểu nhân, hai là sẽ khuynh gia bại sản. Đúng là chuẩn thật! Đầy đủ cả hai!

Lần này, chỉ có thể coi là của đi thay người vậy!

Hôn lễ được tổ chức theo đúng kế hoạch đã định tại nhà thờ.

Từ sáng sớm, Đào Đào đã đến giúp Hạ Sơ trang điểm, theo yêu cầu của Hạ Sơ cần trang điểm nhẹ nhàng nhưng thanh tú, tóc được tết thành bím và cài hoa lan trắng, lặng lẽ vắt sau lưng, khăn voan trùm đầu nhẹ nhàng được thêu hình tua cuốn rất xinh xắn. Đào Đào đẩy Vân Hạ Sơ đã trang điểm xong xuôi đến trước gương, cười nói: “Đẹp quá, Hạ Sơ, chiếc váy này cậu mặc nhìn rất nổi, rất sang trọng, tựa như một đóa hoa loa kèn vậy.”

Hai má Hạ Sơ đỏ ửng lên, ngắm nghía mình trước gương một hồi, cũng may là chiếc váy mặc rất vừa, ống tay hơi loe, vải sa tanh màu ngà lung linh. Hạ Sơ nghĩ có thể kiếp này sẽ không còn cơ hội mặc váy cưới nữa, trong lòng cũng thấy buồn tủi, ngần ngừ một lát, cuối cùng cô quyết định không đeo bộ trang sức Kim ngọc lương duyên đó nữa.

Xuống tầng một, cô cảm nhận được ánh nắng buổi sáng rất dịu mắt, trời vẫn còn đang se se lạnh, bầu trời xanh thẳm. Không biết lan can bên ngoài tòa nhà được buộc rất nhiều bóng bay trắng và bóng bay hồng từ bao giờ. Trên chiếc Toyota của Cảnh Thần được trang trí rất nhiều hoa hồng màu hồng phấn, trước xe là một đôi gấu rất đáng yêu đứng giữa hình trái tim được kết bằng hoa loa kèn màu hồng phấn, cả hai tựa vào nhau rất hạnh phúc.

Cảnh Thần đứng dựa vào cửa xe, áo đuôi én và quần đen, chiếc áo sơ mi cũng được may bằng vải sa tanh màu ngà giống chất liệu váy cưới của Hạ Sơ, nhìn thấy Hạ Sơ và Đào Đào đi ra liền cười tươi bước đến.

Đào Đào nói nhỏ: “Cảnh Thần cũng chu đáo đó chứ, cậu có cảm động không?”

Hạ Sơ khẽ lắc đầu, nhấc váy lên bước xuống bậc tam cấp, trong lòng vẫn cảm thấy cô đơn khó tả.

Chỉ là diễn kịch mà thôi, có gì đáng để cảm động đâu.

Lên xe, Cảnh Thần đưa cho cô một bó hoa loa kèn cầm tay, hỏi với vẻ vô tình: “Không phải bộ trang sức Kim ngọc lương duyên là do mẹ tặng em làm của hồi môn đó sao? Sao lại không đeo?”

Vân Hạ Sơ cười khẩy lườm anh ta một cái: “Anh thấy tôi và anh là Kim ngọc lương duyên ư? Nếu tôi nói không nhầm thì đám cưới này là do tôi bỏ tiền ra để mời anh phối hợp với tôi đóng kịch cho mọi người xem!”

Cảnh Thần vội giơ ngón tay trỏ lên: “Suỵt! Nói nhỏ thôi, phải thành kính chứ, Chúa đang nhìn em đấy.”

Advertisements