Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 12

Buổi sáng, trước khi Hạ Sơ ra khỏi nhà, Cảnh Thần đã bước đến dặn dò: “Anh đã mua một cuốn thực đơn cho bà bầu, bắt đầu từ hôm nay, anh sẽ phụ trách việc nấu bữa tối đầy đủ chất dinh dưỡng cho em, em phải ăn nhạt hơn một chút, tối nhớ về sớm nhé.”

Hạ Sơ quay đầu nhìn nụ cười ân cần của anh ta, cố gắng chịu đựng, gật đầu.

Trước khi hết giờ làm việc lại thấy An Hinh chạy ào vào phòng, túm lấy Vân Hạ Sơ vừa tắt máy xong và đang thu dọn đồ đạc chuẩn bị ra về: “Hạ Sơ, đi thôi, tớ mời cậu đi ăn đồ Nhật Bản.”

Vân Hạ Sơ chưa kịp từ chối thì đã bị An Hinh kéo ra bãi đỗ xe, lên xe của cô và bị chở đến một nhà hàng Nhật Bản ở quảng trường Trung Lương. Cô liền tranh thủ thời gian gọi điện cho Cảnh Thần, báo cho anh biết có người mời cô ăn cơm nên cô không về nhà ăn nữa. Sau khi biết cô đi ăn đồ Nhật Bản ở quảng trường Trung Lương, Cảnh Thần liền nói ngay: “Em cứ ăn đi, lát nữa anh sẽ đón em.”

Chưa kịp nói lời từ chối thì Cảnh Thần đã cúp máy, tắt bếp, nhanh nhẹn thu gọn đồ ăn đang chuẩn bị cất vào tủ lạnh, xuống tầng lái xe đến thẳng quảng trường Trung Lương.

Trước cửa nhà hàng, An Hinh liếc nhìn cách ăn mặc rất chỉnh tề Vân Hạ Sơ một lượt từ đầu đến chân rồi đưa tay rút ngay chiếc trâm cài tóc đang cài sau đầu Vân Hạ Sơ ra, mái tóc thẳng mềm mại liền xõa xuống. Vân Hạ Sơ luống cuống kêu lên: “Sao tự nhiên lại tháo tóc người ta ra?”

“Thôi đi, hết giờ làm việc rồi đừng có chỉnh tề quá như thế.” An Hinh lấy từ trong túi xách của mình ra một chiếc kẹp tóc đính hạt, kẹp hết tóc mái của Vân Hạ Sơ sang một bên, để lộ ra vầng trán tròn trịa, nhẵn nhụi, sau đó gật đầu với vẻ hài lòng: “Được đấy, như thế này nhìn trẻ hơn nhiều, rất duyên dáng.”

Vân Hạ Sơ còn chưa rõ đầu đuôi thì đã bị An Hinh kéo vào phòng riêng, một người đàn ông cao to, da ngăm ngăm đang ngồi trên tấm đệm nhỏ liền đứng dậy đón. An Hinh cười cười giới thiệu: “Hạ Sơ, đây là Trịnh Nguyên, em họ xa của tớ, đang làm quản lý nhân sự ở một công ty có vốn đầu tư của Nhật Bản.”

Đến lúc này An Hinh mới hiểu ra vấn đề, chắc chắn là An Hinh mời cô đi ăn là để mai mối cho cô, hơn nữa chắc chắn là phải mất rất nhiều công sức, không biết moi từ xó xỉnh nào ra một anh chàng đẹp trai như thế này.

“Trịnh Nguyên, đây là Vân Hạ Sơ, nhà thiết kế hàng đầu của công ty bọn chị, rất giỏi giang.”

“Chào em, lần đầu gặp mặt, rất mong được em quan tâm.” Trịnh Nguyên mỉm cười đưa tay ra.

Vân Hạ Sơ ngượng ngùng bắt tay anh, có thể ngày nào cũng có các đôi gặp gỡ nhau qua mối lái, nhưng chắc chắn rất ít khi có bà bầu đi gặp gỡ đối tượng như thế này. Cô đã bắt đầu tính toán sau khi cuộc gặp gỡ này kết thúc sẽ phải giải thích với An Hinh chuyện của mình hiện nay. Gọi món xong, An Hinh gọi một ấm rượu và bắt đầu giới thiệu liên hồi về ưu điểm, sở trường của hai bên nam nữ. Vân Hạ Sơ đứng ngồi không yên, mấy lần định lảng sang chủ đề khác nhưng đều bị An Hinh coi là xấu hổ, còn vỗ vào tay cô với vẻ quan tâm, nói: “Hạ Sơ, không phải là tớ trách cậu đâu, kể cả là ngọc trai thì cũng phải chui ra khỏi vỏ con trai mới được người ta phát hiện chứ, cậu như thế này, làm sao đàn ông phát hiện ra điểm tốt của cậu được?”

Mặt Vân Hạ Sơ đỏ bừng như cà chua chín.

“Nào, Hạ Sơ, loại rượu này ngon lắm.” Trịnh Nguyên ân cần rót rượu cho Vân Hạ Sơ.

“Không, em không uống rượu.” Vân Hạ Sơ vội cầm chén của mình lên từ chối.

An Hinh liền cầm lấy chén rượu của cô rồi đưa cho Trịnh Nguyên, cười nói: “Kệ cậu ấy, tửu lượng của cậu ấy tốt lắm.”

Trịnh Nguyên rót đầy rượu vào chén, nâng lên bằng hai tay và đưa cho Vân Hạ Sơ: “Hạ Sơ, uống ít cũng không sao cả, rượu này rất nhẹ.”

“Uống đi, uống đi, nhâm nhi một chút cũng tốt cho sức khỏe mà.”

Vân Hạ Sơ đã cưỡi lên lưng hổ nên cũng khó xuống, chạm chén với Trịnh Nguyên, cô cảm giác như uống phải rượu tẩm thuốc độc, ngọt, cay, đắng, chát, lọt qua cổ họng, chui vào tận dạ dày. Uống xong cô vội đưa tay sờ lên bụng, cảm thấy vô cùng hổ thẹn và có lỗi với em bé trong bụng!

“Nào, nếm thử món cá hồi này đi, rất ngon cô bạn ạ.” An Hinh vui vẻ gắp một miếng cá hồi, chấm một ít mù tạt rồi đặt vào đĩa của Vân Hạ Sơ.

Khó có thể từ chối trước sự nhiệt tình của hai chị em nhà này, trước ánh mắt săn đón của hai người, Vân Hạ Sơ miễn cưỡng gắp miếng cá hồi đưa lên miệng, một cảm giác lành lạnh xen lẫn vị cay nồng của mù tạp kích thích dạ dày cồn cào.

Lúc này đây, trước sự dẫn đường của nhân viên phục vụ, một người kéo cửa phòng ra, nhìn thấy Hạ Sơ liền cau mày lại: “Em sao vậy, sắc mặt sao tệ thế? Có bầu sao còn uống rượu?”

Nhìn thấy kẻ đó, Vân Hạ Sơ đã thấy đau đầu, trước ánh mắt nghi ngờ của An Hinh vẫn phải miễn cưỡng giới thiệu: “Đây là Cảnh Thần, bạn của em.”

“Tôi là chồng cô ấy.” Cảnh Thần bình thản bổ sung.

Vân Hạ Sơ hậm hực cấu mạnh anh ta một cái, nét mặt cố tỏ ra trấn tĩnh: “Đây là anh Trịnh Nguyên.”

Trịnh Nguyên sầm mặt, hừ một tiếng rồi đứng dậy đi giày, bỏ ra ngoài ngay.

“Trịnh Nguyên, Trịnh Nguyên!” An Hinh gọi với theo, ngoái đầu lại bực bội nói với Vân Hạ Sơ: “Cậu làm tớ tức chết đi được, giấu tớ kết hôn từ bao giờ, đến giờ mang bầu rồi mà cũng không nói với tớ, báo hại tớ phải tính toán giới thiệu, mai mối cho cậu nữa. Ngày mai sẽ đến tính sổ với cậu, cậu thanh toán đi.” Nói rồi vội chạy đuổi theo Trịnh Nguyên.

Còn lại Vân Hạ Sơ ngượng ngùng ngồi yên, đang định vặn hỏi Cảnh Thần thì thấy anh chàng cũng đang móc ví trả tiền, nét mặt hầm hầm.

“Tại sao anh lại nói là chồng tôi?” Vân Hạ Sơ hậm hực hỏi, cứ nghĩ đến việc ngày mai phải giải thích chuyện này với An Hinh, đầu óc chỉ muốn nổ tung, không kìm được bèn lên tiếng chất vấn.

“Bị anh phá bĩnh cuộc gặp gỡ với người đàn ông khác, chắc là em rất bực đúng không!”

“Không liên quan gì đến anh.” Câu nói của Cảnh Thần đã chọc giận Vân Hạ Sơ.

Cảnh Thần cười gằn rồi tắt ti vi, bước đến ngồi xuống bên cạnh cô: “Thế em tức làm gì? Có bầu rồi mà còn gặp gỡ với người khác qua mối lái, lẽ nào vẫn còn có anh chàng thích bị cắm sừng ư?”

“Anh là đồ khốn!” Vân Hạ Sơ giận dữ vung tay lên.

Cảnh Thần kịp thời túm lấy tay cô, nhìn nét mặt giận dữ của cô, đột nhiên nhếch mép lên mỉm cười, cúi người ghì siết hôn lên môi cô trong lúc cô còn đang sửng sốt, hơi thở nóng bỏng kèm thêm một vẻ quyết rũ phảng phất khiến lồng ngực cô nóng hổi, rạo rực.

Sau một tích tắc đê mê ngắn ngủi, Vân Hạ Sơ cố gắng giãy giụa đẩy Cảnh Thần ra, mặc dù nghiêm mặt nhưng cũng không giấu nổi hơi thở gấp gáp: “Đề nghị anh hãy tự trọng, nếu không tôi sẽ báo cảnh sát đấy.”

“Anh có giấy đăng ký kết hôn mà, hê hê, em nghĩ cảnh sát sẽ xử phạt người hôn vợ mình ư?”

Vân Hạ Sơ tức điên người, nhưng lại không biết phải làm thế nào, cô đứng dậy, đạp mạnh vào bắp chân Cảnh Thần một cái.

Cảnh Thần ôm chân nằm lăn trên sofa gào la: “Ê! Em dã man quá, đợi đó, bắt đầu từ ngày mai, ngày nào anh cũng sẽ đến công ty em đợi em tan sở.”

Điều khiến Vân Hạ Sơ trở tay không kịp là, Cảnh Thần đã nói là làm.

 

Advertisements

[Giới thiệu] Yêu em thiên trường địa cửu

Hai người thích hợp gặp nhau vào thời điểm không thích hợp chỉ mang lại tiếc nuối.

Hai người thích hợp gặp nhau vào thời điểm thích hợp, đó là một điều hạnh phúc.

Câu nói này thật phù hợp với tam giác tình yêu Dịch Sâm – Nhan Nặc – Tần Phóng. Chỉ là duyên phận đã mỉm cười với Tần Phóng và Nhan Nặc, để lại cho Dịch Sâm sự tiếc nuối.

Dịch Sâm đã từng là khát vọng của Nhan Nhặc trong giấc mơ thiên trường địa cửu. Nhưng tình yêu mà cô tưởng vững như tường thành lại chỉ là lâu đài trên cát, một cơn sóng đánh là tan tành. Không phải Nhan Nặc không cho Dịch Sâm một cơ hội, cô vẫn ở trước cửa nhà anh sau khi nói lời chia tay, cô vẫn đợi anh đuổi theo cho cô một lời giải thích. Nhưng trời dần sáng cũng là lúc hy vọng của Nhan Nặc dần tắt.

Có lẽ đây là lời giải thích của Dịch Sâm.

Có lẽ đây là lối thoát của cô.

Khi thế giới nhỏ bé của mỗi người đang dừng lại vì đau đớn, bi thương, sầu khổ, thì thế giới rộng lớn vẫn xoay vần không ngừng. Khi thời gian vẫn vội vã trôi đi, mỗi chúng ta buộc phải lựa chọn sẽ chôn chân mãi ở hiện tại mà khắc khoải về quá khứ, hay sẽ hướng về tương lai mà dũng cảm bước tiếp.

Nếu câu chuyện của Nhan Mặc là một bức tranh thì nó sẽ có hai màu tương phản: một quá khứ trầm lắng bi thương có Dịch Sâm hiện hữu và một hiện tại tươi mới ấm áp mà Tần Phóng xuất hiện. Có lẽ trong bức tranh ấy, gam màu sáng đã dần thay thế những gam màu tối. Quá khứ chỉ còn ngủ yên trong những kỉ niệm, vì hiện tại đáng giá hơn nhiều.

Dường như anh là ánh sáng đột nhiên xuất hiện trong cuộc đời u tối của cô, ban đầu còn chói mắt không dám lại gần, nhưng ở bên cạnh anh lâu rồi cảm giác ấm áp ấy giống như bị nghiện, không muốn rời xa.

Hóa ra anh chàng sư tử cáu kỉnh Tần Phóng trong cuộc chiến tình yêu cũng chỉ là một đứa trẻ ngô nghê hành động theo bản năng. Thậm chí những biểu hiện thật thà không kịp che giấu của anh đã không lọt khỏi con mắt Nhan Nặc. Dù quá khứ từng khiến cô thu mình và e sợ trước sự nhiệt tình của anh, nhưng rồi ấm áp đã làm tan chảy giá băng, cô ngầm cho anh một cơ hội cũng là cho chính mình một cơ hội. Câu chuyện không đi sâu vào miêu tả nỗi đau chia tay của Nhan Nặc ra sao, nhưng lại nói rất rõ cô đã vượt qua điều ấy và kiếm tìm hạnh phúc như thế nào. Chính góc nhìn đó khiến cho câu chuyện bớt phần u buồn, thêm phần mạnh mẽ.

Có một thứ gọi là Butterfly Effect (hiệu ứng cánh bướm), có lẽ điều đó thật đúng với Nhan Nặc. Vì nếu k gặp gỡ – yêu – đau khổ – chia tay Dịch Sâm, có lẽ Nhan Nặc sẽ chẳng bao giờ xuất hiện trong cuộc đời Tần Phóng, gặp anh, được anh yêu và cũng yêu anh đến thế!

Có lẽ tất cả đều là sự sắp xếp thú vị của cuộc sống: Ta đi qua một người trong quá khứ là để chờ gặp một người khác ở tương lai!