[Cảm nhận] Tình yêu không là giấc mộng hảo huyền trong xã hội thực tế – Thảo Thông Thái (Ngủ cùng sói)

“Ngủ cùng sói” là tác phẩm khiến tôi rơi lệ thứ hai sau ” Bên nhau trọn đời”.

Nếu ở BNTD, ” chờ đợi và chân thành” là câu trả lời cho tình yêu 7 năm giữa Dĩ Thâm và Mặc Sênh. Thì ở “Ngủ cùng sói”, ta chỉ thấy ‘ yêu không đơn giản chỉ là yêu’. Tìm kiếm một tình yêu thật sự đã rất khó,nhưng nếu người ta yêu lại chính là kẻ – thù – giết – cả – nhà ta thì sẽ thế nào?!
   Thiên Thiên căm hận Hàn Trạc Thần, nhưng cô vẩn không thể ngăn cản tim mình yêu anh. Cô tìm mọi cách để giết anh, nhưng cách dễ nhất để giết anh – chính là cô.
“Mưa to rửa sạch ngã tư đường, cuốn trôi cát bụi.
Hai bên đèn đường, xe chạy loang loáng, người qua kẻ lại vùn vụt, cúi gằm, không thể mở mắt. Tôi tiến lên, ở giữa giao lộ đứng lại……
Tiếng phanh xe chói tai vang lên, nặng nề va chạm….
Tôi một chút cũng không cảm thấy đau, bởi vì bản thân được hắn ôm chặt trong lồng ngực, hoàn hảo không bị tổn hao, ngây ngốc nhìn máu hắn thấm ướt người mình.
Khoảnh khắc đó, tôi mới biết được: Muốn giết hắn thì ra là dễ dàng như vậy!”

Cô yêu anh, nhưng cô không thế chấp nhận và đáp lại tình yêu của anh. Cô hận anh, nhưng cô không thể giết anh.

“Yêu, hận rối rắm vướng mắc cùng một chỗ, bế tắc, không thể tháo gỡ, hắn còn sống, tôi còn thống khổ, hắn chết đi, tôi lại càng thống khổ hơn, ở bên cạnh hắn là sống không bằng chết, rời đi hắn…… Tôi còn sống để làm gì?! “
Nếu nói Hàn Trạc Thần là một người máu lạnh cũng không đúng. Nói anh ấy tốt bụng, chân thành lại càng không đúng. Hạn Trạc Thần – “ Anh rất nghĩa khí, trọng tình cảm, có trách nhiệm và nguyên tắc. Người đàn ông như anh đáng để một người con gái yêu anh trọn đời.” theo như lời May nói.
Anh chỉ che giấu suy nghĩ, nội tâm của chính mình dưới lớp mặt nạ, che dấu những nỗi đau, những sự mất mát – người mẹ đáng kính và người phụ nữ có thể hi sinh vì anh – May.
“Chỉ cần yêu em một ngày,
Có thể thử yêu em một ngày không?
Không nhất định phải nói lời yêu em, chỉ cần nói một câu: Anh thích em, em cũng đã mãn nguyện lắm rồi!
Có thể thử yêu em một ngày không?
Không cần phải đưa em đi xem cả rừng hoa loa kèn nhện đỏ tươi thắm, chỉ cần tặng một bông hoa hồng, em cũng đã mãn nguyện lắm rồi!
Có thể thử yêu em một ngày không?
Không cần có một buổi hẹn hò lãng mạn, chỉ cần cùng em xem một bộ phim, cho dù có là phim toàn đao súng, chém giết, em cũng đã mãn nguyện lắm rồi!
Có thể thử yêu em một ngày không?
Không cần biết em ngủ ở đâu, chỉ cần trước khi em ngủ, gọi một cuộc điện thoại, hỏi em: “Có nhớ anh không?”. Em cũng đã mãn nguyện lắm rồi!
Có lẽ không phải anh đã cho em quá ít mà là em đã đòi hỏi quá nhiều!”
Sự mâu thuẫn giữa yêu và hận khiến NGỦ CÙNG SÓI càng thêm lôi cuốn, hấp dẫn. Cách xây dựng cốt truyện, giải quyết vấn đề, những đoạn miêu tả tình cảm 2 nhân vật chính rất sống động và chân thật. Ðây là tác phẩm đầu tiên của chị Diệp mà tôi xem, có thể nói là ” cứ như đang xem phim xã hội đen của Hồng Kong “. Chị Diệp đã đưa ra rất nhiều vấn đề khiến tôi phải tự đặt mình vào nhân vật mà suy nghĩ :” Sẽ thế nào nếu mình là Thiên Thiên? Sẽ thế nào nếu người mình yêu là kẻ thù của mình?! “.
Dù có những hiểu lầm, hận thù thì tình yêu giữa Thiên Thiên và Hàn Trạc Thần vẫn thế. Họ vẫn quay lại với nhau. Một happy ending dành cho họ, cho những tình yêu chân thành. Chỉ đơn giản vì ” Thế giới của những người yêu nhau rất nhỏ” :).
Tình yêu không chỉ có hạnh phúc, mà còn có nổi đau. Tình yêu có khi là sự đánh đổi, hi sinh.
Tình yêu không là giấc mộng hảo huyền trong xã hội thực tế.

” Vì thế giới của những kẻ yêu nhau là rất chật.

  Nên lối rẽ nào cũng rất dễ gặp nhau
                             ….

Dù đã cứa vào nhau những cơn đau mãi mãi.

  Vẫn không giữ nổi tim mình, đập loạn nhịp khi thoáng qua nhau
                              ….

Vì có những điều, dù đổi thay cũng vẫn là mãi mãi.

  Vì Trái đất tròn, thì yêu nhau xa mấy cũng về lại với nhau…”
               Tôi cảm thấy rất hứng thú về bìa tác phẩm Ngủ Cùng Sói đợt này của Amun. Nó không chỉ nêu được hết tiêu đề tác phẩm mà còn lột tả được phần nào nội dung. Hàn Trạc Thần trong giới xã hội đen là một con Sói máu lạnh, vô tình. Nhưng đối với Thiên Thiên thì anh dành hết tình cảm, sự chân thành, anh quan tâm, chăm sóc cho cô từng li từng tí. Với Thiên Thiên, con Sói chỉ yêu thương và đùm bọc, chở che như hình ảnh bìa. Tôi thấy bìa NCS là bìa đẹp nhất, gần gũi với nội dung nhất.
Chắc hẳn sau khi đọc xong tác phẩm, những cảm xúc ngọt ngào, cay đắng, nổi tiếc hận,… vẫn sẽ đọng trong trái tim và tâm trí người đọc. Một tác phẩm đáng xem 🙂

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 11

Trong lúc Vân Hạ Sơ đang buồn vì phòng 806 gần trong gang tấc mà xa như chân trời góc bể thì Đào Đào đã đem đến một tia hy vọng: “Hạ Sơ, hôm nay cậu nhớ đi làm về sớm. Tối nay mẹ tớ đến nhà bọn mình, đêm nay tốt nhất là cậu về nhà ở, nếu không cậu sẽ phải giải thích rất mệt đấy.”

Đào Đào vừa cúp máy ở đầu bên kia, Hạ Sơ liền gọi ngay cho Cảnh Thần: “Tối nay tôi phải về phòng 806 ngủ, mẹ Đào Đào sắp đến.”

“Được, anh biết rồi, em cẩn thận nhé.”

Cách xử sự thấu tình đạt lý của Cảnh Thần khiến Vân Hạ Sơ vô cùng cảm kích, cô đáp rất chân thành: “Cảm ơn anh!”

 

Tan sở về phòng 806, cô thấy mẹ Đào Đào đang bận tối mắt tối mũi trong bếp. Nhìn thấy Vân Hạ Sơ, bà liền cười và lên tiếng: “Hạ Sơ về rồi à, cháu đi rửa tay đi rồi chuẩn bị ăn cơm, hôm nay cô nấu cho hai đứa món đậu xào thập cẩm, cá rán giòn rất ngon…”

Hạ Sơ liền hào hứng đáp: “Cháu cảm ơn cô, cháu đi rửa tay ngay đây.”

Nhìn thấy Hạ Sơ, Đào Đào liền nháy mắt ra hiệu rồi nói nhỏ: “Cậu cẩn thận đấy, nếu để mẹ tớ biết thì chẳng mấy mà cả khu phố nhà bọn mình sẽ biết.”

Vân Hạ Sơ liền gật đầu rất thận trọng.

Thức ăn đã được bày lên bàn, mẹ Đào Đào vừa gắp thức ăn vào bát Hạ Sơ, vừa nói: “Hạ Sơ, cháu ăn nhiều lên một chút, cô thấy cháu lại gầy đi rồi đấy, bác gái cháu nói là cháu đã chia tay với cậu họ Triệu đó rồi. Cả cô và bác cháu đều thấy anh chàng đó không được, cháu đừng buồn, cô sẽ tìm cho cháu một người hợp hơn.”

“Mẹ, thôi mẹ đừng nói nữa.” Đào Đào không kìm được bèn càu nhàu.

Hạ Sơ liền ngượng ngùng thanh minh: “Không, cháu không buồn đâu cô ạ, cô đừng lo cho cháu.”

Mẹ Đào Đào gật đầu: “Ừ, Hạ Sơ mới là người biết suy nghĩ. Đào Đào, mày cứ để mẹ tức mà chết đi.”

“Mẹ! Mẹ có còn định để mọi người ăn ngon nữa không đấy?” Đào Đào buông bát đũa xuống, miệng chu lại.

Vừa nói đến chuyện tìm người yêu, lấy chồng, hai mẹ con lại quặc nhau. Hạ Sơ đành phải đứng ra giảng hòa.

Đúng lúc này lại có tiếng chuông cửa, ba người liền đưa mắt nhìn nhau, ai vậy nhỉ?!

Đào Đào đứng dậy ra mở cửa, thì nhìn thấy Cảnh Thần tay xách hoa quả, tay ôm bó hoa, đứng ngay trước cửa, mỉm cười chào: “Hạ Sơ, anh đến rồi.”

Hạ Sơ vẫn đang cầm bát cơm, hoa mắt trước cảnh tượng xảy ra bất ngờ, anh ta đến làm gì vậy?

“Hạ Sơ, cậu này là ai vậy?” Mẹ Đào Đào tò mò hỏi.

“Đây là, đây là…” Hạ Sơ ấp a ấp úng, chỉ muốn đá bay anh chàng đang yên đang lành tự dưng lại gây chuyện này.

“Cháu chào cô, cháu là bạn trai của Hạ Sơ ạ.” Anh chàng hay gây chuyện ngồi xuống bên cạnh Hạ Sơ, mỉm cười tự giới thiệu mình.

Hạ Sơ liền đá chân anh ta một cái dưới gầm bàn, Cảnh Thần không phản ứng gì mà tiếp tục mỉm cười.

“Ồ, con bé Hạ Sơ này, có cậu người yêu đẹp trai như thế này từ bao giờ vậy, cũng không nói với bác cháu ở nhà một tiếng, để mọi người phải lo lắng.” Mẹ Đào Đào vừa trách, vừa nheo mắt nhìn Cảnh Thần: “Ngày mai về cô sẽ nói với bác cháu, hôm nào có thời gian nhớ đưa bạn về nhà cho bác gặp nhé, càng sớm càng tốt.”

Hạ Sơ toát mồ hôi hột.

Cảnh Thần liền nói ngay: “Mai bọn cháu có thời gian cô ạ.”

Hạ Sơ chỉ muốn đổ ngay bát canh nóng trên bàn xuống đầu anh ta.

Chiều hôm sau, Hạ Sơ buộc phải đưa Cảnh Thần về nhà.

Trước lời tuyên truyền của mẹ Đào Đào, hàng xóm ở trong ngõ đều chui ra ngó người yêu mới của Hạ Sơ. Cảnh Thần hạ cửa kính xuống, nhiệt tình chào hỏi các ông các bà đứng trước cửa nhà mình. Hạ Sơ mỉm cười rất gượng gạo, trong lòng chỉ muốn kiếm chỗ nào vắng người tẩn cho anh chàng Cảnh Thần một trận. Tại sao cô lại dính dáng đến loại người này cơ chứ?

Bác gái Vân Hạ Sơ phấn khởi đứng trước cửa đón cháu gái và Cảnh Thần, bà mợ liếc Hạ Sơ và Cảnh Thần từ trên chiếc xe việt dã Toyota bước xuống, mở cốp xe xách xuống rất nhiều hộp quà lớn nhỏ, và thế là cũng mỉm cười đi ra đón.

Hạ Sơ liếc hộp đựng điện thoại di động, hộp MP4, hộp kem dưỡng da… Cô liền sững lại một lát, không kìm được bèn hỏi nhỏ Cảnh Thần: “Ai bảo anh mua nhiều như vậy?”

“Như thế em sẽ thấy đẹp mặt hơn mà, em đừng ngại, về anh sẽ mang hóa đơn đến thanh toán với em, nhưng các cô các bác trong khu ngõ nhiệt tình thật đấy, lần sau anh cũng sẽ mua biếu họ ít quà.” Cảnh Thần vừa cười vừa trả lời rồi quay vào lịch sự chào hỏi bác gái và bà mợ.

Hạ Sơ hậm hực nắm chặt tay thành nắm đấm.

Tối hôm nay cả nhà ăn uống rất vui vẻ, bác cả và cậu mỗi người được tặng một chiếc điện thoại di động mẫu mới nhất. Quà của bác gái và mợ là mỗi người một bộ sản phẩm kem dưỡng da của Lancome và một chiếc khăn lụa một trăm phần trăm. Hai cô em họ mỗi người được tặng một máy MP4 của Apple. Cuối cùng, Cảnh Thần còn rất quan tâm khi giấu mọi người và tặng cho bác gái một thẻ chăm sóc sức khỏe hạng bạch kim của hãng Từ Tế, dặn bà phải chăm sóc sức khỏe cho thật tốt.

Hạ Sơ thầm nghĩ, gã này chẳng khác gì một tên yêu tinh.

Bà mợ nói với giọng rất ghen tị: “Hạ Sơ à, cháu tìm được cậu cháu rể vàng rồi, nhớ phải canh chừng đấy, đừng để như lần trước, chuẩn bị cưới rồi lại chia tay.”

Hạ Sơ cố kìm chế cơn thịnh nộ trong lòng và không nói gì.

Cảnh Thần liền cười nói: “Mợ cứ yên tâm, cháu và Hạ Sơ đã lấy được giấy đăng ký kết hôn rồi, có thời gian bọn cháu sẽ tổ chức đám cưới.”

Cả nhà đều vô cùng sửng sốt, bác gái mừng quá, vừa chấm nước mắt vừa nói: “Thế thì tốt quá, tốt quá! Hạ Sơ à, nếu làm đám cưới cháu nhớ phải đeo chiếc kiềng Kim ngọc lương duyên mà mẹ cháu để lại nhé, như thế ông ngoại cháu và mẹ cháu mới yên tâm!”

Đã trót cưỡi lên lưng hổ nên Vân Hạ Sơ cũng không còn cách nào để xuống, đành phải nuốt hết mọi nỗi ấm ức vào trong lòng.

Ra khỏi nhà, Vân Hạ Sơ liền thở phào một tiếng, nghĩ bụng dù thế nào thì cũng đã qua được cửa ải này. Cảnh Thần liếc Hạ Sơ đang ngồi trên ghế phụ, hỏi một câu như chưa có chuyện gì xảy ra: “Em đã nói chuyện em  kết hôn và có thai với anh cho đồng nghiệp trong công ty của em biết chưa?”

Vừa nghe thấy vậy, Hạ Sơ vội ngồi thẳng người lên, nói với giọng rất nghiêm túc: “Tôi cảnh cáo anh, không, coi như là tôi năn nỉ anh, đừng gây phiền hà cho tôi nữa, tôi sẽ liệu rồi tính.”

“Ờ! Thôi được, không vấn đề, chúc em may mắn!” Cảnh Thần đáp lại rất vui vẻ.

 

Tình dại khờ – Tình yêu ảo tưởng

(Vi, nữ, 19 tuổi)

Sau khi đỗ trung cấp Y, tính tình của mình có những chuyển biến rõ rệt. Trước đây mình là đứa sống khép kín, hướng nội, hay âu sầu, có lẽ một phần là do học hành bận rộn, nhiều áp lực, thêm vào đó là cuộc sống đơn điệu và nỗi thất vọng trước sự bất hòa của bố mẹ mình. Bây giờ tất cả đã thay đổi vì cuộc sống ở trường mang lại cho mình nhiều niềm vui và cảm giác hoàn toàn mới mẻ. Hằng ngày không còn phải nhìn vẻ mặt cau có, khó chịu của bố mẹ trong những cuộc cãi vã, không còn phải nghe những lời phàn nàn không ngớt của mẹ về bố. Mình bắt đầu làm quen với cuộc sống trong ký túc xá, phòng có tám đứa, ai cũng có tâm trạng phấn khởi vì như được “giải phóng”. Kỳ học đầu tiên, mọi người đối xử với nhau rất chan hòa, lịch sự. Trong không khí vui vẻ đó, mình đã biết hát những ca khúc tiếng Anh, biết nhảy, biết trượt pa tanh, đi mua sắm và còn nữa, là kết bạn!

Một hôm, có người bạn cũ hồi cấp hai đến chơi, mình đã tiếp đón cậu ấy rất nhiệt tình, mời cậu ấy ăn một bữa cơm (có thể coi là khá thịnh soạn). Kết quả là cậu ấy vô cùng cảm kích nói: “Cậu thay đổi nhiều quá!”. Lúc ấy mình mới nhận ra, trước đây hình như mình đã quá khô cứng và câu nệ.

Mình có khá nhiều bạn khác giới, đa số đều học trường khác (vì trường mình rất ít con trai), trong đó có người âm thầm, có người thể hiện rõ tình cảm với mình, nhưng mình đều khéo léo từ chối và vẫn đối xử với họ như những người bạn.

Sang năm thứ hai, trong ký túc bắt đầu mất dần không khí hòa hợp thân thiện như trước, mỗi người một tính cách, sở thích, đám con gái bắt đầu chia thành từng nhóm, từng nhóm. Ngoài ra còn có một thay đổi lớn nữa, đó là con gái bọn mình lần lượt có người yêu, ký túc xá nữ thường xuyên có bóng con trai qua lại. Mỗi khi có người yêu của đứa nào đó đến chơi, những người khác đều biết ý tránh đi, tỏ thái độ “không nhìn thấy, không nghe thấy”. Trong phòng chỉ có mình và L – cạ cứng của mình – là vẫn còn cô đơn. Mình thường tâm sự với L, mình thực sự không muốn yêu đương gì hết, bởi cuộc hôn nhân không hạnh phúc của bố mẹ mình khiến mình có ý nghĩ: Tình yêu chẳng có ích lợi gì, hôn nhân là nấm mồ! L là đứa không có chính kiến, thường hay dựa dẫm vào mình, nên cũng đồng tình với điều đó.

Tình bạn mang tới cho cuộc sống của mình rất nhiều niềm vui, ngoài L ra mình còn có một người bạn rất thân, tên là T. Mình và T phải nói là như có thần giao cách cảm, rất hiểu nhau và vì thế mình hết sức trân trọng tình bạn đó. Thực ra cuối học kỳ trước T có ý thổ lộ với mình, nhưng mình giả vờ không hiểu, nên cậu ấy đành thôi. Không phải là mình chê T ở điểm nào, chỉ là cảm thấy tình yêu không phải thứ mình cần lúc này.

Mình thường đi chơi cùng L và T. Mỗi lần gặp nhau, mình và T nói chuyện hết sức rôm rả, cười nói vui vẻ, còn cô bạn L hiền lành thì chỉ ngồi nghe và mỉm cười. Rõ ràng, người T chú ý đến là mình, còn đối với L, T luôn tỏ thái độ lịch sự và khách sáo. Vì thế, khi nghe tin đồn rằng L và T yêu nhau, mình vô cùng ngạc nhiên, không tin nổi đó là sự thật. Mình lập tức lôi L ra khỏi phòng và hỏi cho rõ ngọn ngành. L khe khẽ thừa nhận là T chủ động theo đuổi L, nhưng còn những điều khác nữa thì L không nói với mình. Lúc đó, mình bắt đầu nhận ra rằng, một khi tình yêu xuất hiện trong mối quan hệ giữa những người bạn gái, tình bạn bỗng trở nên quá mong manh!

Từ đó trở đi, T và L không còn phải giấu giếm mình nữa, họ công khai cặp kè với nhau đi khắp mọi nơi. T thường xuyên đến ký túc, nhưng mục tiêu không phải là mình, mà là L. Còn L, giờ đây không còn dựa dẫm vào mình nữa, vì đã có một “vệ sĩ” riêng. Bọn bạn trong ký túc trêu mình là “bà mối cô đơn”, vì chính mình là cầu nối cho hai người đó, để rồi đến bây giờ cùng lúc mất cả hai người bạn thân, phải chịu đau khổ, phiền muộn một mình. Hơn nữa, mình cũng có phần giận T, từ trước đến nay mình vẫn nghĩ cậu ấy thích mình, giờ đây mình có cảm giác như bị lừa dối vậy!

Điều khiến mình đau lòng nhất là được biết chuyện L có thai. Thấy L nôn ọe bất thường, dân học y như mình hiểu ngay ra vấn đề, lập tức đưa L đi khám. Lâu lắm rồi tám đứa trong phòng mới đoàn kết như thế, bọn mình cùng nhau chăm sóc L và giữ kín chuyện này. Nếu nhà trường biết chuyện, L và T chắc không được tiếp tục học mất! Thấy L đau khổ, T cũng rất ân hận, L đã gầy đi rất nhiều. Nhìn cảnh T chăm sóc L, trong lòng mình bỗng có cảm xúc kỳ lạ, chợt nhận ra rằng, mình đã yêu T, đồng thời cũng hận T, bởi cậu ấy đã phản bội mình.

Bây giờ mình mới hiểu tại sao mình thấy đau khổ khi T và L bên nhau. Có thể mình đã yêu T từ rất lâu mà không nhận ra đấy thôi! Vì chuyện này, thời gian qua mình chẳng thiết gì cả, học hành cũng sa sút, ngày càng chìm sâu trong nỗi đau khổ của kẻ thất tình.

Tình bạn khác giới khác tình bạn cùng giới ở chỗ, chỉ hơi “chệch hướng” một chút là dễ dàng chuyển sang tình yêu nam nữ. Bình thường V hiểu rõ tình cảm này, nhưng ý nghĩ về sự “phản bội” của T cùng với lòng ghen tỵ đã khiến V nhất thời cho rằng đó là tình yêu. Mặc dù cũng có chút hờn ghen, nhưng thực ra đó chưa hẳn là tình yêu, mà chỉ là cảm giác hụt hẫng, mất mát mà thôi. T chưa từng hứa hẹn, thề thốt gì với V, vì thế việc theo đuổi L hoàn toàn không thể coi là lừa dối hay phản bội. Hơn nữa, T không phải cùng lúc yêu hai người con gái, nên không có gì sai trái cả. Nếu V bình tĩnh lại để dùng lý trí phân tích sự việc, có thể sẽ nhận ra rằng, chính bởi tính hiếu thắng, khát vọng chiếm hữu đã tạo ra một tình yêu giả tưởng. Nếu thực sự có duyên, tại sao đến bây giờ V mới nhận ra? Hay nói cách khác, V chưa thực sự yêu T, nỗi buồn hiện tại chắc chắn sẽ chóng qua!