Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 7

“Có cần anh phải lấy em không?” Cảnh Thần khoanh tay trước ngực, tựa người vào đầu giường, giọng rất ân cần: “Em nghĩ cho kỹ đi, thực ra anh là người đàn ông rất có trách nhiệm, anh đã nói là làm, nghĩ xong rồi em hãy trả lời anh.”

“Cảm ơn, không cần anh phải quan tâm.” Vân Hạ Sơ từ chối thẳng thừng, một cảm giác chua xót trào dâng trong lòng, cô thầm nghĩ cuộc đời đúng là một vở kịch, như vậy cô đã được cầu hôn lần thứ hai rồi. Lần đầu tiên mặc dù cuối cùng là mừng hụt, nhưng lần này gã đàn ông trước mặt là người mà tự đáy lòng, cô luôn cầu mong rằng bảy đời không bao giờ dính líu đến anh ta.

Sau khi đưa bản hợp đồng mà Cảnh Thần đã ký tên cho An Hinh, Vân Hạ Sơ lấy cớ là người không khỏe và xin nghỉ phép một ngày.

Cô lấy chiếc kiềng Kim ngọc lương duyên mà mẹ cô để lại ra lau sạch, trên chiếc kiềng có đính hai đóa sen, một đóa được điêu khắc bằng ngọc, một đóa được đúc bằng vàng đặt sát bên nhau, gợi trong cô cảm giác vô cùng hạnh phúc.

Chỉ có điều, cuối cùng vẫn phụ lòng mong mỏi tốt đẹp này, có thể người bạn đời mà số phận an bài cho cô là người chậm chạp, vẫn còn đang trên đường đến với cô, nhưng cô đã không còn đợi được nữa, trái tim đã thấm mệt. Ánh hào quang ấm áp tỏa ra từ chiếc kiềng đã làm nhức mắt Hạ Sơ, sống mũi cô cay cay, hai giọt nước mắt rơi xuống. Cô thầm nghĩ, chắc là cuộc đời cô sẽ không có Kim ngọc lương duyên.

Đối với chuyện kết hôn, Hạ Sơ cảm thấy mình đã vô cùng mệt mỏi, cô nghĩ thôi vậy, không có đàn ông, ta vẫn có thể có một cuộc sống hạnh phúc, vui vẻ.

Xoa tay lên bụng mình, ở đó một sinh mệnh nhỏ đang trưởng thành. Đột nhiên cô cảm thấy vô cùng thỏa mãn và tự hào khi sắp được làm mẹ. Cô không muốn kết hôn, nhưng cô muốn giữ đứa con này. Khi cô nói ra dự định này, Đào Đào liền nhảy bật dậy: “Cậu điên à, làm bà mẹ đơn thân, cậu đừng có ấm đầu nhé, nghĩ cho kỹ đi rồi tính.”

“Đào Đào, tớ đã nghĩ kỹ rồi, coi như đứa trẻ này là ông trời cho tớ, tớ sẽ sinh nó.” Vân Hạ Sơ rất kiên quyết.

“Não cậu bị úng thủy  à? Thà là cậu nghĩ đến chuyện lấy anh chàng Cảnh Thần đó còn hơn, đằng nào thì anh ta cũng muốn nhận trách nhiệm trong chuyện này.” Đào Đào bực bội.

Ngô Mạt liền bước đến, nói nghiêm túc: “Chị Hạ Sơ, chị hãy lấy em nhé. Em cũng đã suy nghĩ nghiêm túc vấn đề này rồi, bất luận đứa trẻ này là của ai, em vẫn là người cha tốt của nó.”

Lần này, đến lượt Vân Hạ Sơ và Đào Đào sửng sốt.

Vân Hạ Sơ vội từ chối ngay: “Ngô Mạt, em còn nhỏ đừng có hành động theo cảm tính.”

“Em đã trưởng thành, đừng coi em là đứa trẻ nữa. Em biết em đang nói cái gì, làm cái gì. Chị Hạ Sơ, em đã yêu thầm chị bao nhiêu năm, em thực sự muốn lấy chị.”

Vân Hạ Sơ thực sự không biết đâu mà lần, thực sự chưa giải quyết xong chuyện này đã xảy ra chuyện kia.

Tuy nhiên, Ngô Mạt lại rất thật lòng, cậu ta đã bỏ ra tất cả số tiền tiết kiệm để mua một chiếc nhẫn kim cương nhỏ, quỳ xuống trước mặt Vân Hạ Sơ, nét mặt rất chân thành: “Chị Hạ Sơ, xin hãy nhận lời cầu hôn của em, mặc dù hiện tại khả năng của em có hạn, nhưng xin chị hãy tin rằng, nhất định em sẽ cố gắng để chị và em bé có một cuộc sống tốt nhất.”

Vân Hạ Sơ nhìn cậu bé vừa mới sạch hơi sữa trước mặt mình, ánh mắt trong trẻo, thanh tú khiến cô không nỡ lòng từ chối. Tuy nhiên, cô biết rất rõ rằng, bao nhiêu năm qua, cô luôn coi Ngô Mạt là cậu em trai, nhường nhịn, bao dung, lo liệu cho cậu mọi chuyện. Trong trái tim cô, Ngô Mạt vẫn là một đứa trẻ. Vân Hạ Sơ lên tiếng một cách đầy khó khăn: “Ngô Mạt, em đừng làm như vậy, em biết là chị không thể chấp nhận. Em còn trẻ, sau này sẽ gặp một cô gái phù hợp với em hơn.”

“Không, em chỉ muốn lấy chị thôi, em chỉ thích chị. Chị không đồng ý em sẽ không đứng dậy đâu.” Ngô Mạt vẫn quỳ dưới đất, kiên quyết giữ ý kiến của mình.

“Ngô Mạt, em đừng có bướng bỉnh như vậy, còn nói mình không phải là đứa trẻ nữa.” Vân Hạ Sơ nhìn Ngô Mạt đang trều môi giận dỗi liền hạ quyết tâm thà mất lòng trước được lòng sau còn hơn: “Ngô Mạt, em không đứng dậy chị cũng không nhận lời được, chị không thể yêu em được.”

Câu trả lời của Vân Hạ Sơ khiến Ngô Mạt vô cùng thất vọng, nước mắt cậu trào ra, miệng lẩm bẩm: “Tại sao lại thế hả chị Hạ Sơ? Khó khăn lắm em mới học hết được nghiên cứu sinh, cảm thấy mình đã có đủ tư cách để theo đuổi chị, em không bỏ lỡ một phút nào mà về đây ngay, nhưng tại sao ngay cả một cơ hội chị cũng không chịu cho em?”

Trái tim Vân Hạ Sơ bị sự kiên trì đầy tuyệt vọng của Ngô Mạt dày vò đau nhói, nhưng cô buộc phải hạ quyết tâm để cắt đứt ý nghĩ hoang đường của cậu, không thể cho cậu ta một tia hy vọng nào. Làm sao cô có thể để liên lụy đến cậu bé ngây thơ, tốt bụng này được?

“Hạ Sơ, có thật là cậu định sinh một đứa con riêng, để đứa trẻ suốt đời không danh phận, thậm chí ngay cả hộ khẩu cũng sẽ không biết phải đăng ký thế nào ư? Hơn nữa vấn đề trước mắt là, không có giấy chuẩn sinh thì không vào viện được, đến lúc đó ngộ nhỡ xảy ra vấn đề gì thì sao? Cậu suy nghĩ cho kỹ đi.” Đào Đào khuyên Vân Hạ Sơ rất thật lòng, muốn để cô hiểu rằng cô đã đưa ra một quyết định hoang đường biết bao.

“Có phải cứ có giấy đăng ký kết hôn là lấy được giấy chuẩn sinh, còn cả đăng ký được hộ khẩu cho con không?” Đột nhiên Vân Hạ Sơ hỏi.

“Ừ, về lý thuyết là như vậy, nhưng một mình cậu thì nuôi con thế nào?” Đào Đào thực sự không hiểu rốt cục Vân Hạ Sơ đang nghĩ gì.

“Tớ sẽ nghĩ cách.”

“Hay là cậu nhận lời Ngô Mạt đi, tớ thấy cậu ta ngoài việc tuổi hơi trẻ, các mặt khác đều ổn cả. Hơn nữa đúng là cậu ta yêu thầm cậu mấy năm rồi, lấy cậu ta cũng sẽ không thiệt thòi đâu.” Đào Đào sực nhớ ra chiếc phao cứu mạng trước mặt.

“Không được, Ngô Mạt chắc chắn là không được. Thực ra cậu ta vẫn là đứa trẻ chưa lớn, độ chín chắn trong suy nghĩ nhỏ hơn so với tuổi thật, còn chưa biết mình muốn gì.” Vân Hạ Sơ kiên quyết từ chối, đến lúc cuối mới thở dài nói: “Đào Đào, phiền cậu thời gian tới chăm sóc Ngô Mạt nhiều hơn giúp tớ nhé.”

“Yên tâm đi, có tớ thì cậu khỏi lo.” Đào Đào vỗ vai cô, an ủi.

Vân Hạ Sơ gõ cửa phòng 706, cô không nói gì, đưa bản thiết kế đã in sẵn cho Cảnh Thần, hít một hơi thật sâu rồi nói: “Tôi đến tìm anh không phải là bắt anh phải chịu trách nhiệm. Hiện tại tôi muốn sinh đứa con này, thế nên muốn phiền anh đi đăng ký kết hôn với tôi. Vì tôi cần có giấy đăng ký kết hôn để làm thủ tục sinh con. Sau khi đứa trẻ chào đời, đăng ký hộ khẩu cho nó xong, chúng ta sẽ đi làm thủ tục ly hôn, các việc còn lại, anh không phải chịu trách nhiệm gì hết.”

Vân Hạ Sơ nghĩ rồi, nếu đã quyết định sinh đứa con này thì việc tìm Cảnh Thần để yêu cầu anh phụ trách việc sinh con và lo hộ khẩu cho đứa trẻ, chẳng qua là vì cả hai đều là người xa lạ, không có tình cảm gì với nhau, đơn giản, nhanh gọn và không dính dáng gì đến nhau.

Cảnh Thần ngẩng đầu lên, miệng hơi cười cười: “Thực ra không cần ký hợp đồng đâu, anh đã nói là anh sẽ chịu trách nhiệm mà.”

“Không cần, tôi chỉ muốn giữ lại đứa trẻ này mà thôi. Hiện tại và sau này tôi không muốn dính dáng gì đến anh, nếu anh đồng ý chúng ta sẽ ký hợp đồng.” Giọng Vân Hạ Sơ rất bình tĩnh.

Hai bên im lặng một lát, Cảnh Thần liền gật đầu, để Vân Hạ Sơ vào phòng, hai người ngồi đối diện với nhau trên sofa.

Vân Hạ Sơ đưa bản hợp đồng được in thành hai bản đã chuẩn bị từ trước, giải thích từng điều khoản như điều khoản trong hợp đồng.

Thứ nhất, hai bên kết hôn theo thỏa thuận, bên B (Cảnh Thần) phối hợp với bên A (Vân Hạ Sơ) để đi đăng ký kết hôn.

Thứ hai, trong vòng hai tháng sau khi đứa trẻ chào đời, bên B phối hợp với bên A để đăng ký hộ khẩu cho đứa trẻ, hai bên ly hôn vui vẻ, không bên nào được lấy lý do để bất hợp tác với bên kia, trong thời gian hợp đồng có hiệu lực, không bên nào được hủy hợp đồng đơn phương, nếu không sẽ có trách nhiệm bồi thường năm trăm nghìn nhân dân tệ.

Thứ ba, sự kết hợp giữa hai bên là hữu danh vô thực, chính vì thế cả hai đều không được phép yêu cầu đối phương thực hiện nghĩa vụ của vợ (chồng), đồng thời không được can thiệp vào sự tự do kết bạn của nhau.

Thứ tư, chi phí bên A (Vân Hạ Sơ) mang thai sinh con và sau này nuôi dưỡng đứa trẻ do bên A chịu, không được lấy danh nghĩa đứa trẻ để yêu cầu bên B (Cảnh Thần) phải chịu bất kỳ chi phí gì.

Nếu hai bên không còn ý kiến gì thì hợp đồng sẽ có hiệu lực kể từ ngày được ký.

Nghe xong lời giải thích của Vân Hạ Sơ, Cảnh Thần sầm mặt xuống, nhìn vẻ mặt vô cảm của cô, rồi anh lạnh lùng nói: “Anh muốn bổ sung một điều khoản.”

Vân Hạ Sơ cũng hơi bất ngờ, cô cắn môi, không biết còn vấn đề gì mình chưa nghĩ ra, cô cố giữ vẻ trấn tĩnh: “Anh nói đi.”

“Nếu em đã muốn anh trở thành người chồng trên danh nghĩa thì mời em chuyển xuống đây. Anh không thể chấp nhận được việc vợ mình sống chung mái nhà với gã đàn ông khác, kể cả trên danh nghĩa cũng không thể cho phép. Anh sẽ nhường phòng ngủ chính ở hướng nam cho em.”

Vân Hạ Sơ nghĩ một lát, dường như điều này cũng hợp tình hợp lý, cô đành miễn cưỡng gật đầu: “Thế thì bổ sung thêm vậy, anh ký đi.”

“Còn nữa.”

“Anh có thể nói một lần cho hết được không?” Nét mặt Vân Hạ Sơ bắt đầu bực bội.

Dường như Cảnh Thần rất thích thú khi nhìn thấy cô nổi cáu, anh liền mỉm cười nói: “Anh cảm thấy nếu em trả tiền thuê nhà cho anh có phải sẽ hợp lý hơn không? Như thế em sẽ cảm thấy thoải mái hơn, hai nghìn tệ được không?”

“Được, anh ký đi.” Vân Hạ Sơ đồng ý ngay mà không hề do dự.

“Được.” Cảnh Thần nheo mắt cầm bút lên: “À, còn nữa.”

Sắc mặt Vân Hạ Sơ mỗi lúc một khó coi hơn, đã chuẩn bị nổi cáu.

“Anh, anh muốn nhắc em rằng đừng có ký lộn chỗ, đừng ký vào phía dành cho bên B đấy.” Cảnh Thần nhắc.

Vân Hạ Sơ không thèm đến xỉa gì đến anh ta, cầm bút ký ngay tên mình ở phía dành cho bên A.

“Còn nữa…”

Vân Hạ Sơ buông bút xuống, không nhịn được nữa liền nổi cáu: “Còn gì nữa, anh có thôi đi không!”

“Phụ nữ có bầu không được nổi cáu, nếu không sẽ ảnh hưởng tới đứa bé trong bụng.”

 

 

6 comments on “Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 7

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s