Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 6

Buổi sáng đi làm, An Hinh như cơn gió cuốn vào phòng Vân Hạ Sơ, mắt trợn tròn như mắt ốc nhồi: “Hạ Sơ, hôm qua cậu nói chuyện với người ta thế nào vậy, tớ vừa gọi điện cho anh chàng hoàng tử một trăm phần trăm đó, anh ta chính thức từ chối rồi.”

Hạ Vân Sơ đang sửa bản thảo, nghe thấy vậy liền bỏ kính ra, ngẩng đầu lên nhìn An Hinh với vẻ bực dọc: “Từ chối rồi hả? Tớ có nói gì đâu? Hôm qua anh ta nói sau khi suy nghĩ sẽ gọi điện thoại cho tớ.”

An Hinh chỉ vào điện thoại: “Thế bây giờ cậu gọi ngay cho anh ta để hỏi đi, vừa nãy anh ta đã chính thức từ chối tớ rồi.”

“Thôi được.” Vân Hạ Sơ xòe tay ra với vẻ miễn cưỡng: “Cho tớ số điện thoại.”

“Cậu nói chuyện cả buổi tối mà ngay cả số điện thoại của người ta cũng không xin được hả.” An Hinh bực lắm.

Nét mặt Vân Hạ Sơ vẫn tỏ ra rất bình thản: “Không nghĩ ra là phải xin.”

“Vân Hạ Sơ, đề nghị hãy chú ý đến thái độ làm việc của cậu, nếu để mất chàng hoàng tử một trăm phần trăm này thì tớ nghĩ cậu phải sang châu Âu để mời hoàng tử đấy.” An Hinh đưa cho cô số điện thoại: “Đề nghị cậu hãy trân trọng số điện thoại mà khó khăn lắm tớ mới xin được này.”

Hoàng tử một trăm phần trăm gì, rõ ràng là gã vô lại một trăm phần trăm thì có! Vân Hạ Sơ thầm nghĩ, nhưng không dám thể hiện thái độ gì ra mặt, nhấc điện thoại lên trong cơn giận dữ của An Hinh.

An Hinh kiêm nhiệm chức giám đốc điều hành của công ty, tư duy nhanh nhẹn, rất nhiều ý tưởng, cộng với con mắt nhìn người rất chuẩn. Gần hai năm trở lại đây, từ một cơ sở thiết kế đồ trang sức nhỏ, công ty Ân Y đã phát triển quy mô như hiện nay hoàn toàn dựa vào chiếc lược kinh doanh của An Hinh và tài năng thiết kế của Vân Hạ Sơ. Hai bên kết hợp với nhau, mới có thể đưa thương hiệu nhỏ này thành một thương hiệu có tiếng tăm. Từ trước đến nay Vân Hạ Sơ rất tin tưởng vào con mắt của An Hinh, chính vì thế trong khâu quảng cáo, cô chỉ nói rõ ý tưởng thiết kế sản phẩm mới, còn lại toàn bộ giao cho An Hinh quyết định.

Nhưng lần này, Vân Hạ Sơ không thể hiểu nổi, tại sao An Hinh lại ngắm trúng gã vô lại đó? Đúng là dáng dấp, các nét không có gì để chê, nhưng con người hắn ta toát ra một vẻ gì đó rất không phù hợp với phong cách duy mỹ sâu sắc mà kịch bản Đêm hè cổ tích đề ra.

Ở đầu bên kia điện thoại, nghe thấy Vân Hạ Sơ hỏi về công việc, Cảnh Thần liền trả lời ngay: “Xin lỗi, tôi không có hứng thú.” Giọng nói đều đều này khiến Vân Sơ Hạ sững sờ một lát, cô chưa kịp nói hết thì đầu bên kia đã vọng lại tiếng tút tút. Vân Hạ Sơ đành phải nhún vai một cách bất lực trong khi An Hinh đang nhìn cô bằng ánh mắt kỳ vọng.

“Tớ mặc kệ thôi, giao hết cho cậu, không làm được thì đừng có trách phòng quảng cáo của bọn tớ không phối hợp với phòng thiết kế của bọn cậu.” An Hinh buông một câu rồi bỏ đi, một lát lại đẩy cửa vào buông thêm một câu nữa: “Nếu chưa quyết định được người mẫu nam thì công việc quảng cáo đành phải gác lại. Không tuyên truyền được cho sản phẩm mới, hậu quả thế nào tớ không phải nói nhiều nữa.”

Để lại Vân Hạ Sơ tựa người vào ghế, nhìn số điện thoại của tên vô lại đó với vẻ mặt hết sức rầu rĩ, ra sức thuyết phục mình: “Vân Hạ Sơ, đây là công việc, không nên dựa vào sở thích cá nhân.” Một lúc lâu sau, cô mới hạ được quyết tâm nhấc điện thoại lên một lần nữa, cô cố gắng kiềm chế nỗi bực bội trong lòng: “Xin chào anh Cảnh Thần, tôi là Vân Hạ Sơ, công ty chúng tôi rất có thiện chí muốn hợp tác với anh, nếu anh có yêu cầu gì thì cứ nêu ra.”

“Vậy hả? Tôi có thể đưa ra bất cứ yêu cầu nào ư?” Giọng Cảnh Thần toát lên một vẻ giễu cợt.

Vân Hạ Sơ cố gắng kìm chế cơn thịnh nộ có thể bùng phát bất cứ lúc nào, nhẫn nại trả lời: “Đúng vậy, chỉ cần yêu cầu của anh nằm trong phạm vi chúng tôi có thể chấp nhận, chúng tôi sẽ cố gắng đáp ứng.”

Sau khi đầu bên kia điện thoại im lặng một lát, Cảnh Thần liền nói: “Thôi được, sau khi hết giờ làm việc em đến nhà anh, để anh xem thiện chí của em thế nào?” Nói xong liền cúp máy.

Vân Hạ Sơ hít một hơi thật sâu, trong lòng vô cùng bực bội.

Hết giờ làm việc, lề mề hồi lâu ở văn phòng, làm hỏng bản thiết kế đã làm gần xong, cuối cùng mới hạ được quyết tâm, thu dọn đồ đạc, rời công ty về phòng 706 gặp Cảnh Thần.

Thái độ của Cảnh Thần ngày hôm nay, cũng tạm coi là nghiêm túc.

Anh pha trà đặt lên tràng kỷ, vừa mỉm cười nhìn Vân Hạ Sơ trong bộ váy công sở, mái tóc búi cao, mặt lạnh như tiền, vừa điềm đạm mời cô uống trà, thấy cô mãi vẫn không nói gì, liền nhắc: “Vân Hạ Sơ, anh nhớ là hình như em đến để bày tỏ thiện chí của quý công ty đúng không?”

Vân Hạ Sơ nhìn Cảnh Thần với nụ cười khó chịu trên môi, đón lấy cốc trà, lặng lẽ nhấp một ngụm, cố gắng để mình thật bình tĩnh, lựa chọn cách mở đầu nhẹ nhàng: “Anh Cảnh Thần, tôi có mặt ở đây là đại diện cho thiện chí của công ty, bây giờ mời anh hãy đưa ra điều kiện của mình.”

Dàn âm thanh phát ra bài hát Better Man với giai điệu chậm rãi.

Lord I’m doing all I can.

To be a better man.

Vân Hạ Sơ thấy cảnh tượng này không có gì khôi hài hơn là việc lấy bài Beter man làm nhạc nền. Cô hắng giọng, ngồi rất nghiêm túc trong tiếng nhạc du dương.

Cảnh Thần ngồi xuống bên cạnh Vân Hạ Sơ, thấy cô ngồi thẳng đơ, túi xách đặt trên hai chân đang khép chặt, mái tóc được búi rất mượt, để lộ ra sợi dây chuyền thạch anh màu tím trên cổ, một nửa là bạc, một nửa là các hạt thạch anh màu tím được xâu bằng dây bạc, đi kèm với chiếc vòng tay cùng kiểu, nhìn rất tinh tế.

Thấy Cảnh Thần nhìn chăm chú vào chiếc vòng đeo tay, Vân Hạ Sơ liền mỉa mai: “Thạch anh tím có thể tránh tà.”

“Ồ! Vậy hả?” Dường như Cảnh Thần cũng đã nhận ra vẻ chế giễu trong câu nói của cô, anh ghé sát ngó vào sợi dây chuyền thạch anh trên cổ cô với vẻ rất hào hứng, sợi dây chuyền tỏa ra ánh sáng dịu mắt trên làn da trắng ngần.

Thấy vậy, Vân Hạ Sơ liền nghiêng người ra phía sau để tránh ngón tay anh chàng sờ mó, nhưng cô vẫn cảm thấy rùng mình khi bị anh chạm ngón tay vào da: “Anh làm gì vậy?”

“Không có gì cả, anh chỉ muốn xem có thật là nó tránh được tà không thôi.” Nét mặt Cảnh Thần tỏ vẻ rất vô tội.

“Anh Cảnh Thần, đề nghị anh hãy thể hiện thiện chí của anh, tôi đại diện cho công ty đến để bàn chuyện hợp tác với anh. Đây là hợp đồng của chúng tôi.” Vân Hạ Sơ quyết định đi thẳng vào vấn đề. Cô lấy từ trong túi ra bản hợp đồng và đưa cho Cảnh Thần. Cô nghĩ bụng đã đến nước này thì tốt nhất anh đừng kiêu kì quá, nếu thực sự không được thì ngày mai chúng tôi sẽ công khai tuyển người mẫu. Tôi không tin là không tìm được người phù hợp.

Cảnh Thần đón lấy bản hợp đồng, xem qua một lượt, đặt lên tràng kỷ: “Hợp đồng thì không có vấn đề gì, thù lao thì cứ trả theo mức chung của thị trường thôi, nhưng…” Nói đến đây anh liền dừng lại, nhìn thẳng vào mắt Vân Hạ Sơ cười cười.

Nhưng cái gì? Trái tim Vân Hạ Sơ như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực, anh ta muốn làm gì? Theo phản xạ, cô chỉ muốn đưa tay ra giật lấy bản hợp đồng và bỏ đi.

“Vân Hạ Sơ, e rằng thiện chí của em không nhiệt tình cho lắm.” Cảnh Thần dựa vào sofa, bắt chân chữ ngũ, cười rất tươi: “Anh chỉ có một ý tưởng e rằng hơi thái quá, muốn nhờ em thiết kế cho anh một bộ trang sức, anh chuẩn bị cầu hôn với cô gái mà anh yêu nhất.”

Vân Hạ Sơ quay đầu sang nhìn khuôn mặt điển trai đáng ghét của kẻ đang ngồi trên sofa, hỏi lại: “Chính là điều kiện này ư?”

“Đúng vậy, không còn điều gì nữa đâu, thế có được không?”

“Không vấn đề, anh có thể ký tên được rồi, sau đó ghi lại sở thích của bạn gái anh rồi gửi vào hòm thư cho tôi, ba ngày sau tôi sẽ đưa cho anh bản thiết kế mẫu.” Vân Hạ Sơ đưa hợp đồng cho Cảnh Thần và thỏa thuận rất nhanh.

Cầm bản hợp đồng đã được Cảnh Thần ký tên, Vân Hạ Sơ chào tạm biệt rồi ra về, miệng thở phào một tiếng, không hiểu sao trong lòng lại thấy hụt hẫng.

“Bye bye!” Cảnh Thần đứng sau lưng nheo mắt hôn gió tạm biệt, Vân Hạ Sơ coi anh ta là không khí, không buồn quay đầu lại mà bước thẳng lên bậc thang. Vừa bước lên bậc đầu tiên, đột nhiên cô thấy mắt mình hoa lên, trước mắt tối sầm, trong tích tắc cuối cùng trước khi ý thức trở nên mơ hồ, Vân Hạ Sơ nghe thấy tiếng bước chân vội vã của Cảnh Thần, người cô mềm nhũn và ngã vật ra.

Đây là lần thứ hai Vân Hạ Sơ được đưa vào bệnh viện vì ngất xỉu, nhưng lần này tỉnh lại, thái độ của Đào Đào và Ngô Mạt đều có gì đó bất thường. Vân Hạ Sơ hỏi nhỏ: “Có chuyện gì vậy, nghiêm trọng lắm à, bệnh của tớ nặng lắm ư?”

“Không, em…” Cảnh Thần ghé sát vào, cười rất tươi, nhìn rất khó chịu.

Đào Đào lườm Cảnh Thần một cái: “Không liên quan gì đến anh, anh tránh ra một chút được không? Nói rồi cô liền đuổi anh sang một bên, nghiến răng nói: “Hạ Sơ, cậu có thai rồi, bác sĩ nói sắp được một tháng. Cậu cũng chẳng chú ý gì cả, ăn uống không đủ chất, đường huyết thấp quá nên mới bị ngất.”

“Hả! Không thể như thế được!” Nghe thấy tin này, Vân Hạ Sơ liền sững sờ, gần đây cô thường xuyên cảm thấy chóng mặt, nhưng cũng không chú ý gì. Vì từ trước đến nay đường huyết của cô hơi thấp, không thể ngờ rằng mình lại có thai ngoài ý muốn. Chuyện này thật quá vô lý. Hạ Sơ không thể nghĩ được rằng mình lại gặp phải chuyện đen đủi như vậy.

“Lúc bác sĩ tuyên bố kết quả, bọn tớ đều có mặt ở đó.” Đào Đào vỗ vai Hạ Sơ, an ủi cô: “Không sao, có bọn tớ mà.”