Gửi người tôi yêu Chương 7.5

Thẩm Anh Xuân nhìn Đường Lý Dục có vẻ không hài lòng.

“Chẳng phải Tần Ca và mọi người đang đợi chúng ta trong phòng sao?”

“Em cứ vào trước, anh đợi một người.”

“Ồ, hóa ra không phải là anh đang đợi bọn em.” Từ Di giả vờ kinh ngạc nói: “Lý Dục, anh đang đợi người yêu cũ phải không?”

Đường Lý Dục không quen với những kiểu đùa như vậy, huống hồ là lại có Thẩm Anh Xuân ở đấy, anh tỏ ra hơi mất tự nhiên. Thẩm Anh Xuân quay lại ra hiệu Từ Di vào trong trước. Cô ở ngoài này với Lý Dục một lúc.

Sau khi Từ Di đã vào trong, Đường Lý Dục vẫn nhìn vào dòng người, hỏi Thẩm Anh Xuân một cách dửng dưng: “Người em hẹn đã lỗi hẹn rồi à?”

Rốt cuộc ngữ khí này là do anh đang bị tổn thương hay là đang ghen, Thẩm Anh Xuân khó mà phân biệt được. Cô cũng không kém phần bỏ thêm dầu vào lửa: “Không muốn em đến? Hay là cảm thấy em ở đây sẽ làm ảnh hưởng đến cảm xúc của anh?”

Đường Lý Dục cảm thấy Thẩm Anh Xuân càng ngày càng khó hiểu, thật vô lý! Nếu không phải ngày hôm nay mời mọi người đến đây, thì Đường Lý Dục đã phẩy tay bỏ đi rồi, anh chỉ biết nhẫn nhịn nói: “Nếu như người mà em hẹn hò đã lỡ hẹn, anh cũng không để ý đến việc làm người thứ ba thay thế!”

Đương nhiên trong lòng Thẩm Anh Xuân hiểu câu nói đó. Nhưng cô biết, cãi nhau lúc này, sự giận dữ sẽ chỉ làm cả hai thêm mất kiểm soát, bất lợi chỉ thuộc về mình. Cô cố gắng kiềm chế tính khí của mình, càng vào những lúc như thế này, cô càng không được phép làm rối loạn đường đi nước bước. Cô vờ như không nghe rõ những lời như thuốc súng mà Đường Lý Dục vừa nói ra, chủ động kéo tay anh nói: “Người em hẹn là anh, thực ra muốn về trang điểm một chút, muốn cho anh một sự ngạc nhiên. Vậy mà… Anh đúng là cái đồ đáng ghét! Chẳng khen lấy một câu, lại còn tức giận với em.” Cô vừa nói vừa gục đầu lên vai anh.

Đường Lý Dục hơi né tránh. Nhưng cô vẫn giữ chặt lấy vai anh, cứ khoác lấy tay anh.

Vốn dĩ định giận cô, mười ngày đến nửa tháng không thèm quan tâm nữa. Nhưng mỗi lần như vậy, Thẩm Anh Xuân lại giống như một con mèo mềm mại thu người nằm gọn trong vòng tay của anh. Mọi quyết tâm của anh đều bị sụp đổ, anh nhẹ nhàng cốc vào mũi cô một cái, quở trách: “Không muốn cho anh biết bí mật của em à?”

“Thật là vô lý, chẳng phải anh muốn chia tay với em sao?”

“Đó không phải là những lời giận dỗi sao?”

“Nói như anh thì khi kết hôn, cứ cãi nhau là có thể nói ly hôn, cầm chắc con dao thái thịt, là có thể to mồm, anh chết đi!”

Mỗi lần như vậy, Đường Lý Dục đều không đối đáp nổi Thẩm Anh Xuân. Mặc dù anh có lý, nhưng vẫn bị đánh bại, cuối cùng anh chỉ biết nhận lỗi với Thẩm Anh Xuân, mà cách nhận lỗi của anh cũng rất đặc biệt: dùng lời nói thì thầm để dỗ dành, dùng đôi môi mềm mại để hôn cô, đây chính là lý do khiến Thẩm Anh Xuân đặc biệt quyến luyến anh. Anh nhìn cô bằng ánh mắt dịu hiền và sâu sắc.

Cô cũng nhìn anh, đôi mắt mở to nhìn rõ cả hai màu đen trắng. Từ trong đôi mắt mờ ảo như sương mù ấy của cô, một niềm khát khao hạnh phúc đang tuôn trào…

Anh xoay người cô lại, ôm lấy eo của cô, cái ôm đầy yêu thương. Mặc cho cô giãy giụa. Mặc cho cô vặn vẹo. Mặc cho cô mềm mại. Mặc cho cô trong vòng tay của anh, rơi vào hạnh phúc một cách bất lực…

Hứa An Ly đứng ở một nơi không xa. Mấy chục giây đã trôi qua. Cô bình tĩnh đứng nhìn mọi thứ đang diễn ra tự nhiên như không có ai ngay trước mắt, nhìn chàng trai và cô gái đang quấn chặt cánh tay và cơ thể vào nhau, nhìn nhau bằng ánh mắt đắm đuối và tươi cười vui vẻ, nhìn họ đang tự nhiên để thể hiện tình yêu của mình.

Lúc này, mặt trời đã lặng lẽ rơi xuống nơi chân trời, thế giới trở về với bóng tối. Trong ký ức, một cậu bé vừa mới nhìn thấy con gái là đỏ hết mặt mũi, giờ đã là một chàng trai tuấn tú, đẹp trai. Cô sắp không nhận ra anh nữa. Anh đã cao hơn rất nhiều, không biết từ khi nào đã học được cách lấy lòng con gái, không biết từ khi nào đã hết nhút nhát xấu hổ khi ở bên cạnh một cô gái đẹp… Cậu bé đã đánh cắp bữa trưa của cô rồi có chết cũng không chịu thừa nhận, trong khoảnh khắc đó bỗng trở nên xa lạ như người ngoài hành tinh.

Ánh sáng mặt trời đã hoàn toàn biến mất, ký ức đã ầm ầm sập đổ trở thành một đống hoang tàn, chôn vùi những năm tháng hạnh phúc. Nụ cười trên khóe miệng giờ đã vỡ tan tành.

Dường như là bản năng mách bảo, cảm giác như ai đó đang nhìn ở đằng sau, Đường Lý Dục ngẩng đầu lên, toàn thân anh như bị đóng băng, suýt chút nữa thì Thẩm Anh Xuân ngã nhào xuống, cô kinh hoàng lúng túng quay đầu lại.

Cuộc sống thực sự là một vở kịch đáng xem.

Từ trước tới nay Đường Lý Dục không phải là một người biết diễn kịch, còn nhân vật chính trong vở kịch này – Thẩm Anh Xuân –
có vẻ như có tài năng bẩm sinh về diễn xuất. Chỉ có điều, đây là vở đầu tiên mà cô tham gia, nên cũng không biết phải diễn thế nào cho hay để nhận được những lời reo hò khen ngợi!

Đôi mắt hơi nhắm lại của Hứa An Ly từ từ mở ra, nhớ lại khuôn mặt trắng trẻo, nụ cười dịu dàng, giọng nói đầy sự thu hút. Anh giờ đã là một chàng trai hai mươi hai tuổi.

Ánh sáng trên đường yếu ớt, nhưng sao Hứa An Ly vẫn cảm thấy như có cái gai nhọn nào đang đâm thẳng vào mắt cô. Hơi đau, hơi có chút buồn, hơi có cảm giác chẳng biết phải làm sao, chỉ biết thể hiện bằng một nụ cười.

“Hứa An Ly, sao bây giờ mới đến, làm anh sốt ruột chết đi được!” Đường Lý Dục đi về phía cô, khuôn mặt ngượng ngùng dần được thay thế bằng một nụ cười. Anh đưa tay ra tùy tiện đè mái tóc của cô xuống, vẫn cái động tác giống như trước đây, chẳng thay đổi chút nào.

Trong cái động tác biểu hiện tình cảm êm dịu ấy, Hứa An Ly như trở về những năm tháng của tuổi xuân đã bị chôn vùi trong đống hoang tàn đổ nát. Người con trai ấy đã chết đi và giờ đang dần tỉnh lại, chết đi, tỉnh lại, nhưng không hề có một chút biểu hiện của sự vui mừng. Tỉnh lại, chết đi, chẳng một chút đau buồn…

Thẩm Anh Xuân đứng đó gần như không động đậy, nhìn chằm chằm vào Hứa An Ly. Một lúc sau, Hứa An Ly mới phát hiện ra, người con gái xinh đẹp đứng bên cạnh Đường Lý Dục chính là Thẩm Anh Xuân.

Ánh mắt của cô và cô ấy… quan sát… lẫn nhau… nhìn kỹ… lẫn nhau… soi mói… lẫn nhau

Đường Lý Dục đứng bên cạnh không hiểu vì sao thần sắc của hai người bọn họ lại trở nên như vậy. Hiện tượng này giống như kiểu bà vợ nổi cơn ghen khi nhìn thấy ông chồng đứng cạnh một cô gái đẹp. Đường Lý Dục vừa định dẫn Hứa An Ly tới giới thiệu với Thẩm Anh Xuân, nhưng không ngờ, Thẩm Anh Xuân đã nở nụ cười tỏ vẻ sự thích thú, chủ động chào đón sự xuất hiện của Hứa An Ly.

“Thẩm… Chị Thẩm.” Giọng nói của Hứa An Ly hơi thắt lại.

“Hai người biết nhau?” Đường Lý Dục hỏi trong sự kinh ngạc.

“Đây gọi là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, Lý Dục, câu nói này chắc anh đã nghe qua qua rồi.” Lúc này Thẩm Anh Xuân vẫn hớn hở như hoa đào trong gió xuân đối mặt với hai người, vừa nói vừa cười cứ như trong lòng đang rất vui.

Ba người cùng nhau đi vào phòng ăn.

“Thành tích của em sao lại thành ra thế này? Không phải em đã nói, không thi đỗ BW em sẽ thi lại, sao lại mất lòng tin thế?” Giọng nói của Đường Lý Dục hơi có chút quở trách và không lý giải được.

“… Em…” Ngoài câu này ra, mãi một lúc lâu Hứa An Ly cũng không nói thêm được gì.

“Lý Dục, anh lễ độ hơn một chút có được không? Người ta thi vào trường không như mong đợi là điều rất buồn rồi, anh đừng làm cho mọi thứ tồi tệ hơn nữa!” Lúc này, Thẩm Anh Xuân lại tỏ vẻ quan tâm hơn bao giờ hết.

“Anh Xuân, đương nhiên là em không biết, lý tưởng của tiểu muội anh là làm một nhà ngoại giao lịch lãm. Đọc thật nhiều sách và đi thật nhiều nơi, giờ lại đến đây. Đại học B nổi tiếng, nhưng vẫn kém xa đại học BW đến vạn lần. Sau này, tìm việc cũng khó.”

Hứa An Ly há hốc mồm, giống như một người bị câm, muốn nói, nhưng lại không nói được. Trong lòng lại giống như thủy triều dâng. Trong nháy mắt, khí nước ẩm ướt đã trở nên dày dặc, làm cho cô không thở nổi.

One comment on “Gửi người tôi yêu Chương 7.5

  1. Pingback: Gửi người tôi yêu – Vũ Hoa « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s