Gửi người tôi yêu Chương 7.4

Cuối cùng, sau một tháng trời chật vật, Đường Lý Dục đã viết xong cuốn tiểu thuyết vào một buổi chiều hoàng hôn cuối tuần. Tắt máy tính, súc miệng, những sợi râu trên cằm đã mọc ra lún phún như cỏ. Nửa giờ sau, anh trở thành một người đàn ông tao nhã lịch sự. Anh chàng luôn làm cho người ta thích xuất hiện ngay trước mặt anh em. Thẩm Anh Xuân có việc nên Đường Lý Dục đến quán bia Hoa Nhi trước, anh không biết cô có việc gì, hay cô không muốn đi? Đường Lý Dục nhìn Thẩm Anh Xuân ánh mắt đầy nghi ngờ và khó hiểu.

“Có chuyện gì mà lại quan trọng hơn cả anh?”

Thẩm Anh Xuân cười nói: “Đương nhiên là hò hẹn rồi.”

“Với ai?”

“Đây là bí mật anh không cần phải biết.”

Ánh mắt của Đường Lý Dục đang âm thầm xé nát nụ cười dịu dàng của cô. Anh nhìn cô rời đi, một nỗi đau nhói lướt qua tim. Đó có phải là lời thú nhận muộn màng của cô với anh trước khi tốt nghiệp? Còn lại chỉ là những suy đoán mông lung…

“Đại ca, để chúc mừng anh sớm trở thành Thái tử nước Thái[1] trong mắt tụi em, anh hãy mời chúng em một bữa quốc yến đi. Bốn món và một canh là được.” Anh chàng Căn Bậc Hai chớp chớp mắt, mũi hếch lên, nhìn đáng thương cứ như thể đã từ lâu không được ăn thịt cá.

Tần Ca ngồi bên cạnh phụ họa: “Xem như mấy ngày qua anh em phải làm một người vợ nghiệp dư cho cậu, tôi muốn thưởng thức món bào ngư, một món tổ yến hấp, một món canh hải sâm.”

“Mấy người nghĩ tớ là vị vua Lý Dục đầy quyền lực sau đời nhà Đường thật đấy? Anh em, mọi người muốn ăn những món này, chi bằng hãy bán tôi cho bà chủ đi! Lại còn phải hỏi xem người ta có lấy hay không đã!

“… Bà chủ đã có ý với anh từ lâu rồi, nhưng anh lại vô tình. Ôi, nếu lúc nào đấy chị dâu trở về Mỹ, về với John của chị ấy…”

Đường Lý Dục liếc Căn Bậc Hai một cái: “Chỉ được cái hay ăn nói linh tinh.”

Một hàng người nhấp nhô rời khỏi ký túc xá. Do phải đi phỏng vấn, A Phong đã đi Thượng Hải, mọi người đều hưng phấn và hồi hộp.

Ngoài việc ăn mừng cho cuốn tiểu thuyết đầu tay, một việc khác cũng không kém phần quan trọng đối với Đường Lý Dục là cuộc hội ngộ với một người. Mặc dù hơi muộn, nhưng đó cũng là một công đôi việc, một kế hoạch chẳng tệ chút nào.Việc đó đã khiến Đường Lý Dục không khỏi ngạc nhiên, có nằm mơ cũng chưa bao giờ nghĩ đến. Ba năm rồi, cô ấy hẳn đã xinh đẹp hơn trước đây rất nhiều.

Con gái có tới mười tám kiểu biến hóa. Không biết cô ấy đã biến thành người như thế nào rồi. Khi nghe thấy tiếng của cô trong điện thoại, Đường Lý Dục vẫn tưởng rằng cô đang ở BW… Anh cảm thấy tiếc nuối cho thành tích của cô. Có thể do phần nguyện vọng của cô điền không được tốt, việc này âu cũng là chuyện thường tình. Nhiều người có thành tích cao, nhưng lại không được vào học ở trường mà mình mong muốn, nguyên nhân đa phần là do họ điền không được tốt trong phần nguyện vọng.

Mọi người cùng nhau xuống lầu, Đường Lý Dục lại tuyên bố với mọi người một thông tin, buổi tiệc ngày hôm nay là để chúc mừng mình trở thành một nhà văn, đồng thời cũng là để tẩy trần cho tiểu muội của anh.

“Mời tiểu muội mà cũng phải xin ý kiến chúng tôi sao? Cứ gọi người ta đến, nhân thể chúng ta lại có thêm một người anh em. Hôm nào để tiểu muội của anh mời chúng tôi một bữa, đi thôi!” Tần Ca giáng cho Đường Lý Dục một quả đấm.

Mọi người khoác vai Đường Lý Dục đi đến quán bia Hoa Nhi, chẳng ai nhớ lần trước đi nhà hàng ăn cơm là khi nào.

 

Đi trên con đường thông ra đường phố, tâm hồn như đang bay lên tận chín tầng mây… Khuôn mặt mỉm cười của Hứa An Ly giống như đóa hoa dạ hợp nữ tính, gợi cảm, chớm nở trong niềm hạnh phúc.

Một quán bia quy mô không lớn nhưng thiết kế lại rất tinh tế.

Hoàng hôn chưa lặn hẳn xuống núi, bóng tối vẫn chưa hoàn toàn bao trùm. Phía trước cửa có tới năm, sáu cái bóng đèn nhấp nháy đầy màu sắc. Toàn bộ mặt ngoài của quán bia được trang trí bằng những cây bạch dương cao chót vót. Quán bia Hoa Nhi đã trở nên nổi tiếng với vẻ tinh khiết, cổ kính, nguyên thủy, và tươi mới của nó.

Trời bắt đầu tối. Thành phố sau một ngày náo nhiệt đã yên tĩnh trở lại. Đại dương của những ánh đèn, thế giới của những màu sắc, cảm giác thật huyền ảo.

Bà chủ là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, hai năm trước đã tốt nghiệp ở đại học B. Vốn dĩ làm việc cho một công ty lớn của Mỹ, nhưng sau nửa năm, chị ta đã tự mình lập nghiệp. Lúc đầu, chị ta đã mở một chuỗi ba cửa hàng, tài sản cũng phải hơn ba triệu nhân dân tệ. Chị ấy còn được đại học B mời đến diễn giảng với nội dung là làm thế nào thành công trong kinh doanh.

Đường Lý Dục và bà chủ khá thân với nhau nên thường được giảm giá đồ uống. Bà chủ đích thân phục vụ, chọn phòng tốt nhất cho họ. Đường Lý Dục bảo anh em vào trước, còn mình đứng ở ngoài quán bia đợi người.

Ký túc nữ, Thẩm Anh Xuân vội vàng rửa mặt, trang điểm nhẹ. Cởi bỏ chiếc quần dài, đổi thành một bộ váy màu trắng thuần khiết, cổ trễ và không có ống tay, bên trên khảm rất nhiều đá màu xanh giống như kim cương. Đây là bộ váy mẹ cô đã đặc cách đưa cô đến trung tâm thương mại nổi tiếng thứ năm ởNew Yorkđể chọn nhân dịp cô tham gia vào một hoạt động mở rộng kinh doanh của cha mình. Nó có giá những một nghìn hai trăm USD, đổi ra nhân dân tệ cũng khoảng mười nghìn tệ.

Mười nghìn tệ, nếu dùng để mua khoai tây thì có thể mua được mấy xe tải, nếu dùng để mua gạo chắc có thể mua được mấy tấn, nếu như một trăm tệ một bộ quần áo, thì có thể mua được cả trăm bộ, nhiều người cả đời cũng không mặc hết. Đổi lại, đối với Thẩm Anh Xuân, nó chỉ đơn giản là một chiếc váy mà thôi. Sau lần tham gia hoạt động kinh doanh ở Mỹ, cô chưa hề mặc lại nó. Một chiếc váy đẹp cũng phải biết chọn hoàn cảnh để mặc, cũng giống như một chiếc xe đua lúc nào cũng phải đi kèm với người đẹp.

Cô không có hứng thú để mặc nó! Vì không có đối thủ!

Mẹ đã nói, chiếc váy này có thể làm nổi bật khí chất sang trọng và hương vị của phụ nữ. Tối hôm nay, Thẩm Anh Xuân cũng không biết vì sao cô lại chọn chiếc váy này. Cô đứng trước gương, chiêm ngưỡng cơ thể eo ót của mình, bộ ngực đã phát triển đầy đủ, những đường cong vừa vặn.

Từ Di ở bên cạnh phát hiện ra bí mật hỏi: “Hẹn với ai mà long trọng thế?”

Thẩm Anh Xuân không hỏi mà cũng chẳng đáp: “Đẹp không?”

“Giống như Chương Tử Di trong liên hoan phimCannes.” Không phải là khen, mà là sự thật.

Thẩm Anh Xuân nở một nụ cười chiến thắng đầy vẻ xảo quyệt.

“Chúc mừng cậu, cậu đoán đúng rồi đấy! Đây là phần thưởng.” Nói xong, cô tung cho Từ Di một cái gói rất đẹp.

Từ Di nhìn chăm chú, là sôcôla nguyên chất của Mỹ, thứ mà cô thích nhất. Thẩm Anh Xuân kéo cánh tay của Từ Di rồi lôi cô đi ra ngoài. Từ Di không hiểu sự tình.

“Chúng ta cùng đến cuộc hẹn.”

Đường Lý Dục đứng ở cửa quán bia Hoa Nhi. Trong dòng người qua lại, anh đang cố gắng tìm kiếm người mặc quần jean, áo cộc tay, tóc ngắn, đây là hình dáng mà anh khá ấn tượng về cô. Hay có thể nói, hình ảnh này của cô đã được lưu trong trí nhớ của anh. Trước mặt một người lạ cô chỉ im lặng, nhưng trước mặt anh, cô lại hoàn toàn giống như một thằng con trai không biết an phận. Tâm trạng u uất phải kìm nén mấy ngày qua như đã biến mất.

Thời khắc của tuổi trẻ, những cuộc hội ngộ bất ngờ luôn tạo cho người ta một cảm giác khác lạ. Đường Lý Dục phảng phất cảm thấy buổi tối nay Thẩm Anh Xuân đã đi hẹn hò với người khác, nhưng sao anh không thấy cảm giác bị mất mát. Phảng phất như có cái bóng vô hình đang bao trùm lấy Đường Lý Dục. Anh quay người, vội vàng nhìn về phía sau.

Một người xuất hiện trước mắt anh. Một người vô cùng rực rỡ ngay trước mắt anh. Một cô gái xinh đẹp đang xuất hiện ngay trước mắt anh.

Nhưng! Không phải… cô ấy.

Đường Lý Dục có thói quen nheo mắt cười với cô. Một giây lơ đãng, anh không hề để ý thấy cô gái đang khoác tay đi cùng với cô. Anh quay đầu lại, tiếp tục nhìn về phía đường đối diện, nhìn vào dòng người đang qua lại.


[1] Tên một nước vào triều đại nhàChu.

 

One comment on “Gửi người tôi yêu Chương 7.4

  1. Pingback: Gửi người tôi yêu – Vũ Hoa « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s