Tình dại khờ – Đánh mất tình yêu

(Tuyết, nữ, 19 tuổi)

Năm nay mình mười chín tuổi, lứa tuổi chuẩn bị tìm một công việc và chính thức bước vào cuộc sống. Nhưng đây cũng là quãng thời gian mà bọn mình dễ gặp nhiều phiền não nhất, cần nhiều sự quan tâm nhất và hay vướng vào chuyện tình cảm nhất.

Nhìn thấy lũ bạn đều có đôi có cặp, mấy đứa bạn gái của mình lần lượt tìm thấy “hoàng tử bạch mã”, mình cũng mong ước mau mau tìm thấy “nửa kia” của mình.

Mình với anh ấy có thể nói cũng là “hữu duyên”. Một năm trước, mình quen anh ấy qua Cúc, cô bạn mình. Có lần Cúc đưa anh ấy đến và tự hào giới thiệu đây là bạn trai cô ấy, đang là sinh viên năm thứ ba của một trường đại học. Mình ngưỡng mộ vô cùng, không chỉ vì vẻ thông minh và lãng tử của anh ấy, mà còn vì mình và Cúc đều học trung cấp, luôn ngưỡng mộ các sinh viên đại học. Mối quan hệ thân thiết giữa mình và Cúc kéo anh lại gần mình và không lâu sau, bọn mình đã trở thành bạn thân. Thậm chí có lúc, khi ngồi nói chuyện với anh, mình từng có ý nghĩ: Giá mà anh là bạn trai của mình thì tốt biết bao! Bởi thực sự mình thấy rằng, dường như anh hợp với mình hơn với Cúc, phải chăng đó là trò đùa giỡn của ông trời?

Tính khí của Cúc hơi thất thường, nên sau giai đoạn ngọt ngào ban đầu, hai người họ thường xuyên giận dỗi, cãi cọ, khiến cho mình cứ liên tục phải “phân thân”, lúc thì Cúc đến tìm mình, nhờ mình trả lại những món quà anh tặng, lúc thì anh đến tìm mình, nhờ mình khuyên Cúc đừng giận anh nữa. Mình vốn không thích làm những việc này một chút nào, nhưng chẳng có cách nào khác.

Cuối cùng thì bọn họ cũng chia tay nhau, được biết là anh đề nghị trước, vì không chịu nổi tính khí của Cúc. Cúc đến tìm mình khóc lóc, nói rằng anh đã có bạn gái khác ở trường đại học. Mình không tin và còn trách Cúc đa nghi quá. Nhưng dù sao, mình thấy chuyện tình cảm của hai người đó cũng không thể cứu vãn được nữa.

Dù đã chia tay với Cúc nhưng anh vẫn thường xuyên đến tìm mình. Mình không lấy làm lạ vì điều đó, bởi từ lâu bọn mình đã trở thành bạn tốt của nhau. Rồi đến một ngày, anh tỏ tình với mình, anh nói đã thích mình từ lâu, nhưng vì khi đó vẫn còn là bạn trai của Cúc nên không dám. Những suy nghĩ của anh sao giống với mình thế kia chứ, mình tin đó là do bọn mình “tâm đầu ý hợp” . Và vì thế, mình đã nhanh chóng nhận lời làm bạn gái của anh.

Mình vốn hòa nhã hơn Cúc, anh lại đối xử với mình rất tốt, nên mối quan hệ đã tiến triển tốt đẹp. Cúc không quên được anh, giờ thấy vậy thì vô cùng khó chịu. Có lần khi mình đến ký túc tìm Cúc, mình thấy Cúc đang đứng khóc lóc trước mặt anh, còn anh đang cầm khăn tay nhẹ nhàng lau nước mắt cho Cúc. Nhìn thấy mình, bọn họ có vẻ khó xử, nhưng mình không quá để bụng vì cũng thấy Cúc đáng thương, mình nghĩ anh làm vậy chỉ vì lòng tốt mà thôi. Mình đã dùng một “phép thử”: Quyết định rút lui để cho hai người họ quay lại với nhau. Nhưng anh đã đến tìm mình, nói không còn tình cảm gì với Cúc nữa, người anh yêu là mình. Nghe vậy, mình mới thấy yên lòng.

Thế nhưng sau một thời gian bên nhau, mình mới phát hiện ra anh không toàn mỹ như mình vẫn tưởng. Không ít lần mình phát hiện ra anh vẫn còn bí mật hẹn hò với Cúc, Cúc thì đã từ lâu không còn tìm đến buôn chuyện và đi chơi cùng mình nữa. Mình luôn tự hỏi: Nên rút lui, hay nên đoạt lại anh ấy trong tay Cúc? Mình quyết định tìm Cúc để nói chuyện, dù sao bọn mình cũng là bạn thân từ nhỏ.

Cúc nói, hai người đã nối lại tình xưa, nhưng anh sợ mình bị tổn thương nên không dám nói. Mình không sao tin nổi, bèn tìm anh hỏi cho ra nhẽ. Ai dè anh trả lời, anh có tình cảm với cả hai, không nỡ dứt tình với bên nào! Mình tỏ vẻ kiên quyết: Hoặc là mình hoặc là Cúc, nhất định phải có một người rút lui. Cúc không chịu, vậy thì mình sẽ rời xa anh. Đó quả là một sự lựa chọn tàn khốc với mình, nhưng mình đành ngậm ngùi chịu đựng, vì mình không chịu nổi sự lừa dối.

Một tháng trôi qua, mình đã dần dần bình tâm lại. Mình luôn rất nhớ anh, có lần tình cờ gặp nhau, ánh mắt quan tâm của anh khiến mình chỉ chực khóc. Mình tin anh vẫn còn tình cảm với mình. Nhưng mình cố nhủ lòng: vì bạn thân, mình có phải hy sinh một chút cũng xứng đáng.

Thế nhưng điều khiến mình không sao chấp nhận được đó là việc Cúc thường xuyên nói xấu mình trước mặt anh, khiến anh hiểu lầm mình và rồi dần dần bọn mình như hai người xa lạ. Mình buồn ghê gớm, ngày trước mình đã vì bạn mà hy sinh tình yêu, mình rất muốn nói với anh rằng, mình xa anh không phải vì không còn yêu, mà là vì không nỡ thấy bạn thân của mình đau khổ. Bây giờ, mình đã không chỉ mất anh, mà còn mất đi cả dũng khí đối mặt với hiện thực, mình hối hận vì ngày đó trong một thoáng bồng bột, mình đã cùng anh làm cái điều không nên làm. Mình muốn chết quách đi cho rồi, nhưng lại không nỡ để bố mẹ và người thân phải đau lòng.

Tình yêu vốn luôn ích kỷ, chuyện vì bạn mà nhường người yêu dường như chỉ có trong tiểu thuyết, còn trong hiện thực thì rất phù phiếm. Tuyết hãy dùng lý trí phân tích cho kỹ, rút cuộc nguyên nhân chia tay là gì, là do tình yêu không đủ bền vững hay thực sự là vì lo lắng cho bạn?

Lỗi lầm mà con người dễ mắc phải sau khi chia tay đó là: mất đi rồi mới thấy quý giá. Có phải Tuyết cũng đang cảm thấy như vậy không? Còn Cúc, vì Tuyết và bạn trai của mình đã từng có thời gian yêu nhau, nên khó tránh khỏi nảy sinh lòng ghen tuông. Tuyết hãy thông cảm mà khoan dung một chút, vui vẻ quên đi sẽ thấy lòng nhẹ nhàng hơn. Hơn nữa, hãy bình tĩnh mà nghĩ xem, một anh chàng có thái độ không rõ ràng trong tình yêu như thế, liệu có đáng tin cậy hay không? Dù cho trước đây giữa Tuyết và bạn trai kia đã xảy ra chuyện gì, thì tất cả đã là quá khứ, có hối hận cũng chẳng ích gì. Điều nên làm hiện nay là quên đi và lấy lại sự tự tin để đối mặt với cuộc sống.

Advertisements

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 4

Thanh toán bữa ăn hết hơn bốn trăm tệ, bị Cảnh Thần tống lên ghế phụ. Đột nhiên Vân Hạ Sơ cảm thấy rất mệt, vừa nãy ăn cơm với anh chàng tiến sĩ đã không vui, hiện giờ càng không biết phải nói gì với người đàn ông đang ngồi bên cạnh này. Cô gần như không biết gì về anh ta, chỉ biết anh ta tên là Cảnh Thần, ở phòng 706. Họ đã từng có một lần tình cờ tiếp xúc thân mật, chỉ có bấy nhiêu mà thôi.

Nói thẳng ra, ở cái đô thị phồn hoa này, có bao nhiêu người xa lạ đã từng tiếp xúc thân mật với nhau như anh ta và cô? Có lẽ là do nhịp sống đô thị quá căng thẳng, mọi người đều muốn giải tỏa áp lực. Thế là chuyện lên giường với người lạ nhanh gọn, tiện lợi như việc ăn một món đồ ăn nhanh, ngay cả bát đũa cũng không phải thu dọn. Nhưng anh ta và cô, chỉ đơn thuần là vô tình mà thôi, chẳng có gì phải lưu luyến.

Về đến sân, không đợi Cảnh Thần đỗ hẳn xe lại, Vân Hạ Sơ tự mình xuống xe đi thẳng lên tầng. Cô nghĩ, anh ta và cô vẫn nên là những người xa lạ thì hơn.

Đúng là cô đang rất muốn lấy chồng, nhưng cô không muốn lấy một anh chàng đẹp trai như diễn viên điện ảnh. Cô chỉ muốn có một cuộc hôn nhân chân thực, giản dị, một người chồng nhìn lâu cũng không chán. Cô có thể yên tâm gửi gắm cuộc đời cho người đàn ông ấy, cô không muốn cuộc đời sau này của mình suốt ngày phải đối phó với người thứ ba.

 

Khi Hạ Sơ chưa đầy hai tuổi, ba mẹ cô đã qua đời trong một vụ tai nạn ô tô, may mà còn có ông ngoại. Ông ngoại chiều chuộng cô như chiều chuộng một nàng công chúa nhỏ. Sở thích lớn nhất của ông ngoại hồi trẻ là sưu tầm đồ cổ, đồ ngọc, nhưng thời kỳ Cách mạng văn hóa bị người ta tố cáo, bao tâm huyết suốt già nửa đời người của ông đã bị Hồng vệ binh đập nát. Từ đó trở đi những năm tháng tuổi già chỉ nuôi chim, trồng cây cảnh giết thời gian mà thôi, không bao giờ nhắc đến chuyện sưu tầm nữa.

Hạ Sơ có một bác và một cậu, mẹ cô là con thứ hai trong nhà. Thời còn trẻ, bác cả là người đẹp trai nhất trong gia tộc, lần đầu tiên đọc đến câu thành ngữ “ngọc thụ lâm phong”, người đầu tiên hiện lên trong đầu cô chính là bác cả. Nhưng bác cả suốt ngày thích trêu hoa ghẹo nguyệt, nhàn cư vi bất thiện. Ông ngoại không quản lý được, bệnh tim thường xuyên tái phát vì quá bực con. Vì thế nên Hạ Sơ rất dị ứng với những anh chàng đẹp trai.

 

Buổi sáng gặp trợ lý Tiền ở phòng trà, Vân Hạ Sơ ngượng ngùng định giải thích chuyện ăn cơm với anh tiến sĩ. Nhưng cô chưa kịp mở miệng, trợ lý Tiền đã bước tới, cười với vẻ biết lỗi: “Chị Hạ Sơ, em thật là ngại quá. Cái anh chàng Trần Khởi Hàng này chẳng có con mắt gì cả, anh ấy nói là cảm thấy tính cách hai người không hợp nhau, bảo em nói với chị rằng thôi vậy.”

Vân Hạ Sơ sững người ra một lát, ngay lập tức đã hiểu ra vấn đề chắc là do anh chàng tiến sĩ thấy mất mặt nên nói trước là anh ta không ưng mình. Haizz! Như thế cũng tốt, đỡ phải mất công giải thích, cô liền mỉm cười: “Không sao cả, người như anh ấy, chắc sẽ tìm được cô trẻ hơn.”

Trợ lý Tiền liền bĩu môi: “Thôi đi chị, mọt sách như vậy còn định tìm thế nào nữa? Em thực sự cảm thấy rằng, nếu so với chị anh ấy đã trèo cao! Ai ngờ anh ấy lại… thôi, coi như anh ấy không có diễm phúc, chẳng buồn quan tâm đến anh ta nữa. Thôi em ra trước đây.”

Vân Hạ Sơ nhẹ nhàng đổ bột cà phê vào lưới lọc, vừa rót nước vừa không nhịn được cười. Cũng có thể là do đọc nhiều sách, con người tự nhiên bảo thủ hơn.

Hương cà phê dần dần tỏa khắp phòng trà, Vân Hạ Sơ vừa ngâm nga một bài hát với tâm trạng vui vẻ vừa rót sữa vào cốc. Đúc lúc này, điện thoại di động lại đổ chuông, không ngờ lại là điện thoại của anh chàng tiến sĩ.

Cô cũng hơi ngạc nhiên.

Trong điện thoại, giọng anh tiến sĩ rất nhẹ nhàng, không nhắc gì đến chuyện tối qua, mà nhiệt tình giới thiệu với Vân Hạ Sơ rằng mình đã lên cho cô một phương án đầu tư tài chính rất phù hợp với điều kiện của cô. Anh tiến sĩ đã tập trung giới thiệu một sản phẩm tài chính mà ngân hàng của anh mới đưa ra gần đây. Vân Hạ Sơ nghe anh tiến sĩ gõ bàn phím lách cách ở đầu bên kia điện thoại, nhiệt tình tính toán mức lãi suất, hưởng lợi như đang nghe sách trời. Cuối cùng anh chàng vẽ ra cho cô một cái bánh lớn, nếu đầu tư năm mươi nghìn nhân dân tệ, sau năm năm có thể sẽ có hai trăm nghìn nhân dân tệ.

Từ trước đến nay Vân Hạ Sơ không bao giờ tin vào chuyện có miếng bánh ngon từ trên trời rơi xuống. Nhưng cô lại ngại không dám làm anh tiến sĩ mất mặt, nghĩ gửi tiền vào ngân hàng cũng thế, chuyển đổi có khi lại vớ được miếng ngon nào cũng hay.

Và thế là, kết quả cuối cùng của cuộc gặp gỡ nhờ mối lái của Vân Hạ Sơ là hóa đơn thanh toán bữa ăn hơn bốn trăm nhân dân tệ và sản phẩm tài chính trị giá năm mươi nghìn nhân dân tệ mà cô không biết là sản phẩm gì.

 

 

 

 

 

 

Lịch phát hành tháng 6/2012

1. Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Hoan Hà (Phát hành đồng loạt ở HN và HCM vào 9-6)

2. Yêu em thiên trường địa cửu – Cư Tiểu  Diệc (Được in trên giấy  Phần  Lan)

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

 

3. Mùa đom đóm mở hội – Bình  Nguyên Trang (Tập truyện ngắn)

Chúc các bạn có một tháng 6 vui vẻ với những tác phẩm của  Amun ^^

Gửi người tôi yêu Chương 7.5

Thẩm Anh Xuân nhìn Đường Lý Dục có vẻ không hài lòng.

“Chẳng phải Tần Ca và mọi người đang đợi chúng ta trong phòng sao?”

“Em cứ vào trước, anh đợi một người.”

“Ồ, hóa ra không phải là anh đang đợi bọn em.” Từ Di giả vờ kinh ngạc nói: “Lý Dục, anh đang đợi người yêu cũ phải không?”

Đường Lý Dục không quen với những kiểu đùa như vậy, huống hồ là lại có Thẩm Anh Xuân ở đấy, anh tỏ ra hơi mất tự nhiên. Thẩm Anh Xuân quay lại ra hiệu Từ Di vào trong trước. Cô ở ngoài này với Lý Dục một lúc.

Sau khi Từ Di đã vào trong, Đường Lý Dục vẫn nhìn vào dòng người, hỏi Thẩm Anh Xuân một cách dửng dưng: “Người em hẹn đã lỗi hẹn rồi à?”

Rốt cuộc ngữ khí này là do anh đang bị tổn thương hay là đang ghen, Thẩm Anh Xuân khó mà phân biệt được. Cô cũng không kém phần bỏ thêm dầu vào lửa: “Không muốn em đến? Hay là cảm thấy em ở đây sẽ làm ảnh hưởng đến cảm xúc của anh?”

Đường Lý Dục cảm thấy Thẩm Anh Xuân càng ngày càng khó hiểu, thật vô lý! Nếu không phải ngày hôm nay mời mọi người đến đây, thì Đường Lý Dục đã phẩy tay bỏ đi rồi, anh chỉ biết nhẫn nhịn nói: “Nếu như người mà em hẹn hò đã lỡ hẹn, anh cũng không để ý đến việc làm người thứ ba thay thế!”

Đương nhiên trong lòng Thẩm Anh Xuân hiểu câu nói đó. Nhưng cô biết, cãi nhau lúc này, sự giận dữ sẽ chỉ làm cả hai thêm mất kiểm soát, bất lợi chỉ thuộc về mình. Cô cố gắng kiềm chế tính khí của mình, càng vào những lúc như thế này, cô càng không được phép làm rối loạn đường đi nước bước. Cô vờ như không nghe rõ những lời như thuốc súng mà Đường Lý Dục vừa nói ra, chủ động kéo tay anh nói: “Người em hẹn là anh, thực ra muốn về trang điểm một chút, muốn cho anh một sự ngạc nhiên. Vậy mà… Anh đúng là cái đồ đáng ghét! Chẳng khen lấy một câu, lại còn tức giận với em.” Cô vừa nói vừa gục đầu lên vai anh.

Đường Lý Dục hơi né tránh. Nhưng cô vẫn giữ chặt lấy vai anh, cứ khoác lấy tay anh.

Vốn dĩ định giận cô, mười ngày đến nửa tháng không thèm quan tâm nữa. Nhưng mỗi lần như vậy, Thẩm Anh Xuân lại giống như một con mèo mềm mại thu người nằm gọn trong vòng tay của anh. Mọi quyết tâm của anh đều bị sụp đổ, anh nhẹ nhàng cốc vào mũi cô một cái, quở trách: “Không muốn cho anh biết bí mật của em à?”

“Thật là vô lý, chẳng phải anh muốn chia tay với em sao?”

“Đó không phải là những lời giận dỗi sao?”

“Nói như anh thì khi kết hôn, cứ cãi nhau là có thể nói ly hôn, cầm chắc con dao thái thịt, là có thể to mồm, anh chết đi!”

Mỗi lần như vậy, Đường Lý Dục đều không đối đáp nổi Thẩm Anh Xuân. Mặc dù anh có lý, nhưng vẫn bị đánh bại, cuối cùng anh chỉ biết nhận lỗi với Thẩm Anh Xuân, mà cách nhận lỗi của anh cũng rất đặc biệt: dùng lời nói thì thầm để dỗ dành, dùng đôi môi mềm mại để hôn cô, đây chính là lý do khiến Thẩm Anh Xuân đặc biệt quyến luyến anh. Anh nhìn cô bằng ánh mắt dịu hiền và sâu sắc.

Cô cũng nhìn anh, đôi mắt mở to nhìn rõ cả hai màu đen trắng. Từ trong đôi mắt mờ ảo như sương mù ấy của cô, một niềm khát khao hạnh phúc đang tuôn trào…

Anh xoay người cô lại, ôm lấy eo của cô, cái ôm đầy yêu thương. Mặc cho cô giãy giụa. Mặc cho cô vặn vẹo. Mặc cho cô mềm mại. Mặc cho cô trong vòng tay của anh, rơi vào hạnh phúc một cách bất lực…

Hứa An Ly đứng ở một nơi không xa. Mấy chục giây đã trôi qua. Cô bình tĩnh đứng nhìn mọi thứ đang diễn ra tự nhiên như không có ai ngay trước mắt, nhìn chàng trai và cô gái đang quấn chặt cánh tay và cơ thể vào nhau, nhìn nhau bằng ánh mắt đắm đuối và tươi cười vui vẻ, nhìn họ đang tự nhiên để thể hiện tình yêu của mình.

Lúc này, mặt trời đã lặng lẽ rơi xuống nơi chân trời, thế giới trở về với bóng tối. Trong ký ức, một cậu bé vừa mới nhìn thấy con gái là đỏ hết mặt mũi, giờ đã là một chàng trai tuấn tú, đẹp trai. Cô sắp không nhận ra anh nữa. Anh đã cao hơn rất nhiều, không biết từ khi nào đã học được cách lấy lòng con gái, không biết từ khi nào đã hết nhút nhát xấu hổ khi ở bên cạnh một cô gái đẹp… Cậu bé đã đánh cắp bữa trưa của cô rồi có chết cũng không chịu thừa nhận, trong khoảnh khắc đó bỗng trở nên xa lạ như người ngoài hành tinh.

Ánh sáng mặt trời đã hoàn toàn biến mất, ký ức đã ầm ầm sập đổ trở thành một đống hoang tàn, chôn vùi những năm tháng hạnh phúc. Nụ cười trên khóe miệng giờ đã vỡ tan tành.

Dường như là bản năng mách bảo, cảm giác như ai đó đang nhìn ở đằng sau, Đường Lý Dục ngẩng đầu lên, toàn thân anh như bị đóng băng, suýt chút nữa thì Thẩm Anh Xuân ngã nhào xuống, cô kinh hoàng lúng túng quay đầu lại.

Cuộc sống thực sự là một vở kịch đáng xem.

Từ trước tới nay Đường Lý Dục không phải là một người biết diễn kịch, còn nhân vật chính trong vở kịch này – Thẩm Anh Xuân –
có vẻ như có tài năng bẩm sinh về diễn xuất. Chỉ có điều, đây là vở đầu tiên mà cô tham gia, nên cũng không biết phải diễn thế nào cho hay để nhận được những lời reo hò khen ngợi!

Đôi mắt hơi nhắm lại của Hứa An Ly từ từ mở ra, nhớ lại khuôn mặt trắng trẻo, nụ cười dịu dàng, giọng nói đầy sự thu hút. Anh giờ đã là một chàng trai hai mươi hai tuổi.

Ánh sáng trên đường yếu ớt, nhưng sao Hứa An Ly vẫn cảm thấy như có cái gai nhọn nào đang đâm thẳng vào mắt cô. Hơi đau, hơi có chút buồn, hơi có cảm giác chẳng biết phải làm sao, chỉ biết thể hiện bằng một nụ cười.

“Hứa An Ly, sao bây giờ mới đến, làm anh sốt ruột chết đi được!” Đường Lý Dục đi về phía cô, khuôn mặt ngượng ngùng dần được thay thế bằng một nụ cười. Anh đưa tay ra tùy tiện đè mái tóc của cô xuống, vẫn cái động tác giống như trước đây, chẳng thay đổi chút nào.

Trong cái động tác biểu hiện tình cảm êm dịu ấy, Hứa An Ly như trở về những năm tháng của tuổi xuân đã bị chôn vùi trong đống hoang tàn đổ nát. Người con trai ấy đã chết đi và giờ đang dần tỉnh lại, chết đi, tỉnh lại, nhưng không hề có một chút biểu hiện của sự vui mừng. Tỉnh lại, chết đi, chẳng một chút đau buồn…

Thẩm Anh Xuân đứng đó gần như không động đậy, nhìn chằm chằm vào Hứa An Ly. Một lúc sau, Hứa An Ly mới phát hiện ra, người con gái xinh đẹp đứng bên cạnh Đường Lý Dục chính là Thẩm Anh Xuân.

Ánh mắt của cô và cô ấy… quan sát… lẫn nhau… nhìn kỹ… lẫn nhau… soi mói… lẫn nhau

Đường Lý Dục đứng bên cạnh không hiểu vì sao thần sắc của hai người bọn họ lại trở nên như vậy. Hiện tượng này giống như kiểu bà vợ nổi cơn ghen khi nhìn thấy ông chồng đứng cạnh một cô gái đẹp. Đường Lý Dục vừa định dẫn Hứa An Ly tới giới thiệu với Thẩm Anh Xuân, nhưng không ngờ, Thẩm Anh Xuân đã nở nụ cười tỏ vẻ sự thích thú, chủ động chào đón sự xuất hiện của Hứa An Ly.

“Thẩm… Chị Thẩm.” Giọng nói của Hứa An Ly hơi thắt lại.

“Hai người biết nhau?” Đường Lý Dục hỏi trong sự kinh ngạc.

“Đây gọi là hữu duyên thiên lý năng tương ngộ, Lý Dục, câu nói này chắc anh đã nghe qua qua rồi.” Lúc này Thẩm Anh Xuân vẫn hớn hở như hoa đào trong gió xuân đối mặt với hai người, vừa nói vừa cười cứ như trong lòng đang rất vui.

Ba người cùng nhau đi vào phòng ăn.

“Thành tích của em sao lại thành ra thế này? Không phải em đã nói, không thi đỗ BW em sẽ thi lại, sao lại mất lòng tin thế?” Giọng nói của Đường Lý Dục hơi có chút quở trách và không lý giải được.

“… Em…” Ngoài câu này ra, mãi một lúc lâu Hứa An Ly cũng không nói thêm được gì.

“Lý Dục, anh lễ độ hơn một chút có được không? Người ta thi vào trường không như mong đợi là điều rất buồn rồi, anh đừng làm cho mọi thứ tồi tệ hơn nữa!” Lúc này, Thẩm Anh Xuân lại tỏ vẻ quan tâm hơn bao giờ hết.

“Anh Xuân, đương nhiên là em không biết, lý tưởng của tiểu muội anh là làm một nhà ngoại giao lịch lãm. Đọc thật nhiều sách và đi thật nhiều nơi, giờ lại đến đây. Đại học B nổi tiếng, nhưng vẫn kém xa đại học BW đến vạn lần. Sau này, tìm việc cũng khó.”

Hứa An Ly há hốc mồm, giống như một người bị câm, muốn nói, nhưng lại không nói được. Trong lòng lại giống như thủy triều dâng. Trong nháy mắt, khí nước ẩm ướt đã trở nên dày dặc, làm cho cô không thở nổi.

Gửi người tôi yêu Chương 7.4

Cuối cùng, sau một tháng trời chật vật, Đường Lý Dục đã viết xong cuốn tiểu thuyết vào một buổi chiều hoàng hôn cuối tuần. Tắt máy tính, súc miệng, những sợi râu trên cằm đã mọc ra lún phún như cỏ. Nửa giờ sau, anh trở thành một người đàn ông tao nhã lịch sự. Anh chàng luôn làm cho người ta thích xuất hiện ngay trước mặt anh em. Thẩm Anh Xuân có việc nên Đường Lý Dục đến quán bia Hoa Nhi trước, anh không biết cô có việc gì, hay cô không muốn đi? Đường Lý Dục nhìn Thẩm Anh Xuân ánh mắt đầy nghi ngờ và khó hiểu.

“Có chuyện gì mà lại quan trọng hơn cả anh?”

Thẩm Anh Xuân cười nói: “Đương nhiên là hò hẹn rồi.”

“Với ai?”

“Đây là bí mật anh không cần phải biết.”

Ánh mắt của Đường Lý Dục đang âm thầm xé nát nụ cười dịu dàng của cô. Anh nhìn cô rời đi, một nỗi đau nhói lướt qua tim. Đó có phải là lời thú nhận muộn màng của cô với anh trước khi tốt nghiệp? Còn lại chỉ là những suy đoán mông lung…

“Đại ca, để chúc mừng anh sớm trở thành Thái tử nước Thái[1] trong mắt tụi em, anh hãy mời chúng em một bữa quốc yến đi. Bốn món và một canh là được.” Anh chàng Căn Bậc Hai chớp chớp mắt, mũi hếch lên, nhìn đáng thương cứ như thể đã từ lâu không được ăn thịt cá.

Tần Ca ngồi bên cạnh phụ họa: “Xem như mấy ngày qua anh em phải làm một người vợ nghiệp dư cho cậu, tôi muốn thưởng thức món bào ngư, một món tổ yến hấp, một món canh hải sâm.”

“Mấy người nghĩ tớ là vị vua Lý Dục đầy quyền lực sau đời nhà Đường thật đấy? Anh em, mọi người muốn ăn những món này, chi bằng hãy bán tôi cho bà chủ đi! Lại còn phải hỏi xem người ta có lấy hay không đã!

“… Bà chủ đã có ý với anh từ lâu rồi, nhưng anh lại vô tình. Ôi, nếu lúc nào đấy chị dâu trở về Mỹ, về với John của chị ấy…”

Đường Lý Dục liếc Căn Bậc Hai một cái: “Chỉ được cái hay ăn nói linh tinh.”

Một hàng người nhấp nhô rời khỏi ký túc xá. Do phải đi phỏng vấn, A Phong đã đi Thượng Hải, mọi người đều hưng phấn và hồi hộp.

Ngoài việc ăn mừng cho cuốn tiểu thuyết đầu tay, một việc khác cũng không kém phần quan trọng đối với Đường Lý Dục là cuộc hội ngộ với một người. Mặc dù hơi muộn, nhưng đó cũng là một công đôi việc, một kế hoạch chẳng tệ chút nào.Việc đó đã khiến Đường Lý Dục không khỏi ngạc nhiên, có nằm mơ cũng chưa bao giờ nghĩ đến. Ba năm rồi, cô ấy hẳn đã xinh đẹp hơn trước đây rất nhiều.

Con gái có tới mười tám kiểu biến hóa. Không biết cô ấy đã biến thành người như thế nào rồi. Khi nghe thấy tiếng của cô trong điện thoại, Đường Lý Dục vẫn tưởng rằng cô đang ở BW… Anh cảm thấy tiếc nuối cho thành tích của cô. Có thể do phần nguyện vọng của cô điền không được tốt, việc này âu cũng là chuyện thường tình. Nhiều người có thành tích cao, nhưng lại không được vào học ở trường mà mình mong muốn, nguyên nhân đa phần là do họ điền không được tốt trong phần nguyện vọng.

Mọi người cùng nhau xuống lầu, Đường Lý Dục lại tuyên bố với mọi người một thông tin, buổi tiệc ngày hôm nay là để chúc mừng mình trở thành một nhà văn, đồng thời cũng là để tẩy trần cho tiểu muội của anh.

“Mời tiểu muội mà cũng phải xin ý kiến chúng tôi sao? Cứ gọi người ta đến, nhân thể chúng ta lại có thêm một người anh em. Hôm nào để tiểu muội của anh mời chúng tôi một bữa, đi thôi!” Tần Ca giáng cho Đường Lý Dục một quả đấm.

Mọi người khoác vai Đường Lý Dục đi đến quán bia Hoa Nhi, chẳng ai nhớ lần trước đi nhà hàng ăn cơm là khi nào.

 

Đi trên con đường thông ra đường phố, tâm hồn như đang bay lên tận chín tầng mây… Khuôn mặt mỉm cười của Hứa An Ly giống như đóa hoa dạ hợp nữ tính, gợi cảm, chớm nở trong niềm hạnh phúc.

Một quán bia quy mô không lớn nhưng thiết kế lại rất tinh tế.

Hoàng hôn chưa lặn hẳn xuống núi, bóng tối vẫn chưa hoàn toàn bao trùm. Phía trước cửa có tới năm, sáu cái bóng đèn nhấp nháy đầy màu sắc. Toàn bộ mặt ngoài của quán bia được trang trí bằng những cây bạch dương cao chót vót. Quán bia Hoa Nhi đã trở nên nổi tiếng với vẻ tinh khiết, cổ kính, nguyên thủy, và tươi mới của nó.

Trời bắt đầu tối. Thành phố sau một ngày náo nhiệt đã yên tĩnh trở lại. Đại dương của những ánh đèn, thế giới của những màu sắc, cảm giác thật huyền ảo.

Bà chủ là một cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, hai năm trước đã tốt nghiệp ở đại học B. Vốn dĩ làm việc cho một công ty lớn của Mỹ, nhưng sau nửa năm, chị ta đã tự mình lập nghiệp. Lúc đầu, chị ta đã mở một chuỗi ba cửa hàng, tài sản cũng phải hơn ba triệu nhân dân tệ. Chị ấy còn được đại học B mời đến diễn giảng với nội dung là làm thế nào thành công trong kinh doanh.

Đường Lý Dục và bà chủ khá thân với nhau nên thường được giảm giá đồ uống. Bà chủ đích thân phục vụ, chọn phòng tốt nhất cho họ. Đường Lý Dục bảo anh em vào trước, còn mình đứng ở ngoài quán bia đợi người.

Ký túc nữ, Thẩm Anh Xuân vội vàng rửa mặt, trang điểm nhẹ. Cởi bỏ chiếc quần dài, đổi thành một bộ váy màu trắng thuần khiết, cổ trễ và không có ống tay, bên trên khảm rất nhiều đá màu xanh giống như kim cương. Đây là bộ váy mẹ cô đã đặc cách đưa cô đến trung tâm thương mại nổi tiếng thứ năm ởNew Yorkđể chọn nhân dịp cô tham gia vào một hoạt động mở rộng kinh doanh của cha mình. Nó có giá những một nghìn hai trăm USD, đổi ra nhân dân tệ cũng khoảng mười nghìn tệ.

Mười nghìn tệ, nếu dùng để mua khoai tây thì có thể mua được mấy xe tải, nếu dùng để mua gạo chắc có thể mua được mấy tấn, nếu như một trăm tệ một bộ quần áo, thì có thể mua được cả trăm bộ, nhiều người cả đời cũng không mặc hết. Đổi lại, đối với Thẩm Anh Xuân, nó chỉ đơn giản là một chiếc váy mà thôi. Sau lần tham gia hoạt động kinh doanh ở Mỹ, cô chưa hề mặc lại nó. Một chiếc váy đẹp cũng phải biết chọn hoàn cảnh để mặc, cũng giống như một chiếc xe đua lúc nào cũng phải đi kèm với người đẹp.

Cô không có hứng thú để mặc nó! Vì không có đối thủ!

Mẹ đã nói, chiếc váy này có thể làm nổi bật khí chất sang trọng và hương vị của phụ nữ. Tối hôm nay, Thẩm Anh Xuân cũng không biết vì sao cô lại chọn chiếc váy này. Cô đứng trước gương, chiêm ngưỡng cơ thể eo ót của mình, bộ ngực đã phát triển đầy đủ, những đường cong vừa vặn.

Từ Di ở bên cạnh phát hiện ra bí mật hỏi: “Hẹn với ai mà long trọng thế?”

Thẩm Anh Xuân không hỏi mà cũng chẳng đáp: “Đẹp không?”

“Giống như Chương Tử Di trong liên hoan phimCannes.” Không phải là khen, mà là sự thật.

Thẩm Anh Xuân nở một nụ cười chiến thắng đầy vẻ xảo quyệt.

“Chúc mừng cậu, cậu đoán đúng rồi đấy! Đây là phần thưởng.” Nói xong, cô tung cho Từ Di một cái gói rất đẹp.

Từ Di nhìn chăm chú, là sôcôla nguyên chất của Mỹ, thứ mà cô thích nhất. Thẩm Anh Xuân kéo cánh tay của Từ Di rồi lôi cô đi ra ngoài. Từ Di không hiểu sự tình.

“Chúng ta cùng đến cuộc hẹn.”

Đường Lý Dục đứng ở cửa quán bia Hoa Nhi. Trong dòng người qua lại, anh đang cố gắng tìm kiếm người mặc quần jean, áo cộc tay, tóc ngắn, đây là hình dáng mà anh khá ấn tượng về cô. Hay có thể nói, hình ảnh này của cô đã được lưu trong trí nhớ của anh. Trước mặt một người lạ cô chỉ im lặng, nhưng trước mặt anh, cô lại hoàn toàn giống như một thằng con trai không biết an phận. Tâm trạng u uất phải kìm nén mấy ngày qua như đã biến mất.

Thời khắc của tuổi trẻ, những cuộc hội ngộ bất ngờ luôn tạo cho người ta một cảm giác khác lạ. Đường Lý Dục phảng phất cảm thấy buổi tối nay Thẩm Anh Xuân đã đi hẹn hò với người khác, nhưng sao anh không thấy cảm giác bị mất mát. Phảng phất như có cái bóng vô hình đang bao trùm lấy Đường Lý Dục. Anh quay người, vội vàng nhìn về phía sau.

Một người xuất hiện trước mắt anh. Một người vô cùng rực rỡ ngay trước mắt anh. Một cô gái xinh đẹp đang xuất hiện ngay trước mắt anh.

Nhưng! Không phải… cô ấy.

Đường Lý Dục có thói quen nheo mắt cười với cô. Một giây lơ đãng, anh không hề để ý thấy cô gái đang khoác tay đi cùng với cô. Anh quay đầu lại, tiếp tục nhìn về phía đường đối diện, nhìn vào dòng người đang qua lại.


[1] Tên một nước vào triều đại nhàChu.