Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 20

“Alo, là tôi”.

Là giọng nói còn trầm ấm hơn bình thường của Tần Phóng.

Nhan Nặc nhớ lại sự quan tâm “thái quá” mấy ngày nay của anh, bất giác cô nắm chặt điện thoại rồi nói:

“Vâng, sếp Tần, có chuyện gì không?”.

Tần Phóng ngập ngừng một chút rồi nói:

“Cô… đêm giáng sinh có bận gì không?”.

Nhan Nặc im lặng, ánh mắt cô nhìn màn hình ti vi không có tiêu điểm, sau đó nghe thấy tiếng mình lạnh lùng trả lời:

“Thật ngại quá, tôi có kế hoạch mất rồi”.

“Ờ, vậy à?”.

Một lúc lâu, cả hai đều im lặng, cuối cùng Tần Phóng lên tiếng trước:

“Cô cũng biết đấy, hôm đó có buổi tiệc từ thiện, tôi chưa tìm được partner nên mới hỏi cô thôi, nếu cô không có thời gian thì thôi”.

Anh nói xong liền cúp máy.

Bước đầu tiên khó khăn của họ Tần nào đó, trời sập rồi.

Nhan Nặc sững lại khi nghe tiếng máy tút tút mà lòng rối bời, sau đó cô thở dài, tắt ti vi rồi trèo lên giường vùi đầu vào trong chăn, quyết định tạm thời trốn trong vỏ ốc sên.

[…]

 

Sau khi bước ra từ quán Mcdonald’s, cô vô vọng nhìn bốn phía, đau xót khi phát hiện ra mình không có nơi nào để đi, cuối cùng đành mua một tấm vé xem bộ phim hài cuối năm rồi theo chân người ta vào rạp chiếu phim. Rạp chiếu phim tối om, chỉ có ánh sáng rực rỡ phát ra trên màn bạc. Vô số cảnh hài trên phim khiến khán giả cười nghiêng ngả, nhưng Nhan Nặc không thể cười nổi. Nếu ngay cả xem phim hài mà không cười thì thực sự bi thương tới cực điểm.

Đợi lúc bộ phim kết thúc ra về Nhan Nặc mới cúi đầu xem đồng hồ, lúc đó cô mới biết giờ mới 8h 20, đột nhiên cảm thấy thời gian trôi đi quá chậm, chậm lắm, đối với cô mà nói chẳng khác gì sự giày vò.

Bất giác cô ngẩng đầu lên và thấy một người phụ nữ tầm ba mươi tuổi dẫn theo một bé gái đang len lỏi giữa dòng người, chiếc giỏ đựng đầy hoa hồng. Đứa bé mặc rất ít áo, đôi môi tím tái vì lạnh nhưng vẫn nắm chặt tay mẹ, đã thế còn liên tục sưởi ấm cho mẹ. Sau đó người mẹ cúi người thơm lên trán cô bé an ủi:

“Ngoan lắm, chúng ta sắp được về nhà rồi”.

Chỉ là những bông hồng trong tay cô bé do chỉ được gói bằng lớp giấy đơn giản nên cánh hoa đã tơi tả giữa trời lạnh thế này, rất nhiều người chỉ nhìn thôi đã lắc đầu.

Thất vọng hết lần này tới lần khác rồi lại lấy lại tinh thần đứng thẳng người của hai mẹ con khiến Nhan Nặc thấy sống mũi cay cay, cô không nỡ tâm nhìn thấy cảnh ấy. Cô đang định làm chút gì đó cho họ thì có người tới trước cô mua hết số hoa đó.

Hai mẹ con người bán hoa cảm ơn rối rít rồi vui vẻ dắt tay nhau rời khỏi quảng trường.

Nhan Nặc nhìn kỹ lại, bóng người đàn ông mặc áo măng tô màu đen ấy rất cao lớn. Đợi khi người đó quay lại và bốn mắt nhìn nhau, khoảnh khắc ấy không biết phải nói gì, người ấy là Tần Phóng. Thế giới này quá nhỏ bé hay duyên phận hai người quá hợp nhau? Tại sao giữa biển người mêng mông này lại có sự gặp gỡ kỳ diệu tới thế?

Buổi tiệc từ thiện tối nay diễn ra ở khách sạn năm sao gần đây và đòi mời Tần Phóng tham gia bằng được. Chỉ là trước giờ Tần Phóng không thích tiệc tùng, đặc biệt là cứ phải vác cái bộ mặt giả tạo tới tham gia, đi vài vòng là xong chuyện.

Hơn nữa cả tối tâm trạng anh cứ thấp thỏm nghĩ không biết tối nay Nhan Nặc hẹn ai?

Sau đó anh chỉ chào hỏi mấy người bạn thân thiết rồi mau chóng ra về.

Cũng may anh về sớm nếu không làm gì có cơ hội gặp cô chứ? Cô chỉ có một mình, là hẹn hò xong rồi hay căn bản cô không hề hẹn hò? Bất kể đáp án thế nào đi nữa anh đều thấy không vui.

Thời gian Bắc Kinh: 9:00pm

Tiếng nhạc đằng sau lưng Nhan Nặc đang vang lên những giai điệu vui tươi, lúc trầm lúc bổng, ánh sáng đan xen vào nhau thu hút sự chú ý của nhiều người qua đường,

Thế nhưng trong hồng trần đầy màu sắc sặc sỡ ấy, trong mắt anh chỉ nhìn thấy một mình cô.

“Hi, sếp Tần, sao lại trùng hợp thế?”.

Nhan Nặc thoải mái lên tiếng trước.

Tần Phóng chậm rãi bước lại phía cô, nói:

“Ờ, vừa từ tiệc từ thiện tới đây”.

Anh vốn muốn lại gần thêm chút nữa nhưng giỏ hoa lớn chặn giữa hai người nên đành phải dừng bước.

Thấy một người đàn ông cầm một giỏ hoa thế này, nhìn kiểu gì cũng thấy buồn cười, không nén được Nhan Nặc liền bật cười.

Gương mặt Tần Phóng ửng đỏ dưới ánh đèn phố, anh vò đầu bứt tai rồi nhét giỏ hoa và tay Nhan Nặc rồi lườm cô:

“Cười cái gì mà cười?”.

Nhan Nặc đáp:

“Tôi vui mà, anh đã làm một việc thiện, hai mẹ con họ cũng được về sớm, không phải một tên trúng hai đích sao?”.

Tần Phóng im lặng, bởi vì cô đã nói đúng tâm trạng anh.

Từ nhỏ một mình mẹ anh nuôi anh khôn lớn, ngày ấy anh luôn phải dậy sớm để cùng mẹ đẩy xe tới các ngõ nhỏ bán đồ ăn sáng. Bất kể trời lạnh thế nào mẹ anh đều cố gắng bán hết đồ rồi mới về nhà. Lúc đó anh chỉ mong muốn là có người nào đó tốt bụng mua hết số bánh ấy hoặc mong mình mau mau lớn khôn để kiếm tiền nuôi gia đình. Như thế mẹ anh sẽ không phải khổ nữa. Trong kí ức của anh bánh bao mẹ làm ăn với nước đậu nhà tự xay chính là món ăn ngon nhất trên đời mà anh từng ăn.

Hồi ức giống như rượu ngon, càng để lâu càng đậm vị, thế nhưng lại không thể đắm say trong đó.

Advertisements

Lịch phát hành tháng 7/2012

1. Cảm lạnh mùa hè – Vu Thiêm Hâm (Phát hành ngày 2-7 tại HN và 6-7 tại HCM)

Em cho rằng tình yêu của em không phải là dành cho anh. Em cho rằng rời xa anh, nước mắt em sẽ tuôn rơi, nhưng anh đã làm cho nước mắt của em hóa thành những hạt pha lê cứng cáp, làm cho nỗi nhớ của em biến thành đám mây trôi về một nơi rất xa.

Bản nhạc kết thúc, cuối cùng em cũng hiểu được nốt Sol cũng ẩn chứa nhiều bi thương. Hóa ra, không phải Thượng Đế mang anh đi, chỉ là Người cho rằng, phải để một người khác yêu em hơn anh, khiến em được làm một chú vịt con vui vẻ, hạnh phúc cả cuộc đời…

Tuổi trẻ giống như mùa hè! Có những ngày nắng đẹp, có những ngày giông bão. Và mỗi cơn mưa đến đều mang theo những cảm xúc lẫn lộn: có sự hứng thú tràn đầy, có những nỗi lòng nặng trĩu. Là ý nghĩa tích cực, hay là ý nghĩa tiêu cực – đều do bạn chọn lựa. Và một cơn cảm lạnh mùa hè có thể là nỗi khó chịu khi cơn mưa đến, cũng có khi là sự thích thú đánh dấu một mùa hè trong đời.

Vẫn câu nói cũ, là ý nghĩa tích cực, hay là ý nghĩa tiêu cực – đều do bạn chọn lựa!

Cảm lạnh mùa hè cũng là câu chuyện về tuổi trẻ băn khoăn trong sự lựa chọn giữa sự ấm áp của hôm qua hay hạnh phúc của hôm nay. Nhưng nếu Yêu em thiên trường địa cửu tập trung vào miêu tả Nhan Nặc đã mạnh mẽ vượt qua nỗi đau chia tay thì Cảm lạnh mùa hè lại “tàn nhẫn” hơn khi còn trải ra trước mắt chúng ta những ngày tháng đau khổ của  Y Thần. Nhưng có lẽ phải hiểu những vất vả khó khăn mà Y Thần trải qua thì chúng ta mới thấu hiểu được sự lựa chọn của cô ý nghĩa như thế nào.

Giống như một câu nói: Sẽ thật đáng tiếc khi người bạn yêu thương nhất không phải sinh ra để dành cho bạn. Dẫu đau khổ, tiếc nuối bạn cũng chỉ đành nhìn người ấy ra đi. Nhưng khi một cánh cửa đóng lại, một cánh cửa khác sẽ mở ra. Điều quan trọng là chúng ta hãy thôi nhìn về nơi cánh cửa đã khép và hãy dũng cảm đi tìm cánh cửa mở ra cho mình ^^

Hãy cùng Amun theo dõi con đường đầy chông gai để tìm đến một cánh cửa khác của Y Thần nhé ^^

 

2. Hết hôm nay là đến hôm qua – Tập truyện ngắn của Hoàng  Anh Tú

3. Bí ẩn chiếc nhẫn ngọc Saphire – Quỷ Mã Tinh

4. Một vài bí mật nho nhỏ :”>

Ngày phát hành cụ thể và bìa sách sẽ được Amun gửi đến các bạn trong thời gian sớm nhất nhé 😉 Chúc các bạn có một tháng 7 đầy ắp niềm vui 🙂

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 19

Bên kia Hàn Dược không biết trêu chọc Mai Tử Hi điều gì mà khiến cô chạy khắp vườn đuổi theo cậu. Vốn đang tốt đẹp nhưng Mai Tử Hi vấp phải hòn đá, thế là cả người đổ về phía Nhan Nặc. Tần Phóng đưa tay định bảo vệ cô nhưng không kịp, Nhan Nặc bị đẩy về phía trước, cánh tay trái đang cầm xiên thịt tựa sát vào lò lửa nóng, mu bàn tay bị đốt đỏ ửng. Cảm giác đau thấu xương khiến cô nghiến răng nghiến lợi.

Thấy Nhan Nặc bị thương Tần Phóng nổi giận đùng đùng, hai mắt anh long sòng sọc như muốn tóe lửa, anh nhìn Mai Tử Hi và gầm lên:

“Cô lớn thế này rồi mà không biết chừng mực à?”.

Nói xong anh kéo Nhan Nặc chạy tới vòi nước trong vườn hoa và xả nước.

Nước đầu đông lạnh thấu tâm can thế nhưng lại có hiệu quả tốt. Tần Phóng chau mày, cẩn thận xả nước lạnh lên mu bàn tay bị thương của cô, chốc chốc lại hỏi:

“Thế nào? Có đau không? Đau cũng phải chịu đấy, một lát sẽ khỏi”.

Giọng anh dịu dàng tới mức có thể vắt ra nước, so với dáng vẻ nổi giận ban nãy khác nhau một trời một vực, cứ như không phải được nói từ một người.

Nhan Nặc vốn rất sợ đau, bây giờ còn thấy đau tận vào trong cơ thể, nếu không phải Tần Phóng đang túm tay cô thì cô sớm đã chạy biến đi rồi. Có điều cô biết vết thương cần được xử lý kịp thời nên đành nghiến răng để cơ thể không phát ra tiếng đau, cô quay mặt đi không dám nhìn.

Chốc lát hơi ấm từ bàn tay Tần Phóng len lỏi vào tận tim cô, giọng an ủi nhẹ nhàng của anh đã có tác dụng, cô không còn cảm thấy cái đau do bị bỏng nữa.

Tần Phóng ân cần giúp Nhan Nặc xử lý cánh tay bị thương, sau đó cầm toa thuốc chữa bỏng mẹ Phương Lỗi đưa cho rồi vội vàng thoa lên tay cho cô. Động tác bôi thuốc rất dịu dàng, kem thuốc mát lạnh làm dịu đi cái đau, đôi mày của Nhan Nặc cũng dần dần giãn ra.

Bà Phương xót xa hỏi:

“Tiểu Nặc, đau lắm phải không?”.

Nhan Nặc sợ mọi người lo lắng nên lắc đầu:

“Không sao ạ, chườm lạnh một chút đỡ rồi ạ, bác gái không cần lo lắng quá đâu ạ”.

Mai Tử Hi đứng im bên cạnh, thấy mu bàn tay Nhan Nặc sưng đỏ cô xấu hổ cúi gằm mặt xuống, lí nhí xin lỗi:

“Chị Nhan, em xin lỗi”.

Cô không cần nghĩ cũng biết Nhan Nặc đau thế nào, cũng là phụ nữ với nhau cô biết một vết thương nhỏ cũng là chí mạng, huống hồ đây lại là vết thương trên mu bàn tay trắng nõn này? Cô sợ sẽ để lại sẹo, cảm giác hối hận bây giờ đang dâng tràn trong lòng cô.

Với tính cách của Nhan Nặc thì làm gì có chuyện sẽ trách mắng Mai Tử Hi cơ chứ, cô quay sang nhìn và cười:

“Không sao đâu, chỉ là một vết thương nhỏ thôi mà, á…”.

Tần Phóng cố ý mạnh tay, anh tức giận nói:

“Đau chưa? Còn nói là không sao, phải để cô ấy biết bản thân mình lỗ mãng thế nào, để xem sau này còn dám thế nữa không?”.

“Không dám nữa, không dám nữa”.

Mai Tử Hi lắc đầu xua tay, luôn miệng nói, đã gặp ma rồi chả nhẽ còn không sợ tối?

“Hừ”.

Tần Phóng hừ một tiếng, có Nhan Nặc ở đây anh không tiện “phát bệnh”.

Hàn Dược đứng bên cũng cảm thấy xấu hổ, cậu gãi đầu nói:

“Chị Nhan, hai hôm trước bác em từ Singapore về có mang về mấy toa thuốc, mai đi làm em mang cho chị dùng thử. Chắc là có tác dụng”.

Nhan Nặc thấy cậu nhăn nhó mặt mày liền bật cười:

“Được rồi được rồi, chỉ là chuyện nhỏ thôi mà, mọi người đi chơi đi, đừng đứng đây làm gì nữa. Mất hứng quá đấy! Có điều, Tử Hi này phạt em nướng đồ cho chị, được không?”.

“Vâng, đương nhiên là được rồi”.

Mai Tử Hi đáp lại một cách sảng khoái.

Mặc dù nói thế nhưng Nhan Nặc không ăn được mấy, bởi vì đồ nướng thường rất nóng, không có lợi cho vết thương của cô, bà Phương thấy vậy liền nấu cho cô một nồi cháo thịt trứng thịt nạc bồi bổ.

Còn Tần Phóng cứ sầm mặt lại, mọi người cũng không ai dám chọc giận anh lần nữa, cứ ngoan ngoãn ngồi ăn uống, sợ lại khiến anh không vui. Nếu không phải sự việc xảy ra đột ngột, mọi người đều dồn hết trọng tâm vào Nhan Nặc thì sẽ phát hiện ra hành động của Tần Phóng rất đáng để “nghiên cứu”, dù sao lúc đó anh cũng vô cùng kích động, đã vượt qua mức độ quan tâm của sếp với nhân viên.

Lúc đi về Tần Phóng không đưa Nhan Nặc về nhà ngay mà anh còn vòng qua bệnh viện, bởi vì anh càng nghĩ càng cảm thấy để bác sĩ xem qua vết thương thì mới yên tâm được. Nhan Nặc cảm thấy anh quan trọng hóa vấn đề nên anh nói thế nào cô cũng không nghe.

Nhan Nặc nghiêm túc nói:

“Sếp tổng, tôi chỉ bị thương đơn giản thôi, ban nãy cũng bôi thuốc rồi không cần phải tới bác sĩ làm gì”.

Làm gì có chuyện Tần Phóng nghe lời cô cơ chứ, anh đứng thong dong ngoài cửa xe, nhìn chằm chằm vào cô và nói:

“Đi bác sĩ cũng đâu có gì sai”.

Nhan Nặc bất mãn chu môi lại, lẩm bẩm:

“Bản thân mình sốt 39 độ thì không chịu đi bác sĩ, tí tẹo vết thương thế này cứ bắt người ta đi…”.

Thế nhưng nhìn thấy dáng vẻ của Tần Phóng cô đành hậm hực không tình không nguyện mà bước xuống xe.

 

Trong bệnh viện Tần Phóng còn sốt sắng hơn cả Nhan Nặc, nào như nên chú ý cái gì, cần phải kiêng cái gì anh nghe chăm chú vô cùng, cứ như sợ bỏ sót điều gì đó.

“Bây giờ hiếm có chàng trai nào quan tâm bạn gái thế này lắm…”.

Nghe thấy thế Tần Phóng cảm thấy hơi luống cuống, anh đưa mắt nhìn Nhan Nặc, thấy sắc mặt cô vẫn bình thường, hình như không nghe thấy lời ông bác sĩ nói, lúc đó anh mới thở phào nhẹ nhõm.

Đợi tới khi về tới cổng nhà Nhan Nặc Tần Phóng mới dặn dò cô chán chê rồi đưa thuốc trong tay cho cô, anh còn không yên tâm:

“Thế nào, nhớ hết chưa?”.

Nhan Nặc cười gượng, đáp:

“Cảm ơn, tôi nhớ hết rồi, sếp Tần yên tâm, tôi không làm lỡ công việc đâu”.

Thấy thái độ khách khí và xa cách của cô, sự nhiệt tình của Tần Phóng lại xẹp xuống như trái bóng xì hơi, trong lòng không rõ cảm xúc thế nào nữa.

Im lặng một lúc sau anh nói:

“Ừ, Không làm lỡ việc thì tốt quá”.

Anh nói xong lái xe đi thẳng, không thèm ngoái lại.

Nhan Nặc lặng lẽ đứng dựa vào cánh cửa, nhắm mắt lại, rồi lại mở mắt nhìn túi thuốc to đùng trước mặt, bất giác lại nhớ lại ánh mắt quan tâm ban nãy của anh.

Có một số việc có thể giả vờ như không biết thì cứ coi như không biết vậy.

 

Yêu em thiên trường địa cửu – Trích đoạn 18

Bữa tiệc đồ nướng trong vườn được tiến hành vô cùng vui vẻ và náo nhiệt. Ninh Hiểu Quang ân cần theo sau chăm sóc cô bạn gái Mai Tử Hi, như sợ cô chết đói chết khát nên nước non và đồ ăn gắp không ngừng tay. Phương Lỗi thì đúng là đại gia điển hỉnh, được La Khanh Nhan phục vụ chu đáo, đúng là hai đầu của tình yêu, ai bảo một người chịu đánh, một người chịu mắng chứ?

Bà Phương thấy Tần Phóng cứ ngồi trên ghế, cách Nhan Nặc “xa xôi nghìn trùng”, trong lòng đoán cái tên này sao không hiểu gì thế nhỉ, không biết chủ động gì cả, bà nghĩ xong liền huých anh một cái:

“Con không thấy mẹ sắp nóng chết đến nơi rồi à, ngồi gần thế này làm cái gì, mau, dịch sang bên kia”.

Tần Phóng sững lại còn chưa kịp phản ứng gì thì đã bị bà Phương đẩy tới ngồi bên cạnh Nhan Nặc, không biết có phải do than nóng không mà mặt anh đỏ bừng bừng như bị đốt nóng tới tận mang tai.

Thực ra ngày bình thường hai người không phải chưa tiếp xúc ở khoảng cách gần thế này bao giờ, chỉ là sau khi bị Phương Lỗi nhìn thấu tâm can, anh cảm thấy không thoải mái, như sợ người khác phát hiện ra điều gì đó nên càng lúc càng cảm thấy gò bó.

Nhan Nặc lại vô cùng thoải mái, thấy không ai trêu chọc gì anh, cô còn chủ động hỏi xem anh thích anh gì. Mắt Tần Phóng sáng bừng, anh lắp bắp đáp:

“Gì cũng được, tôi không kén chọn, tùy cô”.

“Ừ vậy thì được.”.

Trong lòng Nhan Nặc cảm thấy rất buồn cười, anh ấy không kén chọn sao? Người khác không kén chọn còn được chứ còn lâu mới tới lượt anh ấy, còn nhớ lần bị sốt cao mê man thế mà vẫn nhất quyết đòi ăn vằn thắn tự làm. Cô mím môi cười, sau đó lấy hai bắp ngô, cánh gà và chân gà rồi đặt lên vỉ nướng, hơi nóng phả vào khiến hai bàn tay nóng ấm, cũng là một cách hưởng thụ lí thú trong mùa đông này.

Mọi người túm năm tụm ba nói chuyện rất vui vẻ, chỉ có phía bọn họ có phần hơi trầm lắng.

Tần Phóng nghĩ một hồi, rồi e hèm lấy giọng:

“Cô cảm thấy bố cục ở nơi đây thế nào?”.

Anh quyết định nói tiếp chủ đề hôm nay còn dang dở.

Nghe anh hỏi thế Nhan Nặc liền đưa mắt nhìn ngắm bốn phía. Cô nheo mắt cười:

“Được lắm mà, phong cách nho nhã, đặc biệt, phù hợp với từng căn nhà. Hơn nữa, lại cách xa trung tâm thành phố, xa rời những nơi ồn ào, huyên náo. Về nhà là có thể cảm thấy sự thoải mái”.

Cô nói hết những suy nghĩ thực sự trong lòng mình, nếu có người hỏi Dream house của mình thì có lẽ không khác nơi đây là mấy. Bởi vì, những khu vườn trước sau ngôi nhà chính là niềm yêu thích của cô, chỉ là trong thành phố lớn thế này, tấc đất tất vàng, mặc dù nơi đây là ngoại ô nhưng chắc chắn giá không hề thấp.

Tần Phóng cười thành tiếng, sự tán thưởng của Nhan Nặc khiến anh đắc ý vui sướng còn hơn trúng sổ số năm trăm vạn. Đang định nói gì đó thì bất hạnh thay, lại bị người khác chen ngang.

“Nhan Nặc, chắc cô không biết rồi, sếp đây là một trong những thiết kế chính của khu nhà này đấy. Lúc đó cậu ấy còn chưa mở văn phòng nữa”.

Phương Lỗi coi như không nhìn thấy Tần Phóng đang gườm gườm nhìn mình, đã vậy anh còn thân thiện khoác vai Tần Phóng thể hiện sự thân mật nữa chứ.

Nhan Nặc lại vô cùng hứng thú, cô nhíu mày ngạc nhiên rồi nhìn Tần Phóng:

“Sếp Tần, thật à?”.

Tần Phóng nín nhịn gật đầu, sau đó còn lườm Phương Lỗi một trận, chốc chốc lại có người chen ngang, trong lòng anh thực sự không vui.

Gương mặt Phương Lỗi vô cùng đắc ý, anh tiếp tục “tiếp thị” người anh em:

“Căn hộ này cũng là do cậu ấy chọn hộ tôi, cô có nhìn thấy tòa nhà bên kia không, chính là của Tần Phóng đấy, nhưng mà cậu ấy còn chưa muốn dọn tới”.

Anh đưa tay chỉ một căn biệt thự khác bên cạnh.

“Tôi chỉ có một mình ở căn nhà to thế để làm gì? Nếu không phải cậu cứ nhất định đòi làm hàng xóm với tôi thì tôi cũng không tiêu tốn nhiều tiền thế làm gì”.

Tần Phóng đưa mắt lườm Phương Lỗi.

“Hê hê, sau này cậu kết hôn thì không còn một mình nữa rồi”.

Lúc Phương Lỗi trêu đùa Tần Phóng anh còn cố tình mà như vô tình liếc nhìn Nhan Nặc, vô cùng thâm ý, thế nhưng chỉ có Tần Phóng mới hiểu trong những lời anh nói còn ý nghĩa khác.

Nhan Nặc nướng xong ngô rồi, cô đưa cho Tần Phóng một bắp:

“Sếp Tần, cái này chín rồi, anh ăn cái này trước đi”.

Tần Phóng vừa nói ok vừa đưa tay đỡ lấy, thế nhưng nhìn thấy hình dạng bắp ngô xong sắc mặt anh thay đổi, sau đó ngồi gặm bắp ngô như không có chuyện gì xảy ra.

Phương Lỗi ngạc nhiên nhìn anh, định nói gì đó nhưng bị Tần Phóng đá cho một phát, anh bó tay đành quay về bên cạnh La Nhan Khanh, nhìn Tần Phóng nuốt hết bắp ngô vào bụng.

Anh còn nhớ, khi nhỏ cả hai rất nghịch ngợm. Luôn chạy đùa khắp các ngõ ngách ruộng đồng. Có lần thấy ngô ngoài bãi chín, cả hai liền hái trộm một bắp, nhưng không may bị mấy người đi tuần bắt được, vì chuyện này mà cả hai bị giày vò không ít. Từ đó về sau Tần Phóng không bao giờ động tới bắp ngô nữa, hôm nay vì Nhan Nặc mà anh phá lệ. Lần này Phương Lỗi mới sáng mắt, tình yêu đúng là có sức mạnh thật to lớn, có thể thay đổi được thói quen của một con sư tử bạo chúa.

Tần Phóng lại nghĩ rằng lý do không ăn bắp ngô của mình chuối quá, nên anh kiên quyết không phun ra, hơn nữa đây là bắp ngô do chính tay Nhan Nặc nướng cho anh, cũng chưa thấy cô nướng cho ai khác, nên bóng đen ám ảnh trong lòng anh cũng được vén mở, tất cả tâm ý đều dồn lên “bắp ngô này chỉ nướng cho mình anh”. Anh không phải ăn bắp ngô, mà ăn tấm lòng.

Nhan Nặc không hề biết sự thay đổi đột ngột của Tần Phóng, cô nướng đồ ăn cho Tần Phóng cũng không có ý gì đặc biệt mà nhìn quanh, cũng chỉ còn lại cô mới chịu được cái tên đàn ông tính khí dở người này, những người khác nếu không có việc thì không dám chọc giận Tần Phóng làm gì.

Vì thế, nếu đã là sự hiểu lầm đẹp đẽ thì cứ để hiểu lầm tiếp tục đi.

 

Thông báo: Dinhtibooks chuyển sang trụ sở mới giảm giá 35% các đầu sách từ ngày 27-29/06/2012

            Từ ngày 25/06/2012, Dinhtibooks chính thức hoạt động tại địa điểm mới là số 14 A11 khu đô thị Đầm Trấu, Hai Bà Trưng, Hà Nội. Trong thời gian đầu mới thành lập,  Dinhtibooks tập trung khai thác mảng sách dành cho thiếu nhi và đã đạt được những thành công ngoài mong đợi. Tiếp nối kết quả đó, năm vừa rồi Dinhtibooks đã triển khai mảng sách văn học Amun với hy vọng có thể đa dạng hóa dòng sản phẩm của mình và cái tên Đinh Tị được đông đảo các bạn độc giả biết đến. Dinhtibooks đã luôn nỗ lực để cho ra đời những tác phẩm tốt nhất làm hài lòng các bạn. Để đáp ứng nhu cầu phát triển, Dinhtibooks đã quyết định chuyển trụ sở sang địa điểm mới với cơ sở vật chất khang trang hơn, tiện nghi hơn. Cùng với thái độ làm việc thân thiện, niềm nở, Dinhtibooks hy vọng sẽ khiến các bạn cảm thấy hài lòng và vui vẻ mỗi khi đến thăm.

            Cũng nhân dịp chuyển sang trụ sở mới, Dinhtibooks quyết định gửi đến các bạn độc giả tại Hà Nội chương trình giảm giá 35% cho các đầu sách bắt đầu từ ngày 27-29/06/2012. Chúc các bạn có thể lựa chọn những tác phẩm ưng ý trong đợt giảm giá này!

Dinhtibooks trân trọng thông báo!

 

Liên hệ văn phòng Dinhtibooks tại Hà Nội:

Địa chỉ           : Số 14 – A11 Khu đô thị Đầm Trấu, Phường Bạch Đằng, Quận Hai Bà Trưng, Hà Nội

Điện thoại    : 04.39334889

Fax                 : 04.39334943

Email             : dinhtibooks@fpt.vn