Gửi người tôi yêu Chương 7.3

Không gian, thời gian, chờ đợi đều tĩnh lặng. Sau đó, một sự vui mừng đến kinh động lòng người: “Đúng là anh sao?”

Vẫn tiếng nói ấy, tiếng cười ấy, vẫn… Hứa An Ly hơi nhắm mắt lại như muốn ngăn dòng máu đang chảy khắp cơ thể, muốn trấn tĩnh lại suy nghĩ đang quay vòng vòng trong đầu cô, muốn nghe đối phương nói thêm một lần nữa…

“Chuột Mickey, anh nhớ em quá!”

Trên đường đi, sinh viên vẫn tiếp tục đổ xô đến nhà ăn. Dương Dương không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Mãi lâu sau, thấy Hứa An Ly dập máy, cô mới nói châm chọc một câu.

“Không phải Châu Kiệt Luân hẹn cậu đi ra ngoài đấy chứ? Nhìn vẻ mặt tươi rói của cậu! Đi cùng với tớ mà một câu cũng chẳng nói, hóa ra là vì cái anh chàng này, coi sắc hơn bạn!”

Mặc dù hết sức phủ nhận, nhưng đôi má trắng bệch của Hứa An Ly giờ đã chuyển thành ửng đỏ, điều đó đã chứng minh rõ ràng. Ha, từ ngày khai giảng đến giờ, lần đầu tiên Dương Dương nhìn thấy cô vui vẻ như vậy, ánh mắt của Hứa An Ly đã bộc lộ tất cả.

“Xin lỗi, Dương Dương, tớ không đi ăn với cậu được rồi.” Hai má An Ly nóng bừng.

Một đóa hoa dạ hợp màu đỏ bị gió thổi rơi xuống đầu Hứa An Ly. Sau một hồi nhảy múa, cuối cùng nó đã nằm dán trên tóc cô, không chịu rơi xuống. Chú chim khách bay qua đầu cất tiếng hót, làm cho Hứa An Ly càng thêm chộn rộn.

“Suỵt!” Dương Dương lấy tay che miệng, mặt mày tươi tỉnh đắc ý.

“Bạn trai gọi điện đến hẹn hò, vì sao không đưa tớ đi cùng? A… tớ… không có ý gì, chỉ muốn làm tham mưu cho cậu. Bạn trai của cậu yêu cậu đúng không? Anh ta có xứng đáng để cậu yêu không? Tớ chỉ cần nhìn qua là có thể biết được anh ra có phải là kẻ đào hoa hay không. Thế nào, tớ là đại sư về tình yêu đấy nhé, cậu nên cho tớ đi cùng.”

“Bạn trai của cậu mới là kẻ đào hoa! Bye bye! Hôm khác tớ mời cậu đi ăn KFC được không?”

Không đợi Dương Dương tiếp lời, Hứa An Ly đã quay đi, chạy theo hướng ngược lại. Dương Dương nhìn Hứa An Ly cho đến khi đã xa tầm mắt, bực bội: “Trọng tình hơn cả bạn! Cậu tốt thật!”

Mặt trời đã nghiêng nghiêng nơi chân trời. Ánh sáng mờ nhạt đã làm cho bóng của Hứa An Ly bị kéo dài ra, in trên mặt đất. Chú chim khách đang vội vàng bay trên không trung, dùng tiếng hót lảnh lót của mình để lại lưu lại dấu tích. Mặc dù là hoàng hôn, nhưng vẫn có thể nghe thấy âm thanh của những khóm hoa đang nở, âm thanh của những con sóng từ xa đang vỗ vào bờ biển. Tất cả khiến cho người ta không thể không nhớ lại bài hát khi còn bé “Vịnh Bành Hồ của bà ngoại”.

Tâm hồn non trẻ của Hứa An Ly kích động đến nỗi như sắp muốn nhảy ra khỏi thân xác, tung bay trên đường. Cô không ngừng thổi hơi vào thiên không, sự lười nhác và trái tim phiền muộn giờ đã bị cuốn trôi. Xung quanh, tất cả mọi thứ đều trở nên đáng yêu, đáng yêu như loài hoa hướng dương vậy.

“Trong lúc cô đơn anh đừng nói yêu em…”

“Anh không muốn em phải rơi lệ, cũng không muốn phải chịu đựng…“

Lời bài hát nọ xọ sang lời bài hát kia, ai thèm để ý chứ. Nghe hay thì cô hát thôi. Vui thì phải hát to lên mới được.

“Anh đang tận hưởng mùi nước hoa của cô ấy, xóa sạch mọi thứ để cùng bạn đi vào giấc ngủ…”

“Gió mang đi nỗi buồn.”

“Anh lại được gặp em, trên con đường rộng thênh thang.”

“Ở đâu có em, nơi đó là thiên đường.”

Hứa An Ly nhảy nhót, hát vang trên đường, thu hút không ít người lắng tai nghe. Nhưng lúc này, cô vui mừng vì nỗi gì? Trong ánh mắt của những người đi đường, có lẽ cô bị rối loạn tâm thần!

 

Khi còn học trung học, giọng hát của cô đã từng đoạt giải toàn thành phố. Nếu từ nhỏ, được mẹ chú trọng bồi dưỡng năng khiếu này, không khéo, giờ cô đã trở thành một Lý Vũ Xuân thực thụ. Nhưng đáng tiếc, mẹ lại không thích cho cô hát, bà cho rằng học những thứ thực tế sẽ tốt hơn! Những thứ thực tế ấy chính là thi vào một trường đại học danh tiếng.

Trải qua những năm tháng của tuổi trẻ, những kẽ hở đã bị ly tán cùng thời gian giờ lại được lấp đầy bởi những lời văn ấm áp như mặt trời. Bao nhiêu lời dặn dò, bao nhiêu sự khích lệ và hy vọng, tất cả đều đọng lại trên những bức thư. Anh gửi đến, cô gửi đi. Trong ngăn kéo, có tới hàng chục lá thư của cô và anh đã gửi cho nhau suốt ba năm qua. Phong bì thư chỉ thấy màu xanh và màu hồng. Lá thư của cô là màu hồng, còn anh là màu xanh. Cô đánh số, tất cả có tám mươi lăm bức được đặt trong một cái hộp nhựa trong suốt.

Từ khi vào trung học phổ thông, ngày nào Hứa An Ly cũng sống trong cảm giác lo lắng và nghĩ ngợi. Áp lực quá lớn, cô sợ không thi đậu vào trường đại học lý tưởng, sợ mẹ thất vọng, sợ bị chế nhạo. Vì sao cứ phải dự thi? Ai muốn học thì học, ai không muốn học thì có ép đến thế nào cũng chỉ là vô ích.

Ba năm trung học là những tháng ngày ma ám. Những lá thư được viết cẩn thận bằng tay, mang theo tình bạn cháy bỏng và nỗi niềm an ủi đều đặn được gửi đến tay cô. Những lá thư với những kinh nghiệm làm thế nào ghi chép tốt bài giảng hằng ngày, dùng cách nào để học tốt tiếng anh, và cả tập thể dục phù hợp không những không làm trì hoãn việc học tập, mà còn giúp đầu óc được thảnh thơi. Tất cả đều có hiệu quả.

Gặp vấn đề gì khó, cô cũng viết thư xin anh một lời khuyên. Sau học kỳ I, cô nhận được sáu quyển vở ghi chép. Mở ra mới biết, tất cả đều là ghi chép những bài giảng hồi anh còn học trung học.

Trên quyển ghi chép kèm theo một lời nhắn:

– Chuột Mickey, chắc chắn em sẽ cần đến nó, rất hữu ích. Gửi cho em để chúng ta cùng nhau cố gắng ví lý tưởng và tương lai của mình, được không? Anh mong em thi vào BW thành công. Hãnh diện về em! Tự hào về em!

Kiểu lời nhắn như thế này nhiều đến mức không đếm được. Nhờ vào những lời an ủi, khích lệ này, Hứa An Ly đã vượt qua ba năm trung học. Nếu như không có những lời khích lệ mang đầy lý tưởng và mãnh liệt như vậy của anh, thì Hứa An Ly đúng là không biết nên làm sao để đối phó với ba năm ấy. Trong vô thức, anh đã trở thành người dẫn đường cho cô, giống như một đường ray trải dài ở một nơi rất xa, mang lý tưởng của cô sang bờ bên kia.

Ngăn kéo bình thường vẫn được khóa. Do đó, cảm giác có vẻ hơi thần bí. Có lần, mẹ cười và nói: ”Bí mật gì thế? Đến mẹ cũng giấu sao?”

Lúc đó, mặt của Hứa An Ly đã ửng đỏ.

“Không có ạ!” Miệng thì phủ nhận, nhưng trong lòng, nhịp tim của cô đang đập thình thịch.

Ba năm rồi! Trải qua rồi mới biết, trong ký ức tuổi trẻ của Hứa An Ly, ba năm ấy chỉ mới là sự bắt đầu, như một bông hoa vừa hé nở. Cũng giống như cơn gió mùa ẩm ướt mang theo những cơn mưa và mùa hè. Trong chớp mắt, những chiếc lá rụng của mùa thu mang theo bao nỗi phiền muộn lang thang giữa bầu trời và mặt đất, rồi chẳng bao giờ tìm thấy đường về.

Bừng tỉnh, lớn nhanh đến nỗi không còn là một đứa trẻ. Bừng tỉnh, vô tình chạm vào da thịt của nhau, đột nhiên xấu hổ, đỏ mặt, nóng bừng. Bừng tỉnh, từ một cô gái chưa biết gì, cô dậy thì và trở thành một thiếu nữ.

Cứ nghĩ tuổi trẻ như sa mạc vô tận, mãi mãi không bao giờ có điểm cuối. Nhưng thực ra, tuổi trẻ cũng giống như mùa hè, vội vàng nở rộ, rồi sau đó lại ngày một điêu tàn. Đợi cho đến khi tự mình hiểu ra, tuổi thanh xuân đã qua đi. Quay đầu nhìn lại, tất cả chỉ còn là kỷ niệm. Nó chứng minh chúng ta đã từng qua, đã từng có những bí mật chưa từng nói ra.

 

One comment on “Gửi người tôi yêu Chương 7.3

  1. Pingback: Gửi người tôi yêu – Vũ Hoa « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s