Gửi người tôi yêu Chương 7.2

Đột nhiên, trong mắt của Thẩm Anh Xuân từng giọt nước trào ra. Từng giọt, từng giọt tuôn rơi. Sự kiên cường trước đây đã không còn ý nghĩa, cô chỉ cảm thấy tủi thân. Một lát sau, Đường Lý Dục ôm chặt lấy cô, để cô cọ xát vào trong cơ thể mình, để cô tan ra thành bọt biển, biến thành một phần trong cơ thể của anh. Nhưng sao không còn cảm thấy mãnh liệt và triền miên như trước.

Kể từ lần đầu tiên họ gần gũi, đã một tháng trôi qua.

Lần đầu tiên run sợ, lần đầu tiên đau đớn, lần đầu tiên chạm vào da thịt, lần đầu tiên hòa hợp… Từng ký ức như đang rõ ràng hiện ra trước mắt. Nỗi khát khao yêu thương đến cháy bỏng đang giày vò trong cơ thể của hai người. Đôi môi của Đường Lý Dục không chờ đợi thêm được nữa ngậm chặt lấy môi của Thẩm Anh Xuân, một nụ hôn nóng bỏng. Lần đầu tiên, Thẩm Anh Xuân chỉ cảm thấy sự run sợ và đau đớn giống như sóng biển, những làn sóng từng đợt ập qua, nó ập lên cơ thể, khiến cô trở nên bại liệt trong vòng tay của Đường Lý Dục. Hai tay ôm chặt lấy vòng eo của anh, mắt nhắm chặt, từ trong miệng phát ra âm thanh rên rỉ của hạnh phúc.

Trời trở thành bà mối, đất trở thành chiếu. Trời đêm thật đẹp, Đường Lý Dục nằm úp xuống, hôn lên cơ thể của cô một cách không tự chủ, cơ thể của họ cứ như vậy đè lên nhau thân mật…

“Anh Xuân…”

Cơ thể của Thẩm Anh Xuân nóng bỏng như than lửa. Đôi môi đã bị anh hôn cho tê liệt.

Anh dùng lực để khám phá cơ thể của cô, anh muốn giữ cô theo cách này, anh muốn ở trong cơ thể của cô, đó là nhà của anh, là ngôi nhà cả đời của người đàn ông, mãi mãi không rời xa…

Thẩm Anh Xuân khẽ rên lên một tiếng, Đường Lý Dục rốt cuộc cũng tìm được đường trở về nhà. Mặc ý điên cuồng hưởng thụ sự nóng bỏng, mãnh liệt, êm dịu, mặc ý hưởng thụ sự lẫn lộn và la hét chỉ có anh và cô…

Rất lâu sau, động tác của anh mới trở lại nhẹ nhàng. “Đau không?”

Cô không nói gì, chôn vùi khuôn mặt vào ngực anh, nước mắt từ từ tuôn trào, làm ướt cả cơ thể của anh.

“Sao thế? Rất đau phải không?”Anh nhìn cô đau xót.

“Không! Em rất vui, vui đến nỗi chảy cả nước mắt. Dục, anh biết không? Đỉnh cao của hạnh phúc này, chỉ anh mới có thể cho em được, cả đời này chúng ta sẽ yêu nhau như vậy, hứa với em, được không?”

Đường Lý Dục không nói, ngậm chặt đôi môi của Thẩm Anh Xuân. Ngọt ngào giống như ăn một bông hoa anh túc, họ không thể thoát khỏi nụ hôn say đắm, giống như nghiện thuốc phiện vậy.

Đời này kiếp này, anh là của cô, cô là của anh.

 

Đi trên con đường đến nhà ăn, Đường Lý Dục như thường lệ hỏi Thẩm Anh Xuân, mấy ngày qua có người nào gọi điện thoại tìm anh. Ánh mắt của Thẩm Anh Xuân lóe lên một cách bí hiểm không dễ gì nhận ra. Ngừng một lát, nói bằng ngữ khí bình tĩnh, có phó tổng của một công ty gọi điện đến, rất quan tâm đến hồ sơ xin việc của anh. Tuy nhiên, thời gian quá lâu, họ đang cần người, nên không thể đợi được, nhưng cũng không loại trừ được trường hợp lần sau nếu có tuyển dụng họ sẽ xem xét đến trường hợp của anh. Còn lại đều là những việc không quan trọng, cô đều xử lý tốt giúp anh. Mặc dù bề ngoài rất bình tĩnh, nhưng Thẩm Anh Xuân lại thấy, sau khi nói dứt câu, nhịp tim cô đập mạnh vô cùng. Nó khiến cô bồn chồn bất an, cũng có thể nói là hoảng loạn.

Anh cảm ơn cô một cách khách sáo.

Sau lần hai người cãi nhau, nói chia tay, mặc dù đã hòa hợp, nhưng mỗi lần gặp mặt họ vẫn có cảm giác ngượng ngùng. Thẩm Anh Xuân cảm thấy xa lạ trước sự biểu hiện khách sáo của Đường Lý Dục. Không phải là trên cơ thể. Trên da thịt, họ vẫn thân mật, mãnh liệt. Nhưng linh hồn…

Mười ngày sau, vào một buổi chiều hoàng hôn, Đường Lý Dục đã viết xong câu cuối cùng cho cuốn tiểu thuyết. Thẩm Anh Xuân đã nói với Đường Lý Dục, có một cô gái tìm anh.

“Ai vậy?” Đường Lý Dục vươn vai, sau đó chuẩn bị đi chau chuốt lại một chút để cùng mấy anh em đi ăn tiệc mừng.

“Số điện thoại ở trong máy.” Thẩm Anh Xuân nói qua loa cho xong chuyện, tiếp tục lên mạng.

Rất bình tĩnh, không thấy tiếng động gì

Đường Lý Dục thu về ánh mắt đã được thư giãn bởi khung cảnh ở bên ngoài cửa sổ, anh nhanh chóng đi lại nhấc điện thoại, nhìn thấy số 138XXXXXXXX. Anh không quen ai có số điện thoại này, không nhớ ra người này là ai. Trong đám bạn bè chẳng ai có số như vậy cả.

“Cô ấy là ai vậy?” Sau khi nhìn số điện thoại, Đường Lý Dục ngẩng đầu lên hỏi Thẩm Anh Xuân.

Thẩm Anh Xuân đưa mắt nhìn qua Đường Lý Dục một cái rất nhanh, rồi lại dán mắt lên màn hình nhưng một chữ cũng chẳng nhìn, cô đang nghĩ: Có đúng là anh không nghĩ ra cô gái ấy là ai? Hay anh cố ý không biết?

Nếu anh không biết cô ta là ai? Chỉ có thể giải thích, anh đang diễn kịch, diễn kịch với chính mình!

Từ Di phản đối việc nói cho Đường Lý Dục biết cô gái kia đang tìm kiếm anh, nhưng Thẩm Anh Xuân lại có cách của Thẩm Anh Xuân, nói hay không nói với anh chẳng khác nào lấy giấy bọc lửa. Dù sao cũng đã như vậy rồi, chi bằng nói cho anh biết. Không phải Thẩm Anh Xuân cô cao thượng, mà là việc này sớm muộn gì cũng có một sự lựa chọn! Tiện thể cô muốn kiểm nghiệm luôn tình yêu của anh và cô xem có thể chịu đựng được động đất cấp nào.

“Cô ấy là ai? Anh hãy tự hỏi chính mình.” Đầu thì nghĩ vậy, nhưng nói ra lại là: “Em không phải là cảnh sát kiểm tra hộ khẩu, em không can thiệp đến chuyện riêng tư của anh, anh còn không rõ bạn của mình, thì sao em biết được.”

“Em không hỏi cô ta tìm anh có việc gì sao?”

“Hỏi rồi, cô ta không nói. Có thể là không tiện.”

Đường Lý Dục nhìn lại số điện thoại lạ, anh gọi lại: “Xin chào, tôi là Đường Lý Dục.”

 

Vào đúng giờ ăn tối, từ trong lớp học, sinh viên ào ra, tất cả đều hướng tới con đường đến nhà ăn. Phần lớn cánh con trai chỉ đi đơn lẻ, nhưng cánh con gái thì lại khác, bất luận là đi đâu, họ cũng đều thành một nhóm dăm ba người, tay khoác tay trông thật là thân mật.

Nói chuyện thì lớn tiếng, những nụ cười hớn hở, nhìn đã biết là sinh viên năm thứ nhất. Điều đó khiến các chàng trai đều phải nhao nhao quay đầu lại nhìn những cô bé đang ríu ra ríu rít. Đi bên cạnh Hứa An Ly là cô bạn cùng bàn, Dương Dương, cô nữ sinh có danh là “Nữ sinh siêu cấp”: cân nặng 70kg, cao 1m60. Trọng lượng của một nữ sinh siêu cấp mà! Một béo một gầy, họ giống như một bức tranh đả kích cho mọi người cùng xem.

Mỗi lần Dương Dương đi trên đường đến nhà ăn, cô lại không ngừng thảo luận với Hứa An Ly về bí quyết giảm béo, xem Hứa An Ly có bí quyết giảm béo gì. Từ trước tới giờ, cô muốn ăn là ăn, muốn ngủ là ngủ, không quan tâm là phải ăn gì, ngủ như thế nào, thân hình eo ót là do trời phú. Nhưng để không làm tổn thường trái tim của Dương Dương, An Ly luôn nói dối rằng, cô luyện tập thể dục rất nhiều, giảm ăn thịt, và không ngủ nhiều…

“Trong lúc cô đơn anh đừng nói yêu em…”

Dương Dương rất thích ca khúc này, bài hát được tải trên mạng về làm nhạc chuông. Mỗi lần, trên đường đến nhà ăn, cô ta đều mượn điện thoại của Hứa An Ly cắm tai nghe vào để nghe bài hát này. Cô ta là một người không có năng khiếu âm nhạc, nhưng lại rất thích hát. Một bài, không biết phải nghe đến bao nhiêu lần cô mới biết hát. Đáng thương cho cái điện thoại của Hứa An Ly, cứ gặp phải Dương Dương là giống như bị bạo hành.

Đột nhiên, nhạc bị ngắt quãng. Nhưng ngay sau đó, nhạc chuông điện thoại vang lên, Dương Dương nghe máy. Cô nghe trộm tiếng nói từ đầu bên kia một lúc rồi mới trả lại cho chủ sở hữu.

“Ai vậy?” Hứa An Ly hỏi tình cờ.

Dương Dương cười bí ẩn, đã biết rõ vẫn còn cố hỏi.

“A lô, tôi là Hứa An Ly, bạn là ai vậy?”

Hứa An Ly để điện thoại ở cạnh cằm, cô cho rằng, có thể do cô đã nghe nhầm hoặc là do tai có vấn đề. Vì vậy, cô không cảm thấy có điều gì xảy ra. Nhưng đối phương một lần nữa đã nói lại tên của mình.

Lúc này, tín hiệu đường truyền đã ngắt…

One comment on “Gửi người tôi yêu Chương 7.2

  1. Pingback: Gửi người tôi yêu – Vũ Hoa « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s