Gửi người tôi yêu Chương 7.1

Có một cuộc hội ngộ gọi là long trời lở đất

 

Cô cũng nhìn anh, đôi mắt mở to nhìn rõ cả hai màu đen trắng. Từ trong đôi mắt mờ ảo như sương mù ấy, một niềm khát khao hạnh phúc đang tuôn trào…

Anh xoay người cô lại, ôm lấy eo của cô, cái ôm tràn đầy yêu thương. Mặc cho cô giãy giụa. Mặc cho cô vặn vẹo. Mặc cho cô mềm yếu. Mặc cho cô trong vòng tay của anh, rơi vào hạnh phúc một cách hoàn toàn bất lực…

Chia tay.

Đường Lý Dục khăng khăng chia tay Thẩm Anh Xuân. Bao nhiêu năm qua, đây là lần đầu tiên anh phải tự quyết định và lựa chọn một việc khó khăn, đau khổ nhất như thế này.

Trong cuộc sống có nhiều việc không theo ý của mình. Mọi người trong ký túc đều không ủng hộ quyết định của anh. Đã yêu nhau như vậy, nay lại nỡ lòng nào chia tay. Đường Lý Dục nhận ra, chia tay không hề nhẹ nhàng như anh nghĩ. Đêm mất ngủ, đoạn kết của cuốn tiểu thuyết cũng chẳng còn tâm trí nào để viết thêm được nữa, mặc dù anh đã ngồi suy tư cả ngày trước màn hình máy tính…

Anh chàng John kia đúng là hơn mình gấp nghìn, gấp vạn lần sao? Để giải thích cho sự điên rồ này anh cố tìm mật khẩu QQ, mật khẩu MSN của Thẩm Anh Xuân nhưng đều không tìm thấy.

Đường Lý Dục nhận ra rằng mình không phải là một con người có trái tim vĩ đại để có thể bao dung tất cả, anh muốn xem những đoạn trò chuyện trên QQ giữa Thẩm Anh Xuân và John, muốn biết giữa cô và anh ta có phải đã… Từ nay về sau, cô không còn là của anh nữa. Cô phải trở về nước Mỹ của cô. Không có cô, anh có thể hạnh phúc được không?

Trời đã về khuya, Đường Lý Dục trằn trọc không ngủ được. Sau ngày chia tay, anh đã suy nghĩ rất nhiều.

Mày mò điện thoại một hồi lâu, đánh những ký tự lên màn hình rồi lại xóa đi, xóa rồi lại viết… Chẳng qua cũng chỉ xoay quanh mấy chữ: “Em vẫn khỏe chứ?”

Không ngờ đối phương lại phản hồi nhanh như vậy: “Em rất khỏe.” Nhìn ba từ này, ánh mắt của Đường Lý Dục trở nên ảm đạm hơn.

“Nhưng Anh Xuân, anh không hề vui vẻ như em nghĩ, em biết không? Anh đang nghĩ về em, nghĩ vì sao em đột nhiên lại lựa chọn trở về Mỹ, về bên cạnh John, nghĩ vì sao em có thể nhanh chóng quên đi những kỷ niệm và phút giây chúng ta ở bên nhau. Anh rất muốn biết, trong ba năm qua, em có thực lòng yêu anh không?”

Tuy nhiên, những lời nói xuất phát từ trong tim ấy, mãi mãi cô không bao giờ nghe thấy được. Cô không bao giờ cho anh thêm một cơ hội nữa. Cô có biết, lúc này anh đang nhớ đến cô không? Cô có biết, lúc này anh rất hối hận vì đã chia tay với cô không? Và cô có biết, lúc anh này muốn gặp cô hơn bao giờ hết, dù có thể là chẳng biết nói gì? Cô không hề biết.

Ánh trăng bên ngoài thật lạ thường, có lẽ là đây là ánh trăng lớn nhất, tròn nhất mà Đường Lý Dục từng được thấy. Nó xuyên qua cửa sổ, chiếu vào phòng, khiến Đường Lý Dục đột nhiên muốn mặc quần áo và đi ra khỏi giường, ra ngoài thử xem. Có lẽ là đã lâu chưa được nhìn thấy ánh trăng đẹp như vậy, có lẽ, trước đây đã từng có những ánh trăng đẹp hơn, nhưng Đường Lý Dục lại không hề để ý tới.

Anh muốn được ngồi lên nguyệt đài ở “Vũ Lâm Cốc”, đó là nơi anh và cô đến nhiều nhất. Trên chiếc ghế dài, chỗ nào cũng lưu lại mùi hương của cô. Anh muốn đi tìm linh hồn mà cô đã lưu lại trên cơ thể của anh. Đường Lý Dục nhẹ nhàng rời khỏi phòng, giống như con mèo đi xuống cầu thang.

Bầu trời về đêm thật tĩnh lặng. Tất cả mọi tâm trạng cảm xúc đều đã yên giấc, duy chỉ có một mình Đường Lý Dục là còn thức.

Trong vô thức anh đi đến “Vũ Lâm Cốc” nằm trên nền đất hơi nghiêng ở khuôn viên phía sau trường. Gió thổi nhè nhẹ làm lá cây chuyển động, âm thanh xào xạc. Cả khuôn viên trống trải trở thành một bức tranh với ánh trăng lạnh đầy rực rỡ và khói sương mịt mù.

Ánh trăng lặng lẽ rơi xuống trần gian. Đường Lý Dục ngồi xuống chiếc ghế dài, ngồi lặng yên, ánh trăng đẹp hoa lệ, nhưng rốt cuộc nó cũng chẳng còn được như trước nữa. Một mình cô đơn, có lẽ đây là ánh trăng lạnh lẽo nhất trong cuộc đời của anh.

Trong khoảnh khắc, lúc anh vừa ngẩng đầu lên, có một thứ làm anh giật nẩy mình. Một bóng đen lóe lên ở phía trước, rồi biến mất. Không phải là trộm chứ, nếu như đối phương tập kích. Bản năng sợ hãi chiếm cứ toàn bộ trái tim anh. Tuy nhiên, sau phút hoang mang, tán thủ danh tiếng Đường Lý Dục đã trấn tĩnh trở lại. Quyết tâm làm một việc vì dân diệt ác, anh nhanh chóng đứng dậy, tìm kiếm bóng đen kia…

Nhẹ nhàng, nhanh chóng. Trong bụi cây, không có; trên ghế dài, không có; sau ngọn núi giả, cũng không có.

Chẳng lẽ là ảo giác? Hay mình gặp ma? Điều đó khiến người ta phải sởn cả tóc gáy…

Trong lúc Đường Lý Dục kinh hãi chưa định hình được chuyện gì, anh bỗng cảm thấy ở chỗ đó, bóng đen từ đâu xuất hiện, di chuyển rất nhanh về phía trước. Để tìm ra được chân tướng, Đường Lý Dục đã quên mất đêm nay trăng rất sáng, quên cả việc đi tìm lại “linh hồn” của anh. Anh nhanh chóng đuổi theo bóng đen kia.

Dần dần, bóng đen cách anh mỗi lúc một gần. Trong màn sương mờ ảo, Đường Lý Dục nhìn thấy rõ hơn, bóng đen kia hóa ra là một người.

Ai đấy? Muộn thế này, đến đây làm gì? Chẳng lẽ người này có bí mật gì không thể nói ra?

Đường Lý Dục tăng tốc như một vận động viên chạy đường dài. “Đứng lại!” Đường Lý Dục quát to.

Bóng đen chẳng quan tâm đến tiếng quát của anh, tháo chạy. Đối phương càng chạy, Đường Lý Dục càng không buông tha. Đúng là có trời giúp, bóng đen kia bất ngờ sẩy chân ngã xuống, Đường Lý Dục lao đến, giữ chặt lấy bóng đen, sợ vô tình đối phương sẽ chạy mất…

Đường Lý Dục dùng sức giữ chặt vai đối phương. Sau khi lật ngửa cơ thể của đối phương đang nằm úp trên mặt đất, anh ngạc nhiên đến nghẹt thở.

Đường Lý Dục đờ người ra. Không! Anh thảng thốt, kinh ngạc nhìn vào bóng đen. Là cô ấy! Linh hồn của anh, cô ấy của anh. Không! Cô ấy của John, cô ấy thuộc về nước Mỹ…

Đường Lý Dục buông tay ra, thở hổn hển một cách nặng nhọc.

Thẩm Anh Xuân nằm trên mặt đất cũng hoảng loạn không biết phải làm sao. Mất một lúc, chẳng biết phải nói gì. Ánh trăng tĩnh lặng đẹp mê hồn, thế giới trở nên tĩnh lặng như nước.

Chỉ có anh và cô. Mất một lúc lâu, Đường Lý Dục đắm đuối nhìn Thẩm Anh Xuân và phá tan sự tĩnh lặng: “Em vẫn còn yêu anh, phải không?”

“… Không phải!” Thẩm Anh Xuân nhanh chóng phủ nhận.

“Vậy thì, hãy nói cho anh biết, nếu như không phải, em đến đây làm gì?”

“…” Thẩm Anh Xuân không biết phải nói gì. Quay mặt đi, tránh ánh mắt của Đường Lý Dục. Ánh trăng hoa lệ lấp lánh giội xuống cơ thể của họ. Nhìn họ giống như đang khoác lên mình một lớp sương mù mơ màng như tranh vẽ.

Đường Lý Dục đưa tay ra, từ từ ôm lấy vai của Thẩm Anh Xuân, rồi đến cơ thể, nhẹ nhàng ôm cô vào lòng, cúi đầu nhìn khuôn mặt của Thẩm Anh Xuân, thì thầm nói: “Anh Xuân.”

“Hử?”

“Nói em yêu anh, có được không?”

Thẩm Anh Xuân run rẩy nhắm đôi mắt lại. Rất lâu sau, cô từ từ ôm Đường Lý Dục nói: “Cho dù có xảy ra chuyện gì, Dục, anh vẫn yêu em, đúng không?”

“Em là của anh.”

“Anh cũng là của em. Em đã trao hết cho anh, anh cũng đã trao hết cho em.”

“Anh còn muốn rời xa em nữa không?”

“Không bao giờ.”

“Anh nhớ em…”

“…Vì sao lại chia tay em?”

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 2

Ngồi trước gương, cô nhìn gương mặt được trang điểm khá ấn tượng của mình: mắt được đánh màu cà phê từ nhạt đến đậm, hàng lông mi cong vút, chiếc áo hai dây màu xám, trên vai có phủ dải lông vũ mềm mại. Chân váy dài màu xanh lá cây mang phong cách dân tộc, tạo ra vòng eo nhỏ nhắn duyên dáng. Vân Hạ Sơ chăm chú ngắm mình trong gương, hóa ra cũng vào được vai cô nàng gợi cảm như thế này đây.

Vân Hạ Sơ cùng Đào Đào đến quán bar uống rượu.

Lấy chồng bất thành, thôi tạm thời để ta phung phí tuổi thanh xuân và nhan sắc vào việc khác.

Quán bar ồn ào, ánh đèn mờ ảo, các mĩ nữ với ánh mắt ướt át, đám đàn ông dồi dào hormone Adrenaline.

Vân Hạ Sơ ngồi thu lu trong góc sofa, men rượu đang cồn cào trong dạ dày, thấy không thể chịu được nữa cô liền lao vào nhà vệ sinh nôn thốc nôn tháo. Lúc ra đầu óc cô nặng trĩu, thấy Đào Đào đang đứng giữa sàn nhảy, bị một đám đàn ông vây quanh như một bà hoàng, nhảy rất hăng say.

Vân Hạ Sơ nghiêng nghiêng ngả ngả chen vào giữa sàn, hét lớn vào tai Đào Đào: “Tớ về nhà trước đây, đau đầu!” Đào Đào nghe không rõ, chỉ đáp lớn: “Cậu ra nghỉ đi, đợi tớ một lát.”

Vân Hạ Sơ cũng chẳng buồn quan tâm, lại chen ra với cái đầu đang choáng váng. Ra khỏi quán bar, bên ngoài, gió se se lạnh, tranh thủ lúc đầu đã tỉnh táo hơn, cô liền vẫy một chiếc xe  taxi nói với lái xe địa chỉ nhà riêng.

Đến khi đứng trong sảnh đợi thang máy, bấm thang máy một hồi lâu không thấy động tĩnh gì, Vân Hạ Sơ mới nhìn thấy, trên cửa thang máy có dán bảng thông báo lớn: Thang máy đang trong quá trình sửa chữa.

Cái thang máy chết tiệt, suốt ngày hỏng!

Vân Hạ Sơ bực dọc đá vào thang máy một cái rồi hậm hực đi vào cầu thang với ánh đèn leo lét, đầu thì nặng trĩu mà chân thì nhẹ bẫng, bước thấp bước cao đếm bậc thang.

Cuối cùng thì cũng đã lên đến nơi, tầng tám, cô ra khỏi cầu thang, rẽ phải rồi rẽ trái, may quá, đến nhà rồi.

Thò tay vào túi xách tìm chìa khóa, dưới ánh đèn lờ mờ, một lúc lâu cô mới tìm được chìa khóa và cắm chìa vào ổ, nhét chìa vào rồi nhưng hình như chưa kịp xoay thì cửa đã mở. Hạ Sơ mơ màng đẩy cửa ra, cởi giày, cởi quầy áo rồi vào phòng ngủ chính. Bên tay phải là nhà vệ sinh, tắm ào một cái rồi leo lên giường, chùm chăn kín đầu rồi ngủ.

Tuy nhiên, Vân Hạ Sơ cũng có cảm giác rằng, phòng ngủ có gì đó hơi bất thường, nhưng cô không đủ tỉnh táo để phát hiện ra bất thường ở điểm nào, hình như gối mềm quá, không thoải mái, lạ thật!

Nghe thấy tiếng chìa khóa tra vào ổ, Cảnh Thần sửng sốt ra mở cửa. Anh thấy một người đẹp trang điểm cầu kỳ, ăn mặc gợi cảm bước vào, cởi áo váy rồi đi vào nhà vệ sinh của phòng ngủ chính cứ như không rồi tắm. Sau đó cô nàng lại thản nhiên leo lên giường mình. Từ đầu đến cuối coi như mình không tồn tại.

Đợi đến khi cô nàng rửa mặt sạch sẽ, để lộ khuôn mặt thanh tú, trắng ngần và lên giường mình mà trên người không có một mảnh vải che thân, kéo lấy chăn rồi ngủ thiếp đi. Cảnh Thần mới sực hiểu ra vấn đề, cô nàng say rượu này đã vào nhầm phòng.

Anh cười ranh mãnh, cúi đầu ghé sát vào chiếc cổ cao trắng ngần của Vân Hạ Sơ, lấy ngón tay trỏ khều sợi dây chuyền bạc của Vân Hạ Sơ lên: “Là do em tự leo lên giường anh đó nhé, không được trách anh đâu đấy.” Bị Cảnh Thần nghịch, sợi tua rua của dây chuyền liền rơi xuống rãnh ngực, thoắt ẩn thoắt hiện. Vân Hạ Sơ liền cử động người với vẻ bất an, hơi men khiến ý thức của cô vô cùng mơ hồ.

Trong lúc mơ màng, Vân Hạ Sơ nghe thấy có người gọi nhỏ bên tai mình: “Có được không?” Giọng nói trầm ấm, nghe rất cám dỗ, hơi thở ấm áp đó khiến cơ thể cô cũng rạo rực.

Trong mơ, Vân Hạ Sơ cũng cảm thấy buồn cười, không lấy được chồng, hậu quả thật nghiêm trọng, ngay cả trong mơ cũng muốn được làm tình.

Đêm nay cô ngủ không ngon giấc.

Sáng sớm tỉnh giấc, Vân Hạ Sơ xuống giường trong trạng thái đầu như muốn nổ tung, đi chân đất ra rót nước uống. Sau đó cô liền nhìn thấy một người đàn ông từ nhà vệ sinh đi ra trong trạng thái trên người không một mảnh vải che thân. Tư duy của Vân Hạ Sơ dừng lại ba mươi giây, sau đó như người gặp ma, trợn tròn mắt nhìn Cảnh Thần với vẻ vô cùng sợ hãi, lắp bắp: “Anh, anh là ai, tại sao anh lại ở đây?”

Cảnh Thần cố gắng nhịn cười, quay vào nhà vệ sinh rút chiếc khăn tắm rồi quấn quanh người: “Chào Vân Hạ Sơ, anh là Cảnh Thần.”

Vân Hạ Sơ vội vàng lùi ra phía sau, cố ép mình trấn tĩnh, bước nhanh về phía giường, miệng lẩm bẩm: “Gặp ác mộng rồi, gặp ác mộng rồi!”

Ánh nắng ban mai lọt qua rèm cửa hắt vào phòng, Vân Hạ Sơ vô cùng sửng sốt khi phát hiện ra rằng, đây không phải là phòng của cô. Cô đã nhanh chóng phát hiện ra rằng mình không mặc gì trên người, chăn ga bừa bộn, dường như không khí vẫn còn sót lại cái gì đó rất kích thích…

Không thể chịu được nữa, Hạ Sơ bèn hét lớn rồi nhảy lên giường, kéo lấy tấm chăn che kín cơ thể đang trần như nhộng của mình, sau khi cô sững người ra một lát liền nhanh chóng tua lại thước phim trong đầu.

Đêm qua uống rượu say về nhà, thang máy hỏng, phải leo cầu thang…

Vào nhầm phòng ư?

Lên nhầm giường ư?

Vân Hạ Sơ ngẩng đầu nhìn Cảnh Thần đang đứng tựa người vào cửa bằng ánh mắt sửng sốt, trên người anh chỉ quấn một chiếc khăn tắm, nên không giấu nổi nụ cười đáng ghét của anh ta. Vân Hạ Sơ thầm rủa, thật không biết xấu hổ! Nhưng nét mặt cô lại cố gắng tỏ ra bình tĩnh, hỏi: “Anh quen tôi à?”

“Ừ, Vân Hạ Sơ, phòng 806. Xin chào, anh là hàng xóm của em. Đây là phòng 706.”

Mẹ kiếp! Leo thiếu mất một tầng, lại mò lên giường người khác. Gã đàn ông vô liêm sỉ này lại lợi dụng người khác trong lúc người ta say rượu. Đáng phải lột truồng rồi đem đi thị chúng! Vân Hạ Sơ hận đến nỗi nghiến răng ken két.

Cảnh Thần lấy quần áo của Vân Hạ Sơ từ máy giặt ra và đưa cho cô, nét mặt lộ rõ vẻ châm chọc đã được ăn sái còn già mồm: “Đêm qua thực sự em nhiệt tình quá, anh chỉ là một người đàn ông bình thường. Thế nên…”

Vân Hạ Sơ đưa tay giật lấy quần áo của mình, Cảnh Thần liền tiện đà áp tới, đè Vân Hạ Sơ xuống dưới. Chắc là anh ta vừa tắm xong, mùi bạc hà thơm mát khiến Hạ Sơ thất thần trong giây lát, mãi cho đến khi đôi môi nóng bỏng của anh ta ập xuống môi mình và mút nhẹ, Vân Hạ Sơ mới hoảng loạn định đẩy anh ta ra.

Cảnh Thần cười khẽ và ghé sát vào tai cô, ranh mãnh cắn vào dái tai cô, nói nhỏ: “Chắc là kinh nghiệm của em còn non lắm đúng không? Nhìn thẹn thùng như vậy, nhưng anh lại rất thích, hê hê!”

Cảnh Thần vừa cười thích thú vừa đứng dậy.

Vân Hạ Sơ đỏ mặt tía tai, túm lấy chiếc gối ném sang. Cảnh Thần hờ hững đón lấy, chớp mắt, hỏi với giọng rất mờ ám: “Vẫn chưa muốn rời khỏi giường anh à? Nếu em muốn, ngày nào em cũng có thể đến! Rất hoan nghênh em!”

Vân Hạ Sơ giận dữ mặc quần áo vào, không thèm để ý đến đôi mắt hau háu của Cảnh Thần. Hít thở thật sâu, hít thở thật sâu nữa! Cô ép mình phải trấn tĩnh lại, sau đó quay đầu ra, đứng trước bộ ngực màu nâu đồng gợi cảm của Cảnh Thần và lạnh lùng: “Cảm ơn, đêm qua rất vui vẻ! Tạm biệt!”

Lần này đến lượt Cảnh Thần hơi nhún người với vẻ sửng sốt. Vân Hạ Sơ nghiêng người bước ra khỏi phòng ngủ, ưỡn thẳng lưng, đi ra cửa. Mẹ kiếp! Đừng bao giờ gặp lại nữa!

Năm phút sau, Cảnh Thần phát hiện ra trên tủ cạnh cửa có đặt năm tờ một trăm nhân dân tệ.

Hứa trao em kim ngọc lương duyên – Trích đoạn 1

Một mối tình,

Ban đầu tựa đóa ngải tiên nở trong những ngày đầu hạ

Hái nó cũng chẳng sao.

Nhưng thời gian dần trôi,

Nó đã có được sinh mệnh, len lỏi theo mạch máu trong cơ thể

Để trái tim lạc lối…

Tại thời điểm sai lầm, địa điểm sai lầm, gặp người sai lầm, làm một chuyện sai lầm, tuy nhiên, sai lầm, sai lầm, sai lầm, cuối cùng lại tu thành chính quả.

Cô không yêu anh, lúc đầu là như vậy

Anh cũng không yêu cô, ít nhất lúc đầu cũng là như vậy

Nhưng vì một sự tình cờ được sắp đặt từ trước

Vân Hạ Sơ đã lấy Tô Cảnh Thần

Bắt đầu một cuộc sống hôn nhân không bình thường.

Ai ngờ, tình yêu đã âm thầm nảy mầm

Và dần dần lớn lên giữa bao mưu toan, dối lừa

Kể cả không tưới nước, không trừ cỏ, không bắt sâu

Kể cả bướm ong không đến, cầu vồng không xuất hiện

Vẫn nở ra đóa hoa thơm ngát.

 

Có thể, con tim anh đã rung động từ lâu, ngay từ trước khi anh hiểu được suy nghĩ của mình

Còn cô là chú rùa chậm chạp, giữa sự thật giả lẫn lộn, và sự theo đuổi chân thành của anh, thì cô mới gặp được tình yêu của đời mình…

Gửi người tôi yêu Chương 6.2

Đây là khóa học không được chuẩn bị trước giáo trình, nhưng lại nhận được rất nhiều sự ủng hộ nhiệt tình. Nếu như khóa học này công khai đổi thành môn học tự chọn, nhất định số người học sẽ đông đến vỡ cả giảng đường. Toàn bộ sinh viên đại học B đều chọn môn học tâm lý tự chọn này.

Cô gái có vẻ ngoài lạnh lùng nhưng lại rất nhiệt tình Chu Lệ Diệp vì thế đã trở thành trưởng phòng của phòng 302, chuyên gia tư vấn hình ảnh.

Hứa An Ly không thích thú với mấy việc này.

Chu Lệ Diệp kết thúc bài diễn giảng, mọi người đều khen hay, vỗ tay nhiệt liệt. Duy chỉ có Hứa An Ly có tai mà như điếc! Đây là sự thách thức đối với năng lực và quyền uy của Chu Lệ Diệp.

“Này họ Hứa kia, nói cô đấy! Cô đang bị thất tình hay đang yêu đơn phương? Nghe rõ không? Nghe rõ rồi thì hãy trả lời thành khẩn!” Âu Dương Tuyết gia nhập vào phe cánh.

Hứa An Ly sững sờ nhìn bọn họ. Cô không biết phải nói điều gì.

Tít! Trong lúc hai bên đang giằng co, tiếng điện thoại đã phá vỡ sự đối đầu im lặng và khó xử.

“Là bạn trai của cô gọi đến phải không?” Tiểu Bạch quay đầu lại, hứng thú nhìn chằm chằm vào chiếc điện thoại của Hứa An Ly hỏi.

Hứa An Ly cúi đầu xuống, là tin nhắn. Trong lúc hoảng loạn, cô không biết mình đã nói lời gì sai, nhưng cũng vội vàng sửa lại: “Không phải.” Nhìn họ có vẻ như đang đồng lòng chĩa mũi nhọn vào cô. Hứa An Ly đành im lặng, bởi tính cách của cô hơi hướng nội một chút. Tuy từ trước đến nay cô luôn luôn sống đoàn kết với bạn bè, chưa từng bị ai ghét bỏ, nhưng giờ đây, cô đã trở thành “người ngoài hành tinh” trong ký túc. Bạn cùng phòng hễ có việc gì đều làm cùng nhau, nhưng họ lại không hề gọi cô lấy một tiếng. Trước thái độ đối xử của mọi người, Hứa An Ly cũng chẳng biết phải làm sao!

Dứt khoát phải tắt điện thoại, mình cũng chẳng cần xem. Cả ngày lên lớp, cô đều không mang theo điện thoại, vứt ở trên giường trong ký túc. Thực sự với tâm trạng lúc này, cô chỉ muốn ném nó xuống đất vỡ tan.

 

Trở về ký túc khi trời đã muộn, mười giờ đêm!

Mọi người trong ký túc đều bận rộn, người thì vệ sinh cá nhân, người thì ăn vặt. Chu Lệ Diệp vừa mới rửa chân, đang ngồi trên giường soi gương. Cô cho rằng người ta sẽ trẻ ra nếu chịu khó soi gương. Tiểu Bạch cười cô, trẻ hơn nữa để cậu mặc quần thủng đít à?! Chu Lệ Diệp nói, lý luận của cô không phải không có bằng chứng, đây là do các chuyên gia dưỡng sinh nói. Tiểu Bạch là người có dung nhan thuộc loại an toàn nhất trong ký túc, cho nên khi nghe Chu Lệ Diệp nói vậy, tối nào về đến ký túc, cô cũng treo một chiếc giương nhỏ trên đầu. Cô còn hỏi Chu Lệ Diệp phải soi bao nhiêu lần mới có thể trở thành tiểu mỹ nhân mặc quần thủng đít? Muốn trở thành mỹ nhân cả đời thì soi cả đời, cho đến khi chết.

Điện thoại đổ chuông. Chu Lệ Diệp dẩu mồm, ra hiệu Tiểu Bạch nghe điện thoại, trong mồm Tiểu Bạch vẫn còn miếng chuối chưa kịp nuốt, suýt chút nữa là bị nghẹn.

Đáng lẽ phải ba bước chân giờ rút ngắn lại chỉ còn một bước, cô ta chạy đến nghe điện thoại. Chỉ thấy cô nói hai tiếng “ừ à”, “đợi nhé” rồi đặt điện thoại sang một bên. Chu Lệ Diệp ngồi bên này tò mò hỏi nhỏ, nam hay nữ? Biểu hiện của Tiểu Bạch làm một động tác chẳng thú vị gì, nhoài người lên cái bệ cửa sổ, đầu thò ra ngoài, gọi người đang ở trong phòng rửa mặt: “Hứa An Ly, điện thoại.”

Hứa An Ly đang đánh răng trong phòng rửa mặt, xúc miệng, đây là thói quen trước khi đi ngủ của cô, thói quen ấy không bao giờ thay đổi.

Vừa đánh răng, vừa lẩm bẩm, điện thoại của mình? Ai gọi cho mình nhỉ? Ngớ người, hoảng hốt từ trong phòng vệ sinh chạy về hướng ký túc xá, đột nhiên không hiểu sao cô lại trở nên căng thẳng.

Thình thịch! Nhịp tim càng lúc càng đập nhanh hơn. Giống như kiểu thiếu nữ lần đầu tiên hẹn hò, chuẩn bị ra cửa đi gặp người đã mong chờ từ lâu, mặt đỏ ửng. Không kịp lau bọt kem màu trắng ở trên môi, cô chạy thục mạng đến bên điện thoại. Chu Lệ Diệp, Tiểu Bạch đứng sau lén lút nhìn trộm cô, nhìn vào miệng cô để hóng chuyện.

Ánh trăng bên ngoài cửa sổ xuyên qua cửa kính lặng lẽ chiếu xuống sau lưng Hứa An Ly, chiếc áo ngủ màu sáng hiện rõ từng đường cong mờ mờ ảo ảo trên cơ thể của cô gái đang độ tuổi thanh xuân.Taycầm ống nghe run run vẻ lo lắng. Có phải là…

“Tôi là… Hứa… Hứa An Ly.” Giọng nói rất nhẹ!

“…”

“A lô… Nói đi ạ.”

Người ở đầu dây bên kia giống như đã gác máy.

Không gian yên tĩnh, lòng người yên tĩnh, tất cả đều yên tĩnh. Thình thịch! Thình thịch! Nhịp tim đập nhanh hơn. Không dám suy nghĩ tiếp. Nhưng sự im lặng này lại càng khiến cô thêm bất an và lo lắng. Trong lòng bàn tay cầm điện thoại của An Ly đang lấm tấm những giọt mồ hôi. Cô gắng thở thật sâu, cố gắng để thở! Hứa An Ly cảm giác tim mình như sắp nhảy ra khỏi lồng ngực.

Có bao nhiêu nỗi nhớ, muốn nói cho cô biết, nhưng sau khi nghe thấy “A lô, tôi là Hứa An Ly”, đột nhiên lại không biết nói gì nữa. Cô thấy thật khó chịu trong lòng. Điện thoại đã thông một hồi lâu, chỉ nghe thấy những âm thanh nhè nhẹ phát ra từ đường dây. Một tiếng gọi An Ly, giọng nói có chút nghẹn ngào.

Trái tim nặng trĩu như muốn rụng rời. Người cũng không còn nhẫn nại.

“Đáng ghét, gọi điện thoại đến mà không nói gì.” Ngữ khí không hài lòng mang đầy sự kìm chế và giận dữ!

“Hứa An Ly, cậu vẫn còn mặt mũi để nói tớ à, tớ gửi cho cậu bao nhiêu là tin nhắn, một tin cậu cũng chẳng thèm quan tâm, như thế là ý gì vậy? Ông già đã làm cho cậu trời xoay đất chuyển rồi thì sao còn nhớ ra được tớ là ai chứ! Trọng sắc hơn cả bạn!”

“Cậu không cần phải nói với tớ rằng cậu đang sống trong tình yêu ngọt ngào, không hề hối hận vì sự lựa chọn của mình! Hứa An Ly, cậu không thèm quan tâm đến tớ thì thôi, tớ sẽ không bao giờ cầu xin cậu, xem như chúng ta đã chia cắt.”

Không đợi Hứa An Ly nói, đầu dây bên kia đã gác máy. Hứa An Ly ngây người nhìn vào chiếc điện thoại bàn màu đỏ.

Không khí trong phòng yên tĩnh lạ thường, mọi người đều phải nín thở, nhìn Hứa An Ly không hiểu chuyện gì. Trong lúc cô đang đần mặt chưa lấy lại tinh thần, thì tiếng chuông điện thoại lại vang lên.

Trong căn phòng yên tĩnh, tiếng chuông điện thoại vang lên nghe đến chói tai. Hứa An Ly đưa tay ra cầm lấy điện thoại.

“Cậu không nói với tớ lấy một câu là ý gì vậy? Không vui vì tớ gọi điện đến làm phiền cậu sao? Hay là tớ nói sai? Được thôi, từ nay về sau cậu cứ tận hưởng tình yêu, tận hưởng những giây phút bên ông già của cậu, tớ sẽ không làm phiền cậu nữa, cậu chỉ cần tình yêu, đâu có cần tình bạn!”

“Không phải…” An Ly vội vàng nói xen một câu.

Trong nháy mắt đầu dây bên kia im lặng.

“… Anh ấy đã thay đổi tình cảm rồi.” Không phải là nghi ngờ, mà là ngữ khí khẳng định. Mặc dù được nghe qua một thiết bị cầm tay, nhưng câu nói này giống như một quả bom. Mất một hồi lâu, Hứa An Ly mới lấy lại được tình thần.

“Hứa An Ly! Cậu có phải là cô ngốc không vậy?”

Âm thanh gác máy. Hứa An Ly không muốn nói thêm chuyện này trên điện thoại.

Dù có là cô gái thông minh đến mấy, khi bập vào yêu thì chỉ số IQ cũng đều là con số không. Rốt cuộc câu nói này là chân lý hay sai lầm?

Bầu không khí trong ký túc trở nên bí hiểm. Hứa An Ly lấy tay lau những vết bọt trắng đã khô nơi khóe miệng, chui vào trong màn, không có bất cứ động tĩnh gì. Mọi người nhìn nhau, im lặng không nói nửa lời nhưng mắt thì không rời khỏi Hứa An Ly. Bọn họ hẳn đang tò mò muốn biết chuyện gì đã khiến cô mấy ngày nay trở nên tách biệt với mọi người như vậy.

Mở điện thoại di động, có đến mười tin nhắn chưa đọc. Vội vàng kéo xuống, thậm chí chưa kịp đọc nội dung, chỉ là muốn xem thử có phải… Cô nín thở, kéo xuống tận tin nhắn cuối cùng.

Không có, không có tên của anh, tất cả đều là tin nhắn của Hà Tiểu Khê. An Ly lần lượt xem từng tin một.

Hứa An Ly đột nhiên trào nước mắt, không biết cô khóc vì đường xa cách trở nhưng vẫn nhận được sự quan tâm ấm áp của tình bạn, hay đang khóc vì tình yêu mờ mịt của mình?

Từng giọt, từng giọt nước mắt, rơi trên màn hình điện thoại, làm mờ đi tất cả mọi thứ.

Trước khi bước vào tuổi mười sáu, tất cả những gì cô có là hạnh phúc, vui vẻ. Cô không hiểu thế nào là vụn nát, không hiểu thế nào là nỗi đau, thế nào là sở hữu, cũng không hiểu thế nào là mất mát.

Để có được một chiếc đĩa CD hay, cô có thể dành nửa buổi sáng chạy khắp thị trấn; để được một lời khen của thầy giáo, cô đã quyên góp tất cả số tiền tiêu vặt mà mẹ cho; bạn bè không vui, cô cũng đồng cảm theo…

Bất ngờ, trong lòng trào lên một cảm giác chua chát khó chịu. Đến mắt cũng chẳng dám chớp, bởi nếu chớp mắt, sẽ làm từng giọt lại từng giọt nước mắt rơi…

Ngoài thời gian, không có thứ gì là vĩnh cửu. Trong vũ trụ này, con người trở nên nhỏ bé như hạt cát.