[Cảm nhận] Bản tình ca thương tâm mà say đắm – Trang Nguyen (Ngủ cùng sói)

Ngủ cùng sói – một cái tên đơn giản, tưởng rằng sẽ là một câu chuyện dí dởm giữa một đôi tình nhân trẻ tuổi. Nhưng không nó lại là một câu chuyện khá đau thương, dằn vặt xen lẫn ngọt ngào, hạnh phúc, một chuyện tình đi ngược với đạo lý bình thường, tưởng chừng không thể xảy ra nhưng đã phá vỡ các nguyên tắc để xảy ra.

“Một khi đã yêu thật thì có nghĩa là một chân đã bước vào quỷ môn quan… Tình yêu, chúng ta không thể nắm bắt được.”

 

Đây là câu nói của Hàn Trạc Thần – một con người lăn lộn giữa cái thiện và cái ác đã đúc kết lại sau khi nhận thức được cuộc sống và tương lai của bản thân. Thế nhưng mọi thứ lại đi ra khỏi quỹ đạo sống của anh kể từ ngày anh nhận nuôi Hàn Thiên Vu. Có lẽ xuất phát từ sự hiểu đời, từ nỗi áy náy về cái chết của A May nên anh luôn yêu thương, bảo bọc, chăm sóc Thiên Thiên để cô có thể tránh xa những nhơ nhớp của cuộc đời.

Có thể nhiều người cho rằng tình yêu của Hàn Trạc Thần dành cho Thiên Thiên nảy sinh quá đơn giản nhưng tôi lại cảm thấy thích cái sự đơn giản mà đầy ý nghĩa đó. Có lẽ do mong muống một mái ấm gia đình, có lẽ do anh là một con người sống nội tâm đơn độc hay có lẽ do ông trời “ban tặng” Thiên Thiên cho anh khi anh đang mệt mỏi, suy sụp với cái cuộc sống thiện ác bất phân của mình mà vì thế anh lại vô tình thích những hành động nhỏ của cô dành cho anh, rồi từ từ thứ tình cảm vô hình ấy ngấm vào tận xương tủy theo thời gian cô trưởng thành và hóa thân thành tình yêu…

“Thích một người con gái có thể cần khá lâu.

Yêu một người con gái thì chỉ cần một giây.”

 

Anh yêu cô, trân trọng cô và anh dùng thời gian cùng những nỗ lực của chính bản thân mình để cô yêu anh, để hai người cùng nhau hạnh phúc. Thế nhưng mộng ước vẫn là mộng ước và hiện thực tàn nhẫn hơn rất nhiều, ngay vào lúc cả hai đang hạnh phúc nhất thì ông trời lại cho anh biết cô là con gái của kẻ thù…

“Loại con gái như cô vốn ko đáng để tôi yêu.”

 

Dù lý trí mach bảo anh không được yêu, không thể yêu nhưng thâm tâm anh vẫn không ngừng yêu, không thể ngừng yêu. Tình yêu là vậy, nếu tình yêu có thể bị lý trí kiểm soát thì đã không gọi là tình yêu. Suy cho cùng ai có thể thật sự lạnh lung với người con gái mình yêu? Suy cho cùng ai có thể làm ngơ khi thấy người con gái của mình từ từ rời xa và tiến vào vòng tay của người đàn ông khác? Hàn Trạc Thần cũng vậy! Sự xuất hiện của Cảnh đã đẩy anh đến giới hạn chịu đựng cuối cùng và sự thổ lộ chân thành của Thiên Thiên đã làm vỡ tan cái giới hạn đó. Anh quyết định… anh phải có cô…

Thế nhưng ông trời một lần nữa lại trêu đùa anh. Hy vọng cô sẽ trút bỏ thù hận vừa nhen nhóm trong lòng lại bị hành động giơ dao trước ngực anh của cô dập tắt ngay lập tức. Lần này anh hoàn toàn tuyệt vọng về tình cảm của cô. Thì ra trong mắt cô anh vẫn là một tên ác quỷ giết hại cả nhà cô…

“Từng yêu bao nhiêu giờ hận bấy nhiêu.”

 

Anh hận cô, hận cô đã lừa dối anh hết lần này tới lần khác, hận cô đã làm tổn thương anh hết lần này đến lần khác, đồng thời anh cũng hận chính bản thân mình vì dù cô đã tổn thương anh như thế nhưng hết lần này đến lần khác anh vẫn yêu cô…

Và anh bắt đầu trừng phạt cô, giam cầm cô, thỏa sức “yêu” cô. Dù đó là cách anh nói để trừng phạt cô nhưng cũng chính là cách anh giữ cô bên mình. Anh vừa ấu trĩ nhưng cũng vừa đáng thương!

Nhưng hành động Thiên Thiên liều mình bảo vệ Cảnh đã làm anh nhận ra rằng anh có thể giữ được con người cô nhưng không thể giữ được trái tim cô. Anh tự hỏi lòng mình rằng anh yêu cô, xuất phát từ tận đáy lòng nhưng còn cô thì sao?… Liệu cô có thể gạt bỏ hận thù để toàn tâm toàn ý yêu anh? Liêu anh có thể giam cầm cô cả đời ở bên mình? Câu trả lời là: anh không biết… Nếu cô đã không thể yêu và ở bên anh, nếu giữa họ thật sự chỉ là một phút bốc đồng, anh quyết định buông tay để cô có thể đi tìm tình yêu, tự do của đời mình… vì anh yêu cô. Khi đưa ra quyết định này anh thật sự rất đau đớn nhưng chỉ cần đối với cô đó là kết cục tốt đẹp nhất thì anh sẽ làm…

“Xe đã đi mất… Tôi nhìn thấy hắn cúi gằm mặt xuống, mười ngón tay vùi vào tóc.”

 

Nhưng… vòng tròn luẩn quẩn mà định mệnh muốn trêu chọc anh vẫn chưa kết thúc. Sau khi Thiên Thiên ra đi, anh mới biết cô thật tâm thật lòng yêu anh, muốn làm cô dâu của anh và đồng ý đợi anh… nhưng cuối cùng cũng đã muộn, cô rốt cuộc cũng đã ra đi… “Buông tay”, vốn dĩ anh đã không có khái niệm đó, bây giờ lại càng không thể có, vậy thì… “chờ đợi”, anh sẽ chờ cho đến khi cô trở về bên cạnh anh mang theo một tình yêu chân chính…

“Thiên Thiên, anh sẽ không ép em nữa… Anh đồng ý với em, anh có thể đợi, đợi đến khi em quên đi thù hận, đợi đến khi em có thể tha thứ cho anh, cho dù có bao lâu… anh cũng nhất định đợi em trở về.”

 

Dẫu biết rằng chờ đợi cùng với nỗi nhớ là tàn khốc nhất nhưng anh thà làm như vậy còn hơn là buông tay…

“Tôi chưa bao giờ nhìn thấy thang máy nào đẹp như vậy, trên tấm kính màu vàng kim có hình vẽ đỏ đậm, đường nét rất giống cánh hoa loa kèn nhện đỏ.

Có người nói hoa loa kèn nhện đỏ có ý nghĩa là không bao giờ gặp lại, một ký ức bi thương. Cũng có người nói nó có ý nghĩa là không bao giờ rời bỏ, luôn nhớ về nhau. Tại sao hắn lại để một thang máy được trang trí nghệ thuật như vậy ngoài khách sạn, lại còn đối diện với cửa sổ quán cà phê?”

 

“Vì CD đã mở nhiều nên không còn rõ nữa, chốc chốc lại phát ra tiếng kẹt đĩa chói tai… không biết hắn đã nghe bao nhiêu lần đĩa CD này.”

 

“…Căn phòng trống trải chỉ có một chiếc giường phủ chăn màu tro nhạt. Ánh trăng rọi vào cửa sổ không có rèm che, chiếu lên tường đối diện, trên đó treo một tấm ảnh kích cỡ bằng người thật. Cô dâu mặc váy cưới trắng tinh cầm một chiếc ô trong suốt đứng trong mưa, mắt ngân ngấn nước, trông còn thuần khiết hơn cả hoa tuyết.”

 

Hàn Trạc Thần là một người đàn ông như thế. Dù cho anh có là một tên xã hội đen tàn bạo nhưng trên thực tế trong tâm anh vẫn là một con người lương thiện. Anh là người trầm mặc, ít nói, thường dùng hành động thay cho lời nói, không phải vì anh cao ngạo, đáng sợ mà anh chỉ không muốn dùng lời nói huyễn hoặc người khác khi không chắc bản thân có thể thực hiện được.

Một Hàn Trạc Thần vì người thân, bạn bè, người mình yêu mà hết lòng như vậy, có cá tính như vậy thực sự làm đọc giả say mê.

Nếu như Hàn Trạc Thần đối với Thiên Thiên là tình yêu mãnh liệt, thà chết cũng không buông tay thì Thiên Thiên đối với Hàn Trạc Thần lại là thứ tình yêu sâu sắc, biết rõ là con đường chết cũng không buông tay. Đó là một thứ tình yêu đầy dằn vặt, là sự lựa chọn giữa yêu và hận, là sự đấu tranh giữa lý trí và tình cảm nhưng đáng tiếc… dù đứng trước người đàn ông là kẻ thù đã giết cả nhà cô thì tình cảm vẫn… chiến thắng lý trí…

Thiên Thiên là một cô gái có số phận đáng thương, theo tôi là như vậy. Ký ức của cô nhuốm đầy máu và nước mắt mà không phải ai cũng có thể chấp nhận được nhưng cô vẫn sống, vẫn chịu đựng chỉ là để có một ngày cô có thể trả thù cho gia đình mình – giết Hàn Trạc Thần. Ở cái tuổi vô ưu vô lo là thế đáng lẽ cô phải có một cuộc sống vui vẻ, thoải mái thì hằng ngày Thiên Thiên lại phải sống, đối mặt với kẻ thù của mình và nghĩ cách đối phó với hắn. Dù đã từng thất bại nhưng cô vẫn không từ bỏ.

“Ông trời sắp đặt cho tôi ở cạnh kẻ thù không phải để tôi sợ hắn mà để tôi đòi lại thứ hắn đã nợ gia đình tôi.”

 

Nhưng cô không biết rằng ở bên cạnh Hàn Trạc Thần, cô cũng có thể sẽ yêu anh bởi suy cho cùng cô cũng là con gái, cũng cần một người đàn ông thấu hiểu, yêu thương, che chở, cần một bờ vai vững chắc để nương tựa và đáng buồn thay kẻ thù của cô – Hàn Trạc Thần lại là người mang đến cho cô những cảm giác đó…

“Không biết bắt đầu tự khi nào, tôi đã quen nhìn thấy hắn về nhà rồi mới quay trở lại phòng, đợi hắn đắp chăn cho tôi, hôn lên trán tôi rồi chìm vào giấc ngủ, quen với việc mỗi sáng thức giấc nhìn thấy hắn rồi mới tỉnh táo, sau đó quan sát màu áo của hắn để đoán tâm trạng hắn, quen yên lặng ngồi trên sofa cùng hắn, kể cả khi suốt buổi tối không nói câu gì. Tôi đã cố giữ chặt trái tim mình nhưng cuối cùng không thể giữ nổi!”

 

Cô không thể nào không thừa nhận rằng đối với người khác, anh có thể tàn bạo, nhẫn tâm nhưng đối với cô lúc nào cũng dịu dàng, quan tâm. Một người đàn ông như vậy, dù cho cô có cứng cỏi thế nào thì cũng không thể cưỡng lại được những cảm xúc của trái tim. Khi nhận ra điều đó, lý trí mách bảo cô không được thừa nhận nhưng dù có trốn chạy thế nào, trải qua những dằn vặt ra sao, cô cũng không thể chối bỏ rằng thứ tình cảm đã dành cho anh chính là tình yêu…

Nhưng tình yêu của cô và anh không ngừng gặp sóng gió, có lẽ vì ngay từ lúc bắt đầu tình yêu của cô đã là sai, có lẽ đó là sự trừng phạt khi cô biết rõ đoạn tình cảm này không có kết cục tốt mà vẫn bước vào.

Tình yêu của họ đau đớn như vậy, dằn vặt như vậy nhưng đến cuối cùng khi phải rời xa anh vì những hiểu lầm chồng chất, cô vẫn không cảm thấy hối hận, vẫn quan tâm anh hơn chính bản thân mình.

“Lúc tâm trạng anh ấy không tốt, anh ấy luôn chọn áo sơ mi sẫm màu. Những ngày gần đây anh ấy toàn mặc màu đen… Anh ấy là người rất giỏi kiềm chế bản thân, mọi người đều nhìn thấy vẻ cương nghị của anh ấy, nhưng thực ra, anh ấy cũng có những lúc mâu thuẫn và dằn vặt… Khi có việc gì khó quyết định, anh ấy thường châm một điếu thuốc, hút từ từ… Lúc chuẩn bị quyết định, anh ấy sẽ dùng ngón tay để dập tắt điếu thuốc…”

 

“Tôi đưa đĩa CD mà tôi đã chọn lọc cả đêm cho tay vệ sĩ: Phiền anh đưa cái này cho cô Lý, giúp tôi nhắn với cô Lý rằng nếu tâm trạng anh ấy không vui thì bật lên cho anh ấy nghe.”

 

Tôi thật sự rất ngưỡng mộ tính cách kiên định và sự yêu hận rõ ràng của Thiên Thiên. Nỗi hận của cô đối với anh không nhỏ nhưng tình yêu sâu sắc của cô có thể xoa dịu điều đó và thậm chí còn lấn át thù hận để lại nỗi nhớ nhung khôn nguôi trong cô hai năm ở Anh…

“Có hôm, nửa đêm tỉnh giấc, tôi bỗng nắm lấy tay Cảnh nói: Anh mua vé máy bay cho em, em muốn về giết anh ấy rồi tự vẫn, hãy trộn tro cốt của chúng em vào nhau, em phải khiến anh ấy không bao giờ vứt bỏ được em.”

 

“Tôi ngồi một mình trong góc của nhà hàng hải sản, thành thục bóc vỏ tôm, đặt miếng thịt tôm nguyên vẹn vào chiếc đĩa phía đối diện.”

 

“Tắt máy, tôi ngồi xuống ghế tựa dài, dằn vặt hồi lâu rồi bấm từng số mà tôi đã khắc sâu vào tim. Giọng nói trong trẻo, ngọt ngào lại vang lên: Xin lỗi, số máy bạn gọi không tồn tại… Tôi cười, quấn chặt chiếc áo choàng vào người để chống lại cái lạnh, nói vào điện thoại: …Em chỉ muốn biết anh sống có tốt không mà thôi… Anh có thể không nghe điện thoại, tắt máy cũng được, nhưng tại sao lại tuyệt tình đến vậy… không để em được gặp anh, được nghe thấy giọng nói của anh?… Chỉ cần nói với em một câu rằng anh sống vui vẻ, anh đã quên em thì em không còn tha thiết gì nữa…”

Cô là người con gái như vậy, một người con gái đã yêu người không nên yêu nhưng rốt cuộc có cho cô bao nhiêu cơ hội để bắt đầu lại đi nữa, cô cũng vẫn đi lại vết xe đổ đó, vẫn chọn yêu người đàn ông mà cô không nên yêu đó. Hai năm trước đã là vậy, hai năm sau càng như vậy. Đứng trước anh của hai năm sau, dù rằng sự thật việc anh đã giết cả nhà cô không thể thay đổi, dù rằng nỗi ám ảnh trong lòng cô mãi không thể xua tan, dù rằng anh đã vứt bỏ cô hai lần, nhưng cô vẫn cam tâm tình nguyện rơi vào cái bẫy tình yêu không lối thoát này một lần nữa…

“Đã lâu tôi không thấy hắn cười, tôi đã quên mất nụ cười quyến rũ của hắn. Bây giờ nhìn thấy nụ cười ấy tôi đã quyết định, phải cố vứt bỏ nỗi hận trong lòng để sống cùng với hắn.”

 

“…Tôi đi Anh, cuối cùng gác lại cả tình yêu và thù hận, trở về gặp anh ấy, biết rõ là chúng tôi sẽ không có kết cục tốt nhưng lại đi theo vết xe đổ!”

 

Sẽ có nhiều người cho rằng Hàn Trạc Thần và Thiên Thiên không thể có một kết cục hạnh phúc được nhưng theo tôi, họ vẫn xứng đáng được hạnh phúc bởi họ thật sự đã phải trả giá cho những sai lầm của chính mình. Họ đã chịu đủ mọi sự dằn vặt, đau khổ, nhung nhớ và thậm chí là cảm giác sinh ly tử biệt. Họ đã đánh mất đứa con đầu lòng của họ và những giấc mơ về quá khứ hãi hùng vẫn còn ám ảnh Thiên Thiên đến mãi về sau. Vậy nên họ xứng đáng nhận được cái kết tốt đẹp…

Ngoài ra, tôi cũng thật sự rất thích giọng văn của Diệp Lạc Vô Tâm, vừa giản dị lại vừa sâu sắc…

“Tình yêu, chưa từng nếm trải thì làm sao biết được nó ngọt ngào, nếm trải rồi mới biết vị mặn chat của nó, nhưng khi đó người ta muốn ngừng mà không được!”

 

“Nếu nhớ nhung là một tội lỗi thì thời gian chính là tội ác.”

 

“Trong cuộc đời, những người yêu nhau thường không đến được với nhau, những người không yêu nhau lại thường vì một lợi ích nào đó mà nên duyên.

Thế nhưng cuộc sống vẫn phong phú như vậy.”

 

Truyện của Diệp Lạc Vô Tâm có rất nhiều cao trào, kịch tính, không phải vì cô ấy tham lam mà hướng đi của mỗi câu chuyện cô tạo ra phải phải như vậy. Và dù ít hay nhiều đi nữa thì chúng luôn làm cho đọc giả bị cuốn hút, cứ phải đọc tiếp không thể ngừng lại.

Cách cô miêu tả diễn biến tâm lý nhân vật rất logic, cũng như cách thắt nút, mở nút được xử lý hoàn toàn thỏa đáng. Cô không bao giờ làm đọc giả thất vọng ở những trang sách tiếp theo.

Mỗi một câu chuyện tình mà Diệp Lạc Vô Tâm sáng tạo ra đều là một mộng tưởng đẹp về tình yêu, mỗi câu chuyện mang một sắc thái chủ đạo khác nhau nhưng điều không thể thiếu là sự lãng mạn, nóng bỏng. Bên cạnh đó còn thêm vào những “gia vị” có ấm áp, ngọt ngào như tình thân, tình bạn, có đau khổ, dằn vặt như hận thù, ân oán làm câu chuyện thêm đậm đà, sâu sắc.

Đối với tôi, mỗi chi tiết tình huống trong “Ngủ cùng sói” như một mảnh ghép nhỏ để khi ghép chúng lại với nhau sẽ trở thành một bức tranh hoàn mỹ. Cho dù câu chuyện chỉ là một mộng tưởng đẹp, có không thực đi nữa nhưng nó sẽ mãi ngự trị một góc nào đó trong lòng tôi.

Chân thành cám ơn Diệp Lạc Vô Tâm cũng như Amun Đinh Tị đã mang cuốn tiểu thuyết này đến tất cả mọi người.

Advertisements

Gửi người tôi yêu Chương 6.1

Trọng sắc hơn bạn

 

Nhiều em gái chen nhau không phải để đăng ký thi tiếng Anh cấp mấy, mà là bận học lớp dạy kỹ thuật trang điểm của các bậc đàn chị, học khí chất, cách nói chuyện và cử chỉ của họ, thậm chí là học những bí mật để làm sao có thể thu hút những anh chàng đẹp trai học lớp cao hơn.

 

Sau khi ăn tối xong, không có việc gì làm, Hứa An Ly đi bộ dọc theo khuôn viên của trường. Trong trường trồng rất nhiều cây dạ hợp, tán cây to đến nỗi che lấp cả ánh mặt trời, tạo ra những bóng râm rộng lớn. Đây là loại cây nở hoa, những bông hoa màu hồng lòe loẹt đầy quyến rũ, chỉ cần một làn gió thổi, chúng sẽ bay lên không trung, giống như đang khiêu vũ. Ngẩng mặt lên, những cánh hoa đẹp như nhung nhẹ nhàng rơi trên da khiến cho người ta không khỏi muốn chạm vào. Nó khơi dậy tất cả những khát vọng từ nơi sâu thẳm nhất của trái tim, giống như những cọng cỏ non đang từ từ nhú lên…

Hứa An Ly ngẩng mặt lên, mặc cho những cánh hoa rơi trên da thịt.

Giữa chẽ cây, có một đàn chim khách đang gọi nhau ríu rít. Ở một góc khuất ít người để ý, một đôi uyên ương đang ngồi dưới gốc cây, thì thầm như mê sảng, rồi hôn nhau, thể hiện tình cảm của mình. Đây là những “điều cấm” khi còn là học sinh trung học. Đừng nói là hôn, hay nắm tay, nếu để thầy giáo bắt gặp, sẽ bị liệt vào tội “tuyên truyền văn hóa phẩm độc hại”, đưa ra trước lớp thì đúng là mất mặt. Ngay cả khi chuyển mấy lời nhắn nhủ cũng phải lén lút.

Chốc chốc lại cúi xuống nhìn điện thoại, chiếc điện thoại vẫn im bặt. Gửi bao nhiêu là tin nhắn, đến một tin hồi âm cũng không thấy. Cô như linh cảm thấy có điều gì đó chẳng lành…

Nếu đúng là vậy, Hứa An Ly nghĩ, cô nhất định phải nói chuyện với anh… Nhớ lại những lời chị Thẩm nói, chị ấy không những quen biết, mà còn là bạn của anh. Hứa An Ly chuyển động đôi mắt, nghĩ ra một ý tưởng. Buổi trưa, cô đứng đợi ở cửa nhà ăn. Sau một hồi nhìn ngang, nhìn ngửa, cuối cùng cô đã tìm thấy Thẩm Anh Xuân. Hứa An Ly xuất hiện trước mặt Thẩm Anh Xuân với bộ mặt mỉm cười.

“Chị Thẩm.”

Thẩm Anh Xuân và Từ Di đang đi cùng nhau, giật thót mình khi trước mặt xuất hiện một vị “khách không mời” từ đâu bước tới. Lúc này Thẩm Anh Xuân tâm trạng đang buồn, mí mắt thì sưng đỏ. Cô không bao giờ nghĩ cô và Đường Lý Dục lại có kết cục như vậy, tất cả là do cái ả đang ở trước mặt gọi cô là chị Thẩm một cách ngọt như mía lùi này. Dù cho trong lòng có tức giận đến mấy, hay đang phải cố gắng kìm chế bản thân, thì cô vẫn muốn biết, cái ả trước mặt đã bán cái loại thuốc gì.

Thẩm Anh Xuân dừng bước, ngẩng đầu lên, mặt nhìn Hứa An Ly không chút biểu cảm.

“Chị Thẩm, không nhận ra em à? Em là Hứa An Ly đây mà!”

“Nhận ra chứ, đương nhiên là nhận ra rồi.”

“Em đã nói rồi mà, Chị Thẩm, chị không được giả bộ trầm lắng trước mặt em như thế nữa được không?” Hứa An Ly lắc lắc cánh tay của Thẩm Anh Xuân, Từ Di đứng bên cạnh cũng không nói một lời, phong độ giống như một đại tướng.

“Chị Thẩm, em muốn chị đưa em đi gặp Đường Lý Dục, có được không?”

“Em rất nhớ anh ta à?”

Thẩm Anh Xuân hỏi thẳng thừng, làm cho mặt của Hứa An Ly đỏ ửng lên, nhưng đó là sự khẳng định.

“Chị Thẩm, em là bạn tốt của chị, chị hãy nói thật cho em biết, anh ấy có người con gái khác rồi phải không?”

“Đúng!” Thẩm Anh Xuân chưa kịp phản ứng, Từ Di đứng bên cạnh đã thay cô trả lời nhanh gọn.

“Thật như vậy sao?” Nhìn Từ Di không giống với đang trêu đùa, trong lòng Hứa An Ly trở nên trĩu nặng.

“Em cho rằng anh ta yêu em? Rất rất yêu?” Thẩm Anh Xuân hỏi lại.

“Vâng. Có lẽ là vậy.” Hứa An Ly thừa nhận một cách nhút nhát.

“…” Thẩm Anh Xuân nhìn Hứa An Ly không khỏi kinh ngạc.

“Chị đã nhìn thấy bạn gái của anh ta, cô ấy xinh hơn em, có tiền đồ hơn em, họ rất yêu nhau. Theo suy đoán của chị, anh ta không yêu em đâu. Hứa An Ly, em không có chỗ trong trái tim của anh ta.”

Nói xong, Từ Di kéo Thẩm Anh Xuân vội vàng rời đi.

 

Hứa An Ly bị bỏ lại một mình đứng trên bậc thềm. Từ trên bầu trời xanh thẳm, những vạt nắng chói chang của mặt trời buổi trưa chiếu rọi xuống cô gái đang đứng ngây người.

Cô muốn đuổi theo họ. Cũng có thể họ đang trêu đùa cô. Trong trường đại học B, những việc người ta lừa nhau như thế này không phải xảy ra lần đầu. Nhưng bóng dáng của hai người đã biến mất trong đám đông. Hứa An Ly không tìm được bọn họ.

Những ngày này, tâm trạng của Hứa An Ly rơi vào trạng thái nặng nề khủng khiếp. Ánh sáng mở ảo của mặt trời lúc xế chiều đã in hằn bóng dáng của của Hứa An Ly lên mặt đất, làm cho bóng hình của cô càng thêm lẻ loi cô độc.

Không có bạn bè, càng không thể tùy ý tìm một người để tâm sự. Sự hiếu kỳ và hưng phấn của cô sinh viên năm thứ nhất đã dần trở nên tẻ nhạt, thậm chí còn ảm đạm. Đột nhiên nghĩ lại cuộc sống khi còn thời trung học, được ở bên cạnh Hà Tiểu Khê, đến những ngày khó khăn nhất đối với cô cũng vẫn tràn ngập tiếng cười. Giờ cô bạn ấy đã đến BW, nơi mà thời trung học họ đã từng hứa với nhau là sẽ cùng nhau đến.

Đàn chim khách bay qua đầu, lảnh lót tiếng cười. Khi mới đặt chân đến đại học B, lần đầu tiên Hứa An Ly nhìn thấy có nhiều chim khách đến vậy. Chúng ríu ra ríu rít gọi nhau ngay trên đầu, cứ như là sắp có vận may gì đến với cô vậy. Sau này cô mới biết, Thanh Đảo là thành phố có rất nhiều chim khách. Cho dù là mùa đông lạnh giá, hay là mùa hè nóng nực, cũng đều nhiều như vậy. Trong lúc Hứa An Ly đang đứng ngây người, có mấy con chim khách sà xuống đậu ngay trước mặt, ríu rít với cô giống như đang an ủi, nhìn chúng tôi đông vui chưa này, chúng tôi đều là bạn của nhau, không giống như loài người các bạn, tự tạo ra bình phong, để rồi sống phải kìm nén.

Hứa An Ly đã bị một chú chim khách nghịch ngợm pha trò, cô nói với nó, từ nay về sau chúng ta trở thành bạn tốt của nhau nhé. Có điều gì phiền muộn tôi sẽ tâm sự với bạn, bạn cũng phải chia sẻ với tôi những điều hạnh phúc của bạn. Dường như hiểu được lời nói của cô, con chim khách gật gật đầu. Được! Chúng ta ngoắc tay thề.

Chim khách ríu rít cười. Đại khái là nó nhận ra rằng, người bạn này không độc ác như nó vẫn nghĩ về loài người.

Ngoài đọc sách, ngủ, chẳng có việc gì làm, chi bằng tự biến mình thành con mọt sách. Đọc sách đến chết không khéo lại liệt vào hàng danh tiếng, mãi mãi bất tử!

Chỉ cần là chữ, là sách, vớ được là cô đọc! Một ngày có hai mươi tư tiếng, nhưng cô có thể đọc thành bốn mươi tám tiếng đồng hồ, thời gian còn lại là cô đọc trong mơ. Như thế, trí não mới không bị trống rỗng, như thế cô mới không có thời gian “nghĩ ngợi lung tung”, để rồi tạo cơ hội cho những buồn chán ấy quay trở lại.

Khuôn mặt ảm đạm và đờ đẫn, cô bỗng dưng muốn khóc nhưng không tài nào khóc được.

Những người khác không như vậy. Vừa mới vào năm thứ nhất, mọi thứ đều rất mới mẻ, tình cảm mãnh liệt bộc phát đang dâng trào. Toàn những khuôn mặt niên thiếu đắc chí một cách tùy tiện. Không phải học nhiều như năm thứ hai và thứ ba, cũng không phải đi khắp nơi thể hiện mình như năm cuối.

Sinh viên năm thứ nhất có rất nhiều mơ ước và đam mê, tiền đồ đầy xán lạn, năm tháng còn dài. Tuổi tác đến rồi đi, như những nụ hoa đang chờ được nở. Nhiều em gái chen nhau không phải để đăng ký thi tiếng Anh cấp mấy, mà là bận học lớp dạy kỹ thuật trang điểm của các bậc đàn chị, học khí chất, phong thái nói chuyện và cử chỉ của họ, thậm chí là học những bí quyết để làm sao để thu hút được những anh chàng đẹp trai học ở lớp cao hơn.

 

Hứa An Ly ở phòng 302, trong phòng có bốn người, ba người trong phòng có thể được xem như là mỹ nhân đẳng cấp, người còn lại thì được xem như là nằm giữa ranh giới của mỹ nhân và không phải là mỹ nhân. Hay có thể nói, cô ấy cũng đẹp, nhưng vì xuất thân từ nông thôn, kinh tế gia đình khó khăn, vì vậy những chiếc áo vừa dài vừa to đã che đi vẻ đẹp của cô.

Hứa An Ly là một trong những người đẹp của phòng, một người nữa là người mẫu nghiệp dư tên Chu Lệ Diệp. Cô ta đang dạy cho mọi người một bài học liên quan tới việc làm thế nào để từ con vịt xấu xí trở thành con thiên nga xinh đẹp, nó được gọi là: Ý nghĩa thực tiễn của thẩm mỹ.

Nếu như công nương Diana không phải là cô gái xinh đẹp, thì thái tử Charles đã không phải lòng cô ngay từ cái nhìn đầu tiên, và chiếm được cả sự đồng ý của nữ hoàng. Từ một cô gái Lọ Lem có thể trở thành công nương của nước Anh sao? Sắc đẹp đã đưa cô từ trần gian đến thiên đường.

Nếu Chương Tử Di không có vẻ đẹp mê hồn, thì cô có thể trở thành một ngôi sao điện ảnh nổi tiếng thế giới không? Sắc đẹp đã khiến cho không biết bao nhiêu đàn ông phải phát điên vì cô.

Như vậy có thể nói, vẻ đẹp là động lực để sống và tận hưởng cuộc sống. Ở Thiên Tân có một cô gái tướng mạo xấu xí, phải đi xin việc nhiều lần, nhưng đều thất bại.

“Vì thế, các chị em, vì tình yêu lãng mạn của chúng ta, để thành công, bất luận thế nào chúng ta cũng đều phải biến mình thành mỹ nhân…”

Tình dại khờ – Tình yêu đơn phương

(H, nữ, 20 tuổi)

Năm nay mình tròn hai mươi tuổi. Hai năm trước, mình thi vào trường trung cấp, đến học kỳ hai, trong một lần xem bóng rổ, mình rất ấn tượng với V, một cậu bạn tuy không thật đẹp trai nhưng trông rất “thể thao”. Không hiểu sao mình có cảm giác như bị tiếng sét ái tình đánh trúng tim vậy. Khi đó mình còn không biết tên và lớp của cậu ấy, chỉ dám âm thầm chôn giấu tình cảm của mình trong lòng.

Cuối cùng mình cũng có cơ hội làm quen với cậu ấy. Một hôm, mình cùng cán sự thể dục của lớp đi mua đồ chuẩn bị cho buổi liên hoan, tình cờ thấy V ở quầy hàng phía trên. Cậu ấy không quen mình, nhưng lại quen cán sự thể dục lớp mình, thế là họ chào hỏi nhau rất thân tình, mình đứng bên cạnh chẳng nói năng gì, hình như bọn họ quên cả sự có mặt của mình, lúc đó mình thấy thất vọng ghê gớm.

Trên đường về, mình đã “nghe ngóng” được thông tin về cậu ấy qua cán sự thể dục: Cậu ấy tên là V, học trên mình một lớp, vì cùng trong đội bóng rổ của trường nên cậu ấy và cán sự thể dục lớp mình có quan hệ khá thân thiết.

Từ đó trở đi, mỗi lần đội bóng rổ của trường thi đấu, mình đều đến xem, không bỏ một trận nào, cốt là để trông thấy V. Tuy không cao lắm nhưng kỹ thuật chơi bóng của V rất tốt. Cứ thế, dù chưa bao giờ nói chuyện, dù chẳng hiểu gì về V, nhưng mình vẫn ôm một mối tình đơn phương với cậu ấy.

Mình cảm thấy tình yêu lớn dần lên từng ngày. Khi tâm sự với cô bạn thân L, L khuyên mình nên thổ lộ. Và thế là, mình lập tức viết cho V một lá thư tình. Thật đau buồn, điều mình nhận được là lời từ chối. Sự vô tình đó làm mình thấy tổn thương ghê gớm, nước mắt mình rơi ướt đẫm cả lá thư. Tuy vậy, mình quyết định không từ bỏ. L còn nói với mình, lá thư đó chắc chắn không phải chính tay V viết, đây hẳn là chữ của K (bạn chí cốt của V)! Mình không biết L lấy tin đó từ đâu, nhưng nó khiến mình có thêm lòng tự tin.

Mình tin vẫn còn cơ hội thay đổi, vì thế, mình tiếp tục viết lá thư thứ hai. Nhưng V lại một lần nữa từ chối mình, còn nói rằng đã có bạn gái rồi. Mình lập tức tìm cán sự thể dục để “xác nhận thông tin”, cán sự thể dục nói, không phải là V không thích mình, chẳng qua là cậu ấy xấu hổ đó thôi!

Mình tin lời cán sự thể dục, đồng thời cũng thấy tình yêu trong mình đang hừng hực cháy. Mình nghĩ, liệu có phải cách thể hiện của mình chưa đủ để V cảm nhận được hay không?

Kỳ nghỉ đông sắp đến, ngày nào mình cũng nhớ đến V, nội dung mọi cuộc buôn điện thoại với L đều là về cậu ấy. Mình muốn gấp một nghìn con hạc giấy tặng V, điều này khiến L vô cùng kinh ngạc. L nói, nếu đúng là mình có thể làm điều đó, thì chắc chắn V sẽ phải rung động, trừ phi cậu ấy là người có trái tim sắt đá.

Những lời của L là nguồn cổ vũ lớn lao đối với mình. Thế là từ đó, mình chẳng quản ngày đêm, miệt mài gấp hạc. Bố mẹ không biết vì sao mình làm thế, nhưng từ khi mình học hết cấp ba và vào trường trung cấp, bố mẹ không còn hay can thiệp vào đời sống riêng tư của mình nữa. Bố trêu: “Con gấp hạc cho chàng hoàng tử nào vậy?”. Mình chối, nói là đang thách đấu với L, bố tin ngay. Phải vậy, trong mắt bố mẹ, mình vẫn còn là trẻ con, bố mẹ đâu có ngờ rằng con gái bố mẹ lại đang “điên đảo” vì tình đến thế này.

Ngày lễ tình nhân sắp đến, bọn mình đứa nào cũng háo hức, hồi hộp, nghe ngóng chuyện đứa nào được người yêu tặng quà. L gọi điện hỏi mình đã gấp xong một nghìn con hạc giấy chưa, mình hứng khởi nói: Yes! Trên bàn mình giờ là đúng một nghìn con hạc giấy trắng muốt, thể hiện tình yêu trong sáng như tuyết của mình!

L mang món quà của mình đến gửi cho K, nhờ K chuyển cho V đúng ngày lễ tình nhân.

Những ngày sau đó, mình lúc nào cũng mong đợi hồi âm. Trong mơ, mình thấy V mỉm cười bước đến bên mình. Trong thời gian chờ đợi, trái tim mình tựa như cánh buồm căng gió giữa biển khơi, luôn tươi cười chào đón tất cả mọi người, mong được chia sẻ niềm hoan hỉ trong lòng. Thế nhưng, một tháng trôi qua, mình không nhận được một lời hồi âm. Mấy lần tình cờ gặp nhau ở sân trường, V đều vội vàng tránh mặt, như thể không biết đến sự tồn tại của mình vậy. Mình bắt đầu sinh ra hoài nghi, có phải L hay K đã “tham ô” số hạc của mình? Mình định hỏi cho rõ, ai dè bọn họ tự ái, tỏ vẻ giận dỗi, làm mình cũng không dám hỏi thêm.

Trái tim mình như bị rơi xuống vực sâu, một đứa mạnh mẽ kiên cường như mình giờ đây đã quen với nước mắt, thậm chí có lúc mình không thiết sống nữa. Nhưng nghĩ lại, một người đến chết cũng không sợ, thì tại sao phải sợ cuộc sống trên thế gian?

Mọi người đều cho rằng việc mình gấp một nghìn con hạc thật là ngốc nghếch. Nhưng mình không hề hối hận. Lan nói, K kể rằng, V đang theo đuổi một bạn gái tên T, khi mình tỏ tình, V không muốn “bắt cá hai tay” nên đã từ chối. Nhưng hiện tại, T đã có bạn trai, người đó lại không phải là V. L hậm hực thay mình, bảo để cho V biết “mùi vị” của sự thất tình! Còn mình, mình chỉ nghĩ rằng, mình yêu V, yêu đến không thể dừng lại được, sau này, mình sẽ không thể yêu người con trai nào khác! Bây giờ V đang cô đơn, nếu mình bày tỏ tình cảm, liệu có thể khiến cậu ấy rung động hay không? Trên đời vẫn có bao chàng trai si tình, tại sao mình không gặp được nhỉ? Tại sao kẻ si tình như mình lại yêu phải một người vô tình đến thế? Lẽ nào ông trời đang đùa giỡn với mình?

Trong mắt H, hình ảnh của V còn quá mơ hồ, tình cảm chỉ xuất phát ở sự yêu thích tác phong và dáng vẻ trong những trận bóng rổ, còn những điều khác hầu như không biết. Có thể nói, thứ mà H yêu không phải là con người của V, mà chỉ là tình yêu đầy cảm tính.

Phân tích hành động của H, có thể thấy nguyên nhân tại sao H nhiều lần bị từ chối. Thứ nhất, H thể hiện quá “thẳng”, đối với một người con gái gần như không quen biết, việc V từ chối là điều hợp lý. Thứ hai, H không hề tiếp xúc trực tiếp với V, mà luôn nhờ qua bạn bè, nên khó tránh khỏi bị “sai lệch” những điều cần truyền đạt. Thứ ba, việc gấp một nghìn con hạc thật là quá mạo hiểm, con trai thường là người chủ động theo đuổi tình yêu, đằng này H lại tỏ ra quá chủ động, bản năng đầu tiên của V đương nhiên là từ chối. Vì thế, khi con gái phải lòng một người con trai, nên tự trọng và tế nhị một chút, chắc chắn sẽ dễ được chấp nhận hơn.

Tình cảm là chuyện không thể miễn cưỡng, đã tình nguyện cho đi thì đừng đòi hỏi phải nhận lại cho bằng được, nếu không, có khi sẽ chỉ thấy thất vọng mà thôi.

Gửi người tôi yêu Chương 5.5

“Đúng!” Không một chút do dự, câu trả lời nhẹ nhàng nhưng dứt khoát khiến cho Thẩm Anh Xuân chẳng biết phải làm sao.

Đường Lý Dục cứ như một người sống thực vật đứng trước cửa sổ, quay lưng lại với Thẩm Anh Xuân.

Nếu như lúc này, anh có thể quay đầu lại. Nếu như lúc này, anh nhìn vào đôi mắt của Thẩm Anh Xuân, nhìn thấy sự đau khổ từ trong sâu thẳm trái tim cô. Nỗi đau ấy như một loại tế bào đang lan vào cơ thể, làm cho cô đau đớn, thứ đau đớn mà cô chưa bao giờ nếm trải.

Tí tách, tí tách. Tiếng mưa rơi bên ngoài cửa sổ càng khiến cho không khí tĩnh mịch ở trong phòng thêm kì dị và bất an.

Từng giọt nước nơi khóe mắt rơi xuống không ngừng. Thẩm Anh Xuân vẫn luôn cho rằng, trên thế gian này cô là người thông minh, tri thức nhất, cuối cùng cô lại là một con ngốc trong tình yêu!

“Tại em luôn ép buộc anh yêu em phải không?” Thẩm Anh Xuân nói trong tự ti.

Không đợi anh phải trả lời, cô vẫn tiếp tục nói: “Anh đã có người con gái khác, vì sao không nói cho em biết? Rõ ràng là anh…” Cô nấc nghẹn đến nỗi không nói ra lời.

“Em trả lại tự do cho anh…”

Đường Lý Dục quay người lại, ngơ ngác, không hiểu được biểu cảm và ánh mắt của Thẩm Anh Xuân.

Cho anh tự do ư? Anh đâu có cần tự do, cái anh cần là tình yêu. Nhưng giờ đây, với tình yêu này, anh muốn cũng chẳng thể được. Không! Là anh cho cô được tự do, lẽ nào không được sao?

Khi mới bước vào năm thứ tư, tâm trạng của ai cũng như đang ở thời chiến tranh loạn lạc. Công việc là điều quan trọng hơn cả. Đường Lý Dục gọi đó là hội chứng trước khi tốt nghiệp, gần như ai cũng ít nhiều đều mắc phải chứng bệnh này. Có những đôi uyên ương do không cùng chí hướng, mỗi người muốn đi tới một thành phố khác nhau, điều kiện kinh tế gia đình và yêu cầu khác nhau, nên cứ gặp nhau lại cãi cọ, cãi nhau đến nỗi lòng dạ phải rối bời. Có những người nhìn bề ngoài có vẻ rất bình tĩnh, nhưng trong lòng thật ra cũng chẳng tốt chút nào, cả ngày chỉ toàn tính chuyện thiệt hơn.

Sau bốn năm, tình yêu phong hoa tuyết nguyệt giờ đã đến hồi kết thúc, liệu còn lại bao nhiêu đôi sẽ đi được đến cùng? Trong ngày tốt nghiệp, chúng ta đều rơi vào tình trạng thất tình, đó là điều không tránh khỏi.

Không phải Đường Lý Dục chưa bao giờ nghĩ đến việc giữa anh và Thẩm Anh Xuân, huống hồ cha mẹ của cô vốn dĩ không đồng ý cho cô và anh yêu nhau. Nước Mỹ, nước Mỹ! Anh ghét đến xương tủy cái nước Mỹ ấy. Cô phải đi nước ngoài, đến nước Mỹ của cô, còn anh phải ở lại cái thành phố mà anh và cô đã gắn bó trong suốt bốn năm qua, bắt đầu một cuộc sống mới. Tình yêu này, sẽ bị Thái Bình Dương rộng lớn mênh mông ngăn cách. Vì vậy, Thẩm Anh Xuân của hôm nay, biểu hiện cảm xúc của cô, lời nói của cô, mặc dù không nói rõ ra, nhưng anh cũng có thể hiểu rốt cuộc cô cũng không thể làm trái lời cha mẹ mình.

Lập trường vững vàng của cô trước đây đã không còn nữa. Rốt cuộc cô đã không trở thành ngoại lệ. Tình yêu vĩ đại đã bị quyền lực, tiền bạc, tất cả những cái gọi là hạnh phúc của con người đánh bại. Nhưng thực tế thứ hạnh phúc này chẳng khác nào những đám bụi nhìn thấy phía sau mà không bao giờ theo kịp.

“Vì sao anh… không yêu em… giống như em yêu anh?” Thẩm Anh Xuân từ từ nhắm chặt đôi mắt, trong ngực một cảm giác nhói đau.

Đường Lý Dục chầm chậm đi lại, chầm chậm đưa tay ra. Chầm chậm nửa muốn sát lại, nửa muốn rời xa. Anh vừa muốn dùng lực để ôm chặt lấy cô, nhưng rồi lại sợ như thế sẽ làm cô vỡ tan ra mất. Từ trong đôi mắt của Thẩm Anh Xuân, những giọt nước trong suốt như pha lê đang rơi xuống đôi môi hơi nhợt nhạt của Đường Lý Dục.

Trong phòng tĩnh mịch như không có một âm thanh nào, cuối cùng anh run rẩy đưa tay ra, gắng hết sức ôm chặt lấy cô. Có lẽ, đây sẽ là lần cuối cùng. Từ nay về sau, cô sẽ thuộc về một người đàn ông tên John ở nước Mỹ…

Rất lâu, Thẩm Anh Xuân nhắm chặt đôi mắt, mặc cho nước mắt tuôn rơi. Trong vòng tay của Đường Lý Dục, mềm mại, lặng im. Một giây sau, cô muốn mang anh trả lại… Trả lại…

Ngay cả khi nói lời chia tay, nhưng cũng phải chào cảm ơn một cách hoàn hảo như đang diễn xuất cho mọi người xem. Tất cả đã kết thúc. Nhưng Thẩm Anh Xuân vẫn đợi chờ Đường Lý Dục nói một lời yêu cô, rất yêu, rất yêu, đợi anh nói cho cô biết, cô là cả thế giới của anh. Dù cho đó là những lời giả dối, thì cô vẫn muốn nghe. Đúng là cô gái ngốc!

Tí tách, tí tách. Tí tách, tí tách. Tiếng mưa rơi nhẹ nhàng va vào cửa sổ. Ngoài trời, sương mù và mưa giăng kín khiến căn phòng trở nên tối đi rất nhiều. Những chiếc lá đang nhẹ nhàng khiêu vũ trong mưa.

Không biết trong bao lâu, Thẩm Anh Xuân mới mở mắt trong vô thức như không hay biết chuyện gì vừa xảy ra. Cô chỉ thấy Đường Lý Dục đang nhìn cô, đắm đuối, ánh nhìn như sinh ly tử biệt.

Ngoài tiếng mưa rơi va vào cửa sổ, tất cả đều rất yên tĩnh. Trong phòng, chỉ có cô và anh.

“Còn nhớ không?” Đường Lý Dục nói như nhắc nhở.

“Gì cơ?”

“Em đã từng nói trên cơ thể em, đâu đâu cũng có nụ hôn của anh. Như vậy sau khi hôn xong, từ môi, da thịt, đến tóc, từ cơ thể cho đến linh hồn em đều là của anh rồi.”

“Vì thế, em không thể chúc anh hạnh phúc!”

“Nhưng anh sẽ chúc em hạnh phúc! Chúc em và John mãi mãi được hạnh phúc!” Nói xong, Đường Lý Dục đặt một nụ hôn lên trán của Thẩm Anh Xuân. Anh ôm chặt lấy cô. Cái ôm như muốn làm cô tan chảy, cái ôm nhẹ nhàng nhưng lại khiến người ta tan vỡ trái tim!

Bên ngoài cửa sổ mưa vẫn rơi. Trong mưa, bỗng có một chiếc lá nhẹ nhàng rơi xuống không một tiếng động, cô độc lắc lư trong gió…

 

Cơ thể của hai người dán chặt vào nhau đến một khoảng cách nhỏ cũng không có. Như bình thường, linh hồn của cô sẽ quấn vào linh hồn của anh. Nhưng trong lúc này, cô lại phát hiện ra rằng, linh hồn của cô giống như một thể khí dư thừa được thở ra từ phổi đang dần rời xa chính cô, cô cố gắng níu kéo, nhưng trong tay vẫn chỉ là khoảng trống.

Anh chính là thể khí mà cô thở ra đó sao? Hay cô mới là thể khí mà anh thở ra?

“Anh Xuân, chúng ta chia tay đi, từ trước tới giờ anh chưa từng yêu em…”