Gửi người tôi yêu Chương 5.2

Một âm thanh thì thầm vang lên trong lòng: “Ông già, xem anh về sau còn dám bắt nạt em nữa không? Em đã có đồng đảng để đối phó với anh rồi đấy. Anh cũng đừng hòng che giấu em chuyện gì, mọi hành động của anh đều nằm trong lòng bàn tay của em, đừng có mơ đến việc xin lỗi, nếu không thì…”

Nụ cười đầy vẻ đắc ý hiện trên khuôn mặt thiên thần của cô.

Sau khi cùng ổn định chỗ ngồi, Thẩm Anh Xuân và Từ Di bắt đầu ăn cơm. Hứa An Ly dường như chợt nghĩ ra điều gì đó hỏi Thẩm Anh Xuân: “Tối hôm qua ấm siêu tốc không gây ra tai họa gì chứ?” Thẩm Anh Xuân chẳng biết làm sao.

“Chị Thẩm… xem ra… chị em mình đúng là có duyên thật đấy. Được quen biết chị, em rất vui. Sau này chắc em sẽ làm phiền chị nhiều đấy.” Hứa An Ly lại quay sang phía Từ Di, tiếp tục nói: “Chị Từ, chị cũng vậy, sau này nhờ chị giúp đỡ em.”

“Việc đó, chắc chắn rồi.” Từ Di gật đầu nhận lời.

Hứa An Ly chỉ đơn giản là cảm thấy rất vui, nghĩ ra cái gì là nói cái đó. Nói mãi rồi, cô mới vô tình nhìn thấy mí mắt của Thẩm Anh Xuân bị sưng đỏ, đôi mắt một mí giờ sưng ngày càng đỏ hơn.

Nhìn đôi mắt sưng đỏ của Thẩm Anh Xuân, Hứa An Ly lại nghĩ, chắc là do chuyện chiếc ấm siêu tốc đã gây họa gì, cãi nhau với người cùng phòng, ẫm ức khóc sưng cả mắt. Thẩm Anh Xuân cố tình ngẩng mặt lên, đối mặt với Hứa An Ly, để cho cô thấy và đừng nói nữa, công khai nói với Hứa An Ly: “Bị bạn trai ức hiếp!”

Oh! Giật mình một cách bị động. Trong nháy mắt Hứa An Ly hơi có chút bối rối, nhưng cô không thích tò mò chuyện riêng tư của người khác trước chỗ đông người. Vì thế, cô không tiếp lời chủ đề mà Thẩm Anh Xuân vừa nói tới, cúi xuống giả bộ ăn cơm.

Đúng lúc đó, cô bỗng nghe thấy giọng của Từ Di: “Con gái thời nay đúng là chẳng hiểu ra kiểu gì, không thích những anh chàng độc thân, lại cứ thích đi yêu cái thứ hoa đã có chủ, chẳng thèm để ý mình là người thứ hai hay thứ ba, chẳng có cơ hội cũng tự tạo ra cơ hội!”

Từ cuộc đối thoại của họ, Hứa An Ly đã ngầm hiểu ra, đại khái là có một cô gái nào đó thích bạn trai của chị Thẩm, sau khi biết chuyện chị Thẩm rất đau buồn.

Làm sao có thể không đau buồn được chứ? Tình yêu là độc quyền mà.

Ba người thì đông quá, một người thì đơn độc, hai người là vừa đẹp.

“Chị có thể tìm gặp và nói chuyện với cô bé đó được không? Làm sao cô ấy có thể đi phá vỡ hạnh phúc của người khác được chứ?”

Hứa An Ly cất lời nói một cách dè dặt sau khi hai người họ đã lặng im, xem như để an ủi chị Thẩm. Lúc này, thứ duy nhất mà Hứa An Ly có thể làm được là giúp cho trái tim đang bị tổn thương của chị Thẩm bớt đau buồn.

Đáng tiếc, lời nói của Hứa An Ly không phải là Vân Nam bạch dược, cũng chẳng phải là miếng dán giảm đau của Bondy, ngược lại lời nói ấy của cô chẳng khác nào đang xát muối vào vết thương của Thẩm Anh Xuân.

“Cô cho rằng trên thế gian này, chỉ có cô mới hiểu được tình yêu, biết yêu, còn người khác đều là những kẻ ngốc hay sao?” Từ Di thẳng thừng trách mắng không chút khách sáo.

“Hứa An Ly, cô nói thử xem, nếu là cô, thì cô sẽ xử lý chuyện này thế nào?”

Hứa An Ly chưa từng gặp phải chuyện như thế này, vì vậy cô cũng chẳng biết phải làm sao, mặt thất thần nhìn Từ Di. Im lặng một hồi lâu, cô khẽ nói: “Có lẽ, em sẽ tác thành cho họ.”

Hứa An Ly nghĩ, chỉ có cách này mới bớt khổ đau.

“Tác thành?” Từ Di hỏi lại, sửng sốt nhìn Hứa An Ly.

Ánh mắt của Thẩm Anh Xuân lóe lên một cách lạ lùng, vừa lạnh vừa sắc nét. Cô và Từ Di quay sang nhìn nhau trong giây lát.

“Sao thế? Có phải các chị thấy ý tưởng của em hơi mềm yếu phải không?”

“Không phải!” Hai người dường như cùng đồng thanh nói.

“Như vậy…” Hứa An Ly hỏi lại, ánh mắt tỏ vẻ khó hiểu.

“Em đúng là vĩ đại, không ngờ đấy!” Thẩm Anh Xuân nói.

“Chị Thẩm quá khen rồi, chỉ là em cảm thấy, việc này không thể hoàn đổ lỗi cho cô gái kia được. Nếu không phải là vì giữa chị và bạn trai có một khoảng trống, thì làm sao cô gái kia có thể xen vào giữa được. Vì thế, em nghĩ, trước hết nên tìm hiểu nguyên nhân từ chính bản thân mình, nghĩ lại xem vì sao việc này lại xảy ra. Sau đó, tìm cách giải quyết hận thù với cô gái kia, khóc lóc vì cô ta, không giải quyết được gì.” Hứa An Ly bày tỏ một cách chân thành.

“Cảm ơn, chuyên gia tình yêu.” Thẩm Anh Xuân nhìn Hứa An Ly.

“Nếu quen em sớm hơn, chắc đã không có chuyện này xảy ra, nghe lời nói của quân vương, hơn cả mười năm đọc sách. Xem ra về sau, chị và em cùng phải học hỏi lẫn nhau rồi.”

“Em đã bao giờ yêu chưa?” Từ Di nhìn chằm chằm vào Hứa An Ly hỏi ngắt quãng.

“…” Hứa An Ly nhất thời khó nói! Mặc dù chưa thực sự trải qua chuyện yêu đương, nhưng không có nghĩa là Hứa An Ly không có chiến lược trong tình yêu. Đã là cố nhân gặp nhau ở nơi đất khách quê người thì phải mở rộng tấm lòng. Cô cũng hy vọng lời nói của mình có thể giúp phần nào cho chị Thẩm bớt đau khổ.

“Hai chị à, theo em thấy, tình yêu chẳng khác nào một món đồ, nếu không phải của mình, muốn cướp cũng chẳng được, nếu là của mình, muốn đuổi thì đuổi cũng chẳng đi. Chị Thẩm, nếu em mà là chị, em sẽ từ bỏ.”

Thẩm Anh Xuân đưa mắt, run rẩy nhìn Hứa An Ly! Nếu như đối phương là chó là mèo, có băm thành nghìn mảnh cũng không diễn tả nổi sự hận thù của cô!

“Vì sao?” Giọng Thẩm Anh Xuân rít lên trong nước mắt.

“Anh ấy yêu cô ta không giống như yêu chị. Trước khi gặp cô ta, trong suy nghĩ của anh ấy, chị là người tốt nhất. Sau khi gặp cô ta thì trong suy nghĩ của anh ấy, cô ta lại tốt hơn cả chị.”

Từ Di giương tròn mắt kinh ngạc, nếu như không phải đang kìm chế nhẫn nhịn, thì đã hất cả cốc nước vào mặt Hứa An Ly rồi. Đúng là không biết xấu hổ, nhưng quả thực cô có biết gì đâu mà xấu hổ chứ!

Cuộc sống chân thực tới mức này rồi mà vẫn còn phải diễn kịch.

Hứa An Ly vẫn say sưa lý luận về tình yêu: “Chị có nghĩ rằng, tình yêu không phải là một công thức, cũng không phải là một phương trình hai ẩn số cần chúng ta đưa ra lời giải, nếu như sai có thể xóa đi. Như vậy chắc chắn sẽ tìm ra được đáp án đúng, hoặc đạt một trăm điểm. Tình yêu bị chia cắt cũng có thể hòa hợp, nhưng trong trái tim sẽ để lại một vết sẹo, chị không thể làm lành vết sẹo đó được, chỉ có thể làm mờ nó đi phần nào mà thôi.”

“Nói như cô, thì tình yêu là một bài tập sửa lỗi, càng sửa càng sai! Thà rằng đừng sửa, cứ để nó tự nhiên.” Từ Di chưa nói hết câu thì có một ai đó cất tiếng nói át đi: “Này, mấy cô nói chuyện gì mà sôi sục khí thế ngất trời lên thế?”

 

Cả ba người đồng thời nhìn về phía có âm thanh phát ra.

Chỉ thấy một anh chàng tuấn tú với mái tóc màu nâu nhạt đang tiến lại chỗ các cô ngồi. Đôi chân thon dài đầy sức hấp dẫn khiến dáng người anh ta cao hơn, vẻ mặt hơi có chút trang nghiêm lạnh lùng, cùng với ánh mắt không mấy dễ gần.

Không ngờ trong lúc đang tìm chỗ ngồi, Tần Ca lại nhìn thấy Thẩm Anh Xuân. Anh bê cơm lại ngồi ăn cùng cho đỡ buồn. Thẩm Anh Xuân nhiệt tình mời anh ngồi xuống ghế bên cạnh, còn Từ Di cũng ân cần và chu đáo không kém.

Vừa mới ngồi xuống, chưa kịp nuốt hết miếng cơm, Tần Ca đã thấy Từ Di cất lời: “Hứa An Ly, đây là Tần Ca, hoàng tử tình ca của trường đại học B, một trong những người đàn ông tốt nhất trường này, bạch mã hoàng tử trong mắt bao thiếu nữ đấy.”

Tần Ca nuốt vội miếng cơm, biện luận: “Anh đâu có tốt như em nghĩ.” Nói chuyện một hồi, ngẩng đầu lên, anh mới nhìn thấy cô gái ngồi đối diện. Một cô gái có vẻ đẹp thuần khiết, giống như một thục nữ đang lặng lẽ ngồi đó, với đôi mắt ướt, trong suốt như sương mai, ăn vận gọn gàng, khuôn mặt trắng nõn nà, dịu dàng, nhìn giống như một thiên sứ.

Mất mấy chục giây, đôi mắt của Tần Ca cứ ngây ra, cô gái ấy cũng mỉm cười nhìn anh. Cô gái vừa nở nụ cười, trên má đã lộ ra hai lúm đồng tiền duyên dáng. Lẽ nào là cô ấy sao?

“Hey, tình yêu sét đánh hả?” Từ Di cất giọng nói một cách cường điệu. Nhân cơ hội này để phá đám. Đó mới là mục đích chính của cô ngày hôm nay. Mọi việc diễn ra thuận lợi hơn cả dự tính. Thực ra hôm nay cô chỉ muốn biết Chuột Mickey của ông già là thần thánh ở phương nào, rồi mới thực hiện bước tiếp theo, nào ngờ kế hoạch diễn ra nhanh như vậy.

Advertisements

Gửi người tôi yêu Chương 5.1

Tình yêu là một bài sửa lỗi, càng sửa càng sai

Làm sao có thể không đau buồn được? Tình yêu là độc quyền.

Ba người thì đông quá, một người thì cô đơn, hai người là vừa đẹp.

Buổi tối đầu tiên của ngày khai giảng, Tần Ca bị mất ngủ. Anh biết, điều đó không thể nào, hoặc nó chỉ là một hình ảnh gợi lại cho anh những cảm giác đã qua. Nhưng anh vẫn bị mất ngủ.

Quả thực, một năm trở lại đây, anh không còn nghĩ nhiều đến cô nữa, cái thành phố này cũng không đến nỗi quá lớn, nhưng cũng khó mà gặp được cô. Không phải không hy vọng, mà là cô giống như một giọt nước đã bị tan chảy trong bầu không khí bốn mươi độ, biến mất không để lại dấu vết.

Anh không hối hận vì chuyện họ chia tay, vì anh cũng đã cố gắng hết sức để nối lại rồi, nhưng giữa họ không có kết quả. Đó là tuổi trẻ, là số mệnh, là tình yêu…

Nhưng bức tranh bừng sáng của ban ngày trong nháy mắt đã làm cho bầu không khí tràn đầy vị ngọt. Chẳng biết là vì sao, những gì liên quan tới cô ấy đều mang thứ hương vị này.

Anh cũng biết rằng, đó không thể nào là cô được, chỉ là một người nào đó có khuôn mặt và hình dáng giống cô. Chính khuôn mặt và hình dáng ấy đã khiến anh trở nên vô thức một hồi lâu trong dòng người chen chúc, hỗn loạn như đưa thoi. Cho đến khi anh chớp mắt, cái bóng ấy đã biến mất cùng dòng người.

Nếu như không phải là vì tiếng còi xe thiếu kiên nhẫn ở phía sau, Tần Ca cũng không biết anh sẽ đứng ngây người trên con đường nhỏ đó bao lâu nữa. Anh chuyển bước, sau đó, đột nhiên ngồi xuống cái bục nhô ra trên đường. Đã một thời gian dài. Không! Đúng hơn là sau lần cô ấy ra đi, đây là lần đầu tiên tinh thần của anh mới bị hoảng hốt như vậy.

Anh đã tha thứ vì chuyện ra đi không từ biệt của cô. Và anh cũng biết, cô làm như vậy vì có nỗi khổ riêng.

Yêu một người thì luôn mong cho cô ấy được hạnh phúc, mặc dù cô ấy đã phản bội lại bạn.

Dĩ nhiên là sẽ cũng hơi buồn, nhưng Tần Ca lại dùng câu nói này để tự an ủi mình. Vì thế, khi bóng dáng của người kia khơi lại những hồi ức trong anh, anh cũng không hề cảm thấy buồn.

Chỉ có điều khiến anh không thể lý giải được là, buổi sáng hôm sau anh dậy rất sớm, làm cho mọi người trong ký túc nhìn anh như một sinh vật lạ. Đám con trai trong ký túc của Tần Ca đều được biết đến là lười chẳng khác gì lợn. Chẳng có một chàng trai nào lại muốn chạy bộ để rèn luyện sức khỏe. Nếu không có giờ học, thì hôm đó chắc chắn họ sẽ ngủ nướng đến khi mặt trời đã lên ba con sào mới dậy. Tần Ca tự nhiên dậy sớm như vậy, làm cho mọi người cảm thấy giống như mặt trời mọc lên từ đằng tây.

Tần Ca cũng chẳng buồn giải thích, nhẹ nhàng rời khỏi ký túc, xuống lầu, mọi người lẩm bẩm mấy câu rồi trở mình ngủ tiếp.

Không phải đi chạy bộ, chỉ là chỗ nào có người thì anh đến. Người trong trường rất đông, còn rất nhiều phụ huynh của những sinh viên mới vẫn chưa về. Trên con đường nhỏ, có rất nhiều xe biển số ngoại tỉnh đỗ ở đó. Có những phụ huynh ngủ trên sân chơi một cách thoải mái. Phần lớn những người này đều đến từ vùng nông thôn hoặc là những gia đình nghèo, vì tiết kiệm tiền cho con mà không ngủ ở khách sạn, chỉ có thể trải chiếu nằm ngủ qua đêm.

Khuôn viên của trường lớn như vậy, mà anh đi tới n lần. Đến khi khung cảnh xung quanh đã trở nên vắng vẻ, mọi người đều đã vào nhà ăn. Cố quên đi mối tình mãnh liệt giờ đã không còn nữa, anh ủ rũ bước trên con đường đến nhà ăn. Bỗng anh nhận ra, đây chỉ là ảo giác. Thật nực cười!

Buổi trưa, đang ăn cơm trong nhà ăn, Hứa An Ly tình cờ gặp Thẩm Anh Xuân, chị ấy đang ngồi cùng một cô gái khác. Chẳng biết làm sao vừa nhìn thấy Thẩm Anh Xuân, Hứa An Ly lại thấy con tim mình như có một cảm giác… một thứ cảm giác không thể diễn tả được bằng lời.

Lần đầu tiên gặp ở nhà ga, lạnh nhạt, cao quý, mạnh mẽ.

Lần đầu tiên gặp Thẩm Anh Xuân cô rất ghét, chị ta cứ giống như động vật máu lạnh, chẳng lẽ đại học B không còn ai khác sao? Kiểu người như chị ta mà cũng được làm người đại diện cho đại học B đi đón sinh viên mới… Cô thề không đội trời chung với Thẩm Anh Xuân. Nếu như không phải vì mình không biết đường đến đại học B, Hứa An Ly đã không bị chị ta ra lệnh.

Buổi gặp mặt tối qua, mặc dù lúc đầu chưa quen, nhưng Thẩm Anh Xuân lại rất hòa nhã, tốt bụng, có thiện chí, như bao nữ sinh khác. Lúc này, khi gặp lại Thẩm Anh Xuân một lần nữa, Hứa An Ly tự dưng lại nhớ tới năm từ: “Tha hương ngộ cố tri.”

Thẩm Anh Xuân có thể trở thành bạn tốt của Hứa An Ly sao?

Thực ra, trong lúc ăn cơm Hứa An Ly hoàn toàn không nhìn thấy Thẩm Anh Xuân. Lúc vừa mua cơm xong, khi cô đang nhìn tứ phía tìm chỗ ngồi, trong âm thanh ồn ào hỗn độn, cô thoáng nghe thấy hình như có người gọi tên mình. Không chắc lắm. Có lẽ, là cô nghe nhầm. Ngay cả khi có ai gọi thật, có thể có người nào đó trùng tên trùng họ với mình. Người Trung Quốc đông như vậy, trùng tên nhau là chuyện bình thường.

Ở đại học B, ngoài anh ra, cô không có bạn bè gì cả, dù là bạn học cùng lớp, bạn đồng hương. Vừa nghĩ đến anh, nhịp tim của cô dường như đập chậm lại một nhịp, có thể nghe rõ tiếng máu đang chảy trong huyết quản. Buổi tối hôm qua, anh đã lỡ hẹn. Có phải anh cố tình bỏ lỡ cuộc hẹn không? Có phải…

Hứa An Ly cứ đứng đó, lặng lẽ suy nghĩ, quên cả bước đi. Nếu không phải đằng sau có người không ngừng gọi, thì cô cũng chẳng biết mình còn đứng ngây người ở đó bao lâu nữa.

Trong nhà ăn thật ồn ào và đông đúc. Mất một hồi lâu chẳng tìm được chỗ ngồi vừa ý, không phải không còn chỗ ngồi, mà Hứa An Ly chỉ muốn tìm một chỗ gần cửa sổ. Cô muốn vừa ăn, vừa nhìn phong cảnh. Cô quay đầu, chuyển sang hướng khác, phía cửa sổ cạnh cửa ra vào có chỗ trống. Vừa ổn định chỗ ngồi, một giọng nói quen thuộc vang lên trên đỉnh đầu: “Hey, Hứa An Ly, em nhìn ai mà tập trung thế, chị gọi em mãi cũng chẳng thèm để ý?” Hứa An Ly từ từ ngẩng đầu lên, cô vẫn chưa hoàn toàn thoát ra khỏi suy nghĩ vừa nãy, trong đầu chỉ thấy có anh. Vì thế, cô cứ ngơ ngác nhìn người đang nói chuyện với mình.

Thẩm Anh Xuân. Sau mười mấy giây, Hứa An Ly mới biết người đang đứng trước mặt nói chuyện với mình là ai.

“Không nhận ra chị à? Hay là đang chuyên tâm nghĩ đến bạn trai?” Thẩm Anh Xuân có vẻ như đang vô tư vừa nói vừa cười.

Hứa An Ly từ từ đỏ mặt. Lúc này, cô mới nhận ra, đi bên cạnh Thẩm Anh Xuân còn có một chị bạn nữa, chị ấy đang chăm chú nhìn mình. Đỏ mặt, tim đập loạn xạ, kiểu nhìn chẳng khác nào đối với một người đang làm việc gì đó sai trái.

“Lão Từ, em chưa nhìn thấy người đẹp bao giờ sao? Nhìn em si mê giống như đang ngắm hoa ý!” Thẩm Anh Xuân vừa nói xong với Hứa An Ly liền quay sang nói với Từ Di đang đứng bên cạnh mình.

“Chị cả, chị đúng là người hiểu em nhất đấy, em thích ngắm người đẹp, đặc biệt là tiểu cô nương ngay trước mặt đây. Như thế nào mà cô ấy trở thành bạn của chị vậy? Sao chị không giới thiệu cho em biết? Thế là không được đâu đấy.” Từ Di vừa cười vừa nói.

“Chị à!” Đến một lúc lâu, Hứa An Ly mới nói xen vào được một câu.

Nếu theo như nguyên tắc thay thế bằng nhau, có thể đưa ra những quyết định như sau, chị Thẩm là bạn tốt của ông già, chị Thẩm cũng sẽ là bạn tốt của Hứa An Ly. Có thể lý giải như vậy được không?

Con vật sống vì bầy đàn, con người sống vì tập thể. Thẩm Anh Xuân là “đồng loại” với Hứa An Ly. Tuổi trẻ mãi mãi không bao giờ kết thúc. Có một câu nói không sai: “Hữu duyên thiên lý năng tương ngộ.”

Đối với Hứa An Ly, quen biết Thẩm Anh Xuân và Từ Di là một chuyện vui mà cô chưa bao giờ nghĩ tới. Vừa mới đến đại học B đã quen biết hai chị vừa xinh đẹp lại thích làm bạn với mình, đúng là phúc cả ba đời. Vì thế, Hứa An Ly mới tỏ ra thận thiện với chị Từ vừa mới quen biết, ánh mắt của cô thể hiện đầy sự tôn trọng và vui mừng.