Gửi người tôi yêu Chương 4.2

Thẩm Anh Xuân là người bạn tốt nhất của lão Lý, nhưng bạn tốt thì không nhất định sẽ trở thành người yêu tốt nhất được, đây chính là điều khiến mọi người khó hiểu nhất giữa bọn họ. Nếu nói về gia thế, thì lão Lý cũng thuộc tầng lớp trung lưu, bố anh ta là Viện trưởng Viện Thiết kế, mẹ là Thị trưởng của vùng đó, anh ta là con một trong gia đình.

Nghe nói, lúc còn học năm thứ nhất lão Lý đã chuẩn bị đi Anh. Lúc ấy lão Lý hy vọng Thẩm Anh Xuân có thể cùng lão đi du học. Nhưng Thẩm Anh Xuân đương nhiên là không bao giờ cùng anh ta đi du học ở Anh rồi. Vì thế, lão Lý cũng không đi. Mỗi lần nghỉ hè hay những lúc rảnh rỗi, lão Lý lại từ Bắc Kinh bay đến Thanh Đảo.

Dù cho Thẩm Anh Xuân đã nói rõ ràng với anh ta rằng, cô đã dâng hiến cái quý giá nhất của đời con gái cho Đường Lý Dục. Lão Lý vẫn nói với Thẩm Anh Xuân một câu rằng cậu và Đường Lý Dục không thể cùng nhau đi trên một con đường. Do đó, hai người sẽ không có kết cục gì đâu.

Thẩm Anh Xuân lại tự lý giải câu nói này là, vì không đạt được mục đích nên anh ta cũng hy vọng người khác không được hạnh phúc. Đây là một mệnh đề của tình yêu, vì vậy cô cũng chẳng trách lão Lý làm gì. Nếu là cô chắc cô cũng sẽ như vậy.

Đường Lý Dục là người đàn ông tốt hay lão Lý mới xứng đáng với Thẩm Anh Xuân, vấn đề này đã mấy lần được đưa ra thảo luận, nhiều người lại ủng hộ lão Lý.

Anh ta là một người đàn ông quá được. Thẩm Anh Xuân cũng cho là như vậy.

“Nếu có kiếp sau, hoặc là tôi có thể phân thân thành hai người, tôi sẽ chọn cả hai và tôi sẽ sống cùng họ đến hết đời.” Đây là những lời mà Thẩm Anh Xuân không bao giờ dám nói với lão Lý, chỉ để suy nghĩ ấy trong lòng.

Hết bảy ngày nghỉ lễ Quốc khánh.

Lâm Nhã Nam đã an toàn trở về ký túc xá số ba khu Thiên Thần Viên của Đại học B. Nhưng sau thời gian đó khoảng hai tháng, cô đã bị ốm, cả ngày bơ phờ, giống như quả cà tím bị gặp phải sương giá. Toàn thân ốm yếu, cô ngủ cả ngày. Cuối cùng là mệt mỏi rã rời, chán ăn, ăn gì cũng không thấy ngon miệng, ghét mùi dầu mỡ. Mọi người thi nhau mang cho cô các loại thuốc “Viên dạ dày”, “Quỳ hoa vị khang linh”, “Tam cửu vị thái”. Xem ra mọi người rất yêu thương cô.

Trong phòng, cô là người nhỏ tuổi nhất, chẳng thương cô thì thương ai? Cô là “đứa trẻ” trong ký túc này.

Chỉ có lão đại Thẩm Anh Xuân là bình tĩnh nhất, cười nói mọi người đừng quá lo lắng như thế, trời đã nóng mà còn mang than đến để thiêu chết người ta à?

Từ Di đột nhiên hiểu ra, miệng há hốc kinh ngạc.

“A? Không phải đã… rồi chứ?”

“Đã…? Đã cái gì?” Lâm Nhã Nam không hiểu vì sao chị ba Từ Di lại kinh ngạc như vậy.

Tiểu Dương cười bò trên giường. Cười đến nỗi đau hết cả bụng.

“Đúng là có bệnh mới tìm đến bác sĩ, chân đau mà lại nói với người ta là bại não!”

“Ha ha…”

Thẩm Anh Xuân và Từ Di cũng cười ngật ngưỡng, duy chỉ có lão tứ Lâm Nhã Nam, chớp chớp mắt, ngây thơ nhìn ba người họ, chẳng hiểu gì.

“Này, chị phải nói thật, không được giấu, em không hiểu các chị đang làm trò gì.” Cô lấy gối đánh lại, tỏ ý phản kháng.

Cái thế giới này đúng là đen tối, đến lão tứ luôn là một đứa con ngoan trong vòng tay của mẹ cũng làm những việc hư hỏng này, nếu là người khác chắc còn làm những chuyện điên rồ hơn cả cô mất? Dù sao, thể loại phim X mọi người cũng đã xem không ít.

Trong lúc mọi người đang cười, lão tứ dường như nghĩ ra điều gì đó. Biết phải làm gì với nỗi xấu hổ này, nghĩa là, Lâm Nhã Nam tôi, luôn là một cô gái ngoan mà lại biết làm một việc đáng xấu hổ như vậy sao? Cô đứng thẳng lên nhìn vào mọi người: “Mọi người không tốt, đừng có kéo em xuống nước như vậy.” Khí phách anh hùng chỉ trụ được một phút, sau đó đã sụp đổ. Ngay lập tức, cô trở nên sợ hãi, nằm trên giường khóc, không ngớt kêu gọi mẹ.

Sau đó một tuần, Lâm Nhã Nam nhận tờ giấy xét nghiệm của bệnh viện, trên đó có ghi: Kiểm tra nước tiểu HCG dương tính.

Lão tứ Lâm Nhã Nam không biết HCG có nghĩa là gì.

Cô bác sĩ to béo chỉ biết dịch hẳn ra là: “Cô đã có thai.”

“A!…”

Lâm Nhã Nam cầm trên tay tờ giấy xét nghiệm, suýt chút nữa thì khuỵu ngã! Đầu óc cô trở nên trống rỗng.

Trở về ký túc, cô âm thầm khóc đến nỗi sưng hết cả mắt. Nhìn thấy ai cô cũng xông vào bám víu, nét mặt hoảng sợ: “Làm thế nào bây giờ?”

“Em phải làm thế nào? Chị nói đi!”

“Bà bác sĩ kia không phải nhìn nhầm đấy chứ, bà ta mới bị dương tính!”

Cả nhóm cùng ngồi xuống nghĩ cách, sau khi thảo luận, cả nhóm đi đến thống nhất, ngày mai đưa lão Tứ đến bệnh viện. Sau nửa giờ “quả bom hẹn giờ” sẽ được giải quyết. Duy chỉ có Thẩm Anh Xuân là không đồng ý, theo cô, cho dù anh ta không thừa nhận, cũng phải để anh ta tận mắt chứng kiến em nằm trên bàn phẫu thuật, đau xé gan xé ruột và rên rỉ, cho anh ta nhìn thấy nước mắt tuyệt vọng và bất lực của em. Những đau khổ này là do anh ta mang đến cho em, vì thế em hãy mang những thứ không thuộc về em trả lại cho anh ta, để anh ta phải chịu bản án lương tâm cả đời.

“Nếu như anh ta không chấp nhận?”

Đây là vấn đề mà mọi người đều quan tâm. Đàn ông thời nay, đều là gấu chó, có gan để tạo ra một “sinh mạng”, nhưng lại hèn nhát không chịu chấp nhận mình chính là hung thủ tạo nên “sinh mạng” ấy, lại còn đổ lỗi: “Làm sao tôi biết được có phải là của tôi không?”

Đàn ông mãi mãi là người vô tội, con gái mãi mãi là người phải chịu đau khổ. Đây là định lý chia tay trong tình yêu, dù cho bạn có chấp nhận hay không chấp nhận, thời buổi này phần lớn là như vậy.

Giờ một “sinh linh” đã hình thành, có nói gì thì cũng đã không còn tác dụng nữa rồi. Mấu chốt của vấn đề làm sao để anh ta thừa nhận chính mình là “thủ phạm”, để anh ta phải chịu sự trừng phạt về lương tâm và kinh tế. Cách tốt nhất là cả đời này hãy tống anh ta vào trong địa ngục!

Nhưng cũng không phải lo lắng, vì đã có lão Lý ở Bắc Kinh, anh ta là một người rất giỏi trong việc giao tiếp. Chuyện nhỏ như thế này, cứ để anh ta xử lý, rất dễ dàng. Nếu gã trai kia còn dám “đánh đu” với Lâm Nhã Nam, thì đừng có hòng nghĩ đến chuyện tiếp tục sống ở Bắc Kinh, đây là những lời đảm bảo của lão Lý với Thẩm Anh Xuân.

Không thể nói là đưa Lâm Nhã Nam lên xe với tâm trạng vui mừng, nhưng nó cũng không đến nỗi quá nặng nề. Câu chuyện tình yêu này, có thể được xem xét tới mức độ nào, được mất trong chuyện này mọi người không nói rõ được, chỉ biết cầu nguyện cho cô.

Từ sự việc này cũng dẫn đến một vài vấn đề khiến cho các nữ sinh ở ký túc xá số ba khu Thiên Thần Viên này không ngừng tranh luận: “Quan hệ giữa Lâm Nhã Nam với bạn trai rốt cuộc là yêu hay tình dục? Rốt cuộc là vì điều gì?”

Thẩm luận mất nhiều ngày, không ai đưa ra được đáp án. Những nghi hoặc chỉ càng khiến cho cô gái lún sâu hơn. Vốn dĩ tình yêu không có đáp án, nhưng Thẩm Anh Xuân đã có một câu nói rất hay: “Tình yêu gần giống như là bị ho. Nếu như đã mắc phải rồi, bạn muốn nhịn cũng chẳng nhịn được.”

Hóa ra, những việc “phiền phức” này là kết quả của việc không nhịn được.

Vốn dĩ chỉ xin nghỉ phép một tuần. Kết quả, sau nửa tháng Lâm Nhã Nam mới từ Bắc Kinh trở về. Mọi người còn cho rằng không khéo gã trai kia đã lừa bán cô đi hay chặt cô ra từng mảnh, ai nấy đều lo lắng. Lúc đầu mọi người đều đoán rằng Lâm Nhã Nam khi đi thì đầy dặn, khi về chắc sẽ tàn tạ di nhiều. Nhưng Lâm Nhã Nam giờ vừa đầy đặn một vòng, lại vừa có làn da như hoa đào.

Người đàn ông ấy, thấy cái gì ngon thì mua, thấy nơi nào vui thì dẫn cô đi. Hơn nữa còn tặng cho cô một cái vòng nạm kim cương những mấy cara nữa. Đúng là trong cái họa mà lại gặp may.

Người đàn ông đó làm cho một công ty của Pháp có bộ phận chi nhánh ở Bắc Kinh. Đúng là bắt được một con cá lớn. Tuổi tác à? Không già cũng không trẻ, vừa tầm mà các cô gái đều thích. Lâm Nhã Nam đã yêu anh ta.

 

One comment on “Gửi người tôi yêu Chương 4.2

  1. Pingback: Gửi người tôi yêu – Vũ Hoa « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s