Em không vào địa ngục thì ai vào 20.2

Phong cảnh nơi đây không quá lộng lẫy, diễm lệ nhưng lại mang đến cho người ta cảm giác thanh thản và nhẹ nhõm giống như đang ngắm nhìn vẻ đẹp mộc mạc, dung dị của một thiếu nữ chốn thôn quê.

Đắm mình trong cảnh non xanh nước biếc, tôi không kìm nén nổi những cảm xúc đang dâng trào trong lòng, vội vàng cởi giày, ngâm hai chân vào làn nước trong xanh. Nước hồ trong veo mát lành khiến cho tâm hồn tôi như lắng lại. Con người và thiên nhiên như đã hòa làm một. Tôi nhắm mắt lại, cảm nhận sự thư thái đang thấm dần vào tận đáy lòng.

Bỗng một âm thanh quen thuộc vang lên, đúng rồi, chắc chắn tên Chung Nguyên đó lại chụp ảnh. Hắn rất kỳ lạ, có máy ảnh riêng nhưng chưa thấy dùng bao giờ. Mỗi lần muốn chụp ảnh, hắn lại lấy điện thoại di động ra.

Tôi khẽ mở mắt, liếc nhìn hắn. Hắn đang đứng bất động, chăm chú nhìn mặt hồ. Tôi thấy hơi lạ, liền nhìn theo ánh mắt của hắn, sau đó chỉ nhìn thấy hai bàn chân trắng muốt hiện ra trong làn nước hồ.

Hai bàn chân đang đạp trên mặt nước hồ trong xanh đó, hai bàn chân trắng muốt đó, hai bàn chân thon thả, đẹp đẽ đó không phải của ai khác mà chính là của tôi.

Tôi liền ho một tiếng, ngại ngùng khép chân lại, sau đó thu hai chân lên mạn thuyền. Con thuyền gỗ nhỏ vẫn chầm chậm trôi theo những đợt sóng.

Chung Nguyên vẫn ngây người. Tôi thấy môi hắn bị khô, cổ họng động đậy như muốn ho nên bắt đầu lo lắng không biết liệu hắn có bị cảm nắng hay không. Gió trên hồ rất mát, không khí cũng không ngột ngạt, oi bức, nhưng do ánh mặt trời gay gắt, đặc biệt là trong ánh nắng có nhiều tia tử ngoại nên mắt ai cũng nheo lại.

Tôi vỗ nhẹ lên tay Chung Nguyên, hỏi vẻ tốt bụng: “Anh làm sao thế?”

Chung Nguyên ngước mắt nhìn tôi. Hắn có vẻ hơi xấu hổ, vội vàng quay mặt đi hướng khác.

Mặt Chung Nguyên ửng hồng như đánh phấn. Tôi không tin vào mắt mình, dụi dụi mắt nhìn lại lần nữa. Khuôn mặt hắn vẫn hồng hào như thế. Ôi chao, cái thế giới này càng ngày càng có nhiều chuyện khó tin!

Nhưng rất nhanh, tôi đã hiểu ra. Mặt của Chung Nguyên còn dày hơn cả tường thành. Lý do duy nhất khiến mặt hắn ửng hồng như vậy chỉ có thể là vì hắn đã bị cảm. Xem ra tên này đúng là bị say nắng rồi. Tôi đưa tay ra kéo ba lô, lấy chai nước đưa cho hắn: “Uống cái này đi.”

Chung Nguyên không nhìn thứ tôi đưa cho hắn, vội vã cầm lấy, mở ra uống ừng ực, sau đó mới nhăn nhó hỏi: “Cô đưa tôi cái gì thế?”

Hắn mà lại phản ứng chậm chạp thế sao? Tên này rõ ràng là mất hồn rồi.

Chung Nguyên nhìn vào cái chai không trong tay mình, đưa trả lại cho tôi và khẽ cảm ơn. Sau đó, hắn ngước mắt nhìn tôi rồi lại liếc nhìn hai bàn chân tôi.

Tôi vội vàng thu chân lại, không khí lúc đó có chút ngượng ngùng. Cảm giác ngượng ngùng này là do Chung Nguyên tạo ra. Tôi không biết lúc đó hắn ta đang nghĩ gì, chỉ cảm thấy trong ánh mắt đó có điều khó diễn tả. Không biết vì sao cảm xúc đó của Chung Nguyên lại có thể dễ dàng truyền sang tôi như vậy.

Lúc đó, mắt hắn vẫn dán vào chân tôi. Tôi liền ho một tiếng, không biết nên nói gì: “Này… chân tôi đẹp lắm sao?” Thực ra tôi cũng nhận thức được giá trị của bản thân mình. Nếu đọ độ mặt dày với người khác thì chắc chắn tôi sẽ thua, nhưng nếu so sánh xem chân ai đẹp hơn thì tôi chưa bao giờ thua. Rất nhiều người từng khen chân tôi đẹp. Tôi thừa nhận chân đẹp thì chẳng có ích lợi gì, nhưng dù sao đẹp thì vẫn hơn, phải không?

Chung Nguyên cười rất tươi nhưng lại rất mờ ám. Tôi nghi ngờ hắn không phải bị cảm nắng mà bị trúng tà. Hắn mở mắt thật to, nhìn chân tôi gật gù: “Đúng là rất đẹp.”

Lời nói đó rất đáng nghi ngờ, nhưng được một người như hắn khen quả là chuyện không dễ. Tôi cũng thấy lòng vui hơn chút đỉnh.

Ánh mắt của Chung Nguyên rất khó đoán, giống như bị trúng tà. Dù sao, bây giờ có dùng loại thuốc quý nào cũng không thể chữa được bệnh cho hắn.

Sau này, khi bị người con trai đó kéo lên giường và hôn vào chân, tôi mới hiểu ra rằng hóa ra có đôi chân đẹp cũng không hẳn là không có tác dụng gì. Thực ra câu mà Tiểu Nhị đã từng nói với tôi: “Đầu Gỗ, cậu chỉ cần đôi chân này thôi cũng có thể khiến bọn đàn ông phải mê muội rồi” cũng không phải là không có lý.

Bởi vì trên đời này có một thứ bệnh, gọi là bệnh mê những đôi chân đẹp. Chung Nguyên chính là một trong số những kẻ bị mắc bệnh đó.

 

Advertisements

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 20.2

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s