Em không vào địa ngục thì ai vào 20.1

Chung Nguyên đang cúi đầu nhìn tôi, hai con mắt đen láy của hắn ẩn giấu một nụ cười thâm hiểm.

Như bị sét đánh ngang tai, tôi hét lên: “Đây là… chuyện gì vậy?”

Không hiểu đã có chuyện gì xảy ra nên tôi vội vàng chui ra khỏi lòng hắn, luống cuống nhảy ra khỏi giường. Cuối cùng, tôi miễn cưỡng hỏi: “Sao anh… anh… lại ở đây? Anh đã làm gì tôi rồi phải không?”

Chung Nguyên thong thả quay người lại, một tay chống đầu, cái tư thế đó của hắn giống hệt dáng nằm khêu gợi của một nàng tiên cá đang dùng sắc đẹp của mình để dụ dỗ người khác. Hắn nhìn tôi, rồi mỉm cười đáp: “Phiền cô nhìn lại xem đây là phòng ai?”

Tôi nhìn xung quanh, bỗng thấy ngượng chín cả người. Căn phòng này quả thật rất giống phòng của tôi nhưng trong góc phòng lại để đồ đạc của Chung Nguyên, chuyện đã quá rõ ràng.

Lẽ nào tôi vào nhầm phòng? Tôi bỗng nhớ lại tình cảnh của mình lúc sớm nay. Khi đó tôi mò mẫm về phòng mình nên không nhìn rõ những người nằm trên giường… Như vậy thì từ lúc đó đến giờ, tôi đã ngủ ở trong phòng này sao? Không chỉ vậy mà còn ngủ với tư thế mờ ám như vậy cùng hắn? Quan trọng hơn, ba người bọn họ chắc chắn đã nhìn thấy, đặc biệt còn cả Lục Tử Kiện…

Bây giờ đúng là tôi đang ở trong tình cảnh khóc dở mếu dở.

Chung Nguyên thích thú nhìn bộ dạng thê thảm của tôi một lúc, sau đó mới nói: “Sao nào, sợ Lục Tử Kiện nhìn thấy phải không?”

Tôi gật đầu, nhưng ngẫm nghĩ một lúc, lại cảm thấy hơi ngại nên lắc đầu.

Chung Nguyên thản nhiên nói: “Rất tiếc là Lục Tử Kiện đã nhìn thấy rồi.”

Hành động hãm hại người khác một cách vô lý của Chung Nguyên khiến tôi thực sự khinh bỉ, tôi lên án: “Tại sao anh không gọi tôi dậy?”

Chung Nguyên đáp lại: “Tôi gọi rồi nhưng cô không chịu tỉnh, không chỉ có vậy…” Anh ta liếc nhìn tôi rất lâu, sau đó chậm rãi nói tiếp: “Cô còn chủ động ôm tôi rất chặt.”

Cha mẹ ơi, việc mất mặt như thế mà con cũng có thể làm được sao? Tôi chỉ mong lúc đó ông trời nổi sấm sét đánh chết tôi, dù sao chết như thế cũng còn hơn là phải đứng ở đây.

Chuyện xảy ra tối qua, tôi không còn nhớ rõ, chỉ có thể nhớ đi vệ sinh xong, tôi bước vào phòng này. Sau đó xảy ra chuyện gì thì tôi hoàn toàn không thể nào nhớ ra. Tuy những lời của gã Chung Nguyên này rất đáng nghi, nhưng chỉ nghĩ đến việc mình chủ động nằm bên cạnh hắn, rồi ôm hắn là tôi đã sởn cả gai ốc. Ông trời ơi, sao ông lại nỡ trêu ngươi con thế này…

Tôi đang định nói ra câu này thì nghe thấy tiếng sột soạt ngoài cửa, hình như có ai đang đứng bên ngoài nghe trộm. Tôi liền bước rất khẽ tới bên cửa, rồi mở toang cửa.

Tất cả bọn họ đều đứng đó. Có vẻ họ cho rằng nghe lén chuyện của người khác là một hành động quá đỗi bình thường. Điều khiến tôi không thể chịu được là cả Lục Tử Kiện cũng có mặt ở đó.

Rõ ràng đã bắt quả tang được đám người nghe trộm này, nhưng tôi chẳng dám nói gì. Tôi càng sợ tên Chung Nguyên này sẽ nói ra những câu khiến tôi phải hổ thẹn nên đành coi như không có chuyện gì xảy ra. Tôi nhìn bọn họ một lượt rồi làm ra vẻ vào nhầm phòng, vội vàng bước ra ngoài.

Có thể nói chuyến đi thực tế mà tôi cực kỳ mong đợi này đã được mở màn bằng vụ tôi vào nhầm phòng thật đáng xấu hổ đó.

 

Ăn sáng xong, tám người chúng tôi chia làm hai đội, lên thuyền đi vãn cảnh hồ Bạch Dương. Nhiệm vụ hôm nay là bước đầu nắm bắt tình trạng chung của vùng hồ này.

Chúng tôi thuê thuyền của những người nông dân sống ven hồ. Mỗi thuyền có hai mái chèo nên chúng tôi phải dùng sức để chèo. Chúng tôi phân làm hai nhóm, tôi, Tứ cô nương, Lục Tử Kiện và Chung Nguyên trên một thuyền, những người còn lại ngồi một thuyền. Trong mấy người bọn tôi, chỉ có Lục Tử Kiện và Lộ Nhân Giáp là chèo thuyền tương đối ổn, những người khác chỉ võ vẽ chèo thêm vài đường cho vui.

Thời tiết hôm nay rất đẹp, tuy bây giờ là mùa hạ, nhưng không khí không quá nóng nực vì những cơn gió thổi vi vu trên mặt hồ. Bầu trời trong xanh phản chiếu xuống mặt nước mênh mông khiến cho nước hồ cũng khoác lên mình một màu xanh thẳm say đắm lòng người. Từng đợt gió thổi qua làm mặt hồ lăn tăn gợn sóng. Những con sóng nhỏ vỗ vào mạn thuyền, tung bọt li ti chẳng khác nào một đứa trẻ tinh nghịch đang vui vẻ nô đùa. Từng động tác khua chèo nhịp nhàng nối tiếp nhau, mái chèo lướt nhẹ trên mặt nước phát ra tiếng kêu khe khẽ giữa không gian yên tĩnh. Lòng người vì thế cũng thật thư thái và dễ chịu.

Advertisements

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 20.1

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s