Gửi người tôi yêu Chương 4.1

Vui quá hóa buồn

Đàn ông mãi mãi là người vô tội, con gái mãi mãi là người phải chịu đau khổ. Đây là định lý chia tay trong tình yêu, dù cho bạn có chấp nhận hay không, thời buổi này phần lớn là như vậy.

 

Vui quá hóa buồn, bốn chữ này, chẳng khác nào tâm trạng của Thẩm Anh Xuân trong buổi tối hôm nay, quá là phù hợp. Nhưng vì sao lại như vậy?

Nếu không vui thì có buồn không? Thượng Đế cũng thật là biết đùa, đùa đến mức làm cho bạn phải dở khóc dở cười, vừa yêu vừa hận. Có lẽ, đây là vui quá hóa buồn thật!

Con người không thể đùa được với số mệnh, số mệnh không thể đùa được với Thượng Đế.

Tòa nhà số ba ở Thiên Thần Viên là ký túc xá nữ. Căn phòng bốn người, nhưng đêm nào có ba người ở trong ký túc là cũng đáng ngạc nhiên lắm rồi.

Sang năm thứ tư, tình yêu mịt mù, tương lai cũng không thể nào đoán trước được, thực tế chẳng có gì lạc quan. Tâm trạng của mọi người đều bất an, ai biết được mai sau số mệnh của mình sẽ đi trên con đường nào? Thành phố nào? Ai sẽ chờ đợi mình ở phía trước?

Khi lão nhị Dương Như Tuyết còn học năm thứ hai, cô làm người mẫu và quen biết một người họa sĩ. Vốn dĩ cô ta không có cảm tình với mấy người họa sĩ này. Hơn nữa, trong năm học thứ nhất, có lần cô đã tuyên bố sẽ không bao giờ chọn những người làm nghệ thuật để yêu. Cô không thích phong cách kỳ dị của họ.

Mái tóc dài, tướng mạo lôi thôi, dáng vẻ thì lúc nào cũng phóng khoáng, tự cho mình là những vị cứu tinh duy nhất của thế giới. Có một câu nói rất hay là: “Thiếu gì có đấy”. Mô phỏng theo câu nói này là: “Ghét của nào trời trao cho của ấy.”

Cái tay họa sĩ này tên là Lý Đại Hải, yêu cô người mẫu của ông ta đến phát rồ, đó chính là Dương Như Tuyết của khu Thiên Thần Tam Viên. Dương Như Tuyết giống kiểu người Trung Quốc thời kháng chiến chống Nhật, cũng thề sống chết không đội trời chung với gã này, kiên quyết bảo vệ lời thề trong tình yêu của mình. Dù cho sau này không có ai theo đuổi, thì cũng không bao giờ cô lấy tay Lý Đại Hải làm chồng. Cô quyết xin thôi việc, thay số điện thoại. Chưa đến giờ tắt đèn, cô quyết không về phòng, dù mọi người trong ký túc có nói rằng ông ta không ở đó. Thật tàn nhẫn! Thật dứt khoát!

Nhưng tay họa sĩ Lý Đại Hải vẫn quả quyết rằng: “Tiểu Dương là của tôi!”

Dương Như Tuyết có chiến đấu đến cùng thì gã cũng không hề nản lòng, biết trên núi có hổ dữ mà vẫn lên núi! Sau nửa năm, đúng như những gì Lý Đại Hải đã nói, Tiểu Dương đã là của ông ta.

Trước mặt tất cả chị em trong ký túc, ông ta đã hôn Dương Như Tuyết. Dương Như Tuyết hạnh phúc ngã trong vòng tay của ông ta. Lý Đại Hải vừa rời khỏi, chị em trong ký túc đã mắng cô là kẻ phản bội.

Dương Như Tuyết thú nhận về bí mật cô đã bị ông ta bắt như thế nào: Trong ngày sinh nhật của cô, ông ta đã tặng cô một căn nhà ở gần bờ biển rộng một trăm mét vuông, giấy chứng nhận tài sản đặc biệt được trao đến tận tay và nó đứng tên cô.

Trời ơi, hơn ba triệu nhân dân tệ!

“Tình yêu vĩ đại giờ đã phải chịu thua trước tiền bạc.”

“Không có tiền, ăn bánh bao để có được tình yêu sao? Liệu cà phê có thể thay cho nước lọc không? Có áo lụa tơ tằm để mặc không?” Dương Như Tuyết đã thay đổi một trăm tám mươi độ, nỗ lực chống lại những gièm pha kịch kiệt của mọi người! Nhưng chính cô cũng không hay biết, những bao biện bảo vệ đồng tiền đến cùng của cô thực chất vẫn chính là tình yêu.

“Ông ta bằng tuổi chú của cậu, cậu thực lòng muốn kết hôn với người đó hay là chỉ chơi bời thôi?”

“Không biết.”

“Ông ta chưa có vợ sao?”

“Đang làm thủ tục ly hôn.”

“Vì cậu?”

“Cứ cho là như vậy đi.”

“Thế còn bao lâu nữa thì được cục Dân chính đóng dấu?”

Không có ai biết, mối tình này được đón nhận hay sẽ bị vứt đi như rác rưởi. Là hai người họ thật lòng đến với nhau, hay nó chỉ mà một trò chơi, một giấc mơ? Không ai đoán trước được điều gì, mối tình này là vui hay là buồn?

Tất cả chị em nhìn nhau, thật không hiểu nổi tình yêu, cũng không hiểu chính mình. Đường đường vẫn ghét, thề đến chết cũng không yêu người ta, nay lại thay đổi thề có chết cũng không rời xa người đó!

Chỉ có Tiểu Dương là vẫn khẳng định rằng nếu người đó không phải là của bạn, có muốn giành giật thì cũng chẳng giành giật được. Thế nên, nó mới có nghĩa đã là của bạn, bạn không muốn cũng phải nhận.

Đây là cô gái còn ít tuổi không am hiểu sự đời. Nhưng nói đi nói lại, nếu chưa trải qua vui buồn của tuổi trẻ, thì làm sao có thể tạo ra kỳ tích? Giống như pháo hoa, chỉ rực rỡ trong nháy mắt, rồi lại từ từ rơi vào bóng tối vô tận. Đây là giá trị của việc đánh đổi!

Sau năm học thứ tư, Tiểu Dương rất ít khi quay về ký túc, cũng rất ít khi nhìn thấy bóng dáng của cô ả trên giảng đường. Cô đang đắm say trong tình yêu cùng với tay họa sĩ, như keo sơn. Cô coi sống chung như là một việc hiển nhiên.

Lão tam Từ Di chưa từng yêu ai bao giờ. Trong ký túc xá, cô là người duy nhất còn đơn thân. Là một cô gái trầm tính ít nói, học giỏi, không nói thì thôi, nhưng một khi đã nói thì chẳng khác nào một nhà triết học đang giảng giải.

Lão tứ Lâm NhãNamđang làm quen trên mạng với một anh bạn ở Bắc Kinh, có vẻ khí thế của họ đang sục sôi ngất trời rồi. Mọi người đều khuyên cô, cẩn thận kẻo rơi vào hang sói. Lão tứ nói chỉ là bạn trên mạng.

“Bạn trên mạng mà thôi. Em không phải là người chỉ cần cho một túi đậu là hẹn hò với người ta, em không ngây thơ như mọi người nghĩ đâu.”

Lão đại Thẩm Anh Xuân nhếch mép cười cô: “Em đừng có mạnh mồm, cho một túi đậu rồi trở thành người yêu của người ta, không phải em thì là ai?”

Lão tứ bĩu môi: “Em không giống như chị, John có điểm nào không tốt chứ? Cũng được coi là tầng lớp trung lưu ở Mỹ, hơn hẳn mấy tỷ phú của Trung Quốc. Anh Đường Lý Dục khiến chị bị mê hoặc sao chị không nói? Xem ra, chị cũng không an toàn lắm đâu. Sao lại đi nói người khác chứ, chị cứ lo cho chị trước đi.”

“Lâm NhãNamcó khuôn mặt nhìn giống như một cô gái nhỏ ngây thơ, nhưng từ lâu cô ta đã nhìn thấu tâm can đám đàn ông trên thế gian này rồi. Nếu nói đến chuyện đánh mất bản thân thì chỉ có đám đàn ông cam tâm tình nguyện đánh mất bản thân mình vì cô ta thôi.” Từ Di đứng bên cạnh nói xen vào.

“Chị hai đúng là có mắt nhìn người.” Lâm Nhã Nam vừa nói vừa chát trên máy tính xách tay, vừa giơ ngón tay cái lên.

Kỳ nghỉ Quốc khánh năm thứ ba, Lâm Nhã Nam đột nhiên tuyên bố với mọi người, cô đi Bắc Kinh.

Thẩm Anh Xuân cười cười nói, dê chuẩn bị vào hang sói.

Lâm Nhã Nam hoàn toàn đã bị si mê. Cô không quan tâm anh ta có phải là một con thú hoang dã hay không, nhưng cô vẫn sẽ quyết định đi Bắc Kinh. Đêm trước vừa ra nhà ga xe lửa, bốn chị em trong ký túc xá đều lo cho Lâm Nhã Nam, chỉ sợ cô không cẩn thận rồi lại rơi vào hang sói, đến lúc đó muốn chạy thoát thân cũng muộn rồi. Vẫn còn may, Thẩm Anh Xuân đã gọi điện trước cho một người bạn họ Lý học ở đại học Bắc Kinh. Lão Lý đã nhận lời giúp, nếu em Lâm có chuyện gì, anh ta sẽ mang đầu đến chịu tội với Thẩm Anh Xuân.

Lúc sắp đặt điện thoại xuống, lão Lý không quên hỏi với Thẩm Anh Xuân một câu: “Trước khi đến sáu mươi tuổi, tôi còn cơ hội gì không?”

Tất cả mọi người, trong đó có Thẩm Anh Xuân đều bị lão Lý trêu cho cười ngật ngưỡng.

Advertisements

One comment on “Gửi người tôi yêu Chương 4.1

  1. Pingback: Gửi người tôi yêu – Vũ Hoa « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s