Gửi người tôi yêu Chương 4.1

Vui quá hóa buồn

Đàn ông mãi mãi là người vô tội, con gái mãi mãi là người phải chịu đau khổ. Đây là định lý chia tay trong tình yêu, dù cho bạn có chấp nhận hay không, thời buổi này phần lớn là như vậy.

 

Vui quá hóa buồn, bốn chữ này, chẳng khác nào tâm trạng của Thẩm Anh Xuân trong buổi tối hôm nay, quá là phù hợp. Nhưng vì sao lại như vậy?

Nếu không vui thì có buồn không? Thượng Đế cũng thật là biết đùa, đùa đến mức làm cho bạn phải dở khóc dở cười, vừa yêu vừa hận. Có lẽ, đây là vui quá hóa buồn thật!

Con người không thể đùa được với số mệnh, số mệnh không thể đùa được với Thượng Đế.

Tòa nhà số ba ở Thiên Thần Viên là ký túc xá nữ. Căn phòng bốn người, nhưng đêm nào có ba người ở trong ký túc là cũng đáng ngạc nhiên lắm rồi.

Sang năm thứ tư, tình yêu mịt mù, tương lai cũng không thể nào đoán trước được, thực tế chẳng có gì lạc quan. Tâm trạng của mọi người đều bất an, ai biết được mai sau số mệnh của mình sẽ đi trên con đường nào? Thành phố nào? Ai sẽ chờ đợi mình ở phía trước?

Khi lão nhị Dương Như Tuyết còn học năm thứ hai, cô làm người mẫu và quen biết một người họa sĩ. Vốn dĩ cô ta không có cảm tình với mấy người họa sĩ này. Hơn nữa, trong năm học thứ nhất, có lần cô đã tuyên bố sẽ không bao giờ chọn những người làm nghệ thuật để yêu. Cô không thích phong cách kỳ dị của họ.

Mái tóc dài, tướng mạo lôi thôi, dáng vẻ thì lúc nào cũng phóng khoáng, tự cho mình là những vị cứu tinh duy nhất của thế giới. Có một câu nói rất hay là: “Thiếu gì có đấy”. Mô phỏng theo câu nói này là: “Ghét của nào trời trao cho của ấy.”

Cái tay họa sĩ này tên là Lý Đại Hải, yêu cô người mẫu của ông ta đến phát rồ, đó chính là Dương Như Tuyết của khu Thiên Thần Tam Viên. Dương Như Tuyết giống kiểu người Trung Quốc thời kháng chiến chống Nhật, cũng thề sống chết không đội trời chung với gã này, kiên quyết bảo vệ lời thề trong tình yêu của mình. Dù cho sau này không có ai theo đuổi, thì cũng không bao giờ cô lấy tay Lý Đại Hải làm chồng. Cô quyết xin thôi việc, thay số điện thoại. Chưa đến giờ tắt đèn, cô quyết không về phòng, dù mọi người trong ký túc có nói rằng ông ta không ở đó. Thật tàn nhẫn! Thật dứt khoát!

Nhưng tay họa sĩ Lý Đại Hải vẫn quả quyết rằng: “Tiểu Dương là của tôi!”

Dương Như Tuyết có chiến đấu đến cùng thì gã cũng không hề nản lòng, biết trên núi có hổ dữ mà vẫn lên núi! Sau nửa năm, đúng như những gì Lý Đại Hải đã nói, Tiểu Dương đã là của ông ta.

Trước mặt tất cả chị em trong ký túc, ông ta đã hôn Dương Như Tuyết. Dương Như Tuyết hạnh phúc ngã trong vòng tay của ông ta. Lý Đại Hải vừa rời khỏi, chị em trong ký túc đã mắng cô là kẻ phản bội.

Dương Như Tuyết thú nhận về bí mật cô đã bị ông ta bắt như thế nào: Trong ngày sinh nhật của cô, ông ta đã tặng cô một căn nhà ở gần bờ biển rộng một trăm mét vuông, giấy chứng nhận tài sản đặc biệt được trao đến tận tay và nó đứng tên cô.

Trời ơi, hơn ba triệu nhân dân tệ!

“Tình yêu vĩ đại giờ đã phải chịu thua trước tiền bạc.”

“Không có tiền, ăn bánh bao để có được tình yêu sao? Liệu cà phê có thể thay cho nước lọc không? Có áo lụa tơ tằm để mặc không?” Dương Như Tuyết đã thay đổi một trăm tám mươi độ, nỗ lực chống lại những gièm pha kịch kiệt của mọi người! Nhưng chính cô cũng không hay biết, những bao biện bảo vệ đồng tiền đến cùng của cô thực chất vẫn chính là tình yêu.

“Ông ta bằng tuổi chú của cậu, cậu thực lòng muốn kết hôn với người đó hay là chỉ chơi bời thôi?”

“Không biết.”

“Ông ta chưa có vợ sao?”

“Đang làm thủ tục ly hôn.”

“Vì cậu?”

“Cứ cho là như vậy đi.”

“Thế còn bao lâu nữa thì được cục Dân chính đóng dấu?”

Không có ai biết, mối tình này được đón nhận hay sẽ bị vứt đi như rác rưởi. Là hai người họ thật lòng đến với nhau, hay nó chỉ mà một trò chơi, một giấc mơ? Không ai đoán trước được điều gì, mối tình này là vui hay là buồn?

Tất cả chị em nhìn nhau, thật không hiểu nổi tình yêu, cũng không hiểu chính mình. Đường đường vẫn ghét, thề đến chết cũng không yêu người ta, nay lại thay đổi thề có chết cũng không rời xa người đó!

Chỉ có Tiểu Dương là vẫn khẳng định rằng nếu người đó không phải là của bạn, có muốn giành giật thì cũng chẳng giành giật được. Thế nên, nó mới có nghĩa đã là của bạn, bạn không muốn cũng phải nhận.

Đây là cô gái còn ít tuổi không am hiểu sự đời. Nhưng nói đi nói lại, nếu chưa trải qua vui buồn của tuổi trẻ, thì làm sao có thể tạo ra kỳ tích? Giống như pháo hoa, chỉ rực rỡ trong nháy mắt, rồi lại từ từ rơi vào bóng tối vô tận. Đây là giá trị của việc đánh đổi!

Sau năm học thứ tư, Tiểu Dương rất ít khi quay về ký túc, cũng rất ít khi nhìn thấy bóng dáng của cô ả trên giảng đường. Cô đang đắm say trong tình yêu cùng với tay họa sĩ, như keo sơn. Cô coi sống chung như là một việc hiển nhiên.

Lão tam Từ Di chưa từng yêu ai bao giờ. Trong ký túc xá, cô là người duy nhất còn đơn thân. Là một cô gái trầm tính ít nói, học giỏi, không nói thì thôi, nhưng một khi đã nói thì chẳng khác nào một nhà triết học đang giảng giải.

Lão tứ Lâm NhãNamđang làm quen trên mạng với một anh bạn ở Bắc Kinh, có vẻ khí thế của họ đang sục sôi ngất trời rồi. Mọi người đều khuyên cô, cẩn thận kẻo rơi vào hang sói. Lão tứ nói chỉ là bạn trên mạng.

“Bạn trên mạng mà thôi. Em không phải là người chỉ cần cho một túi đậu là hẹn hò với người ta, em không ngây thơ như mọi người nghĩ đâu.”

Lão đại Thẩm Anh Xuân nhếch mép cười cô: “Em đừng có mạnh mồm, cho một túi đậu rồi trở thành người yêu của người ta, không phải em thì là ai?”

Lão tứ bĩu môi: “Em không giống như chị, John có điểm nào không tốt chứ? Cũng được coi là tầng lớp trung lưu ở Mỹ, hơn hẳn mấy tỷ phú của Trung Quốc. Anh Đường Lý Dục khiến chị bị mê hoặc sao chị không nói? Xem ra, chị cũng không an toàn lắm đâu. Sao lại đi nói người khác chứ, chị cứ lo cho chị trước đi.”

“Lâm NhãNamcó khuôn mặt nhìn giống như một cô gái nhỏ ngây thơ, nhưng từ lâu cô ta đã nhìn thấu tâm can đám đàn ông trên thế gian này rồi. Nếu nói đến chuyện đánh mất bản thân thì chỉ có đám đàn ông cam tâm tình nguyện đánh mất bản thân mình vì cô ta thôi.” Từ Di đứng bên cạnh nói xen vào.

“Chị hai đúng là có mắt nhìn người.” Lâm Nhã Nam vừa nói vừa chát trên máy tính xách tay, vừa giơ ngón tay cái lên.

Kỳ nghỉ Quốc khánh năm thứ ba, Lâm Nhã Nam đột nhiên tuyên bố với mọi người, cô đi Bắc Kinh.

Thẩm Anh Xuân cười cười nói, dê chuẩn bị vào hang sói.

Lâm Nhã Nam hoàn toàn đã bị si mê. Cô không quan tâm anh ta có phải là một con thú hoang dã hay không, nhưng cô vẫn sẽ quyết định đi Bắc Kinh. Đêm trước vừa ra nhà ga xe lửa, bốn chị em trong ký túc xá đều lo cho Lâm Nhã Nam, chỉ sợ cô không cẩn thận rồi lại rơi vào hang sói, đến lúc đó muốn chạy thoát thân cũng muộn rồi. Vẫn còn may, Thẩm Anh Xuân đã gọi điện trước cho một người bạn họ Lý học ở đại học Bắc Kinh. Lão Lý đã nhận lời giúp, nếu em Lâm có chuyện gì, anh ta sẽ mang đầu đến chịu tội với Thẩm Anh Xuân.

Lúc sắp đặt điện thoại xuống, lão Lý không quên hỏi với Thẩm Anh Xuân một câu: “Trước khi đến sáu mươi tuổi, tôi còn cơ hội gì không?”

Tất cả mọi người, trong đó có Thẩm Anh Xuân đều bị lão Lý trêu cho cười ngật ngưỡng.

Advertisements

Em không vào địa ngục thì ai vào 19

Thi cử mãi mãi là vũ khí lợi hại giày vò thể chất và tinh thần của sinh viên. Tôi đã phải vẫy vùng trong sóng gió của đợt thi cử, cuối cùng cũng dạt được vào bờ. Sau khi thi xong môn cuối cùng, tôi bước ra khỏi phòng thi, thở phào nhẹ nhõm. Chung Nguyên gọi điện thoại.

Tôi: “A lô?”

Chung Nguyên: “Thi thế nào?”

Tôi: “Môn vật lý thi không được tốt lắm, tôi đoán chắc mình không được học bổng.”

Chung Nguyên: “Nếu không được thì càng tốt.”

Bực mình, tôi đã sớm đoán ra hắn sẽ vui trước sự đau khổ của tôi mà. Tôi cố gắng nhẫn nhịn, thật nhẫn nhịn, sau đó nói: “Chắc cũng không được chuyển chuyên ngành.” Trường tôi có quy định, nếu muốn chuyển sang học chuyên ngành khác, phải đứng trong top mười của chuyên ngành mình đang học, thành tích của tôi chắc không được.

Chung Nguyên trầm ngâm hồi lâu, cuối cùng lên tiếng: “Thật đáng tiếc!”

Mặc dù việc thi cử không đem lại cho tôi nhiều niềm vui nhưng những ngày sau đó đủ cho tôi nghỉ ngơi xả hơi vì kỳ nghỉ hè đã đến.

Việc đầu tiên phải làm khi kỳ nghỉ hè đến là đi thực tế. Được đi cùng Lục Tử Kiện là một cơ hội khó kiếm. Lục Tử Kiện, em đến đây!

Đề tài mà nhóm Lục Tử Kiện làm lần này là khảo sát tình hình ô nhiễm nguồn nước tại các khu sinh thái và biện pháp xử lý hiện trạng này. Khu sinh thái mà chúng tôi sẽ đến chính là quê anh, hồ Bạch Dương. Hiện tại gia đình Lục Tử Kiện không sống ở khu hồ Bạch Dương, nhưng gia đình anh có một căn nhà cũ bên hồ. Trong chuyến đi thực tế lần này, chúng tôi sẽ ở đó.

Tôi không biết nhiều về hồ Bạch Dương, chỉ biết ở đó có hoa sen. Thời kháng Nhật, ở đó có rất nhiều đội du kích có khả năng đánh trận xuất quỷ nhập thần. Họ đã khiến cho quân Nhật phải nhiều phen khốn đốn.

Đương nhiên rốt cuộc nơi đó như thế nào, đối với tôi không quan trọng, quan trọng đó là quê của Lục Tử Kiện.

Thành phố B rất gần hồ Bạch Dương, đi ô tô rất tiện. Hai giờ chiều chúng tôi lên ô tô đến hồ Bạch Dương, hơn bốn giờ đã đến bến xe cuối cùng. Cha Lục Tử Kiện đích thân lái một chiếc xe du lịch nhỏ đến đón chúng tôi. Chú ấy cũng cao to, vạm vỡ, trông chẳng khác nào phiên bản Lục Tử Kiện trung niên. Điểm khác biệt duy nhất giữa hai người đó là chú ấy rất khéo ăn nói, hòa nhã, nhiệt tình và rất biết hâm nóng bầu không khí. Từ bến xe đến nhà Lục Tử Kiện mất khoảng chín mươi phút đi xe. Chỉ trong khoảng thời gian ngắn ngủi như vậy, chú ấy và chúng tôi đã rất thân thuộc. Sau khi trò chuyện, chúng tôi được biết cha Lục Tử Kiện đã mở vài cửa hàng đặc sản trong thành phố, làm ăn rất phát đạt. Cả nhà Lục Tử Kiện đều ở trong thành phố. Hôm nay, chú ấy đích thân quay về hồ Bạch Dương để đón tiếp chúng tôi.

Chú Lục không về một mình, còn dẫn theo đầu bếp giỏi nhất trong cửa hàng. Buổi tối, chúng tôi cùng nhau chuẩn bị một bữa cơm mang đúng phong vị của vùng hồ Bạch Dương này. Tôi được ăn một bữa no nê, mê mệt. Tôi nghĩ bụng, nếu được ăn ngon thế này thì có chết cũng đáng.

Sau đó, chú Lục có việc phải đi trước, nhưng ai nấy đều sung sướng, phấn khích khi chú ấy để lại đầu bếp cho bọn tôi.

Ban ngày, mọi người đi mất nửa ngày đường, tối đến lại có thêm chút men rượu nên ai nấy đều đi ngủ sớm. Ngôi nhà này tổng cộng có bốn phòng ngủ, trong đó có hai phòng rất rộng, hai phòng còn lại hơi nhỏ một chút. Người đầu bếp nọ ngủ một mình trong một căn phòng nhỏ, phòng nhỏ kia để trống, hai phòng lớn một phòng cho nam, một phòng cho nữ. Cha mẹ của Lục Tử Kiện biết chúng tôi đến nên đã kê trong phòng một chiếc giường rất rộng, đủ chỗ cho vài người tha hồ lăn lộn trên đó. Trên giường còn trải cả chiếu trúc, nằm lên vừa êm vừa mát, vô cùng dễ chịu.

Bốn đứa chúng tôi nằm dài trên giường, tâm sự một hồi. Tôi, Nhất và Tứ có vẻ hơi mệt, chỉ có Tiểu Nhị là tỉnh như sáo, tinh thần hưng phấn khác thường. Tiểu Nhị không ngừng lảm nhảm bên tai chúng tôi những câu kiểu như: “Lục Tử Kiện và Chung Nguyên đang cùng nhau ngủ trên một chiếc giường”, hại tôi cũng mơ mơ màng màng thấy Lục Tử Kiện và Chung Nguyên đang ôm nhau ngủ thật, giật mình tỉnh dậy thấy mồ hôi đầm đìa khắp người.

Tôi vừa mới ngủ một lúc thì đã phải dậy vì muốn đi vệ sinh. Thực sự tôi không muốn dậy tẹo nào, nhưng mà việc này không thể nhịn được. Tôi đành mơ màng bò khỏi giường, loạng choạng đi vệ sinh. Phòng vệ sinh ở trong sân. Lúc này, vầng trăng khuyết đang treo lơ lửng trên trời, ánh trăng mờ ảo, mơ hồ giống như đầu óc tôi lúc đó.

Giải quyết xong, tôi lại mò mẫm trở về phòng, vừa đặt lưng xuống đã lăn ra ngủ tiếp. Trong cơn mê, tôi thấy có tiếng ai gọi mình vẻ ngạc nhiên: “Đầu Gỗ.” Tôi nghĩ đó là ảo giác, có lẽ vì ban ngày tôi quá sợ hãi một ai đó nên mới tưởng tượng ra. Thế nên tôi không quan tâm, giơ tay khùa khoạng khắp nơi, định kéo một góc chăn ra đắp. Buổi sáng mùa hè vẫn còn hơi lạnh nên tôi ngủ không ngon, nhưng sao khùa khoạng một hồi mà không tóm được thứ gì nhỉ, thật kỳ lạ, đêm qua rõ ràng có chăn mà, lẽ nào đã bị tên Tiểu Nhị kia đạp xuống đất rồi?

Tôi đã tỉnh một chút, định mở mắt xem rốt cuộc có chuyện gì thì đã bị một cánh tay kéo vào trong lòng, sau đó người ấy ôm chặt lấy tôi, một chân gác lên eo tôi, như thể tôi là một chiếc gối ôm vậy.

Bị một sinh vật ấm áp như thế ôm vào lòng, cơ thể tôi dần ấm trở lại. Cơn buồn ngủ bắt đầu quay lại nên tôi cũng chẳng thèm quan tâm xem kẻ đó là Tiểu Nhị hay Tứ cô nương, cứ thế lăn ra ngủ tiếp một cách ngon lành.

 

Sáng hôm sau, tôi bị đánh thức bởi tiếng nói chuyện.

Có tiếng nước chảy rào rào ở vòi nước trong sân, có lẽ là ai đó đang đánh răng, rửa mặt.

Có người hỏi: “Tại sao họ vẫn chưa dậy nhỉ?” Giọng nói thô kệch đó chắc là của người đầu bếp.

Có tiếng trả lời: “Ai biết, có lẽ là đang quấn lấy nhau.” Giọng nói đó rất mờ ám, đen tối, chắc chắn là của Tiểu Nhị.

Một người khác lại nói: “Thôi đi, hai người họ dù có tà tâm thì cũng không dám lén lút đâu.” Giọng của Tứ cô nương.

“Này, các cậu, tối qua có nhìn thấy chuyện không nên nhìn không?” Giọng của Lão Đại.

Một giọng nam giới đen tối không kém Tiểu Nhị đáp lại: “Không có. Không có. Sao lại bất lịch sự thế được?”

Một người khác phụ họa: “Phải là họ bất lịch sự nên chúng ta không nên nhìn. Thực ra, chúng tôi vẫn ngủ rất ngoan ngoãn, hiền lành đấy chứ.”

Mặc dù câu chuyện của họ chẳng có đầu có đuôi, tạm thời tôi không hiểu gì cả, nhưng đang mơ mơ màng màng tôi bỗng sực tỉnh khi phát hiện ra rằng…

Nhất, Nhị, Tứ đều đang ở bên ngoài, vậy thì, vậy thì… cái kẻ đang quắp chặt lấy tôi là thần thánh phương nào? Tôi… tôi… tôi không phải đã đụng phải quỷ rồi chứ?

Đừng sợ, đừng sợ, nghe nói đa số ma quỷ chỉ dọa người chứ không ăn thịt người, tôi nén cơn sợ hãi trong lòng, vừa vỗ về bản thân vừa cúi đầu nhìn bàn tay đang đặt trên eo mình. Bàn tay đó trắng trẻo, mượt mà, ngón tay thon dài, móng tay rất đẹp. Tay của con quỷ này thực sự quá đẹp nhưng có vẻ quen quen.

Tôi hướng mắt theo cánh tay tuyệt đẹp đó nhìn lên trên, đến cánh tay, vai… Trong lòng tôi bỗng dâng lên cảm giác bất an.

Sau đó, tôi liền nhìn thấy một khuôn mặt rất quen thuộc.

Chung Nguyên đang nhếch mép, cúi đầu nhìn tôi, hai con mắt đen láy của hắn như ẩn giấu một nụ cười thâm hiểm.

Tình dại khờ – Chia tay

(P, nữ, 16 tuổi)

Mình là học sinh lớp mười, năm nay vừa tròn mười sáu tuổi. Mình hay nói, hay cười, ưa kết bạn. Ở trường, mình thuộc loại rất “có duyên”, nên bạn gái nhiều mà bạn trai cũng không ít. Ở nhà, bố mẹ hết mực thương yêu chiều chuộng mình, luôn cố gắng đáp ứng mọi nhu cầu, nguyện vọng của mình. Thiết nghĩ, mình sẽ chẳng bao giờ phải buồn phiền. Thế nhưng, từ khi quen anh ấy, những buồn rầu, phiền não cứ không ngừng xâm chiếm tâm trí mình, như những mầm cỏ non…

Anh ấy (mình không muốn nhắc đến tên) học lớp mười một, tức là hơn mình một tuổi. Bọn mình chắc sẽ chẳng bao giờ quen nhau nếu trường học không thành lập đội bóng đá nữ. Mình vốn yêu thể thao, liền đăng ký và còn được bầu làm đội trưởng, còn anh ấy thì làm huấn luyện viên cho bọn mình. Anh rất đẹp trai, các bạn nữ trong đội vì thích anh nên tập luyện rất chăm chỉ. Một lần anh có việc không đến dạy, bọn họ chẳng còn hứng thú tập luyện, mình nói sao cũng không được. Trên cương vị đội trưởng, mình có phần hơi “đố kỵ” với anh, mọi cử chỉ của anh thật không vừa mắt chút nào. Nhiều khi mình còn cố tình “chơi khó” anh, âm thầm bảo mọi người đừng có nghe lời anh. Hình như có lúc mình hơi “quá tay” thì phải, nên anh đã phát hiện ra và hẹn gặp riêng mình. Gặp thì gặp chứ, sợ gì nào? Dù sao thì anh ta cũng đâu dám ăn thịt mình! Mình đến chỗ hẹn với sự kiêu căng bướng bỉnh, nhưng thực ra trong lòng cũng lo lắng lắm, tim cứ đập thình thịch.

Anh hẹn gặp mình ở một quán trà, nơi có những chiếc ghế xích đu lắc lư. Anh đến sớm hơn và chọn một chỗ ngồi khá yên tĩnh. Hai đứa ngồi đối diện nhau, giữa hai hàng ghế đu đưa là một cái bàn kính hẹp, phía dưới tấm kính được trang trí với những viên đá màu sắc rất sặc sỡ. Trong tiếng nhạc du dương, cả hai nhìn nhau và nở nụ cười. Sau đó, hai đứa bắt đầu câu chuyện bằng tuổi thơ của anh, những tâm tư, phiền não hiện tại và rồi mình cũng kể với anh rất nhiều. Không gian ấy, quang cảnh ấy, khiến lòng mình ấm áp lạ kỳ! Anh nói không ngờ cô gái trông bướng bỉnh như mình lại có những điểm dịu dàng, đáng yêu đến thế. Mình bỗng chốc đỏ bừng mặt, rồi thật thà thú nhận, trước đây mình thường cố ý gây chuyện với anh, cũng không biết chính xác lý do là gì nữa. Anh tỏ vẻ rất “hiểu biết” mà chỉ ra rằng, anh đã nghiên cứu qua về tâm lý học, nếu một cô gái tỏ vẻ ghét một chàng trai một cách vô lý, thì đích thị là đã thích anh ta, chỉ có điều không nhận ra mà thôi. Anh tự tin rằng mình thích anh! Mình không biết nữa, nhưng chỉ biết là hiện tại, ngay lúc này, mình đã thực sự bị anh cuốn hút!

Trong thời gian hai tuần sau đó, tình yêu của bọn mình tiến triển nhanh chóng. Có lúc ngồi một mình nghĩ lại những gì đã qua, mình gần như không dám tin đó là sự thật. Nhưng mình đã rất yêu anh và anh cũng vậy. Chuyện này không thể giấu được khỏi “tai mắt” của cả đội, thông tin dần dần lan truyền khắp nơi và cuối cùng đến tai thầy cô và bố mẹ mình.

Bố mẹ bắt đầu can thiệp vào chuyện này, không phải bằng thái độ thô bạo, mà chỉ bình tĩnh, nhẹ nhàng khuyên bảo mình: Con và cậu ấy chơi với nhau bình thường thì không có vấn đề gì, có nhiều bạn bè là tốt, nhưng không nên chỉ biết có mình cậu ấy mà còn nên hòa đồng với nhiều bạn khác. Mẹ còn nói thêm một câu rất “hàm ý”: “Tuổi nào làm việc nấy con ạ, đừng có bỏ lỡ bất cứ thời khắc nào của cuộc đời”.

Bố mẹ thương yêu và kỳ vọng vào mình biết bao nhiêu, nghĩ vậy, mình quyết định cắt đứt quan hệ với anh. Nhưng khi mình nói với anh, thấy sự đau khổ trong mắt anh, mình lại không nỡ. Bố mẹ anh ở tận vùng Tân Cương xa xôi, anh sống cùng bà và cậu mợ ở thành phố này, nhưng cậu mợ rất lạnh nhạt với hai bà cháu anh. Anh nói, ngay từ lần gặp đầu tiên, anh đã yêu mình bởi anh nhìn thấy tấm lòng lương thiện và sự dịu dàng đằng sau vẻ ngoài tự tin, kiêu kỳ của mình. Nhìn những giọt nước mắt rơi trên gương mặt anh, mình cũng khóc, ôm lấy anh mà khóc. Nhưng rồi cuối cùng mình vẫn quyết tâm rời xa anh.

Chẳng mấy chốc kỳ nghỉ đông đã qua, ngày đầu tiên đi học mình đã không thấy anh đến lớp. Ngày thứ hai cũng vậy. Ngày thứ ba, vẫn chẳng thấy anh đâu. Trước đây anh từng nói muốn về sống cùng bố mẹ, nên mình nghĩ có khi kỳ học này anh chuyển về Tân Cương học cũng nên. Mình cảm thấy hơi giận anh vì anh đi mà không chào mình một tiếng. Thế nhưng, một tuần sau, mình mới được hay tin: Anh bị gãy chân, đang ở trong bệnh viện! Hóa ra, anh lên sớm mấy ngày trước học kỳ mới, trên đường đến nhà thăm mình đã gặp tai nạn giao thông và bị gãy chân. Việc này bố mẹ đã biết, nhưng sợ ảnh hưởng đến mình, nên đã đến trường sớm để bảo mọi người giấu mình chuyện đó. Thế là các bạn khác đều đã đến thăm anh, chỉ có mình là không hề hay biết.

Nghe tin, mình thấy rất thương anh, mình giận bố mẹ, giận mọi người, vì mình biết, khi nằm trên giường bệnh, người anh cần nhất là mình. Mình về nhà, nhờ mẹ nấu hộ một nồi canh gà và đưa mình đến bệnh viện. Bố mẹ anh đã từ Tân Cương đến, đang ngồi chăm sóc anh bên giường. Nhìn gương mặt nhợt nhạt của anh trên giường bệnh, mình chẳng biết phải nói gì nữa. Mình đã nghĩ mình sẽ phải khóc lóc ghê lắm, nhưng không, không hiểu sao mình chẳng có chút cảm xúc nào. Thế là, trong không khí không được hòa hảo lắm của phụ huynh hai bên, bọn mình chỉ nói được vài câu khách sáo rồi thôi.

Về đến nhà, mình khóa chặt cửa, ngồi một mình trong phòng. Bố mẹ lo lắng đứng ngoài gõ cửa, mình nói mình không sao, chỉ muốn được yên tĩnh một lúc. Mình nghĩ, mình và anh không thể tiếp tục, sự cố lần này liên quan đến mình, chẳng trách bố mẹ anh lạnh nhạt với mình như vậy. Những ngọt ngào, lãng mạn trong quá khứ giờ chỉ còn là phiền phức, mình không chịu nổi nữa. Nhưng bây giờ, anh đang nằm trên giường bệnh, nếu mình nói lời chia tay thì có tàn nhẫn quá hay không? Mình thấy trong lòng vô cùng mâu thuẫn.

Gặp phải sự cố, mọi người đều rất buồn, nhưng đó âu cũng là một sự nhắc nhở: Tình yêu của tuổi mười sáu không vượt qua nổi một sự cố nho nhỏ. Không biết tâm trạng của người bạn trai này ra sao, nhưng tôi tin rằng trong thời gian nằm trên giường bệnh, cậu ấy cũng sẽ phải xem lại tình yêu của mình. P muốn chia tay thì chỉ cần biểu hiện qua hành động là đủ, không cần thiết phải đích thân tìm đến nói chuyện, đặc biệt là ngay lúc này, kẻo ảnh hưởng đến sự hồi phục sức khỏe của bạn trai. Tuổi mười sáu lẽ ra phải là lứa tuổi vô tư, hồn nhiên nhất, nhưng do các bạn trẻ còn bồng bột, thiếu suy nghĩ, nên tình yêu ngọt ngào thường nhanh chóng bị thay thế bởi sự phiền não. Nói chung, yêu đương không phải là việc được khuyến khích ở độ tuổi còn ngồi trên ghế nhà trường như các bạn, chia tay, không chỉ là vì bản thân P mà còn vì cả bạn trai kia nữa, P không cần phải áy náy. Hãy học cách từ bỏ, biết quên đi, đó là điều mỗi bạn trẻ đều phải trải qua trong giai đoạn trưởng thành của cuộc đời mình.

Gửi người tôi yêu Chương 3.2

Lúc này, Hứa An Ly đã lấy lại được vẻ ngây thơ. Xung quanh, thỉnh thoảng lại có người đi đi lại lại, đều là những khuôn
mặt lạ.

Mặc dù Hứa An Ly đang nói chuyện với Thẩm Anh Xuân, nhưng đôi mắt cô vẫn ngang dọc tìm kiếm anh, rõ ràng là đang mất tập trung.

“Em… ở đây đợi ai à?”

“Dạ, em có hẹn.”

“Bạn trai?” Thẩm Anh Xuân tò mò hỏi.

“… Vâng.”

Câu nói vừa buột ra khỏi miệng, mặt của Hứa An Ly trở nên vừa đỏ vừa nóng. Đây là lần đầu tiên cô dùng hai từ “bạn trai”. Thời còn học trung học, đây là hai từ vô cùng hệ trọng, không thể dùng và nói bất cứ lúc nào. Nếu để thầy giáo và mẹ biết, chẳng khác nào tự tìm đến phiền phức.

Lúc này, Hứa An Ly và Thẩm Anh Xuân giống như hai người bạn cũ, vừa cười vừa nói. Cô nhận ra, chị Thẩm cũng là một cô gái tốt bụng, nhiệt tình, mặc dù lúc buổi trưa ở nhà ga cô có vẻ lạnh lùng với Hứa An Ly. Nhưng suy cho cùng thì lúc đó họ mới chỉ là hai người xa lạ. Điều này cô có thể hiểu được.

Hứa An Ly đã tha thứ, không, là quên! Đúng! Cô đã quên mất thái độ của chị Thẩm lúc trưa.

Cô gái xinh đẹp ngay trước mắt của Hứa An Ly, có sự hấp dẫn đặc biệt, cô hạnh phúc tự nghĩ: Có lẽ, Thượng Đế sợ cô lẻ loi, nên đã gửi một Hà Tiểu Khê khác xuống cho cô. Vậy hãy để tình bạn ở khắp mọi nơi và mãi mãi là vô hạn, ok!

Cô gái mười bảy tuổi Hứa An Ly, tuổi trẻ luôn thiếu sự đề phòng, nụ cười trên khuôn mặt cô chân thành và trong suốt như ánh mặt trời. Cô luôn nghĩ mọi người ở năm châu bốn biển đều có thể trở thành bạn tốt của mình giống như Hà Tiểu Khê.

Hứa An Ly vừa chờ đợi, vừa nói chuyện cùng chị Thẩm. Như vậy sự chờ đợi ấy sẽ không còn trở nên buồn chán và dài đằng đẵng nữa. Buổi tối đầu tiên ở đại học B, nên cô cũng có nhiều điều muốn hỏi.

“Chị Thẩm, chị học năm thứ mấy?”

“Năm thứ tư.”

“Ồ!” Dường như đang nghĩ ra điều gì: “Anh ấy… cũng học năm thứ tư, không khéo chị cũng biết.”

“Thật sao?” Đôi mắt của Thẩm Anh Xuân sáng lên như ngọn lửa: “Anh ta tên là gì?”

“Đường Lý Dục, khoa Ngoại ngữ, chị có biết không?”

“…”

Không hổ thẹn là Thẩm Anh Xuân.

Nếu đặt câu chuyện này vào địa vị của một cô gái khác, chắc chắn sẽ không để sóng yên biển lặng, cô sẽ sớm đã tặng cho anh chàng một cái tát. Nhưng Thẩm Anh Xuân vẫn là Thẩm Anh Xuân, đây là điểm khác biệt của cô với những người con gái khác. Cô khôn ngoan! Cô tỉnh bơ như không! Cô lắm mưu ma chước quỷ!

 

Thẩm Anh Xuân nở nụ cười hững hờ, đưa mắt quan sát Hứa An Ly từ trên xuống dưới, quả là một cô gái xinh đẹp. Ánh mắt của cô khiến Hứa An Ly có đôi chút hơi e thẹn rụt rè. Không biết người con gái khác khi đối mặt với tình địch, sẽ có tâm trạng và cảm xúc như thế nào. Nụ cười của Thẩm Anh Xuân xem ra rất bình tĩnh và ung dung. Hay có thể nói là khoan dung độ lượng. Tuyệt đối: “Biết, biết, là biết.” Thẩm Anh Xuân nói cả ba câu một lúc, vừa nói, vừa gật đầu cười.

Có gì mà không biết Đường Lý Dục? Cho dù anh ta có bị đốt cháy thành tro, biến thành bong bóng, là cơn gió thổi qua không để lại vết tích, hay là một giọt nước đã bị bốc hơi ở nhiệt độ cao, Thẩm Anh Xuân chỉ cần một mắt cũng có thể nhận ra.

Anh ta là linh hồn của cô. Thẩm Anh Xuân có thể không nhận ra được linh hồn của mình sao?

“Thật vậy sao?” Hứa An Ly vui mừng suýt chút nữa thì nhảy cẫng lên, giống như một đứa trẻ lúc lắc cánh tay của Thẩm Anh Xuân.

“Không chỉ là… biết? Còn là…”

“Bạn tốt?” Hứa An Ly cắt ngang lời Thẩm Anh Xuân chưa kịp nói: “Có thật không?”

“… Ừ… Là bạn tốt.”

“Ồ! Thật tuyệt vời!“ Hứa An Ly vui mừng đến nỗi sắp hô lên hai tiếng vạn tuế, giống như một đứa trẻ chờ đợi từ lâu để được cho một cái kẹo: “Chị Thẩm, sau này, anh ta có bắt nạt em, chị sẽ giúp em đối phó với anh ta nhé!”

Vì quá vui mừng, Hứa An Ly không để ý tới những thay đổi trong thái độ của Thẩm Anh Xuân, chỉ quan tâm lắc lắc cánh tay của cô để nói, hỏi không ngừng:

“Không được nói với anh ấy là em đến nha, em muốn cho anh ấy một sự bất ngờ.”

“Anh ấy có quen người con gái khác không?”

“Gần đây anh ấy đang làm gì?”

“Nghỉ hè anh ấy làm thêm ở đâu?”

“Anh ấy béo hay gầy?”

“Anh ấy có thường xuyên nói với chị về em không?”

“Đủ rồi!” Thẩm Anh Xuân cắn chặt môi, bật ra hai tiếng.

“Chị Thẩm, đừng ghét em vì tội nói linh tinh có được không. Nghe em nói nốt một câu, nếu chị yêu rồi, chị sẽ hiểu tâm trạng của em lúc này. Cho dù nói thế nào, sau này, em sẽ phải nhờ chị chỉ giáo nhiều đấy.”

“Đúng! Tôi hiểu rõ trong lòng cô nghĩ gì, nhưng cô…” Thẩm Anh Xuân cười: “Bây giờ, cô có hiểu được suy nghĩ của tôi không?”

Hứa An Ly nhìn Thẩm Anh Xuân một cách khó hiểu.

Thẩm Anh Xuân chuyển động đôi mắt, mưu kế đã nảy ra: “Cô đương nhiên không hiểu rồi, tôi quên chưa tắt ấm siêu tốc, ký túc xá sắp bị cháy đến nơi rồi, vậy mà cô vẫn còn lắc cánh tay của tôi để hỏi bạn trai!”

“A! Vậy sao!” Hứa An Ly hét lớn một tiếng, chẳng trách chị Thẩm không còn tâm trạng để nói chuyện nữa. Nói đến chuyện bất cẩn, chính em cũng đã gặp sự cố này rồi. Dùng ấm siêu tốc đun nước, rồi quên, kết quả là cái bình nóng đến nỗi phát nổ, thiêu cháy mất một góc của cái ghế sô pha.

“Trước đây, lúc còn ở nhà, việc em làm hỏng ấm siêu tốc là chuyện thường. Có lần, suýt chút nữa thì xảy ra hỏa hoạn, may nhờ có người phát hiện kịp thời. Xem xa, trên thế gian này không phải chỉ có em mới là người bất cẩn, nếu sau này ông già ấy có phê bình em vì tội bất cẩn, em đã có lá chắn. Chị Thẩm, chị nhanh về đi, rất nguy hiểm đấy.” Hứa An Ly thật thà an ủi.

Thẩm Anh Xuân bước đi như muốn chạy trốn khỏi Hứa An Ly.

Không! Không phải là chạy trốn, mà là cô không dám tin, cũng không bằng lòng tin vào những việc mà chính mắt vừa nhìn thấy. Trước đây, anh ấy đã từng yêu cô ta, đã từng có bạn gái, lại còn giả bộ yêu cô đến chết đi sống lại.

Thẩm Anh Xuân không biết Đường Lý Dục rốt cuộc là bạn trai của ai?