Gửi người tôi yêu Chương 3.1

Có một kiểu quen biết nhau, gọi là cạm bẫy

 

Nếu đặt câu chuyện này vào địa vị của một cô gái khác, chắc chắn sẽ không để sóng yên biển lặng, cô sẽ sớm tặng cho anh chàng một cái tát. Nhưng Thẩm Anh Xuân vẫn là Thẩm Anh Xuân, đây là điểm khác biệt của cô với những người con gái khác. Cô khôn ngoan! Cô tỉnh bơ như không! Cô lắm mưu ma chước quỷ!

Một thời gian khá dài sau khi mọi việc diễn ra, Hứa An Ly mới biết đó là một cạm bẫy, một cạm bẫy mà cô không hề biết. Và cô là người nằm trong cạm bẫy ấy.

Cạm bẫy, bẫy cạm.

Hai từ này đảo qua đảo lại, lại không có cùng một ý nghĩa với nhau. Dường như là để so sánh một người tốt với một một người xấu, so sánh âm với dương. Nhưng lúc ấy, cô còn là một thiên thần trong sáng và thuần khiết, cô không bao giờ nghĩ tới hai chữ ác độc ấy – Cạm bẫy!

Đến năm thứ tư của đại học, bắt đầu chuẩn bị làm luận văn tốt nghiệp. Phải đọc rất nhiều tài liệu mới có thể chuẩn bị tốt cho việc viết luận văn. Là chủ tịch của hội Sinh viên đồng thời cũng là lớp trưởng, dù cho việc công bộn bề, nhưng Thẩm Anh Xuân không hề xao nhãng việc học tập. Trong năm thứ tư này cũng vậy.

Chỉ có tiếng giở sách, hơi thở, âm thanh của dòng không khí lưu động. Thế giới này ai ai cũng đều đắm mình trong sách vở, chẳng ai nghe thấy mọi thứ đang diễn ra bên ngoài cửa sổ.

Tít! Tít! Không gian yên tĩnh bất ngờ bị phá vỡ. Nghe như có tiếng kính vỡ. Là âm thanh của nhạc chuông điện thoại. Khuôn mặt trong cuốn sách đột nhiên cũng ngẩng lên, nhìn xung quanh, có lẽ là kiểm tra điện thoại. Không sao, lâu nay cô toàn để chế độ yên lặng. Đây cũng là thói quen của Thẩm Anh Xuân. Nhưng ánh mắt của những người đang quay lại nhìn Thẩm Anh Xuân khiến cô như chợt nhận ra điều gì đó.

Cô rất nhanh cho tay vào túi. Hóa ra là điện thoại của Đường Lý Dục, cô đã quên mất chọn chế độ yên lặng. Cũng may chỉ là tin nhắn.

“Ông già, anh ở đâu? Đang làm gì vậy? Chuột Mickey muốn được gặp anh.”

Thẩm Anh Xuân tự cho rằng mình đã nhìn nhầm, lắc qua lắc lại đôi mắt.

Ông già? Ai là ông già? Gửi nhầm à? Ha ha! Chủ nhân của chiếc điện thoại là một người con trai còn trẻ tuổi. Huống hồ gửi nhầm tin nhắn là chuyện thường tình.

“Xin lỗi, bạn gửi nhầm tin nhắn rồi.”

“Ông già, đừng có trêu em nữa có được không? Em là Chuột Mickey của anh đây.”

“Bạn là ai?” Thẩm Anh Xuân hỏi ngược lại.

“Hừm, Vịt Donald! Anh quả đúng như những gì Hà Tiểu Khê đã mắng, sớm biết là như vậy, đúng là cần phải để cho cô ấy mắng anh thêm một lần nữa!”

Chỉ là hiếu kỳ và trêu đùa. Tin nhắn này rất thú vị. Dù gì thì tâm trạng của Thẩm Anh Xuân cũng đang vui, nên sẽ trêu Chuột Mickey thêm một chút nữa.

Thẩm Anh Xuân ngồi trong thư viện theo đúng giờ quy định. Cô chợt phát hiện ra rằng, tối nay, trái tim cô không hề yên tĩnh. Kể cả không có tin nhắn quấy rối của Chuột Mickey, cô cũng không thể trấn tĩnh lại được. Những con chữ trên sách, trong mắt của cô, đều biến thành những chú nòng nọc đang bơi, biến thành một con cá biết bay, một chữ cũng không đọc được nữa.

Trái tim Thẩm Anh Xuân như muốn chùng xuống. Sau sự việc xảy ra buổi trưa hôm đó, tất cả những thứ đã bị chôn sâu trong lòng dường như đang nhấp nhô trên sóng. Cô đắm chìm trong nỗi đau đớn ngọt ngào. Chỉ có hai người, nụ cười trong sáng, đôi mắt hiền hòa.

Niềm vui thuần khiết ấy, chỉ có anh mới có thể mang lại cho cô. Không quan tâm đến bất cứ một thứ điên cuồng nào khác, chỉ có ở cùng anh, cô mới có thể vứt bỏ hết tất cả. Những chi tiết ấy cứ lần lượt lưu lại trong tâm trí cô rồi thoắt ẩn thoắt hiện.

Cảm giác như có rất nhiều người đang nhìn mình. Dường như họ cũng phát hiện ra những bí mật từ trong trái tim cô. Làm “kẻ cắp” thì lúc nào cũng sợ người khác biết. Khuôn mặt bỗng nhiên đỏ rực, nóng ran, thật khó chịu. Cô cố giấu khuôn mặt ấy trên trang sách, nhưng trong tim lại bật ra một tiếng cười, tiếng cười đó chỉ có cô mới nghe được. Vài giờ đã trôi qua, cô vẫn cảm nhận được rõ ràng vết đau trên cơ thể, giống như vừa xảy ra chuyện gì chỉ cách đó một giây.

Một tiếng tít, tin nhắn của người lạ lại gửi đến, phá vỡ những hồi ức của Thẩm Anh Xuân.

“Ông già, nhanh nhanh ra gặp em, em đứng ở sân bóng rổ đợi anh, không gặp không về, Chuột Mickey.”

Trong lòng tràn đầy niềm hạnh phúc và ngọt ngào không nói nên lời, Thẩm Anh Xuân từ thư viện đi ra, đi xuống cầu thang. Cô muốn kết thúc trò chơi với Chuột Mickey, cô muốn xem người con gái đã gửi nhầm tin nhắn ấy là ai?

Ha! Đi trêu người khác cũng là một trò vui!

Thẩm Anh Xuân không biết, lúc cô từ thư viện đi về phía sân bóng, một cơn bão lớn đang ập đến, giống như hoàng hôn lặng lẽ kéo xuống, làm cho bạn không có cảm giác gì.

Việc xảy ra đã lâu, nhưng Thẩm Anh Xuân vẫn không cho rằng, đây là một cái bẫy của cô. Nếu dùng hai từ này để gán cho cô, cô cảm thấy hai từ thòng lọng có lẽ là phù hợp hơn. Vô hình trung, chính cô cũng bị mắc vào cái thòng lọng đó. Vì là ngày sinh viên mới nhập học, trong trường giống như có lễ hội, tất cả các đèn chiếu đều được thắp sáng. Đến đâu cũng bắt gặp những khuôn mặt của sinh viên mới, đến đâu cũng thấy bóng người.

Ngoài sân chơi không hề buồn tẻ chút nào. Người thì ngồi trên nền đất ngắm sao trời, người thì ngơ ngác, vài người đang thì thầm với nhau những chuyện riêng tư, vài nhóm khác trêu đùa nhau vô cùng vui nhộn… Đâu đó thấp thoáng bóng dáng của vài vị phụ huynh người ngoại tỉnh. Nhìn nét mặt của họ phần lớn là những gia đình nghèo, do không có tiền ở khách sạn nên phải ra sân bóng kiếm chỗ ngủ. Những người làm cha làm mẹ ấy thật đáng thương!

Thẩm Anh Xuân đưa mắt nhìn sang sân bóng rổ. Ánh đèn hơi tối, nhìn không rõ lắm, cô từ từ đi về phía trước, ánh mắt đưa đi đưa lại như con thoi tìm kiếm những khuôn mặt lạ. Trên sân bóng rổ cũng có rất nhiều người.

Quá nhiều người, quả thực là nhìn đến hoa cả mắt.

Đủ rồi, ai yêu ai thì mặc kệ, không chơi nữa.

Hứa An Ly đứng ở sân bóng rổ, vì đứng chờ quá lâu, thêm vì bữa tối ăn vội vàng mấy miếng để chống đối nên cô thấy hơi mệt. Cách tốt nhất lúc này là dựa vào giá đỡ của khung bóng rổ. Khi đang vô tình vặn vặn cái cổ mỏi nhừ, cô đột nhiên ngây người ra. Một bóng người thoáng lướt qua, nhìn không rõ lắm, nhưng… cô vẫn tiếp tục nhìn theo hình bóng đó. Có chút gì hơi quen. Nhưng người kia đã ngay lập tức bỏ đi.

Có nên hỏi một câu không đây? Do dự một lúc, cô chạy nhanh về hướng đó.

“Hey!” Không biết tên người đó là gì nên cô chỉ có thể gọi một cách bất lịch sự như vậy. May mà nhanh tay nhanh chân, chỉ mấy bước cô đã đuổi kịp, đứng trước mặt người đó. Quả nhiên không nhìn lầm, trong lúc đó đối phương cũng nhận ra cô.

“Là em à?” Trái đất này tuy lớn, nhưng đôi khi lại rất nhỏ. Thẩm Anh Xuân đột nhiên giật mình. Trong nháy mắt, cô ngây người ra, nhưng cũng rất nhanh cô đã lấy lại được bình tĩnh. Một trò chơi, một trò chơi chẳng liên quan gì đến cô.

Thẩm Anh Xuân đưa mắt nhìn vào cô gái đang không hay biết gì. Trong đôi mắt đen to của cô gái toát lên vẻ ngây thơ, miệng cười hiện lên hai cái má lúm đồng tiền khiến nụ cười của cô càng thêm đẹp, nụ cười thanh khiết của một thiên thần, cũng giống như tuổi mười bảy trong sáng của cô vậy. Ở cái tuổi ấy, cô e thẹn rụt rè không cần ngụy trang. Cô gái ấy không phải là mình của bốn năm về trước đấy ư?

Nét mặt của Thẩm Anh Xuân thoáng nở một nụ cười.

“Đó là… chị gái lúc buổi trưa, cảm ơn chị.” Nụ cười của Thẩm Anh Xuân đã tiếp sức cho Hứa An Ly nói chuyện có dũng khí hơn, nhưng vẫn hơi có chút e dè.

“Gọi chị là Thẩm Anh Xuân là được rồi.”

“Chị Thẩm, chị là người đầu tiên em quen khi đến đại học B, xem ra, chúng ta có duyên rồi.”

“Không cần khách sáo, sau này, có việc gì cần giúp đỡ, em cứ nói.” Thẩm Anh Xuân là một nữ sinh rất thẳng thắn.

“Yên tâm, sau này em sẽ còn làm phiền chị nhiều.”

Advertisements

One comment on “Gửi người tôi yêu Chương 3.1

  1. Pingback: Gửi người tôi yêu – Vũ Hoa « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s