Em không vào địa ngục thì ai vào 18.2

Thôi thôi, không nói lan man nữa. Nghe nói hôm nay Chung Nguyên đã không ngại vất vả mang cả máy tính đến phòng tự học. Chung Nguyên là một kẻ lịch lãm, thế nên máy tính của hắn cũng phải là màu trắng lịch lãm. Tôi nhận ra tên này rất thích màu trắng, thường ngày hắn rất thích mặc sơ mi trắng, kết hợp với mái tóc ngắn giản dị. Dáng vẻ này của hắn khiến cho người khác hiểu lầm hắn là kẻ rất trong sáng, rất lương thiện, nhưng đó chỉ là sự giả tạo. Có trời mới biết hắn nham hiểm, thâm độc đến mức nào. >_<

Chung Nguyên bật máy tính lên rồi hỏi: “Cô định chọn môn nào?”

Tôi: “Anh hỏi làm gì?”

Chung Nguyên mở hệ thống chọn môn của trường, đăng nhập: “Vẫn còn chọn môn được chứ?”

Tôi biết tên này vẫn chưa chịu từ bỏ dã tâm mà. Muốn chọn cùng môn với tôi ư? Muốn tôi điểm danh, chép bài cho anh ư? Anh đừng có mơ…

Tôi trả lời: “Không nói.”

Chung Nguyên vẫn bình thản nhìn vào màn hình máy tính: “Đừng bắt tôi phải trộm tài khoản của cô.”

Tôi: “…”

Tôi thấy hắn như đang lừa mình. Đây không phải lần đầu tiên tên tiểu tử này dùng mánh khóe để lừa tôi. Tôi cũng không phải lúc nào cũng dễ dàng bị hắn lừa gạt. Tôi không tin, một sinh viên của học viện Quản lý chỉ biết võ vẽ tí chút về đại số, hóa học lại có thể làm được việc này.

Nghĩ đến đó, tôi cười nhạt: “Trộm được thì cứ trộm, xí!”

“Ừm, là cô cho tôi trộm đấy nhé!” Chung Nguyên vừa nói vừa dạo qua trên trang web một lúc, sau đó gõ gõ lên bàn phím, nói: “Đã xong.”

Tôi không thể tin vào những gì đang đập vào mắt mình, làm thật, thật rồi sao…

Chung Nguyên chép miệng nói: “User là mã số sinh viên, password là số chứng minh thư, tất cả đã được mặc định trước, ai bảo cô không chịu đổi tài khoản… Thực ra tôi cũng chẳng phải là kẻ trộm.”

Tôi trợn mắt nhìn hắn: “Tại sao anh biết mã số sinh viên và số chứng minh thư nhân dân của tôi?”

Chung Nguyên: “Thẻ ăn cơm của cô trong tay tôi.”

Tôi thê thảm rồi.

Chung Nguyên tìm thấy danh sách các môn học của tôi. Hắn khoa chân múa tay một lúc rồi nói: “Môn này, môn này, môn này nữa, mấy môn này đều dễ qua, cô có muốn chọn không?” Hắn vừa nói vừa quay sang tôi như thể đang trưng cầu dân ý, cứ như dân chủ lắm ấy.

Phí lời, nếu tôi có nói không đồng ý thì hắn sẽ nghe theo tôi chứ?

Chung Nguyên cũng không thấy xấu hổ với cái chủ nghĩa “ngụy dân chủ” của mình. Hắn ngang nhiên, hống hách loại bỏ tất cả các môn học mà tôi đã chọn, sau đó đăng ký lại từ đầu. Nhưng sự thật sau này đã chứng minh mấy môn đó đúng là dễ qua thật.

Sau khi đã thay đổi diện mạo toàn bộ các môn học của tôi, Chung Nguyên còn chuyển luôn cả môn thể dục từ bóng bàn sang tennis. Lý do hắn đưa ra là môn bóng bàn đòi hỏi người chơi phải có khả năng phản ứng linh hoạt và tốc độ nhanh, sau đó… hắn lắc đầu, nhìn tôi vẻ thông cảm.

Bực mình, có cần thiết phải làm tôi bẽ mặt như thế không?

Chọn môn xong, Chung Nguyên lại rút từ trong ba lô ra một vật giống như đèn pin, đưa cho tôi.

Tôi cầm lấy, nhìn chăm chú, rồi hỏi: “Đây là gì?”

Chung Nguyên đáp: “Kích điện, nghe nói gần đây trong trường không được yên bình cho lắm.”

Ha, đây là kích điện vẫn được nhắc đến hay sao, đúng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đó. Tôi cảm động nhìn Chung Nguyên nói: “Cảm ơn anh.” Mặc dù nhiều lúc thấy hắn khá đen tối, nhưng phải có cái nhìn lạc quan chứ, chuyện tái ông thất mã chẳng phải đã dạy chúng ta nên đánh giá vấn đề một cách biện chứng hay sao?

“Không cần cảm ơn, sau này cô chỉ cần thể hiện tốt hơn với tôi là được, tối thiểu là không được chọc giận tôi.”

Tôi gật đầu lia lịa. Đây có thể coi là sự công nhận và khích lệ của ông chủ với nhân viên không nhỉ? Xem ra biểu hiện của tôi cũng không đến nỗi tồi. Nhưng về việc không chọc tức Chung Nguyên nữa, tôi vẫn không hiểu lắm, rõ ràng hắn mới là kẻ luôn chọc tức tôi chứ.

Tôi lại chăm chú nhìn chiếc kích điện nhỏ xíu trong tay, sau đó hỏi: “Cái này dùng thế nào?”

Chung Nguyên chỉ chỉ trỏ trỏ nói: “Nhằm trúng vào đối phương rồi ấn nút này.”

“Như thế sao?” Tôi vừa nói vừa ấn công tắc theo lời chỉ dẫn của hắn.

Một giây sau đó, Chung Nguyên đã nằm sóng soài trên mặt bàn.

 

Advertisements

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 18.2

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s