Em không vào địa ngục thì ai vào 18.1

Buổi trưa, khi vừa trở về phòng, tôi đã thấy Tiểu Nhị đang ngồi dán mắt vào máy tính, lách cách gõ bàn phím.

Tôi đặt ba lô xuống, hỏi: “Tiểu Nhị, lại viết truyện à?”

Các bạn đừng nghĩ Tiểu Nhị là kẻ bủn xỉn, người ta là một cây bút có tiếng trên mạng đấy. Nghe nói, cô còn lia bút tung hoành khắp các diễn đàn nữa cơ. Những thứ Tiểu Nhị này viết đều liên quan đến gay. Tôi chưa bao giờ xem thứ này. Nói thật, dù sao tôi vẫn thấy lĩnh vực này thật đáng sợ. Lúc đầu, nhìn thấy Tiểu Nhị xem phim gay lúc nửa đêm, tôi suýt nữa thì bị khủng hoảng. Nhưng cô ấy giải thích liền một thôi một hồi rằng người bình thường lần đầu tiên xem phim gay đều thấy không quen, chỉ cần xem nhiều một chút là sẽ ổn… Thật hết cách với Tiểu Nhị, lẽ nào để tôi nôn mửa một lần vẫn chưa đủ hay sao? Sao tôi phải tự hành hạ bản thân mình như thế chứ?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mặc dù tôi thấy gay và những người bị gay thật đáng sợ nhưng lại vô cùng khâm phục nghị lực của Tiểu Nhị. Nghe nói lượng độc giả comment tác phẩm của cô ấy ở trên mạng đã lên tới hơn một triệu. Cũng nghe nói, một đêm trước khi thi đại học, Tiểu Nhị không ngủ được nên đã chong đèn cả đêm viết truyện về gay, và câu chuyện đó thu hút được những độc giả đầu tiên… Thành thử, là một cây bút, sự say mê và nhiệt huyết của Tiểu Nhị rất đáng để một kẻ chẳng có chút nhiệt thành nào như tôi học tập. Có những lúc, thấy tò mò, tôi hỏi: “Tiểu Nhị, viết truyện có cảm giác thế nào?”

Tôi vẫn nhớ như in câu trả lời táo bạo của Tiểu Nhị: “Viết văn cũng như nam nữ làm chuyện ấy, màn dạo đầu bao giờ cũng mong chờ, thèm muốn, lúc tiến hành thì vô cùng hưng phấn, sau khi kết thúc thì sung sướng nhưng lại trống rỗng.”

Lúc đó, Lão Đại và Tứ cô nương cũng có mặt ở đó. Đến một người điềm tĩnh như Lão Đại và một kẻ can đảm như Tứ cô nương cũng phải ngẩn người hồi lâu, mãi sau mới định thần lại, huống chi là một đứa như tôi. Từ đó về sau, tôi không dám coi thường Tiểu Nhị nữa, bởi vì mặc dù cô ấy là một cây bút viết truyện gay nhưng truyện của cô ấy khá sâu sắc. >_<

Từ đó về sau, người ta hỏi chúng tôi Tiểu Nhị thích làm gì, chúng tôi đều trả lời: Cô ấy thích “chuyện ấy”.

Thôi nhé, tôi đã nói lan man quá rồi. Tiểu Nhị trả lời tôi trong khi vẫn chăm chú gõ bàn phím: “Chưa, tớ đang comment.”

“Ồ!” Con gái ngồi ru rú trong phòng mà không dạo qua các diễn đàn thì không phải là con gái.

Tiểu Nhị đột nhiên quay người lại, bố thí cho tôi một câu: “Nghe nói gì chưa, trường ta bây giờ đang xuất hiện bọn háo sắc giấu mặt.”

Đúng lúc đó, Lão Đại và Tứ cô nương cũng vừa về, nghe được câu nói của Tiểu Nhị. Lão Đại xông đến trước máy tính của Tiểu Nhị nhìn ngó, rồi nói: “Đúng thế thật, nhưng hình như những tên háo sắc đó đều là một.”

Tôi không mấy hứng thú với chuyện này: “Tớ chẳng thèm quan tâm đến mấy con sói háo sắc đó, giờ tớ chỉ quan tâm đến kỳ thi cuối kỳ thôi.”

Lão Đại quay lại, xoa xoa đầu tôi. Lúc này, tóc trên đầu tôi mới dài ra chưa được một tấc. Mặc dù vẫn còn ngắn, nhưng dù sao cũng có ít tóc ở trên đầu. >_<

Lão Đại nói: “Thực ra cậu cũng không cần phải sợ hãi, mà cho dù có sợ hãi thì chỉ sợ những yêu nữ háo sắc thôi.”

Tiểu Nhị nói phụ họa: “Tam Đầu Gỗ bây giờ là một tiểu sinh đích thực, chỉ cần nhìn vào cũng đã thấy thèm nhỏ dãi.”

Thật bực mình, đây rõ ràng là đang coi thường những người đầu trọc mà. Tôi cốc đầu Tiểu Nhị nói: “Vẫn còn nhỏ dãi là do cậu chậm phát triển, chẳng liên quan gì đến tớ.”

Tiểu Nhị hất tay tôi ra, cười toe toét, rồi tuyên bố trước cả nhà: “Về việc làm thế nào để đối phó với yêu nữ háo sắc, tớ có một cách rất có tính xây dựng.”

“Cách gì?”

Tiểu Nhị bóp bóp cằm, nói vẻ nghiêm túc: “Tìm vài anh chàng cơ bắp như Lục Tử Kiện để họ thay nhau phục vụ.”

Nhất, Tam, Tứ: “…”

Méo mặt, cách này đúng là tiến thoái lưỡng nan. >_<

 

Buổi tối, tôi cùng học với Chung Nguyên. Trước đây, tôi luôn mơ ước mình có thể được ngồi học cùng người con trai mình thầm thương trộm nhớ. Sau đó, tôi sẽ nhân cơ hội đó để nhóm lên ngọn lửa tình yêu trong trái tim người đó. Nhưng bây giờ… Uầy, thôi đi. Dù sao học cùng Chung Nguyên cũng có một số ích lợi, ví như có vấn đề gì không hiểu tôi có thể hỏi hắn. Mặc dù chúng tôi không cùng chuyên ngành, nhưng tên tiểu tử này đã từng tham gia các cuộc thi đại số và vật lý, lại còn đoạt giải nữa, nên đối với hắn các môn đại số và vật lý chẳng ăn nhằm gì. Học kỳ này, chuyên ngành của tôi chỉ có môn phân tích định lượng. Chung Nguyên cầm lấy sách của tôi, xem một ngày là có thể giảng bài cho tôi lèo lèo. Tôi nghi ngờ không biết hắn có phải là mật thám được học viện Hóa học cài vào học viện Quản lý hay không? Nhưng thực sự, tôi chỉ có thể ôm lòng đố kỵ, ganh ghét, chứ còn biết nói gì nữa.

Song có lúc, tôi đã nghĩ, nếu tôi và Lục Tử Kiện tự học cùng nhau thì anh chắc chắn sẽ giải thích cho tôi những chỗ không hiểu, thậm chí còn làm tốt hơn cả Chung Nguyên ấy chứ…

Advertisements

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 18.1

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s