Em không vào địa ngục thì ai vào 18.2

Thôi thôi, không nói lan man nữa. Nghe nói hôm nay Chung Nguyên đã không ngại vất vả mang cả máy tính đến phòng tự học. Chung Nguyên là một kẻ lịch lãm, thế nên máy tính của hắn cũng phải là màu trắng lịch lãm. Tôi nhận ra tên này rất thích màu trắng, thường ngày hắn rất thích mặc sơ mi trắng, kết hợp với mái tóc ngắn giản dị. Dáng vẻ này của hắn khiến cho người khác hiểu lầm hắn là kẻ rất trong sáng, rất lương thiện, nhưng đó chỉ là sự giả tạo. Có trời mới biết hắn nham hiểm, thâm độc đến mức nào. >_<

Chung Nguyên bật máy tính lên rồi hỏi: “Cô định chọn môn nào?”

Tôi: “Anh hỏi làm gì?”

Chung Nguyên mở hệ thống chọn môn của trường, đăng nhập: “Vẫn còn chọn môn được chứ?”

Tôi biết tên này vẫn chưa chịu từ bỏ dã tâm mà. Muốn chọn cùng môn với tôi ư? Muốn tôi điểm danh, chép bài cho anh ư? Anh đừng có mơ…

Tôi trả lời: “Không nói.”

Chung Nguyên vẫn bình thản nhìn vào màn hình máy tính: “Đừng bắt tôi phải trộm tài khoản của cô.”

Tôi: “…”

Tôi thấy hắn như đang lừa mình. Đây không phải lần đầu tiên tên tiểu tử này dùng mánh khóe để lừa tôi. Tôi cũng không phải lúc nào cũng dễ dàng bị hắn lừa gạt. Tôi không tin, một sinh viên của học viện Quản lý chỉ biết võ vẽ tí chút về đại số, hóa học lại có thể làm được việc này.

Nghĩ đến đó, tôi cười nhạt: “Trộm được thì cứ trộm, xí!”

“Ừm, là cô cho tôi trộm đấy nhé!” Chung Nguyên vừa nói vừa dạo qua trên trang web một lúc, sau đó gõ gõ lên bàn phím, nói: “Đã xong.”

Tôi không thể tin vào những gì đang đập vào mắt mình, làm thật, thật rồi sao…

Chung Nguyên chép miệng nói: “User là mã số sinh viên, password là số chứng minh thư, tất cả đã được mặc định trước, ai bảo cô không chịu đổi tài khoản… Thực ra tôi cũng chẳng phải là kẻ trộm.”

Tôi trợn mắt nhìn hắn: “Tại sao anh biết mã số sinh viên và số chứng minh thư nhân dân của tôi?”

Chung Nguyên: “Thẻ ăn cơm của cô trong tay tôi.”

Tôi thê thảm rồi.

Chung Nguyên tìm thấy danh sách các môn học của tôi. Hắn khoa chân múa tay một lúc rồi nói: “Môn này, môn này, môn này nữa, mấy môn này đều dễ qua, cô có muốn chọn không?” Hắn vừa nói vừa quay sang tôi như thể đang trưng cầu dân ý, cứ như dân chủ lắm ấy.

Phí lời, nếu tôi có nói không đồng ý thì hắn sẽ nghe theo tôi chứ?

Chung Nguyên cũng không thấy xấu hổ với cái chủ nghĩa “ngụy dân chủ” của mình. Hắn ngang nhiên, hống hách loại bỏ tất cả các môn học mà tôi đã chọn, sau đó đăng ký lại từ đầu. Nhưng sự thật sau này đã chứng minh mấy môn đó đúng là dễ qua thật.

Sau khi đã thay đổi diện mạo toàn bộ các môn học của tôi, Chung Nguyên còn chuyển luôn cả môn thể dục từ bóng bàn sang tennis. Lý do hắn đưa ra là môn bóng bàn đòi hỏi người chơi phải có khả năng phản ứng linh hoạt và tốc độ nhanh, sau đó… hắn lắc đầu, nhìn tôi vẻ thông cảm.

Bực mình, có cần thiết phải làm tôi bẽ mặt như thế không?

Chọn môn xong, Chung Nguyên lại rút từ trong ba lô ra một vật giống như đèn pin, đưa cho tôi.

Tôi cầm lấy, nhìn chăm chú, rồi hỏi: “Đây là gì?”

Chung Nguyên đáp: “Kích điện, nghe nói gần đây trong trường không được yên bình cho lắm.”

Ha, đây là kích điện vẫn được nhắc đến hay sao, đúng là lần đầu tiên tôi nhìn thấy đó. Tôi cảm động nhìn Chung Nguyên nói: “Cảm ơn anh.” Mặc dù nhiều lúc thấy hắn khá đen tối, nhưng phải có cái nhìn lạc quan chứ, chuyện tái ông thất mã chẳng phải đã dạy chúng ta nên đánh giá vấn đề một cách biện chứng hay sao?

“Không cần cảm ơn, sau này cô chỉ cần thể hiện tốt hơn với tôi là được, tối thiểu là không được chọc giận tôi.”

Tôi gật đầu lia lịa. Đây có thể coi là sự công nhận và khích lệ của ông chủ với nhân viên không nhỉ? Xem ra biểu hiện của tôi cũng không đến nỗi tồi. Nhưng về việc không chọc tức Chung Nguyên nữa, tôi vẫn không hiểu lắm, rõ ràng hắn mới là kẻ luôn chọc tức tôi chứ.

Tôi lại chăm chú nhìn chiếc kích điện nhỏ xíu trong tay, sau đó hỏi: “Cái này dùng thế nào?”

Chung Nguyên chỉ chỉ trỏ trỏ nói: “Nhằm trúng vào đối phương rồi ấn nút này.”

“Như thế sao?” Tôi vừa nói vừa ấn công tắc theo lời chỉ dẫn của hắn.

Một giây sau đó, Chung Nguyên đã nằm sóng soài trên mặt bàn.

 

Advertisements

Gửi người tôi yêu Chương 3.1

Có một kiểu quen biết nhau, gọi là cạm bẫy

 

Nếu đặt câu chuyện này vào địa vị của một cô gái khác, chắc chắn sẽ không để sóng yên biển lặng, cô sẽ sớm tặng cho anh chàng một cái tát. Nhưng Thẩm Anh Xuân vẫn là Thẩm Anh Xuân, đây là điểm khác biệt của cô với những người con gái khác. Cô khôn ngoan! Cô tỉnh bơ như không! Cô lắm mưu ma chước quỷ!

Một thời gian khá dài sau khi mọi việc diễn ra, Hứa An Ly mới biết đó là một cạm bẫy, một cạm bẫy mà cô không hề biết. Và cô là người nằm trong cạm bẫy ấy.

Cạm bẫy, bẫy cạm.

Hai từ này đảo qua đảo lại, lại không có cùng một ý nghĩa với nhau. Dường như là để so sánh một người tốt với một một người xấu, so sánh âm với dương. Nhưng lúc ấy, cô còn là một thiên thần trong sáng và thuần khiết, cô không bao giờ nghĩ tới hai chữ ác độc ấy – Cạm bẫy!

Đến năm thứ tư của đại học, bắt đầu chuẩn bị làm luận văn tốt nghiệp. Phải đọc rất nhiều tài liệu mới có thể chuẩn bị tốt cho việc viết luận văn. Là chủ tịch của hội Sinh viên đồng thời cũng là lớp trưởng, dù cho việc công bộn bề, nhưng Thẩm Anh Xuân không hề xao nhãng việc học tập. Trong năm thứ tư này cũng vậy.

Chỉ có tiếng giở sách, hơi thở, âm thanh của dòng không khí lưu động. Thế giới này ai ai cũng đều đắm mình trong sách vở, chẳng ai nghe thấy mọi thứ đang diễn ra bên ngoài cửa sổ.

Tít! Tít! Không gian yên tĩnh bất ngờ bị phá vỡ. Nghe như có tiếng kính vỡ. Là âm thanh của nhạc chuông điện thoại. Khuôn mặt trong cuốn sách đột nhiên cũng ngẩng lên, nhìn xung quanh, có lẽ là kiểm tra điện thoại. Không sao, lâu nay cô toàn để chế độ yên lặng. Đây cũng là thói quen của Thẩm Anh Xuân. Nhưng ánh mắt của những người đang quay lại nhìn Thẩm Anh Xuân khiến cô như chợt nhận ra điều gì đó.

Cô rất nhanh cho tay vào túi. Hóa ra là điện thoại của Đường Lý Dục, cô đã quên mất chọn chế độ yên lặng. Cũng may chỉ là tin nhắn.

“Ông già, anh ở đâu? Đang làm gì vậy? Chuột Mickey muốn được gặp anh.”

Thẩm Anh Xuân tự cho rằng mình đã nhìn nhầm, lắc qua lắc lại đôi mắt.

Ông già? Ai là ông già? Gửi nhầm à? Ha ha! Chủ nhân của chiếc điện thoại là một người con trai còn trẻ tuổi. Huống hồ gửi nhầm tin nhắn là chuyện thường tình.

“Xin lỗi, bạn gửi nhầm tin nhắn rồi.”

“Ông già, đừng có trêu em nữa có được không? Em là Chuột Mickey của anh đây.”

“Bạn là ai?” Thẩm Anh Xuân hỏi ngược lại.

“Hừm, Vịt Donald! Anh quả đúng như những gì Hà Tiểu Khê đã mắng, sớm biết là như vậy, đúng là cần phải để cho cô ấy mắng anh thêm một lần nữa!”

Chỉ là hiếu kỳ và trêu đùa. Tin nhắn này rất thú vị. Dù gì thì tâm trạng của Thẩm Anh Xuân cũng đang vui, nên sẽ trêu Chuột Mickey thêm một chút nữa.

Thẩm Anh Xuân ngồi trong thư viện theo đúng giờ quy định. Cô chợt phát hiện ra rằng, tối nay, trái tim cô không hề yên tĩnh. Kể cả không có tin nhắn quấy rối của Chuột Mickey, cô cũng không thể trấn tĩnh lại được. Những con chữ trên sách, trong mắt của cô, đều biến thành những chú nòng nọc đang bơi, biến thành một con cá biết bay, một chữ cũng không đọc được nữa.

Trái tim Thẩm Anh Xuân như muốn chùng xuống. Sau sự việc xảy ra buổi trưa hôm đó, tất cả những thứ đã bị chôn sâu trong lòng dường như đang nhấp nhô trên sóng. Cô đắm chìm trong nỗi đau đớn ngọt ngào. Chỉ có hai người, nụ cười trong sáng, đôi mắt hiền hòa.

Niềm vui thuần khiết ấy, chỉ có anh mới có thể mang lại cho cô. Không quan tâm đến bất cứ một thứ điên cuồng nào khác, chỉ có ở cùng anh, cô mới có thể vứt bỏ hết tất cả. Những chi tiết ấy cứ lần lượt lưu lại trong tâm trí cô rồi thoắt ẩn thoắt hiện.

Cảm giác như có rất nhiều người đang nhìn mình. Dường như họ cũng phát hiện ra những bí mật từ trong trái tim cô. Làm “kẻ cắp” thì lúc nào cũng sợ người khác biết. Khuôn mặt bỗng nhiên đỏ rực, nóng ran, thật khó chịu. Cô cố giấu khuôn mặt ấy trên trang sách, nhưng trong tim lại bật ra một tiếng cười, tiếng cười đó chỉ có cô mới nghe được. Vài giờ đã trôi qua, cô vẫn cảm nhận được rõ ràng vết đau trên cơ thể, giống như vừa xảy ra chuyện gì chỉ cách đó một giây.

Một tiếng tít, tin nhắn của người lạ lại gửi đến, phá vỡ những hồi ức của Thẩm Anh Xuân.

“Ông già, nhanh nhanh ra gặp em, em đứng ở sân bóng rổ đợi anh, không gặp không về, Chuột Mickey.”

Trong lòng tràn đầy niềm hạnh phúc và ngọt ngào không nói nên lời, Thẩm Anh Xuân từ thư viện đi ra, đi xuống cầu thang. Cô muốn kết thúc trò chơi với Chuột Mickey, cô muốn xem người con gái đã gửi nhầm tin nhắn ấy là ai?

Ha! Đi trêu người khác cũng là một trò vui!

Thẩm Anh Xuân không biết, lúc cô từ thư viện đi về phía sân bóng, một cơn bão lớn đang ập đến, giống như hoàng hôn lặng lẽ kéo xuống, làm cho bạn không có cảm giác gì.

Việc xảy ra đã lâu, nhưng Thẩm Anh Xuân vẫn không cho rằng, đây là một cái bẫy của cô. Nếu dùng hai từ này để gán cho cô, cô cảm thấy hai từ thòng lọng có lẽ là phù hợp hơn. Vô hình trung, chính cô cũng bị mắc vào cái thòng lọng đó. Vì là ngày sinh viên mới nhập học, trong trường giống như có lễ hội, tất cả các đèn chiếu đều được thắp sáng. Đến đâu cũng bắt gặp những khuôn mặt của sinh viên mới, đến đâu cũng thấy bóng người.

Ngoài sân chơi không hề buồn tẻ chút nào. Người thì ngồi trên nền đất ngắm sao trời, người thì ngơ ngác, vài người đang thì thầm với nhau những chuyện riêng tư, vài nhóm khác trêu đùa nhau vô cùng vui nhộn… Đâu đó thấp thoáng bóng dáng của vài vị phụ huynh người ngoại tỉnh. Nhìn nét mặt của họ phần lớn là những gia đình nghèo, do không có tiền ở khách sạn nên phải ra sân bóng kiếm chỗ ngủ. Những người làm cha làm mẹ ấy thật đáng thương!

Thẩm Anh Xuân đưa mắt nhìn sang sân bóng rổ. Ánh đèn hơi tối, nhìn không rõ lắm, cô từ từ đi về phía trước, ánh mắt đưa đi đưa lại như con thoi tìm kiếm những khuôn mặt lạ. Trên sân bóng rổ cũng có rất nhiều người.

Quá nhiều người, quả thực là nhìn đến hoa cả mắt.

Đủ rồi, ai yêu ai thì mặc kệ, không chơi nữa.

Hứa An Ly đứng ở sân bóng rổ, vì đứng chờ quá lâu, thêm vì bữa tối ăn vội vàng mấy miếng để chống đối nên cô thấy hơi mệt. Cách tốt nhất lúc này là dựa vào giá đỡ của khung bóng rổ. Khi đang vô tình vặn vặn cái cổ mỏi nhừ, cô đột nhiên ngây người ra. Một bóng người thoáng lướt qua, nhìn không rõ lắm, nhưng… cô vẫn tiếp tục nhìn theo hình bóng đó. Có chút gì hơi quen. Nhưng người kia đã ngay lập tức bỏ đi.

Có nên hỏi một câu không đây? Do dự một lúc, cô chạy nhanh về hướng đó.

“Hey!” Không biết tên người đó là gì nên cô chỉ có thể gọi một cách bất lịch sự như vậy. May mà nhanh tay nhanh chân, chỉ mấy bước cô đã đuổi kịp, đứng trước mặt người đó. Quả nhiên không nhìn lầm, trong lúc đó đối phương cũng nhận ra cô.

“Là em à?” Trái đất này tuy lớn, nhưng đôi khi lại rất nhỏ. Thẩm Anh Xuân đột nhiên giật mình. Trong nháy mắt, cô ngây người ra, nhưng cũng rất nhanh cô đã lấy lại được bình tĩnh. Một trò chơi, một trò chơi chẳng liên quan gì đến cô.

Thẩm Anh Xuân đưa mắt nhìn vào cô gái đang không hay biết gì. Trong đôi mắt đen to của cô gái toát lên vẻ ngây thơ, miệng cười hiện lên hai cái má lúm đồng tiền khiến nụ cười của cô càng thêm đẹp, nụ cười thanh khiết của một thiên thần, cũng giống như tuổi mười bảy trong sáng của cô vậy. Ở cái tuổi ấy, cô e thẹn rụt rè không cần ngụy trang. Cô gái ấy không phải là mình của bốn năm về trước đấy ư?

Nét mặt của Thẩm Anh Xuân thoáng nở một nụ cười.

“Đó là… chị gái lúc buổi trưa, cảm ơn chị.” Nụ cười của Thẩm Anh Xuân đã tiếp sức cho Hứa An Ly nói chuyện có dũng khí hơn, nhưng vẫn hơi có chút e dè.

“Gọi chị là Thẩm Anh Xuân là được rồi.”

“Chị Thẩm, chị là người đầu tiên em quen khi đến đại học B, xem ra, chúng ta có duyên rồi.”

“Không cần khách sáo, sau này, có việc gì cần giúp đỡ, em cứ nói.” Thẩm Anh Xuân là một nữ sinh rất thẳng thắn.

“Yên tâm, sau này em sẽ còn làm phiền chị nhiều.”

Em không vào địa ngục thì ai vào 18.1

Buổi trưa, khi vừa trở về phòng, tôi đã thấy Tiểu Nhị đang ngồi dán mắt vào máy tính, lách cách gõ bàn phím.

Tôi đặt ba lô xuống, hỏi: “Tiểu Nhị, lại viết truyện à?”

Các bạn đừng nghĩ Tiểu Nhị là kẻ bủn xỉn, người ta là một cây bút có tiếng trên mạng đấy. Nghe nói, cô còn lia bút tung hoành khắp các diễn đàn nữa cơ. Những thứ Tiểu Nhị này viết đều liên quan đến gay. Tôi chưa bao giờ xem thứ này. Nói thật, dù sao tôi vẫn thấy lĩnh vực này thật đáng sợ. Lúc đầu, nhìn thấy Tiểu Nhị xem phim gay lúc nửa đêm, tôi suýt nữa thì bị khủng hoảng. Nhưng cô ấy giải thích liền một thôi một hồi rằng người bình thường lần đầu tiên xem phim gay đều thấy không quen, chỉ cần xem nhiều một chút là sẽ ổn… Thật hết cách với Tiểu Nhị, lẽ nào để tôi nôn mửa một lần vẫn chưa đủ hay sao? Sao tôi phải tự hành hạ bản thân mình như thế chứ?

Nhưng nói đi cũng phải nói lại, mặc dù tôi thấy gay và những người bị gay thật đáng sợ nhưng lại vô cùng khâm phục nghị lực của Tiểu Nhị. Nghe nói lượng độc giả comment tác phẩm của cô ấy ở trên mạng đã lên tới hơn một triệu. Cũng nghe nói, một đêm trước khi thi đại học, Tiểu Nhị không ngủ được nên đã chong đèn cả đêm viết truyện về gay, và câu chuyện đó thu hút được những độc giả đầu tiên… Thành thử, là một cây bút, sự say mê và nhiệt huyết của Tiểu Nhị rất đáng để một kẻ chẳng có chút nhiệt thành nào như tôi học tập. Có những lúc, thấy tò mò, tôi hỏi: “Tiểu Nhị, viết truyện có cảm giác thế nào?”

Tôi vẫn nhớ như in câu trả lời táo bạo của Tiểu Nhị: “Viết văn cũng như nam nữ làm chuyện ấy, màn dạo đầu bao giờ cũng mong chờ, thèm muốn, lúc tiến hành thì vô cùng hưng phấn, sau khi kết thúc thì sung sướng nhưng lại trống rỗng.”

Lúc đó, Lão Đại và Tứ cô nương cũng có mặt ở đó. Đến một người điềm tĩnh như Lão Đại và một kẻ can đảm như Tứ cô nương cũng phải ngẩn người hồi lâu, mãi sau mới định thần lại, huống chi là một đứa như tôi. Từ đó về sau, tôi không dám coi thường Tiểu Nhị nữa, bởi vì mặc dù cô ấy là một cây bút viết truyện gay nhưng truyện của cô ấy khá sâu sắc. >_<

Từ đó về sau, người ta hỏi chúng tôi Tiểu Nhị thích làm gì, chúng tôi đều trả lời: Cô ấy thích “chuyện ấy”.

Thôi nhé, tôi đã nói lan man quá rồi. Tiểu Nhị trả lời tôi trong khi vẫn chăm chú gõ bàn phím: “Chưa, tớ đang comment.”

“Ồ!” Con gái ngồi ru rú trong phòng mà không dạo qua các diễn đàn thì không phải là con gái.

Tiểu Nhị đột nhiên quay người lại, bố thí cho tôi một câu: “Nghe nói gì chưa, trường ta bây giờ đang xuất hiện bọn háo sắc giấu mặt.”

Đúng lúc đó, Lão Đại và Tứ cô nương cũng vừa về, nghe được câu nói của Tiểu Nhị. Lão Đại xông đến trước máy tính của Tiểu Nhị nhìn ngó, rồi nói: “Đúng thế thật, nhưng hình như những tên háo sắc đó đều là một.”

Tôi không mấy hứng thú với chuyện này: “Tớ chẳng thèm quan tâm đến mấy con sói háo sắc đó, giờ tớ chỉ quan tâm đến kỳ thi cuối kỳ thôi.”

Lão Đại quay lại, xoa xoa đầu tôi. Lúc này, tóc trên đầu tôi mới dài ra chưa được một tấc. Mặc dù vẫn còn ngắn, nhưng dù sao cũng có ít tóc ở trên đầu. >_<

Lão Đại nói: “Thực ra cậu cũng không cần phải sợ hãi, mà cho dù có sợ hãi thì chỉ sợ những yêu nữ háo sắc thôi.”

Tiểu Nhị nói phụ họa: “Tam Đầu Gỗ bây giờ là một tiểu sinh đích thực, chỉ cần nhìn vào cũng đã thấy thèm nhỏ dãi.”

Thật bực mình, đây rõ ràng là đang coi thường những người đầu trọc mà. Tôi cốc đầu Tiểu Nhị nói: “Vẫn còn nhỏ dãi là do cậu chậm phát triển, chẳng liên quan gì đến tớ.”

Tiểu Nhị hất tay tôi ra, cười toe toét, rồi tuyên bố trước cả nhà: “Về việc làm thế nào để đối phó với yêu nữ háo sắc, tớ có một cách rất có tính xây dựng.”

“Cách gì?”

Tiểu Nhị bóp bóp cằm, nói vẻ nghiêm túc: “Tìm vài anh chàng cơ bắp như Lục Tử Kiện để họ thay nhau phục vụ.”

Nhất, Tam, Tứ: “…”

Méo mặt, cách này đúng là tiến thoái lưỡng nan. >_<

 

Buổi tối, tôi cùng học với Chung Nguyên. Trước đây, tôi luôn mơ ước mình có thể được ngồi học cùng người con trai mình thầm thương trộm nhớ. Sau đó, tôi sẽ nhân cơ hội đó để nhóm lên ngọn lửa tình yêu trong trái tim người đó. Nhưng bây giờ… Uầy, thôi đi. Dù sao học cùng Chung Nguyên cũng có một số ích lợi, ví như có vấn đề gì không hiểu tôi có thể hỏi hắn. Mặc dù chúng tôi không cùng chuyên ngành, nhưng tên tiểu tử này đã từng tham gia các cuộc thi đại số và vật lý, lại còn đoạt giải nữa, nên đối với hắn các môn đại số và vật lý chẳng ăn nhằm gì. Học kỳ này, chuyên ngành của tôi chỉ có môn phân tích định lượng. Chung Nguyên cầm lấy sách của tôi, xem một ngày là có thể giảng bài cho tôi lèo lèo. Tôi nghi ngờ không biết hắn có phải là mật thám được học viện Hóa học cài vào học viện Quản lý hay không? Nhưng thực sự, tôi chỉ có thể ôm lòng đố kỵ, ganh ghét, chứ còn biết nói gì nữa.

Song có lúc, tôi đã nghĩ, nếu tôi và Lục Tử Kiện tự học cùng nhau thì anh chắc chắn sẽ giải thích cho tôi những chỗ không hiểu, thậm chí còn làm tốt hơn cả Chung Nguyên ấy chứ…

Gửi người tôi yêu Chương 2.4

Giữa làn da thịt của họ có một sợi dây run rẩy nóng bỏng từ chậm đến nhanh, từ thưa thớt đến nặng nề, nhẹ nhàng truyền lại, hai trái tim ngọt ngào và hạnh phúc của họ giống như thủy triều đang dâng. Khi thủy triều đã lên cao, thủy triều của tình yêu từ từ chảy qua tâm thất, ầm ầm nhấn chìm chính bản thân nó, nhấn chìm cả mọi rối bời và buồn bực.

Nỗi sợ hãi và đau thương dần bị lấn át. Trong lòng bàn tay và cả trên trán của Đường Lý Dục đầy mồ hôi. Một ý nghĩ từ trong cơ thể đã thúc đẩy anh tiến về phía trước, mãnh liệt và cuồn cuộn giống như một cơn sóng thần bất ngờ ập tới, không có cách nào trấn tĩnh lại được. Bản thân anh cũng chẳng biết phải làm sao, Thẩm Anh Xuân nhìn xuống đôi bàn tay đang run rẩy trong áo ngực của cô.

Ngọn lửa đã được bùng cháy trở lại…

Cô đang từ từ rơi xuống, toàn cơ thể cô như một thành trì, và anh là một kẻ xâm lược thực thụ. Cô thích cái thế tấn công hùng mạnh của anh, vì anh mà cô đã phá đi cái thành trì ấy, để cho anh xâm chiếm, chà đạp! Chà đạp một cách sung sướng! Hạnh phúc!

Chỉ thấy rất đau, rất đau… Nhưng cũng rất nhanh, Thẩm Anh Xuân phát hiện, cảm giác đau đớn này không giống với cảm giác khi bất kỳ một bộ phận nào trên cơ thể bị ngoại lực tác động vào. Nó làm cô có cảm giác trở nên vô tận, rất xa nhưng lại khiến cô hoàn toàn thay đổi. Trong nháy mắt, cô đã hoàn thành một quá trình chuyển đổi, từ thiếu nữ trở thành một phụ nữ.

Mọi việc tiến triển hoàn toàn nằm ngoài những dự tính của cô. Nhưng cô không hề thấy bất ngờ, bởi sớm muộn gì thì cũng có ngày này. Chỉ là, cô không nghĩ nó lại đến nhanh như vậy, cô không nghĩ nó là ngày hôm nay, hơn nữa lại là ngày đã để lại bao kỷ niệm, là ngày đầu tiên tựu trường của những sinh viên mới, cũng là ngày kỷ niệm ba năm ngày họ quen nhau.

Không phải là cố ý mà là do trời định, cô cũng chẳng có cách nào để cự tuyệt.

Là kỷ niệm? Kỷ niệm mà Thượng Đế đã để lại cho cô? Có lẽ là như vậy. Kỷ niệm này, trong đời người chỉ có một lần. Thứ tình yêu này, trong đời người, cũng chỉ có một lần. Không có người thứ hai, lần thứ hai.

Bằng cách này, hai con người đơn độc đã lại gần nhau. Cơ thể và cơ thể đã không còn khoảng cách, phải chăng họ đã khám phá ra nơi sâu thẳm nhất của linh hồn đối phương? Phải chăng điều đó có nghĩa là ngay cả khi có mất mát, thì họ vẫn sẽ mãi mãi chiếm lĩnh cơ thể và tâm trí của nhau? Phải chăng thời khắc hạnh phúc này đủ để sưởi ấm cho tuổi thanh xuân ngắn ngủi và cuộc sống của họ sau này?

Sau này, Thẩm Anh Xuân đã khóc. Không biết có phải vì quá đau đớn hay là vì chuyện gì, chỉ đến khi bắt gặp nỗi kinh ngạc của Đường Lý Dục, nước mắt cô mới ngừng trôi, phát hiện, trong những giọt nước mắt ấy, có cả niềm vui.

“Em… hối hận sao?” Nhìn thấy những giọt nước mắt của Thẩm Anh Xuân, Đường Lý Dục ôm chặt cô vào lòng và hỏi.

Không phải vậy. Thẩm Anh Xuân không hề hối hận. Khi người con gái sống trong tuổi đời đẹp nhất, có được một tình yêu đẹp, họ sẽ dâng hiến thứ quý giá nhất cho người mình yêu. Nếu điều đó không xảy ra thì mới là hối hận. Nếu người con trai không cần thứ quý giá ấy, mà người con gái vẫn dâng hiến, đó mới là hối hận. Anh đã muốn điều đó.

Thực sự là anh đã rất muốn, chỉ là thứ ham muốn ấy đã bị anh giấu kín ở một góc nào đó, nơi sâu thẳm nhất trong trái tim như một bí mật hạnh phúc. Trong khoảnh khắc bất ngờ, nó bỗng nhấn chìm, chôn vùi lấy anh.

Một sự kết hợp hoàn hảo của tình yêu. Mang theo sự đau đớn khác lạ, cô thấy rất mãn nguyện.

Mang theo hơi thở nặng nề, anh cũng thấy hạnh phúc không kém.

“Anh biết không? Cả linh hồn của anh giờ cũng đã thuộc về em rồi. Từ nay về sau chúng ta không thể tách rời nhau được.”

Đường Lý Dục lại dùng tay nâng cái miệng nhỏ nhắn của Thẩm Anh Xuân lên. Đôi mắt của anh mơ màng, nhưng nội tâm lại vô cùng lo lắng và hoảng loạn: “Xuân! Chỉ cần nghĩ tới sự dằn vặt trong đôi mắt em, là anh lại không dám nhìn em nữa, thậm chí còn cảm thấy cả đời này anh đã có lỗi với em…”

Thẩm Anh Xuân từ từ mở đôi mắt đang tràn trề hạnh phúc, dùng ngón tay chặn môi của anh lại không để anh nói những câu vô nghĩa. Chằm chằm nhìn anh một cách ngọt ngào. Cô nói từng câu rành rọt: “Em chỉ cần anh! Cần tình yêu của anh! Muốn anh yêu em, em không thích sự do dự. Dục, anh không được nhìn em bằng ánh mắt day dứt như thế, em là của anh, cả đời này, anh là của em, mãi mãi, được không?”

“Cảm ơn em, cảm ơn tình yêu của em!” Rất lâu, từ trong đôi mắt của Đường Lý Dục, những giọt nước sáng trong đang lấp lánh.

Phải yêu cô ấy như thế nào, thì mới gọi là tình yêu? Anh đâu có biết. Nhưng anh vẫn luôn cố gắng để làm như vậy, luôn cố gắng mang đến hạnh phúc cho cô. Cô ấy có hiểu được những thứ hạnh phúc mà anh đang dành cho cô không? Thứ hạnh phúc mà anh có thể dành cho cô, vào lúc này, chỉ là một cái hôn.

Không cầm được lòng mình, Thẩm Anh Xuân gục mặt vào ngực của Đường Lý Dục, dùng sức ôm chặt lấy anh.

“Dục, chúng ta đang ở bên nhau, em đã dâng hiến tất cả mọi thứ cho anh, như vậy là anh đã mãi mãi trong cơ thể của em rồi, vì sao em vẫn thấy rất nhớ, rất nhớ anh?”

“Anh cũng giống như em.”

“Thật sao?”

“Nếu nói dối em, anh sẽ là một con cún!”

“Vâng thì chúng ta sẽ mãi mãi ở bên nhau, được không?”

“Không! Phải nhiều hơn mãi mãi một ngày!”

“Được!”

Hạnh phúc giống như không khí, tràn ngập cả khi căn phòng nhỏ bé thậm chí bừa bộn, tràn ngập cả thể xác lẫn tinh thần của họ. Đây là tình yêu sao? Tình yêu hóa ra là như vậy? Không nghe thấy, nhưng lại vô cùng ngọt ngào. Vô hình, nhưng nó lại luôn luôn cho ta cảm nhận rất thực.

Trước khi Tần Ca trở về, Thẩm Anh Xuân và Đường Lý Dục đã thu dọn xong mọi thứ trong phòng như không có chuyện gì xảy ra.

Nhưng khi Thẩm Anh Xuân bắt gặp ánh nhìn của Tần Ca, mặt cô bất ngờ đỏ lên. Sự đau đớn nơi phía dưới của cơ thể đột nhiên bị tăng lên gấp bội. Cô giống như đang làm một việc gì mờ ám, vội vàng tránh ra khỏi ánh nhìn đó, giả vờ như đang có việc, nhanh chóng rời khỏi ký túc.

“Làm sao vậy?” Tần Ca chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra.

Đường Lý Dục giả câm giả điếc hỏi lại: “Làm sao cái gì?”

A Phong và Căn Bậc Hai giật giật vạt áo của Tần Ca, cười một cách sâu xa: “Cậu đúng là lợn thật! Chẳng xứng với biệt danh Vương tử tình ca gì cả.”

Ha ha! Sau một hồi ngơ ngác, họ phá lên cười.

Giới trẻ rất nhạy cảm. Mặc dù Thẩm Anh Xuân đã đi rồi, nhưng cô vẫn để trong không khí tràn ngập mùi hương của sự lãng mạn, của tình yêu… Nó kích thích thần kinh và xúc giác của tất cả mọi người.

Đây chính là tình yêu.

Đây chính là tuổi trẻ.