Em không vào địa ngục thì ai vào 17.1

Đúng lúc tôi đang gây án, Chung Nguyên bỗng mở mắt, nhìn tôi với vẻ nham hiểm vốn có.

Tôi giật mình, tay run rẩy làm con dấu nọ rơi trúng mu bàn tay của Chung Nguyên. Đợi đến khi tôi định thần lại, hắn đã nhặt con dấu lên từ lúc nào, chăm chú ngắm nghía. Hắn ấn nhẹ đầu ngón tay lên mực đóng dấu, sau đó ngẩng đầu nhìn tôi. Khoảnh khắc đó, tôi như bị đông cứng… Xong rồi, xong rồi, tôi đã bị phát hiện rồi. Chung Nguyên, anh có muốn đánh muốn giết gì thì xin hãy cho tôi ra đi nhẹ nhàng một chút được không…

Chung Nguyên vê vê con dấu, cười tinh quái. Hắn đặt con dấu trước mặt tôi, nói: “Cô còn trẻ con lắm hay sao?”

Tôi cẩn thận lấy lại con dấu, đợi sự trừng phạt của hắn. Ai ngờ, đợi mãi, đợi đến mức khó chịu, hắn vẫn chẳng nói gì, chỉ ngồi giở tiếp cuốn sách đáng ghét đó. Đôi môi đỏ chót kia vẫn lồ lộ trên mặt hắn, chẳng chịu kiêng nể ai.

Tôi thấy rất kỳ lạ. Cho dù hắn có độ lượng và không thèm so đo với tôi đi nữa thì cũng phải nhận ra trên mặt mình có thứ gì đó chứ? Tôi tốt bụng nhắc hắn: “Này, mặt anh…”

“Tôi biết rồi.” Chung Nguyên cúi đầu, bình thản nói: “Nhưng tôi thấy thế này cũng không tồi.”

Tôi không hiểu: “Sau đó thì sao?”

Chung Nguyên: “Sau đó tôi định tạm thời không xóa nó.”

Tôi: “…”

Bây giờ, tôi bắt đầu nghi ngờ tôi và Chung Nguyên không phải là hai người trên cùng một hành tinh. Nếu không, tại sao xảy ra chuyện khó chịu như thế, hắn vẫn làm thinh, không thèm suy nghĩ gì cả? Hơn thế, hắn còn rất tự nhiên và điềm tĩnh nữa chứ. Phải có tinh thần thép và da mặt thật dày mới làm được như vậy.

Nhưng việc gì phải quan tâm đến hắn, dù sao kẻ mất mặt cũng không phải là tôi. = =

Vậy nên Chung Nguyên vẫn nhẩn nha đọc cuốn Tâm lý khi yêu suốt buổi chiều, trong khi trên mặt vẫn còn hình đôi môi đỏ chót.

 

Buổi tối ăn cơm, tôi bất ngờ nhìn thấy Lục Tử Kiện trong nhà ăn. Trời ơi, Lục Tử Kiện của tôi! Tôi liền bê khay cơm đến ngồi trước mặt Lục Tử Kiện, sống chết cũng không chịu rời đi. Chung Nguyên không còn cách nào, đành ngồi bên cạnh tôi.

Tôi dùng lời lẽ ngọt ngào chào Lục Tử Kiện. Anh cũng mỉm cười thân thiện, sau đó nhìn sang Chung Nguyên. Khi nhìn thấy con dấu xinh đẹp trên má Chung Nguyên, Lục Tử Kiện bỗng nhăn mặt, có vẻ hơi xấu hổ, nhưng cũng có chút khó chịu. Thấy vậy, tôi bỗng thấy không cam tâm, tỏ ra tốt bụng khuyên nhủ: “Lục sư huynh đừng bận tâm đến Chung Nguyên, tên này bị thần kinh rồi.”

Chung Nguyên đúng là tên mặt dày, mặt không biến sắc vừa gắp thức ăn vừa nói: “Cũng chẳng biết kẻ tâm thần nào nhân lúc tớ đang ngủ tấn công tớ.”

Uầy, uầy, uầy, anh ngủ thật sao? Rõ ràng anh giả vờ ngủ để dụ tôi gây án!

Lúc đó, bên cạnh Lục Tử Kiện xuất hiện thêm hai người nữa, chẳng phải ai xa lạ, chính là bọn Lộ Nhân Giáp và Lộ Nhân Ất. Sau khi ngồi xuống, hai người bọn họ lập tức chú ý đến con dấu hình đôi môi đỏ tươi trên má Chung Nguyên. Họ sững sờ một lúc, sau đó Lộ Nhân Giáp bỗng có phản ứng. Anh ta ngắm nghía mặt Chung Nguyên, rồi vừa ăn vừa cười, nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.

Tôi rùng mình, suýt nữa để rơi đũa, ánh mắt của Lộ Nhân Giáp… là có ý gì?

Lúc này, Lộ Nhân Ất đang cúi đầu chọc vào cái chân gà, lắc đầu than: “Đúng là thanh niên tuổi này, ừm…”

Tôi chỉ biết khóc dở mếu dở giải thích: “Không phải em…”

Chung Nguyên liếc nhìn tôi, mặt không chút biểu cảm: “Cô dám nói là không phải cô sao?”

Tôi: “…”

Chung Nguyên, anh đừng làm rối lên nữa có được không? Anh có biết bọn họ đang nghĩ gì không? Tôi trợn mắt nhìn hắn, không ngừng phân bua: “Hức, không như các anh tưởng tượng đâu ạ…”

Lộ Nhân Ất cố tỏ ra ngây thơ, nhìn Lộ Nhân Giáp, cười nói: “Bọn anh tưởng tượng như thế nào cơ?”

Tôi há hốc miệng nhưng không tài nào thốt nên lời, đành cúi gằm mặt, trong lòng vô cùng ấm ức. Đã thế tôi không thèm nói gì nữa, chỉ ăn thôi.

Hai người đó cũng có vẻ là người biết dừng lại đúng lúc. Họ không nói về chuyện này nữa mà bắt đầu bàn luận sang một chủ đề khác. Tôi vô cùng hứng thú với chủ đề này vì nó có liên quan đến Lục Tử Kiện.

Nghe nói, sinh viên năm nhất và năm hai trong trường có một chuyến đi thực tế vào kỳ nghỉ hè, kết quả của chuyến đi này sẽ được tính vào bảng điểm. Đi thực tế chẳng qua là hoạt động do một nhóm sinh viên tự tổ chức với nhau. Họ sẽ đưa ra một đề tài, sau đó đi thăm dò, khảo sát. Mấy ngày trước, tôi đã thảo luận chuyện này với bọn Nhất, Nhị, Tứ. Chúng tôi đều muốn lập thành một nhóm, đáng tiếc cả bọn chẳng tìm được đề tài nào hay ho. Bây giờ, vấn đề mà Lộ Nhân Giáp và Lộ Nhân Ất đang thảo luận chính là về chuyến đi thực tế này.

Họ nói, Lục Tử Kiện đã lập ra một nhóm. Nhóm này sẽ đi thực tế để khảo sát về tình hình ô nhiễm nguồn nước và phương pháp xử lý hiện trạng này ở một khu sinh thái nào đó. Hai người họ đang phân vân không biết có nên gia nhập nhóm của Lục Tử Kiện hay không. Tôi phấn khích nhìn Lục Tử Kiện, hỏi: “Lục sư huynh, em có thể tham gia được không?”

Advertisements

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 17.1

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s