Em không vào địa ngục thì ai vào 17.2

Lục Tử Kiện chưa kịp trả lời, Chung Nguyên đã xen vào: “Không được, cô phải theo tôi.”

Tôi giận dữ: “Dựa vào cái gì chứ?”

Chung Nguyên: “Tôi lo chuyện ăn uống.”

Tôi: “…”

Được rồi, tôi thừa nhận mình không phải là người có lập trường vững vàng, thần tượng là gì chứ, đó chỉ là phù du, quan trọng là phải no cái bụng trước đã.

 

Buổi tối trước khi đi ngủ, tôi nhận được tin nhắn của Chung Nguyên.

Chung Nguyên: “Bạn trong phòng tôi đều khen cô đấy.”

Tôi tò mò hỏi: “Khen tôi cái gì cơ?”

Chung Nguyên: “Bọn họ đều khen cô nhiệt tình, vô cùng nhiệt tình.”

Tôi: “…”

Tôi: “Vậy anh có giải thích cho họ không?”

Chung Nguyên: “Những gì nên nói tôi đều đã nói rồi.”

Tôi: “Vậy anh nói gì thế?”

Chung Nguyên: “Tôi nói bọn họ đừng nghĩ linh tinh.”

Tôi: “…”

Đại ca à, anh nói như vậy, họ sẽ càng hiểu lầm đấy.

Tôi: “Thôi được, việc quan trọng là anh phải giải thích cho Lục Tử Kiện đấy.” Hình tượng đẹp đẽ của tôi không thể đổ vỡ trước mặt Lục Tử Kiện được.

Một lúc sau, Chung Nguyên mới nhắn lại: “Phiền cô đừng nhớ nhung Lục Tử Kiện nữa, có được không?”

Tôi hơi bực: “Tại sao chứ?”

Chung Nguyên: “Tôi không thể đứng giương mắt ếch nhìn huynh đệ của mình rơi vào biển lửa được.”

Tôi: “Đi chết đi!”

Hồi lâu sau, Chung Nguyên lại gửi tin nhắn: “Nếu cô muốn đi thực tế cùng Lục Tử Kiện thì không hẳn là không thể.”

Tôi: “Vậy anh thì sao?” Chẳng phải anh đã nói là sẽ lo chuyện ăn uống của tôi sao…

Chung Nguyên: “Sẽ cùng đi.”

Tôi phấn khích ôm lấy điện thoại, nhìn xem, nhìn xem, tôi đã nói sức hút của Lục Tử Kiện ghê gớm lắm mà, đến cả Chung Nguyên cũng bị anh thu hút…

Chung Nguyên: “Nhưng tôi có một điều kiện.”

Tôi: “Điều kiện gì?”

Chung Nguyên: “Rủ cả Tứ cô nương trong phòng cô nữa.”

Tôi: “Tại sao?”

Chung Nguyên: “Đến lúc đó cô sẽ biết, tạm thời đừng cho cô ấy biết là tôi yêu cầu như vậy.”

Thật kỳ lạ, tên tiểu tử này chấm Tứ cô nương từ lúc nào nhỉ? Tôi bỗng nhớ lại chuyện hắn chăm chú đọc cuốn sách Tâm lý khi yêu. Lẽ nào, lẽ nào?… Nhưng không phải thế chứ? Hắn ta và Tứ cô nương không phải người cùng một hệ hành tinh, huống hồ tuy Tứ cô nương là người can đảm, nhưng quan niệm thẩm mỹ cũng rất bình thường, thế nên không thể thích loài sinh vật không rõ đến từ hành tinh nào như hắn được. Nếu vậy, thì trái tim Chung Nguyên chắc chắn sẽ phải tan nát rồi.

Đương nhiên chuyện này chưa chắc đã xảy ra. Chung Nguyên là loại người thích chọc tức người khác, lại hay hành động kỳ quái, chưa biết chừng hắn lại lao vào như con thiêu thân ấy chứ. Nếu kết cục của hắn bị tôi dễ dàng đoán trúng như vậy mới là chuyện hiếm có.

Mặc dù tôi vô cùng xem thường mánh khóe này của Chung Nguyên, nhưng vẫn có thể tạm thời bán rẻ Tứ cô nương đúng không? Ặc, tôi càng ngày càng vô liêm sỉ rồi…

Song thay cho việc chỉ có tôi và Tứ cô nương đi, thì cả phòng tôi sẽ cùng đi, như vậy sẽ khiến cho cô ấy không nghi ngờ. Tôi háo hức bàn bạc chuyện này với bọn Nhất, Nhị, Tứ. Lão Đại và Tiểu Nhị tỏ ra rất hứng thú. Đặc biệt là Tiểu Nhị, vừa nghe nói đến Lục tiểu công và Chung tiểu thụ đều đi, mắt cô ấy đã sáng rực. Còn Tứ cô nương thì vừa nghe đến Lục Tử Kiện đã kiên quyết không đi.

Kết quả này không giống như tôi đã dự tính. Vậy là tôi và Lão Đại phân làm hai nhóm, lần lượt thuyết phục Tứ cô nương. Ban đầu con nhóc này vừa nghe đã không chịu được, lập tức dùng vũ lực. Tiểu Nhị liền hét toáng lên: “Tứ cô nương, tớ đã giấu con búp bê của cậu đi rồi, nếu cậu không phục tùng bọn tớ, tớ sẽ vặn tay nó để kê chân bàn, tớ nói được là làm được!”

Vậy là Tứ cô nương vừa giơ tay định ra đòn, liền lặng lẽ thu tay lại…

Tôi cười toe toét nhìn Tiểu Nhị, lấy tay cắt cắt ra hiệu.

Tứ cô nương nắm chặt tay thành nắm đấm, giận dữ quát: “Trong vòng ba ngày, nếu cậu không trả lại búp bê cho tớ, đến lúc đó tớ sẽ vặn tay cậu.”

Tiểu Nhị đành cười khúm núm: “Đăng ký đi, xong tớ sẽ trả lại cậu, tớ mà dám không trả lại sao?”

Vậy là tôi hào hứng nhắn tin cho Chung Nguyên: “Đã xong.”

 

Gửi người tôi yêu Chương 2.3

Đường Lý Dục không nói lời nào, đưa tay ra nhẹ nhàng nâng khuôn mặt rực rỡ như hoa anh đào của Thẩm Anh Xuân. Anh nhìn cô chằm chằm, giống như đang nhìn một bảo vật mà mình yêu quý, khiến cho Thẩm Anh Xuân cũng phải ngượng ngùng.

Thẩm Anh Xuân cảm nhận thấy sự khác lạ của Đường Lý Dục: “Dục, sao anh cứ nhìn em như vậy?” Cô hỏi với giọng nhẹ nhàng nhưng đầy hoài nghi.

Anh vẫn nhìn cô chằm chằm như vậy, rất lâu mới phá vỡ sự im lặng: “Tự nhiên rất nhớ em, anh chờ em cả buổi sáng nay rồi, sao giờ mới đến…” Đó không phải là một lời trách cứ, mà nếu có thì nó cũng chỉ là trách yêu.

“Một buổi sáng rất dài phải không?” Cô ghé sát môi nói với giọng thì thầm.

“Ừ, em cũng cảm thấy như vậy phải không?”

“Anh đúng là…”

“Anh không biết còn được yêu em bao lâu nữa? Sắp tốt nghiệp rồi…” Đường Lý Dục nhẹ nhàng đẩy Thẩm Anh Xuân ra, buồn bã nhìn ra ngoài cửa sổ.

Chưa đầy một năm nữa, chúng ta sẽ phải rời xa mái trường đã để lại quá nhiều ngọt ngào và nỗi nhớ này. Nơi đây, đã cho chúng ta rất nhiều cảm xúc mãnh liệt và mơ ước, cùng trải qua những tình cảm và mất mát, đã chứng kiến sự trưởng thành của chúng ta.

Không phải là sợ mất. Đối với Đường Lý Dục mà nói, những thứ anh đã từng có đã đủ làm anh hạnh phúc rồi. Vậy, rốt cuộc là vì lý do gì đã khiến anh không vui như vậy? Rốt cuộc là vì điều gì đã khiến anh cảm thấy bất an đến vậy? Nó như là bản thân anh đang làm điều gì đó có lỗi với Thẩm Anh Xuân. Trong ba năm yêu cô, anh chưa từng có thứ cảm giác bất an và mất mát như thế này, rốt cuộc là anh sai ở chỗ nào?

Thẩm Anh Xuân mím chặt môi, nhìn dáng vẻ cô đơn của Đường Lý Dục. Trước đây anh luôn chịu sự kiểm soát của cô, kiểm soát cả niềm vui lẫn nỗi buồn, kiểm soát cả cuộc sống, cả tình yêu của anh. Nhưng giờ đây, bỗng nhiên cô đã mất đi khả năng kiểm soát của mình. Nhìn thấy anh không vui mà cô chẳng biết làm sao được.

Điều cô làm được lúc này chỉ có thể là đứng từ đằng sau đưa tay nhẹ nhàng đặt lên bả vai của anh, để anh cảm nhận được từng mạch đập, sự dịu dàng, lo lắng và tình yêu mãnh liệt của cô lúc này. Cô mãi mãi là của anh, chỉ một mình anh, chỉ cần anh bằng lòng.

Đường Lý Dục bỗng nhiên đờ người ra.

Thẩm Anh Xuân không quan tâm. Cô từ từ đưa má áp vào lưng anh, hạ cánh tay từ trên vai xuống, và nhè nhẹ ôm lấy thắt lưng của anh. Nhắm chặt đôi mắt, cô thì thầm nói: “Chỉ cần anh bằng lòng, chúng ta… sẽ mãi mãi yêu nhau như thế này.”

Lời nói thì thầm, nhẹ nhàng như làn khói, và dịu dàng tựa như làn mây, nhưng sao anh nghe như sét đánh bên tai.

Sau mấy giây im lặng, Đường Lý Dục cảm thấy tim mình như sắp vỡ ra, nhưng anh lại rất nhẹ nhõm, từ từ, từ từ, kéo đôi bàn tay nhỏ nhắn của cô, nắm chặt trong tay mình.

Anh không muốn cô phải hứa, chỉ là tự nhiên anh thấy không vui. Nếu một ngày nào đó, hoặc đến khi tốt nghiệp, cô có nói với anh, xin lỗi, em phải về Mỹ vì em không thể làm trái mong muốn của mọi người trong gia đình, anh cũng chẳng thể trách cứ cô được. Vì suy cho cùng, cô đã mang đến cho anh biết bao nhiêu những điều tuyệt vời, như vậy đã quá đủ rồi.

Cuối cùng anh xoay người lại, nhẹ nhàng đưa tay nâng khuôn mặt của cô lên. Khuôn mặt mà anh đã nhiều lần nhìn chăm chú, và cũng vô số lần đặt nụ hôn đặt lên đó. Khuôn mặt của tình yêu! Đôi mắt anh nhìn cô đầy trăn trở: “Cảm ơn, vì em đã yêu anh.”

“Anh không cần phải cảm ơn em, em chỉ cần anh mãi mãi nhìn em thế này.”

Vì anh có thân hình cao lớn, nên Thẩm Anh Xuân phải ngẩng mặt lên, mới có thể nhìn thấy đôi mắt của anh. Cô rất thích được nhìn đôi mắt ấy, nó chứa đựng tất cả mọi điều trong đó, không hề giả dối.

“Mãi mãi… là bao xa?”

“Dù cho anh không còn yêu em nữa, dù cho anh có quên em, dù cho em biến mất khỏi thế gian này, thì anh vẫn sẽ hiểu em như vậy…”

Không hiểu là vì cảm động hay vì sức mạnh của tình yêu, Đường Lý Dục đã ôm chặt Thẩm Anh Xuân vào lòng. Anh tỳ cằm lên mái tóc của cô, nhẹ nhàng đặt nụ hôn lên làn tóc ấy, mãi mãi, mãi mãi ở bên nhau như thế này, đây là hạnh phúc của cô và cũng là mong đợi của anh.

Mãi mãi và mãi mãi. Nếu như không có mãi mãi, thì hãy để khoảnh khắc này biến thành vĩnh hằng, để thời gian ngừng trôi, để năm tháng mãi còn đó.

Họ… lâu dài như trời đất.

Nhưng thử nghĩ, tình yêu có mãi mãi không?

Không phải tình yêu không có mãi mãi, mà là tuổi thanh xuân sẽ qua đi cùng năm tháng.

Vì thế, Đường Lý Dục mới tự ti. Anh thiếu sự kiên định. Cô ấy đã nói sai sao? Không! Khi anh nghe thấy lời nói ấy từ cô, tay của anh giống như nhận được mệnh lệnh gì đó, dần dần mất đi sức mạnh, hơi tách ra khỏi cơ thể của cô.

Thẩm Anh Xuân gục đầu vào ngực của Đường Lý Dục như thể muốn trêu chọc: “Nếu một ngày nào đó, anh không còn yêu em nữa, em muốn trên cơ thể của anh toàn mùi hương của em, để cho anh muốn quên cũng chẳng thể quên được.” Vừa thì thầm nói, cô vừa dùng đôi môi ẩm ướt và mềm mại, giữ chặt môi của anh. Vừa hôn anh vừa nói: “Khi người con gái khác ngửi thấy mùi hương của em trên cơ thể anh, cô ta sẽ không còn thích kiểu đàn ông đã từng trải như anh nữa. Anh biết không? Mỗi một nụ hôn của em là một dấu ấn. Anh rửa cũng chẳng đi được.”

Anh là của cô. Cô là của anh. Hai người họ là một.

Lần đầu tiên, Đường Lý Dục không thể chờ đợi hơn được nữa, anh chủ động hôn Thẩm Anh Xuân. Kể từ khi hai người gần gũi nhau đến nay, cô luôn là người chủ động. Nếu cô không chủ động, cho dù anh có hôn cô, thì cô cũng rời ra. Dường như anh không phải là đang hôn người con gái anh yêu, mà là một viên ngọc quý, nếu không cẩn thận thì rất dễ bị vỡ và sẽ không thể gắn kết lại được. Bởi thế, nên anh không thể yêu cô một cách tùy tiện.

Bị Thẩm Anh Xuân hôn lâu, Đường Lý Dục lại chìm đắm trong tình yêu, không có cách nào khiến bản thân mình trở lại bình thường. Cứ mỗi lần sắp gần gũi nhau, họ đều dừng lại. Kiểu dừng lại bất ngờ như vậy thật ra không phải là dừng, nó chỉ chặn lại sự ham muốn của họ khi cả hai sắp đạt đến đỉnh cao của khát vọng, khiến cho nỗi ham muốn đang dâng lên như thủy triều trong cơ thể họ từ từ rút xuống. Nó khiến cho người ta càng cảm thấy buồn hơn.

Đây là việc thường xảy ra với tất cả những người đang yêu. Nhưng sự việc như vậy xảy ra càng nhiều, vô tình sẽ tạo ra một vết nứt. Đó cũng là một việc rất đỗi bình thường.

Hơi thở của Đường Lý Dục dần nặng nề hơn, mang đậm mùi của đàn ông. Những nụ hôn ngày càng trở nên mãnh liệt. Hai người họ dường như đang cùng đưa nhau đến thiên đường.

Gió tháng tám từ bên ngoài chầm chậm lùa vào trong cánh cửa rộng mở, tràn đầy hương thơm của nhị hoa dạ hợp. Ánh sáng mặt trời chiếu lên tường, chẳng còn gay gắt và trực diện như buổi trưa. Trên mặt đất, hằn rõ bóng của hai người.

Với nhiệt độ này, hơi thở nóng bỏng không có gì là đặc biệt, mùi hương hỗn hợp hòa quyện vào nhau. Mùi hương của cơ thể? Khát vọng? Mê hoặc? Hay là bùng cháy?

Xích lại gần nhau từng centimet. Tiếp đến là từng tấc, từng tấc khát vọng. Thẩm Anh Xuân từ từ nhắm chặt đôi mắt lại, hai tay từ dưới thắt lưng vòng lên cổ. Nhẹ nhàng kiễng đầu ngón chân, toàn thân cô giống như đang đu dây, treo trước ngực anh, đung đưa, đung đưa…

Suy nghĩ đã dừng lại. Không khí đã dừng lại. Thời gian đã dừng lại. Tim cũng đã ngừng đập. Trong khoảnh khắc này, tất cả mọi thứ đều lặng lẽ dừng lại.

Đôi môi của Đường Lý Dục, nhẹ nhàng, từ từ, lướt trên đôi môi ươn ướt và mềm mại như cánh hoa mới nở của cô. Mang theo sự vụng về của tuổi trẻ, sự chật chội và căng thẳng, một chút hoảng sợ lo lắng và cả ngọt ngào.

Trong phòng, chỉ có âm thanh của những nụ hôn, âm thanh của tình yêu.

 

Thẩm Anh Xuân dùng môi của mình sưởi ấm cho Đường Lý Dục.

Vậy còn anh? Anh không cần đôi môi của cô, cái anh muốn là làm sao để con người cô hòa quyện vào trong cơ thể của anh. Đúng vậy, cô ấy nói không sai, anh muốn trên người mình luôn mang theo những nụ hôn, hơi thở của cô. Chỉ như vậy, anh mới không thể yêu người con gái khác, và khi người con gái nào ngửi thấy mùi hương của cô trên cơ thể anh, cũng sẽ không thể yêu anh được nữa.

Nếu vậy, từ đây cô có thể cùng với tình yêu lâu dài như trời đất của mình. Cho dù phút tiếp theo sẽ là địa ngục, thì anh cũng không hề do dự.

Em không vào địa ngục thì ai vào 17.1

Đúng lúc tôi đang gây án, Chung Nguyên bỗng mở mắt, nhìn tôi với vẻ nham hiểm vốn có.

Tôi giật mình, tay run rẩy làm con dấu nọ rơi trúng mu bàn tay của Chung Nguyên. Đợi đến khi tôi định thần lại, hắn đã nhặt con dấu lên từ lúc nào, chăm chú ngắm nghía. Hắn ấn nhẹ đầu ngón tay lên mực đóng dấu, sau đó ngẩng đầu nhìn tôi. Khoảnh khắc đó, tôi như bị đông cứng… Xong rồi, xong rồi, tôi đã bị phát hiện rồi. Chung Nguyên, anh có muốn đánh muốn giết gì thì xin hãy cho tôi ra đi nhẹ nhàng một chút được không…

Chung Nguyên vê vê con dấu, cười tinh quái. Hắn đặt con dấu trước mặt tôi, nói: “Cô còn trẻ con lắm hay sao?”

Tôi cẩn thận lấy lại con dấu, đợi sự trừng phạt của hắn. Ai ngờ, đợi mãi, đợi đến mức khó chịu, hắn vẫn chẳng nói gì, chỉ ngồi giở tiếp cuốn sách đáng ghét đó. Đôi môi đỏ chót kia vẫn lồ lộ trên mặt hắn, chẳng chịu kiêng nể ai.

Tôi thấy rất kỳ lạ. Cho dù hắn có độ lượng và không thèm so đo với tôi đi nữa thì cũng phải nhận ra trên mặt mình có thứ gì đó chứ? Tôi tốt bụng nhắc hắn: “Này, mặt anh…”

“Tôi biết rồi.” Chung Nguyên cúi đầu, bình thản nói: “Nhưng tôi thấy thế này cũng không tồi.”

Tôi không hiểu: “Sau đó thì sao?”

Chung Nguyên: “Sau đó tôi định tạm thời không xóa nó.”

Tôi: “…”

Bây giờ, tôi bắt đầu nghi ngờ tôi và Chung Nguyên không phải là hai người trên cùng một hành tinh. Nếu không, tại sao xảy ra chuyện khó chịu như thế, hắn vẫn làm thinh, không thèm suy nghĩ gì cả? Hơn thế, hắn còn rất tự nhiên và điềm tĩnh nữa chứ. Phải có tinh thần thép và da mặt thật dày mới làm được như vậy.

Nhưng việc gì phải quan tâm đến hắn, dù sao kẻ mất mặt cũng không phải là tôi. = =

Vậy nên Chung Nguyên vẫn nhẩn nha đọc cuốn Tâm lý khi yêu suốt buổi chiều, trong khi trên mặt vẫn còn hình đôi môi đỏ chót.

 

Buổi tối ăn cơm, tôi bất ngờ nhìn thấy Lục Tử Kiện trong nhà ăn. Trời ơi, Lục Tử Kiện của tôi! Tôi liền bê khay cơm đến ngồi trước mặt Lục Tử Kiện, sống chết cũng không chịu rời đi. Chung Nguyên không còn cách nào, đành ngồi bên cạnh tôi.

Tôi dùng lời lẽ ngọt ngào chào Lục Tử Kiện. Anh cũng mỉm cười thân thiện, sau đó nhìn sang Chung Nguyên. Khi nhìn thấy con dấu xinh đẹp trên má Chung Nguyên, Lục Tử Kiện bỗng nhăn mặt, có vẻ hơi xấu hổ, nhưng cũng có chút khó chịu. Thấy vậy, tôi bỗng thấy không cam tâm, tỏ ra tốt bụng khuyên nhủ: “Lục sư huynh đừng bận tâm đến Chung Nguyên, tên này bị thần kinh rồi.”

Chung Nguyên đúng là tên mặt dày, mặt không biến sắc vừa gắp thức ăn vừa nói: “Cũng chẳng biết kẻ tâm thần nào nhân lúc tớ đang ngủ tấn công tớ.”

Uầy, uầy, uầy, anh ngủ thật sao? Rõ ràng anh giả vờ ngủ để dụ tôi gây án!

Lúc đó, bên cạnh Lục Tử Kiện xuất hiện thêm hai người nữa, chẳng phải ai xa lạ, chính là bọn Lộ Nhân Giáp và Lộ Nhân Ất. Sau khi ngồi xuống, hai người bọn họ lập tức chú ý đến con dấu hình đôi môi đỏ tươi trên má Chung Nguyên. Họ sững sờ một lúc, sau đó Lộ Nhân Giáp bỗng có phản ứng. Anh ta ngắm nghía mặt Chung Nguyên, rồi vừa ăn vừa cười, nhìn tôi với ánh mắt đầy ẩn ý.

Tôi rùng mình, suýt nữa để rơi đũa, ánh mắt của Lộ Nhân Giáp… là có ý gì?

Lúc này, Lộ Nhân Ất đang cúi đầu chọc vào cái chân gà, lắc đầu than: “Đúng là thanh niên tuổi này, ừm…”

Tôi chỉ biết khóc dở mếu dở giải thích: “Không phải em…”

Chung Nguyên liếc nhìn tôi, mặt không chút biểu cảm: “Cô dám nói là không phải cô sao?”

Tôi: “…”

Chung Nguyên, anh đừng làm rối lên nữa có được không? Anh có biết bọn họ đang nghĩ gì không? Tôi trợn mắt nhìn hắn, không ngừng phân bua: “Hức, không như các anh tưởng tượng đâu ạ…”

Lộ Nhân Ất cố tỏ ra ngây thơ, nhìn Lộ Nhân Giáp, cười nói: “Bọn anh tưởng tượng như thế nào cơ?”

Tôi há hốc miệng nhưng không tài nào thốt nên lời, đành cúi gằm mặt, trong lòng vô cùng ấm ức. Đã thế tôi không thèm nói gì nữa, chỉ ăn thôi.

Hai người đó cũng có vẻ là người biết dừng lại đúng lúc. Họ không nói về chuyện này nữa mà bắt đầu bàn luận sang một chủ đề khác. Tôi vô cùng hứng thú với chủ đề này vì nó có liên quan đến Lục Tử Kiện.

Nghe nói, sinh viên năm nhất và năm hai trong trường có một chuyến đi thực tế vào kỳ nghỉ hè, kết quả của chuyến đi này sẽ được tính vào bảng điểm. Đi thực tế chẳng qua là hoạt động do một nhóm sinh viên tự tổ chức với nhau. Họ sẽ đưa ra một đề tài, sau đó đi thăm dò, khảo sát. Mấy ngày trước, tôi đã thảo luận chuyện này với bọn Nhất, Nhị, Tứ. Chúng tôi đều muốn lập thành một nhóm, đáng tiếc cả bọn chẳng tìm được đề tài nào hay ho. Bây giờ, vấn đề mà Lộ Nhân Giáp và Lộ Nhân Ất đang thảo luận chính là về chuyến đi thực tế này.

Họ nói, Lục Tử Kiện đã lập ra một nhóm. Nhóm này sẽ đi thực tế để khảo sát về tình hình ô nhiễm nguồn nước và phương pháp xử lý hiện trạng này ở một khu sinh thái nào đó. Hai người họ đang phân vân không biết có nên gia nhập nhóm của Lục Tử Kiện hay không. Tôi phấn khích nhìn Lục Tử Kiện, hỏi: “Lục sư huynh, em có thể tham gia được không?”

Gửi người tôi yêu Chương 2.2

Đường Lý Dục đứng trước cửa sổ. Cứ mỗi lần trong lòng bối rối bất an, anh ta lại thích nằm sấp lên bệ cửa, nhìn ra bên ngoài. Vì là ngày khai giảng, nên trong trường đâu đâu cũng thấy bóng dáng của phụ huynh đưa con đi nhập học và những khuôn mặt đầy vẻ tò mò của những sinh viên mới.

Đằng kia, một cô gái đang đi bộ trên con đường nhỏ, tóc ngắn ngang tai, đi bên cạnh là một nam sinh. Cô gái vừa đi vừa ríu ra ríu rít, nhưng đi được một lúc thì đột nhiên làm nũng bắt anh chàng kia cõng.

Anh chàng e thẹn nhìn cô gái, quay ra nhìn xung quanh thấy quá đông người, mặt anh ta dần ửng đỏ, một chàng trai nhút nhát, khuôn mặt điển trai, dáng người cao cao.

Cô gái có làn da trắng như trứng gà bóc, giống như một con búp bê, đôi mắt tròn đen láy và sáng như sao vẫn không chịu buông tha, nũng nịu: “Đi mà, đi mà! Em muốn anh cõng! Cõng…”

Chàng trai lại nhìn xung quanh, giằng co một lúc, nhưng cuối cùng vẫn từ từ ngồi xổm xuống.

Cô gái vui sướng hoan hô, sau khi vừa nhảy tót lên lưng chàng trai, thì có một người gần đó bắt gặp và la ó: “Trư Bát Giới cõng vợ…”

Khuôn mặt nhìn quen lắm, đôi mắt, kiểu tóc, có thể nào là… Nhịp tim của Đường Lý Dục bỗng nhiên loạn nhịp! Không! Là căng thẳng! Lẽ nào trên thế gian này lại có hai người giống nhau như vậy? Có thể nào là…

… Chuột Mickey. Người con gái đã nhanh chóng bị anh quên lãng, khuôn mặt nõn nà, những chiếc răng nhỏ trắng xinh, tính cách vừa tinh nghịch vừa trầm lắng, đột nhiên xuất hiện trong tâm trí của anh.

Cô ấy có khỏe không?

Đã ba năm xa cô ấy rồi. Từ lúc đến Thanh Đảo học đến giờ, anh chưa một lần về quê dù đã hứa với cô rằng kỳ nghỉ hằng năm, anh nhất định sẽ về…

Tuổi thanh xuân liệu có được bao nhiêu lần rực rỡ như trong ba năm ấy? Nếu như không nhìn thấy đôi mắt của cô gái đó, thì có lẽ anh đã thực sự quên hẳn hình dáng của người con gái ấy.

Ba năm… Đã có bao nhiêu đổi thay? Không biết có bao nhiêu việc đã xảy ra?

Rất nhanh, khi bóng dáng cô gái biến mất khỏi tầm nhìn, thì nhịp tim của Đường Lý Dục cũng dần chậm lại. Chẳng qua đó chỉ là một phen hú vía mà thôi.

Làm sao cô ấy có thể xuất hiện ở đây chứ? Xuất hiện ở đại học B sao? Nếu anh không nhầm, thì giờ này, Chuột Mickey phải ở trường BW và đang bận rộn làm thủ tục nhập học. Được rồi, tháng này các cuộc gọi đang bị thắt chặt, đợi qua thời gian bận rộn, anh nhất định sẽ gọi điện cho cô ấy. Hơn nữa, giờ này chắc cô ấy cũng đang hiếu kỳ và không khỏi dán mắt vào những anh chàng đẹp trai ở BW, chắc gì cô ấy còn nhớ tới ông già này nữa? Cô ấy chắc cũng giống như anh lúc này, chỉ là ngẫu nhiên nhớ tới nhau mà thôi.

Kỳ nghỉ lần này, anh khá bận rộn, còn cô, cũng ít hỏi thăm. Họ cứ sống như vậy, cứ yêu như vậy… từng ngày.

Những lời cô tâm sự đột nhiên xuất hiện trong tâm trí của anh.

“Thi đại học B à, thật là chẳng có tiền đồ gì.” Cô ngẩng mặt lên, cười hỉ mũi vào anh

“Thế còn nhóc, em thi trường nào?”

“Đương nhiên là đại học BW rồi, học tiếng Anh, tiếng Nhật, để sau này có thể cãi nhau được với người Mỹ và cũng để người Nhật phải nếm mùi kỳ thị của em đối với họ.”

“Em còn ít tuổi, nhưng có lắm ý tưởng thật. Em học ở đâu đấy?”

“Em có một người mẹ yêu nước, nên con của bà chắc chắn không thể nào trở thành kẻ phản đồ được!”

Đường Lý Dục không rời mắt khỏi đôi nam nữ cho đến khi họ đi hết con đường nhỏ. Vì sao lại thích nhớ lại những chuyện này cơ chứ? Nhà tâm lý học đã nói, chỉ khi về già, con người ta mới thích hồi tưởng lại những chuyện đã qua. Như vậy, chẳng lẽ mình đã già rồi sao?

Đúng vậy, nhìn vào những sinh viên mới, Đường Lý Dục lại có cảm giác tuổi trẻ đã đi qua, giờ đã trưởng thành hơn, điều này khiến anh không hề thích thú.

Đường Lý Dục từ từ đưa mắt nhìn sang một hướng khác, một cây dạ hợp xanh tươi rậm rạp. Bên trên tán cây được bao phủ bởi những bông hoa có sắc hồng lòe loẹt, mặc cho ánh nắng mặt trời thả sức nhảy nhót ở trên đó, tạo ra những chùm tia sáng rực rỡ.

Mấy chú chim khách đang đậu giữa những cành cây cũng đột nhiên thôi không còn trò truyện râm ran nữa, chỉ lặng lẽ đứng nhìn Đường Lý Dục. Đôi mắt đen đưa qua đưa lại, như muốn hỏi anh: “Sao anh cứ đứng ngây người ra vậy?”

“Tôi ngây người á?” Đường Lý Dục dường như hiểu được điều chúng nói.

“Lại còn nói là không, nhìn vào mắt của anh…”

Tác phẩm đầu tay của Đường Lý Dục, dưới sự hỗ trợ của Thẩm Anh Xuân, đã trở thành một cuốn tiểu thuyết trên mạng với khoảng một trăm nghìn chữ. Vừa đưa lên mạng, nó lập tức được bạn đọc săn đón. Theo yêu cầu của nhà mạng, sau một tuần phải hoàn thành bản thảo, nên anh đã phải mất hai mươi ngày đêm tác chiến một mình.

 

Thẩm Anh Xuân xách đồ ăn, nhẹ nhàng mở cửa. Đường Lý Dục không một chút cảm giác có người đang đến. Thẩm Anh Xuân nín thở, tiến lại gần. Ha! Cô bịt kín mắt Đường Lý Dục: “Thử đoán xem em là ai?”

Con người của cô lúc này và buổi sáng ở nhà ga dường như là hai người khác hẳn, dịu dàng, ngọt ngào, giống như một cô bé vậy.

Đợi mãi chẳng có động tĩnh gì. Đường Lý Dục không phải cố ý đoán không ra cô là ai! Mà là anh không muốn đoán.

Tự nhiên anh chỉ thấy có cảm giác khó chịu và mất mát quẩn quanh trong suy nghĩ. Có lẽ là do những việc xảy ra từ buổi sáng. Chính anh cũng chẳng hiểu vì sao lại có thứ cảm giác này. Anh khẽ hạ cánh tay đang bịt kín đôi mắt của mình xuống, quay người lại nhìn Thẩm Anh Xuân, ra hiệu: “Đừng ồn ào, được không?”

Thẩm Anh Xuân nhận thấy anh có gì đó không vui và tự cho rằng do mình bận bịu, lạnh nhạt với anh. Vì vậy, tốt nhất là để anh ăn cơm trước đã. Anh nói với cô đã ăn cơm rồi, do Tần Ca mang đến.

“Đã năm thứ tư rồi, thời gian trôi đi thật là nhanh. Dường như chúng ta còn chưa kịp thưởng thức mùi vị của nó, tuổi thanh xuân của chúng ta sắp kết thúc rồi.” Đường Lý Dục đột nhiên buông một câu chẳng có bến bờ gì cả.

“Anh vẫn luôn lo lắng mẹ em sẽ phản đối chuyện của chúng mình phải không?”

Đường Lý Dục nhìn chằm chằm Thẩm Anh Xuân, chẳng nói một câu nào.

Trên con đường tình yêu này, anh luôn phải yêu trong do dự và lo lắng. Yêu chẳng có đầu có đuôi, tự tin trong tình yêu nhưng lại tự ti trong cái nhìn về cuộc sống và con người. Vì sao con người luôn bị vướng vào mâu thuẫn? Khi không đạt được thì bỏ mặc tất cả, nhưng khi đạt được rồi lại suy tính hơn thiệt?

Anh không hề nghi ngờ tình yêu của Thẩm Anh Xuân, mà là nghi ngờ chính bản thân mình. Đường Lý Dục, mày bị làm sao vậy?

Thẩm Anh Xuân dường như nhìn thấy những tâm sự, từ từ tiến gần, đưa tay nhẹ nhàng vuốt lên mái tóc của anh. Nếu như hai người quyết đến với nhau, cô sẽ bằng lòng vứt bỏ tất cả, không luyến tiếc điều gì, chỉ cần có tình yêu.

“Em yêu anh, chứ không phải mẹ em. Anh yêu em, không phải là yêu mẹ em.”

Đường Lý Dục đã bị dáng vẻ của Thẩm Anh Xuân làm cho bật cười.

Không biết có phải vì muốn anh tự tin hơn hay là cô muốn chứng minh sự chung thủy của mình, mỗi lần như vậy, Thẩm Anh Xuân đều tự chủ động gần gũi, kéo bàn tay của anh chạm vào cơ thể của mình, anh mới đáp lại sự nhiệt tình của cô. Gần đây anh có những biểu hiện khác lạ không giống với con người anh lúc trước. Chắc có lẽ do lo lắng về việc thi tốt nghiệp và tìm việc. Nhưng việc này cũng khiến cho chuyện yêu đương lãng mạn và ngọt ngào của họ bị ảnh hưởng ít nhiều. Thẩm Anh Xuân cũng không trách anh!

Thẩm Anh Xuân từ từ áp mặt vào ngực của Đường Lý Dục, hai tay vòng qua eo của anh ôm chặt. Đã lâu rồi họ không được thân mật như thế này. Anh phải ngồi viết bản thảo, cô cũng không muốn làm anh bị phân tâm. Lúc này, cô có thể nghe được âm thanh trong lồng ngực của anh, nhịp đập thình thịch của trái tim. Từng nhịp, từng nhịp một, dần dần nó mất hẳn đi nhịp điệu đều đặn ban đầu, trái tim anh đang đập nhanh dần.

Dù đã có một chiếc áo mỏng ngăn cách, nhưng Đường Lý Dục vẫn cảm nhận thấy hơi thở ấm áp của Thẩm Anh Xuân phả lên da thịt mình, kèm theo đó là mùi hương tỏa ra từ cơ thể của người thiếu nữ. Những giọt mồ hôi từ từ chảy xuống. Không khí thật nóng bức, cơ thể họ cũng vậy.