Bật mí về cuốn sách bí mật [p3]

Kim ngọc lương duyên là hình ảnh ước lệ về mối nhân duyên hòa hợp tốt đẹp. Đây cũng là tên bộ trang sức mà mẹ đã để lại cho Hạ Sơ. Hình ảnh ấy xuyên suốt câu chuyện như sự khắc khoải mong chờ hạnh phúc của cô. Và Cảnh Thần đã tìm về chiếc vòng tay thất lạc của Hạ Sơ giống như lời hứa trao cho cô một Kim Ngọc lương duyên trọn vẹn, trao cho cô một lời hứa hạnh phúc suốt đời.

Đây là tác phẩm khiến dịch giả Trần Quỳnh Hương vô cùng tâm đắc, chị đã dành rất nhiều tâm huyết cũng như tình cảm cho đứa con nuôi này. « Hứa trao em kim ngọc lương duyên » cũng chính là cái tên mà chị đã lựa chọn để đặt cho tác phẩm khi gửi đến các bạn độc giả Việt Nam. Hy vọng các bạn cũng sẽ yêu quý tác phẩm này như chị Quỳnh Hương và Amun vậy ^^

Truyện sẽ được ra mắt các bạn vào 9-6 ở cả Hà Nội và Hồ Chí Minh. Như vậy các bạn độc giả Hồ Chí Minh không phải ghen tị với Hà Nội nữa nhé, các bạn Hà Nội rất biết chia sẻ mà ^^

(The End)

Gửi người tôi yêu Chương 2.1

Có một thứ khát vọng
gọi là lâu dài như trời đất

Mãi mãi và mãi mãi. Nếu như không có mãi mãi, thì hãy để khoảnh khắc này biến thành vĩnh hằng, để thời gian ngừng trôi, để năm tháng mãi còn đó.

Họ… lâu dài như trời đất.

Vịt Donald!

Trước đây Hứa An Ly rất thích gọi anh là Vịt Donald, sau này, cô đổi lại và gọi anh là ông già. Anh đã từng hỏi cô: “Anh thực sự già đến vậy sao?” Cô gật gật đầu: “Đúng! Anh già như ông nội em vậy.”

Anh đau khổ cau mày lại.

Cô nói: “Em thấy gọi anh là Vịt Donald không hay, gọi anh là ông già mới thu hút sự chú ý. Như vậy, nếu em và anh có cãi nhau, anh sẽ phải là người đầu tiên xin lỗi em, người lớn không thể so đo tính toán với trẻ con được. Hơn nữa, có gì ngon, anh cũng phải để dành cho em. Nếu có những ý kiến khác nhau, thì anh luôn phải tôn trọng ý kiến của em. Hãy nhớ rằng, khi đứng trước mặt em, anh phải thể hiện phong độ như một quý ông vậy.”

Anh hét lên rằng đây là hiệp ước không bình đẳng, điều khoản của bá vương. Nhưng anh cũng đặt cho cô một biệt danh – Chuột Mickey, chỉ có như vậy, anh mới bằng lòng thực thi mệnh lệnh. Nhiều khi rõ ràng là cô ấy sai, vừa mở miệng nói, là nước mắt của cô đã tuôn chảy chẳng khác nào sông Trường Giang bất ngờ gặp một trận hồng thủy, giống như tấn công trước để phủ đầu đối phương vậy, làm cho đối phương cũng phải bó tay. Cuối cùng, rõ ràng là mình đúng, nhưng anh vẫn phải cúi đầu xin lỗi.

Ha ha… Vịt Donald, Chuột Mickey của anh đến đây.

Nhà ga. Quảng trường trước sân ga.

Thỉnh thoảng lại có người va vào Hứa An Ly, hoặc giẫm lên giày của cô. Dòng người qua lại đông như mắc cửi. Trên cao mặt trời vẫn chói chang như thiêu như đốt, không mảy may có một chút gió. Cây cối tĩnh lặng chẳng khác nào những cô thục nữ. Cô cảm thấy mùi tanh tanh mặn mặn của nước biển dường như đang phảng phất đâu đây, thậm chí còn nghe thấy cả bọt sóng va đập vào bờ biển. Tiếng thủy triều phảng phất truyền lại, lướt qua tai thật là êm ái.

Đằng kia có người không ngừng gọi: “Sinh viên mới đại học B, qua đây…”

Lách qua dòng người đông đúc đang phả ra những luồng hơi nóng bức, cô tìm được một đường đi nhưng lại không nhìn thấy cái người lúc nãy lớn tiếng gọi đâu. Đông người thế này khiến đầu óc cô choáng váng, mất hết cả phương hướng, xém chút nữa là va vào một nam sinh.

“Xin lỗi.” Hứa An Ly một bên cúi đầu nhận lỗi, một bên cố gắng chen ra. Chính cô cũng chẳng biết cứ phải chen chúc như vậy đến khi nào. Đúng lúc đó, có một âm thanh vọng lại.

Hứa An Ly chỉ chăm chăm kéo chiếc va li ra phía ngoài, không để ý tới người đang nói chuyện với mình.

“Là sinh viên mới đại học B phải không?” Âm thanh tăng thêm mấy đề xi ben nữa.

Hứa An Ly ngẩng đầu lên tìm kiếm.

“Hỏi em đấy? Em không nghe rõ sao?” Dáng vẻ của người kia dường như hơi khó chịu.

Hứa An Ly quay người sang, lập tức va phải một khuôn mặt khá xinh đẹp đang nhìn cô, ánh mắt giận dữ.

Ánh mắt ấy, giống như tia cực tím trong suốt, chỉ trong nháy mắt đã nhìn xuyên thấu cả nội tâm, khiến cô sợ hãi đến không nói nên lời. Trước mặt người đó, Hứa An Ly trông giống như một đứa trẻ đang làm sai một việc gì. Ánh mắt soi xét của cô ta làm cô luống cuống, thậm chí hơi có chút hoảng loạn.

“À! Em… Em là sinh viên mới của trường đại học B.” Dù có chút căng thẳng nhưng cô vẫn thấy vui.

“Đi theo tôi!”

Cô gái vừa nói dứt câu liền sải bước đi về phía đông của quảng trường. Cách nói chuyện và cách đi bộ của cô ta giống hệt nhau, lạnh lùng và dứt khoát. Hứa An Ly nhanh chóng bị tụt lại một đoạn. Hai chiếc túi làm cô hơi chật vật. Cô muốn gọi chị ta quay lại giúp, nhưng lại ngại không dám nhờ. Khi phát hiện thấy người đi cùng mình đang bị tụt lại phía sau một đoạn, cô gái liền đi chậm lại, quay đầu nhìn Hứa An Ly.

“Nhanh lên, nhanh lên, tôi đợi!”

Chiếc túi trên tay An Ly nặng như đá. Cô gái đành quay lại giúp cô xách hộ chiếc kia.

“Không xách được thì vứt nó đi.” Chị ta nói giọng lạnh lùng.

“Phù!” Hứa An Ly dừng lại thở ngắt quãng!

Sắc mặt cô đột nhiên trở nên nhợt nhạt, nhíu mày nhìn cô gái lạ. Ánh mắt chị ta lạnh đến lạ thường. Nếu không phải là lần đầu tới Thanh Đảo, Hứa An Ly sẽ cho chị ta một cái tát!

“Tôi nói là vứt cái va li đi!” Nói xong, chị ta giằng chiếc va li khỏi tay Hứa An Ly, đi thẳng về phía trước.

“Xin lỗi chị, làm phiền chị rồi.” Mặc dù không mấy hài lòng nhưng Hứa An Ly vẫn phải lễ phép ngỏ lời cảm tạ.

Đại học B nằm ở phía đông của thành phố Thanh Đảo. Nhà ga nằm ở khu thành cổ phía tây. Xuyên suốt toàn thành phố, dọc theo bờ biển quanh co, từ tây sang đông, những con đường nhấp nhô, cao thấp đan xen nhau, cây cối được trồng dày đặc, bị ánh mặt trời chiếu rọi tạo thành vô số vệt sáng rơi xuống mặt đất, lúc thì lung linh, lúc thì ảm đạm.

Ánh mắt của Hứa An Ly luôn hướng ra ngoài cửa xe, là ngẩn ngơ hay bất an? Không thể nói rõ được. Tóm lại, nó là một thứ cảm giác rất hỗn tạp.

Trước mắt Hứa An Ly đôi mắt đau buồn của mẹ và phong cảnh đẹp của thành phố cứ thay nhau hiện ra. Nhưng rất nhanh, những hình ảnh ấy đã được thay thế bằng một người khác. Không biết lúc này, bạn trai cô đang làm gì? Anh còn là Vịt Donald của cô trước đây nữa không? Có còn là người chưa nói được câu nào đã đỏ mặt? Hay cứ mỗi lần tức giận lại không thèm nói chuyện, mặt buồn rầu, ngồi dưới gốc cây nhìn lên trời nữa không?

Đã ba năm không được gặp anh… Ba năm rồi. Khuôn mặt quen thuộc ấy, trong phút chốc cô dường như không thể nhớ nổi. Còn anh, lúc này anh có nghĩ đến cô không?

Hứa An Ly nhìn chiếc điện thoại di dộng, đột nhiên nhịp tim đập nhanh hơn gấp bội. Là số điện thoại quen thuộc… Ngón tay cô run run ấn trên bàn phím.

Thình thịch! Thình thịch! Tim cô như muốn nhảy ra ngoài. Khi nghe thấy tiếng tu tu kết nối máy, trong hoảng loạn, cô không biết vừa đụng phải cái gì, màn hình hiển thị cuộc gọi kết thúc. May thay, cuộc gọi đã bị ngắt, nếu không thì tim cô hẳn đã nhảy ra khỏi lồng ngực.

Thẩm Anh Xuân mấy ngày nay đều bận rộn ở nhà ga để đón sinh viên mới. Cô hứa với Đường Lý Dục là sẽ về sớm với anh, nhưng đến tận trưa mà cô vẫn bận. Đường Lý Dục ngồi trước máy tính cũng đứng ngồi không yên. Lo lắng bất an ư? Không hoàn toàn như vậy. Nhưng anh vẫn không tài nào tĩnh tâm được, trong lòng anh cứ thấp thỏm như có chuyện gì đó đang xảy ra vậy. Anh tự an ủi mình chắc tại mấy hôm rồi không được gặp Thẩm Anh Xuân, anh có chút nhớ cô. Nhưng lại cũng không hoàn toàn là vậy. Rốt cuộc thì vì cái gì? Cuối cùng, anh cũng chẳng tìm ra nguyên nhân. Theo lời của nhà tâm lý học, anh xem việc lo lắng bất an ấy như là một hiện tượng…

Trái tim của con trai cũng giống như cơ thể của con gái, mỗi một tháng, sẽ có một vài ngày “đèn đỏ”.

Tư duy của Đường Lý Dục có một chút hỗn loạn, cơ bản không thể viết ra được.

Những lúc như thế này, anh thật chẳng muốn làm gì cả, chỉ muốn gửi một tin nhắn cho Thẩm Anh Xuân, bảo cô ấy về sớm với mình. Nhưng anh lại chợt nhớ ra, điện thoại di động cũng đã bị cô ấy tước mất rồi. Một mạch cho đến tận chiều, Thẩm Anh Xuân mới tìm được người trợ giúp, buổi trưa cũng chẳng có thời gian để ăn cơm, bụng đói đến nỗi réo ầm ầm. Do vừa mệt vừa đói, nên Thẩm Anh Xuân nói chuyện có phần hơi cáu gắt.

Em không vào địa ngục thì ai vào 16

Chung Nguyên đã cứng đơ. >_<

Thật xui xẻo, đùi của tôi lại nằm chặn giữa hai chân hắn. Có thứ gì đó cưng cứng chạm vào chân tôi. Một cảm giác nóng rực truyền qua lớp quần áo đến chân tôi. Tôi cảm nhận thấy nó hết sức rõ ràng. Sau đó, cảm giác này được truyền lên não. Tôi… tôi… bối rối.

Phản ứng đầu tiên của một người gặp phải chuyện cực kỳ oái ăm này là ngẩn người. Lúc này tôi cũng không phải ngoại lệ. Đầu tôi như bị đóng băng, sự chú ý đều bị vật nóng kia thu hút. Vậy nên tôi nằm thộn mặt ra trên người Chung Nguyên, không nhúc nhích.

Chung Nguyên cũng không hề cử động. Người hắn hình như cũng cứng đơ. Có lẽ bị tôi đè thê thảm nên hắn thở có vẻ khó khăn.

Lúc này, hắn thở hổn hển nói với tôi: “Đầu… Đầu Gỗ, cô không định để tôi phải bất lịch sự với cô ở đây chứ hả?”

Nghe hắn nói vậy, tôi liền định thần lại, vội vàng bò dậy khỏi người Chung Nguyên, cúi đầu không dám nhìn hắn. Lúc này, mặt hắn đỏ rực như ớt chín, có vẻ đang khó chịu. Ông trời ơi, mất mặt quá! Không đúng, là Chung Nguyên, là Chung Nguyên mất mặt.

Chung Nguyên xoay người, chống hai tay xuống đất ngồi dậy: “Đầu Gỗ, cô quả là nhiệt tình.”

Tôi tức giận nhìn hắn chằm chằm. Nhìn bộ dạng cười cười cợt cợt của hắn, tôi chỉ muốn tẩn cho một trận. Rõ ràng kẻ mất mặt là hắn, tại sao bây giờ kẻ cười trước sự đau khổ của người khác cũng là hắn?!

Chung Nguyên lại bĩu môi nói: “Cho dù cô có nhiệt tình thế nào thì cũng phải biết phân biệt hoàn cảnh chứ?”

Tay tôi nắm chặt thành nắm đấm rồi lại buông ra. Được rồi, đây là chuyện ngoài ý muốn, chúng ta không nên thảo luận nhiều về những tình tiết trong đó, cũng không nên nói nhiều với hạng người như Chung Nguyên!

 

Khi trở về, mọi người nhao nhao hỏi Chung Nguyên thấy thế nào khi bị như vậy. Hắn chỉ bình thản lắc đầu: “Không sao.”

Vậy nên có người còn đùa cợt, nói cái gì mà nếu làm không tốt thì sẽ ảnh hưởng đến cuộc sống hạnh phúc sau này, hay là nên đi bệnh viện khám xem sao, v.v… Lúc nói, nét mặt họ chẳng biết nên diễn tả thế nào nữa.

Chung Nguyên vẫn bình thản lắc đầu, còn nói thêm: “Thực sự không sao cả, Mộc Nhĩ có thể làm chứng.”

Khoảnh khắc đó, mọi người xung quanh bỗng im bặt… Tôi ngồi bên cạnh Chung Nguyên, mắt nhắm nghiền như chết. Trong đầu tôi bắt đầu tưởng tượng mình đang lăng trì tùng xẻo thằng cha này như thế nào.

 

Buổi tối về ký túc xá, tôi nhận được điện thoại của Tiểu Kiệt, cô ấy nói với tôi vẻ vô cùng nuối tiếc. Số tiền tôi đặt cược cho Linh Linh đã không cánh mà bay.

Tôi không tin: “Không phải chứ? Mặc dù chị Linh Linh bị thương nhưng không phải là do tớ đánh, làm vậy không phải là ăn gian à?”

Tiểu Kiệt thở dài, nói: “Việc này không tính là ăn gian, hội trưởng đã nói sẽ tính như vậy, ai bảo anh ta là trọng tài.”

Tôi bất mãn: “Cho dù anh ta là trọng tài thì không thể đổi trắng thay đen…” Chuyện này còn liên quan đến vấn đề kinh tế, rất nghiêm trọng!

Tiểu Kiệt đáp: “Hội trưởng nói, lúc đầu hai người đã ký cam kết không hề nói đến việc sẽ không cho người khác đến giúp đỡ.”

Haizz, như thế mà được sao? Đúng là não của hội trưởng bị chó gặm mất rồi.

Tiểu Kiệt lại nói: “Thực ra mấu chốt là ở chỗ hội trưởng đã đặt một trăm đồng cho cậu.”

Tôi: “…”

Thì ra hội trưởng cũng là kẻ nham hiểm, thật đáng khinh!

 

Gần đây, tôi có một thứ rất thú vị, đó là một con dấu. Ừm, tuy nhiên con dấu đó không quan trọng, quan trọng là hình dáng của nó. Nó có hình một đôi môi. Có thể nói nếu in dấu này lên mặt thì sẽ giống như có người hôn vào mặt bạn. Tôi thử in dấu lên quyển sổ của mình, tự cảm thấy rất thú vị. Đáng tiếc là ba kẻ Nhất, Nhị, Tứ không cho tôi thử lên mặt họ, vì chuyện này mà suýt nữa tôi bị bọn họ hợp lực tiêu diệt.

Buổi chiều không phải đi học, tôi bị Chung Nguyên kéo đến thư viện tự học. Tôi vốn nghĩ việc tự học cùng hắn không nằm trong phạm vi công việc của tôi, nhưng Chung Nguyên lại cho hai việc đó là một.

Tôi mở cuốn số học cao cấp, vừa ngáp dài vừa giả vờ xem. Chung Nguyên ngồi bên cạnh mở một cuốn sách giải trí ra xem. Tôi nghiêng mặt, liếc nhìn xem đó là sách gì… Tâm lý khi yêu? Chung Nguyên ơi là Chung Nguyên, nếu tôi không xem thường anh thì sẽ cảm thấy có lỗi với quyển sách này.

Tôi cười lớn chế nhạo, rồi khinh khỉnh cúi đầu xem cuốn số học cao cấp. Hãy nhìn xem, đây chính là sự khác biệt giữa hai đứa.

Chung Nguyên bị tôi xem thường nhưng không hề tức giận. Hắn cầm lấy quyển sổ của tôi, giở linh tinh. Giở qua giở lại, cuối cùng hắn giở đến trang tôi thử con dấu nọ, chính là con dấu có hình một đôi môi đỏ chót. Cả trang giấy in đầy hình dấu đỏ, trông rất bắt mắt.

Ánh mắt Chung Nguyên dừng lại đó một lúc, rồi hắn nghiêng mặt liếc nhìn tôi vẻ mờ ám, môi hơi cong lên, ánh mắt sáng rực. Hắn nói: “Đầu Gỗ, cô thèm khát lắm sao?”

Tôi: “…”

Tôi vừa xấu hổ vừa bực mình, sau đó cướp lại cuốn sổ, không thèm quan tâm đến lời lẽ độc địa của hắn…

Không còn cách nào, tôi chỉ còn cách không thèm để tâm, tranh cãi với người khác không phải sở trường của tôi.

Chung Nguyên hoàn toàn không nể nang vì sự nhẫn nhịn của tôi. Hắn cười toe toét nói: “Nếu như cô muốn tìm một người thực sự để hôn thì…”

“Im đi!” Tôi giận dữ nhìn hắn, bị kích động đến mức định rút con dấu ra để chứng minh cho sự trong sạch của mình. Nhưng bỗng nghĩ ra một ý định khác…

Được thôi, Chung Nguyên, là anh ép tôi đấy nhé…

Tôi kìm nén cơn tức giận, thản nhiên nhìn sách. Chung Nguyên cũng chăm chú xem cuốn Tâm lý khi yêu, không biết tên tiểu tử này đang nghĩ đến con gái nhà ai, chắc tôi phải làm lễ mặc niệm cho cô bé xui xẻo ấy.

Một lúc sau, tôi chạm vào cánh tay Chung Nguyên, khẽ hỏi: “Anh không buồn ngủ sao?”

Chung Nguyên nhìn tôi với ánh mắt khó hiểu, không nói gì.

Tôi lại nói tiếp: “Xem loại sách đó thì phải rất buồn ngủ chứ? Đúng là anh đang rất buồn ngủ đúng không, đừng giả vờ nữa.”

Chung Nguyên không thèm ngước mắt, hắn vẫn nhìn chằm chằm vào quyển sách trong tay, sau đó đặt một tay lên đầu tôi và xoay mạnh mặt tôi quay về phía hắn.

Tôi giận dữ hất tay hắn ra, im lặng chờ đợi hắn dần dần chìm vào cơn buồn ngủ. Có lẽ Thượng Đế đã nghe được lời thỉnh cầu của tôi. Một lúc sau, Chung Nguyên quả nhiên ngủ thật… Các bạn nên biết rằng khi tên tiểu tử này học thường vô cùng tỉnh táo, thế nên cơ hội này quả là khó kiếm. “Tôi ngủ một chút.” Chung Nguyên vừa nói vừa ngáp dài rồi gục ngay trên bàn.

Tôi vẫn chăm chú nhìn sách. Sau khi đoán tên này đã ngủ say, tôi khẽ đập vào người hắn gọi nhỏ hai tiếng “Chung Nguyên”, nhưng hắn không phản ứng gì.

Xem ra hắn đã ngủ thật. Tôi thầm vui trong lòng, khe khẽ rút con dấu. Lúc này Chung Nguyên đang nằm gục trên bàn, nghiêng nghiêng mặt. Da của hắn thật đẹp, đúng là đáng ghét. >_<

Tôi mở con dấu, khe khẽ đưa lại gần mặt hắn. Thằng cha này ngủ say thật, chẳng hề biết nguy hiểm đang cận kề. Tôi đắc ý cười thầm, giơ con dấu lên, nhẹ nhàng in vào mặt hắn…

Mọi chuyện đều tiến hành hết sức thuận lợi. Nhưng khi con dấu của tôi vẫn còn đang gắn trên mặt hắn, chưa kịp nhấc ra thì hắn bỗng từ từ mở mắt.

 

 

 

Gửi người tôi yêu – Chương 1.5

Hà Tiểu Khê đã đáp lại Hứa An Ly: “Cái miệng toe toét của cậu trông thật gớm ghiếc, trên đời này chắc chẳng có đàn ông nào thích cậu đâu, cậu đúng là một mỹ nhân ngốc nghếch! Một khuôn mặt xinh đẹp thế kia, ôi thật là lãng phí!”

Trong mắt Tiểu Khê lúc này đang lấp lánh những giọt nước dâng tràn và tuôn rơi đầy tiếc nuối. Căn phòng yên tĩnh không một tiếng động.

 

Đêm nay, Hứa An Ly cũng không ngủ được. Cô không ngờ rằng Hà Tiểu Khê lại ủng hộ cô. Tuy phản đối cô, nhưng cuối cùng Tiểu Khê đã ủng hộ cô một cách miễn cưỡng.

Điều mà Hứa An Ly lo nhất là mẹ. Bao nhiêu năm qua, tất cả mọi việc đều do mẹ thay cô quyết định. Thậm chí mặc quần áo như thế nào, dùng điện thoại của hãng nào, cô đều không có quyền lựa chọn. Lần nào cũng là mẹ cô chủ động mua về, không quan tâm cô có thích hay không. Mẹ cô cho rằng, cô chỉ có quyền đón nhận. Hứa An Ly không muốn làm mẹ buồn, cô là một cô con gái ngoan.

Hơn nữa bao nhiêu năm qua, mẹ đã vì cô mà không đi bước nữa. Mặc dù cô không hề phản đối chuyện mẹ tái hôn, nhưng bà có lý do riêng. Bà sợ mối quan hệ giữa cha dượng với Hứa An Ly không tốt, sẽ làm ảnh hưởng đến việc thi cử, học hành của cô.

Trong bóng tối, Hứa An Ly lại một lần nữa cầm đồng xu tung lên không trung, nó xoay vài vòng rồi rơi xuống… Lại là mặt “chữ”! Ánh mắt cô dao động trong giây lát rồi bỗng sáng lên như nhìn thấy pháo hoa.

Xin lỗi, đồng chí La Ngọc Mai yêu quý! Nếu đồng chí cũng mười bảy tuổi, tôi tin rằng, đồng chí cũng sẽ ủng hộ Hứa An Ly. Nhưng rất tiếc, La Ngọc Mai đã qua tuổi trăng tròn ấy từ lâu lắm rồi.

Cuộc sống quả thật là đáng quý, nhưng giá trị của tình yêu còn cao quý hơn nhiều.

Người đó và mẹ, ai quan trọng hơn? Tình yêu và tình mẫu tử, cô không biết phải chọn bên nào?

Khi mới bước chân vào tiểu học, bà La Ngọc Mai đã truyền cho Hứa An Ly một chân lý rằng nếu không muốn cuộc sống vất vả như mẹ, con nhất định phải thành công trong sự nghiệp.

Vì lý tưởng của mẹ, cô đã cố gắng trong suốt mười hai năm. Trong thời gian ấy, cô luôn là cô con gái ngoan. Bây giờ, cô muốn được một lần trong đời tự quyết định và làm theo ý thích của mình. Cô không phải là bản sao của mẹ, cô muốn được sống theo cách của mình!

Hà Tiểu khê đề xuất kế “tiền trảm hậu tấu”, thực hiện xong nguyện vọng rồi mới nói cho mẹ biết. Hứa An Ly cũng muốn như vậy. Nhưng đôi mắt của mẹ quả thực rất tinh tường, chẳng chuyện gì có thể qua được mắt bà.

Than ôi! Từng tiếng thở dài phá tan không gian yên tĩnh.

Thật phiền phức! Ngày mai cô đã phải đến trường đăng ký nguyện vọng.

Mùa hè sắp kết thúc, thời tiết không còn nóng nực như trước. Nhưng Hứa An Ly lại cảm thấy oi bức đến ngột ngạt, ở đâu cũng thấy nóng. Tính khí của cô cũng dễ nổi nóng hơn. Nói chuyện với ai không thấy vừa ý, là cô lại muốn nổi cáu. Nhất là mẹ, hằng ngày sau khi tỉnh giấc, việc đầu tiên phải làm là đàm luận với cô về việc đăng ký nguyện vọng, cùng cô mặc sức tưởng tượng đến viễn cảnh tốt nghiệp BW xong sẽ đi du học ở Mỹ hoặc ở Úc. Cô gái Harvard Lưu Diệc Đình luôn là tấm gương mà bà thường áp dụng để dạy cô.

“Con không phải Lưu Diệc Đình!” Cô phẫn nộ đáp lại.

“Con…” Chết lặng một lúc lâu, bà tức tối đến nỗi toàn thân run rẩy!

La Ngọc Mai ngạc nhiên nhìn con gái. Bởi mười bảy năm nay, đây là lần đầu tiên cô con gái Hứa An Ly dám ngang ngược cãi lại bà! Vì quyết định trọng đại cho tương lai của mình, cô và bà đã cãi nhau một trận lôi đình.

Hai mẹ con, ai cũng tức đến phát điên!

“Con nói cho mẹ biết, con không những không phải là Lưu Diệc Đình, con cũng không học ở BW gì hết!” Hứa An Ly cũng không biết cô lấy dũng khí từ đâu mà có thể nói với mẹ những lời như vậy, mà giọng nói của cô lúc ấy còn vang vọng, quả quyết như thể không muốn để lại một khoảng trống nào cho sự thương lượng.

La Ngọc Mai không khỏi kinh ngạc! Choáng váng! Tức giận! Cơn giận dữ chẳng khác nào một tiếng sét nổ giữa trời quang! Khó mà có thể tưởng tượng được!

Nhà họ Hứa giống như đang xảy ra một trận động đất và sóng thần cấp độ mười.

Không biết bà La Ngọc Mai đã bóp vỡ chiếc cốc đang cầm trong tay từ bao giờ mà máu chảy ra loang lổ. Nhưng lúc đó, bà không hề hay biết máu trên tay đang chảy, cũng không có cảm giác đau đớn gì. Bà chỉ cần cô con gái trả lời một câu: “Vì sao?”

Nghe thấy câu hỏi phẫn nộ này, Hứa An Ly có vẻ luống cuống.

“Mẹ muốn con phải trả lời mẹ vì sao?”

“Vì sao? Vì sao mẹ kết hôn? Vì sao mẹ sinh ra con? Vì sao mẹ ly hôn? Người đàn ông vẫn thường xuyên gọi điện cho mẹ, mẹ có bao giờ hỏi vì sao không?”

Hứa An Ly chưa bao giờ nghĩ đến chuyện sẽ nói ra những lời điên rồ như vậy trước mặt mẹ. Đây là lần đầu tiên cô thấy sợ cả chính mình!

Sau khoảnh khắc choáng váng, đầu óc trống rỗng, bà La Ngọc Mai đã hồi phục được ý thức: “Nếu con khăng khăng cự tuyệt học ở BW, xem như mẹ con ta mất nhau!“

“Được! Là chính mẹ nói đấy nhé, từ nay giữa con và mẹ không còn tình nghĩa gì nữa.” Sau khi để lại câu nói này cho mẹ, Hứa An Ly bỏ đi.

La Ngọc Mai cảm thấy quyết định của con gái giống như một sự thách thức. Nhưng bà cũng không để mình biến thành một người câm.

“Đứng lại!” La Ngọc Mai hét lên như muốn lôi kẻ vô lý và điên cuồng kia quay lại.

“Việc của con, con tự quyết định! Con không phải là đồ chơi của mẹ! Bao nhiêu năm nay, con luôn phải chịu sự sắp đặt của mẹ, con thấy quá đủ rồi!” Không chờ mẹ tiếp lời, Hứa An Ly đi thẳng về phòng. Rầm! Cô khóa trái cửa lại. Phút chốc, La Ngọc Mai như bị ngăn cách ở một thế giới hoàn toàn khác. Đó là thế giới của riêng bà, một thế giới đã làm bà bất an, đau khổ, lúng túng và ngơ ngác.

Cách đó ba bước chân, phía bên kia cánh cửa là thế giới của con gái bà – Hứa An Ly. Chỉ là một cánh cửa, nhưng lúc này, sao bà thấy nó xa xăm như thiên đường và địa ngục. Điều đó đã thực sự chứng minh cho câu nói: “Trên thế giới này, khoảng cách xa nhất không phải là chân trời góc biển, mà là mẹ đang ở bên cạnh con, nhưng con lại không biết mẹ yêu con đến nhường nào.”

Đúng vậy, Hứa An Ly đã vứt bỏ tình yêu thương của mẹ giống như vứt bỏ một món đồ đã hết hạn sử dụng. Cô cự tuyệt đối thoại, không thèm tranh cãi, giải thích với bà. Cô ghét cái thế giới mà bà luôn cho là đúng.

Sau bao nhiêu năm, Hứa An Ly nhận ra rằng lòng căm hận của cô dành cho sự áp đặt của mẹ như ngọn lửa đang rừng rực cháy, muốn dập nhưng không cách nào dập tắt được. Cả căn nhà như đang chìm vào sự tĩnh lặng dưới vực sâu. Tất cả các biện pháp đều đã được áp dụng, La Ngọc Mai chỉ còn nước đi tìm cô bạn thân Hà Tiểu Khê của con gái, hy vọng cô ta có thể giúp đỡ.

 

Hà Tiểu Khê đang bị mâu thuẫn vì điều đó. Cuối cùng cô nhận ra, làm người tốt khó hơn là làm người xấu. Bởi vì giúp đỡ bất kỳ ai trong số họ đều không làm cả cô và người kia vui.

“Dì à, dì muốn Hứa An Ly có cuộc sống vui vẻ hay trở thành công cụ để thay dì thực hiện mong ước của mình?”

La Ngọc Mai thật không ngờ Hà Tiểu Khê lại hỏi mình câu đó. Chỉ trong một đêm, họ trở thành hai người thuộc hai thế giới khác nhau. Khoảng cách giữa hai thế hệ thật khủng khiếp!

“Dì cũng chỉ muốn tốt cho tương lai của nó!” La Ngọc Mai nén nỗi giận trong lòng.

“Lẽ nào chỉ có học ở những trường danh tiếng thì tiền đồ và cuộc sống mới tốt hơn? Chỉ cần thi đỗ đại học, chẳng phải các kiến thức đều giống nhau sao?” Hà Tiểu Khê bẽn lẽn phản bác lại.

“Cuộc sống của người làm bảo mẫu với những người thuộc thành phần tri thức có giống nhau không? Chất lượng cuộc sống của họ có giống nhau không? Một nữ công nhân và một giáo sư có thể chung một tầng lớp được không? Nói như con, tất cả mọi người không cần phải đi học, dù làm gì thì cũng đều là để sống và tồn tại, chỉ cần không chết đói là được, cần gì phải lãng phí tiền của, lại tốn thời gian? Con xem mấy nhà vật lý, nhà hóa học, có phải đại học Thanh Hoa chiếm đa số không?”

“Một người tốt nghiệp đại học Thanh Hoa với một người tốt nghiệp ở một trường không có danh tiếng, con thử xem người nào sẽ được các công ty tuyển dụng trước? Ai sẽ là người có khả năng được người ta trả cho mức lương cao? Tại sao các trường danh tiếng đều phải tuyển chọn những học sinh ưu tú có thành tích xuất sắc mà không phải là chọn những học sinh có năng lực trung bình?”

“Hãy nhìn vào tập đoàn Microsoft. Người Trung Quốc được vào làm ở đó đa số là những người giỏi, sợ rằng một mình trường Thanh Hoa thôi thì sẽ không đủ nhân lực đáp ứng. Những trường có danh tiếng đó chính là nơi để chứng minh năng lực, chỉ số IQ, đẳng cấp xã hội của các con, đó chính là thực tế! Xã hội tàn khốc như vậy đấy.“

Giọng mẹ An Ly nghẹn lại, bà nói tiếp: “Con đang còn ít tuổi, còn chưa biết nhiều. Dì nói cho con biết, khi nào con phải nếm trải vị đắng trong cuộc sống thì con mới hiểu những lời dì nói. Rồi các con sẽ phải hối hận! Hãy chờ xem.”

Hà Tiểu Khê mắt chớp chớp, hơi nheo lại. Cô cảm thấy những điều dì ấy nói đều có lý. Nhưng ước nguyện của Hứa An Ly không hẳn là đem toàn bộ tương lai của mình quăng xuống vực thẳm. Hơn nữa đại học B cũng không phải là một trường tồi. Dù không so được với BW nhưng nó cũng thuộc hàng có tiếng.

Bởi vậy, cô chỉ biết nhìn bà La Ngọc Mai bằng ánh mắt ngỡ ngàng và bất lực. Không dám hỏi câu nào, Hà Tiểu Khê sợ rằng nếu nói ra, cô sẽ nói sai điều gì đấy.

“Con nói cho dì biết, cậu ta là ai?” La Ngọc Mai dường như đã đoán ra.

Hà Tiểu Khê sợ đến mức mặt trắng bệch ra. Trời đất rủ lòng thương, cô không muốn đổ thêm dầu vào lửa trong những hoàn cảnh như thế này, không thể nói ra bí mật này được. Tại sao trong mắt của những người phụ nữ lớn tuổi, chuyện tình cảm và học hành lại cứ như là nước với lửa, hai kẻ thù không đội trời chung? Vì sao không thể vừa học vừa yêu? Họ đúng là những bà già chẳng hiểu gì về tình yêu cả. Cái gọi là tình yêu của họ chỉ có nghĩa là sống cho qua ngày. Thật chẳng thú vị chút nào!

“… Con… Con không hiểu dì đang nói gì?”

“Đừng – có – nghĩ – là – dì – không – biết!” La Ngọc Mai gằn lên từng tiếng

“Con nói cho dì biết, dì cũng muốn gặp mặt cậu ta!”

Cho dù thế nào, Hà Tiểu Khê cũng không thể bán đứng bạn được. Để bảo vệ tình bạn, cô không sợ trở thành một kẻ phản đồ.

Ha ha! Làm phản đồ cũng là một việc khá thú vị.

“Này!” Một chút sơ suất, bà đã thấy mình rơi vào cái bẫy của một đứa trẻ con.

La Ngọc Mai nhìn theo Hà Tiểu Khê đang chạy mất, bỏ mặc bà một mình trên con phố. Bà nhận thấy cái thế giới này đã thay đổi quá nhanh, nhanh đến mức bà không theo kịp. Là thế giới đang thay đổi quá nhanh hay tại bà đã già rồi?

La Ngọc Mai muốn khóc mà chẳng khóc được.

Đã từng, bà tự cho rằng, trên đời này mình là người mẹ xứng đáng nhất, cũng là người mẹ tâm lý và hiểu con gái nhất, chẳng sức mạnh nào có thể tách rời bà và con gái. Vậy mà tất cả đều không phải như vậy, đó chỉ là một thứ giả tưởng, và chính bà là người đã tạo ra thứ giả tưởng đó. Thực chất, bà chỉ là một người mẹ thất bại…

Đừng trách bà là người độc ác. La Ngọc Mai nghĩ rằng chỉ cần không cho con gái tiền sinh hoạt, nó sẽ thay đổi quyết định. Đây cũng là kế cuối cùng trong số ba mươi sáu kế của bà.

Bà đã quên mất một đạo lý: Già néo đứt dây. Hoặc cũng có thể giải thích là nơi nào bị áp bức, nơi đó sẽ có đấu tranh!

Một Hứa An Ly vẫn luôn ngoan ngoãn đột nhiên giống như bị trúng tà, thay đổi thành một người khác hẳn. Cô không hề dao động, thỏa hiệp hay sợ hãi!

“Nếu con không đăng ký dự thi BW, mẹ sẽ từ con!”

“Được thôi, câu này là do chính mẹ nói ra! Mẹ phải có trách nhiệm lời nói của mình!”

Người dại dột ở đây chính là La Ngọc Mai.

Hứa An Ly không thèm nhìn lại, cô như một cơn gió lướt ra khỏi phòng, hướng ra những con phố ngoài kia, rồi biến mất khỏi tầm mắt của La Ngọc Mai. Hứa An Ly rất buồn, cô cho rằng thứ mẹ cô yêu thương không phải là cô, cũng không phải bản chất con người cô, mà là những thành tích mà cô đạt được. Nếu cô học ở trường danh tiếng, cô sẽ mang về cho bà hư vinh và danh dự. Với bà, những thứ đó quan trọng hơn là niềm vui và sự trưởng thành của con gái.

Cô không muốn làm con rối của người khác, con rối của vận mệnh. Cô có bề ngoài giống như mẹ khi còn trẻ, nhưng họ lại là hai người sống ở hai thời đại khác nhau, và có hai tư duy, hai cuộc sống khác nhau. Mẹ sống vì dâng hiến cho một lý tưởng nào đó. Còn cô lại sống vì tình yêu, sống vì hạnh phúc và mơ mộng, sống vì tuổi thanh xuân.

Hôm nay là ngày đến trường đăng ký nguyện vọng.

Hà Tiểu Khê đi sau Hứa An Ly, nhìn dáng vẻ buồn rầu của cô bạn, rất lâu mới kể với cô về chuyện hôm đó: “Mẹ cậu hình như đã biết chuyện của cậu với anh ta!”

Hứa An Ly im lặng một lúc lâu. Khi gần đến cổng trường, cô nói với giọng yếu ớt: “Mẹ sẽ không cho tớ tiền học phí, chắc chắn vậy. Vì thế cậu hãy nghĩ cách nói dối mẹ cậu, giúp đỡ tớ trước đã. Sau này tớ sẽ đi làm kiếm tiền trả cậu.”

Hà Tiểu Khê nhìn bạn, phân vân một lúc nhưng vẫn nói: “An Ly, cậu có chết cũng phải đăng ký học cùng trường với anh ta sao?”

Giọng Hà Tiểu Khê nghẹn lại, không thể nói nên lời, những giọt nước mắt cứ tuôn trào.

 

Tình dại khờ – Tình thư học trò

(Xuân, nữ, 15 tuổi)

Mình là một học sinh lớp chín, sống ở Hồ Bắc. Năm ngoái, khi Trung Quốc gặp phải nạn đại hồng thủy, quê mình là một trong những khu vực bị nặng nhất. Nhà nước đã điều lực lượng bộ đội tới giúp người dân chống lụt, thoát hiểm và trong thời gian đó, mình thực sự rất cảm động trước hành động dũng cảm của họ. Từ nhỏ mình đã rất yêu mến, kính trọng các chú bộ đội, đến giờ mình lại càng yêu mến họ hơn. Khi đợt lũ kết thúc, từng đoàn các chiến sĩ lần lượt nói lời chào tạm biệt, mình buồn lắm và đã không kìm nổi nước mắt.

Linh, cô bạn thân cùng lớp, đã rất hiểu mình, giới thiệu cho mình địa chỉ của một anh bộ đội đóng ở Quảng Châu, tên là Tôn. Nhà Linh gần trường, mỗi kỳ nghỉ hè, trường học thường có đơn vị bộ đội đến đóng, Linh và mẹ tranh thủ lúc rảnh rỗi đến giúp họ giặt quần áo, nấu cơm, vì thế Linh quen rất nhiều bộ đội, trong đó có anh Tôn.

Mình viết một lá thư ngắn, gửi theo địa chỉ mà Linh đưa. Linh giới thiệu, Tôn hai mươi tuổi, nên trong thư mình gọi là anh Tôn. Mình tự nhận mình là một cô bé mơ mộng, những người bộ đội luôn có trong những giấc mơ đẹp đẽ nhất của mình. Mình rất yêu bộ đội, nên mong muốn được kết bạn với anh Tôn. Sau khi gửi thư, hằng ngày mình đều ngóng chờ hồi đáp, trong lòng thấp thỏm sợ anh Tôn sẽ cười chê và không thèm để ý đến một đứa ngốc nghếch như mình.

Mình nhận được lá thư đầu tiên của anh Tôn vào ngày 24 tháng 9 năm ngoái. Lúc đó, sau giờ thể dục, người mình còn đang mướt mồ hôi, lớp phó đời sống ném cho mình một lá thư, mình không kịp đón lấy, lá thư trắng tinh rơi xuống đất, nhưng mình đã nhìn thấy ngay biểu tượng hình tam giác màu đỏ, trống ngực mình lập tức đập thình thịch: Đó là thư của bộ đội!

Mình không nhớ nổi là mình đã xúc động như thế nào khi nhặt lá thư từ dưới đất lên và hồi hộp, sốt sắng ra sao khi bóc thư. Nhìn thấy nét chữ quen thuộc (chỉ là cảm giác thôi), đọc những lời lẽ chân tình, thân thiết, mình bỗng cảm thấy mình là người may mắn nhất trên đời, mình là cô em gái hạnh phúc nhất! Thật vậy, trong thư, anh Tôn như thể một người anh trai dịu dàng, từng câu từng chữ chứa đựng sự quan tâm, bao bọc, chở che.

Từ đó trở đi, mình thực sự coi anh Tôn là anh trai, mỗi khi có chuyện gì vui đều viết thư kể cho anh nghe, còn khi gặp chuyện buồn thì đương nhiên lại càng phải kể rồi, anh Tôn sẽ lập tức an ủi, khuyên bảo mình. Đọc thư của anh, mình thấy mọi phiền muộn đều có thể tan biến.

Một lần, trong thư anh Tôn nói, trao đổi thư từ với mình suốt một thời gian dài mà chưa được biết mặt, anh rất muốn có một tấm ảnh của mình. Kèm với lá thư là một tấm ảnh của anh: anh mặc quân phục, đứng bên cây tùng, trông rất tuấn tú. Ngắm kỹ hơn, mình nhận ra hàng ria mờ mờ trên mép anh, không hiểu vì sao lúc đó mình thấy tim đập rộn ràng, mặt đỏ ửng lên.

Mình vốn thích chụp ảnh nên có rất nhiều ảnh. Mình lôi cả chồng ảnh ra và đã chọn được một tấm ưng ý. Đó là tấm ảnh chụp khi đi du xuân, hôm đó mình mặc chiếc áo jacket màu xanh da trời, quần bò màu cà phê, đi một đôi bốt cao cổ màu trắng, khoác ba lô màu đỏ pha đen, lại còn cài chiếc kính râm lên mái tóc làm điệu nữa. Mình đứng dưới hàng liễu bên hồ trong công viên, cười rất tươi trong gió xuân mát rượi. Trong ảnh, mình có vẻ xinh hơn ngoài đời, mình quyết định chọn tấm ảnh đó và gửi cho anh Tôn.

Không lâu sau, mình đã nhận được thư của anh, anh nói rằng mình rất xinh đẹp, rằng anh rất nhớ mình và muốn nghe giọng nói của mình. Anh muốn mình gọi điện cho anh. Vốn là một đứa thoải mái, mình cũng không nghĩ ngợi nhiều, lập tức gọi điện. Lần đầu tiên được nghe giọng của nhau, cả hai đều vô cùng xúc động và đã trò chuyện thật lâu, nào là chuyện hiện tại, tương lai, rồi đến sở thích, thói quen. Anh Tôn nói rất muốn gặp người em gái thân yêu là mình và hẹn gặp một ngày không xa. Gác máy, mình mới phát hiện thấy mặt mình đỏ như gấc, còn trái tim thì ấm áp lạ thường, dường như tình cảm với anh không còn đơn giản như trước nữa.

Mình không biết có phải mình yêu anh hay không, nhưng mình hiểu rằng: mình là một học sinh cấp hai, không nên yêu sớm, trước mắt là kỳ thi tốt nghiệp, mình không được phép để tình yêu làm ảnh hưởng đến việc học hành. Trong mắt bố mẹ, mình vẫn còn là một đứa trẻ chưa hiểu chuyện. Mình cố phủ nhận tình cảm đối với anh, kìm nén không cho nó phát triển, nhưng trong đầu mình lúc nào cũng thấp thoáng nụ cười của anh. Mình bắt đầu thấy sợ!

Bọn mình vẫn tiếp tục thư từ đều đặn. Trong một lá thư, anh đã nói yêu mình! Mặt mình đỏ bừng lên, trong đầu cứ ngổn ngang, không sao tập trung học được. Mình cũng không sao bình tĩnh nổi để xem xét hay cân nhắc gì nữa, thực sự là không biết phải đối diện với chuyện này như thế nào. Anh ấy yêu mình, dường như đó là điều mình mong đợi bấy lâu, nhưng mình lại không thể chấp nhận! Đầu óc mình rối như tơ vò, rồi sau khi nghĩ lại, mình quyết định viết thư trả lời rằng mình vẫn còn nhỏ, còn đang học, anh thì đang trong quân ngũ, bây giờ yêu nhau là không thích hợp, mong anh hãy đợi mình một thời gian nữa. Từ sau khi gửi lá thư đó đi, mình không nhận được bất cứ tin tức gì của anh, điều này khiến mình vô cùng phiền não. Liệu có phải là câu trả lời của mình đã vô tình khiến anh buồn, đã làm tổn thương đến lòng tự trọng của anh hay không?

Ngày qua ngày, mình vẫn chờ ngóng thư anh, thế nhưng, anh ở đâu mà sao quá xa xôi?

 

Nếu đem câu chuyện của Xuân viết thành tiểu thuyết, chắc hẳn sẽ trở thành một đề tài hay. Cũng từng có một tiểu thuyết kể về một cô bé mười bốn tuổi quen một chiến sĩ hải quân trong một lần đi du lịch trên biển. Sau đó, hai người thư từ qua lại và giữ gìn một tình bạn tốt đẹp. Vài năm sau, cô gái lớn lên và trở thành một nữ tiếp viên hàng không xinh đẹp. Ngày anh lính hải quân được xuất ngũ về quê, đã tìm gặp “người bạn nhỏ” của mình, và tình yêu đã nảy nở. Đây là một tiểu thuyết rất xúc động. Nhưng tiếc rằng cuộc sống hiện thực ngày nay thường không được như trong tiểu thuyết. Ở hoàn cảnh này, nếu anh bộ đội đó là người biết trân trọng và thật lòng yêu thương người “em gái” bé nhỏ, thì không nên làm ảnh hưởng đến tình cảm và cuộc sống của em trong thời điểm học hành quan trọng này.