Em không vào địa ngục thì ai vào 14.1

Đúng ba giờ chiều thứ Bảy, tôi đến phòng luyện võ, ở đó có một số người đang ngồi đợi. Tôi hùng dũng đi đến, khởi động, uống nước, rồi sau đó nhìn khắp một lượt những người ngồi xung quanh cho có hình thức. Bỗng tôi nhìn thấy bóng dáng quen thuộc.

Ba kẻ Nhất, Nhị, Tứ đang háo hức nhìn, lại còn chỉ ngón tay cái về phía tôi. Tôi đã cảnh cáo họ không được đến, dù sao tôi cũng bị kẻ khác đánh cho một trận, có gì đáng để xem chứ?

Nhất, Nhị, Tứ nhìn tôi, rồi quyết định lách qua đám người đi đến trước mặt tôi. Lão Đại phủi phủi vai tôi, nói vẻ quan tâm: “Tớ đến cổ vũ cho cậu.”

Tiểu Nhị: “Tớ đến để chụp ảnh.”

Tứ cô nương: “Tớ đợi để khiêng cậu về.”

Tôi: “…”

Tôi trợn mắt nhìn bọn họ, rồi bước vào trận đấu, khí phách ngút trời.

Hội trưởng làm trọng tài. Anh ta đang cầm một lá cờ nhỏ, khua khua. Chuẩn bị, bắt đầu!

Ánh mắt sắc như dao của Linh Linh cứ nhìn chằm chằm vào tôi, toàn thân chị ta đằng đằng sát khí. Linh Linh cứ nhảy qua nhảy lại trên tấm phản giống như một chú thỏ con.

Tôi khoa tay múa chân theo kiểu mà Lý Tiểu Long vẫn làm, sau đó đứng im, rất có phong thái của một đại hiệp.

Linh Linh bỗng hét lớn, giơ chân đá về phía tôi.

Chân của chị ta chưa chạm vào ngực tôi, tôi đã ngã ra thảm, sau đó ôm ngực kêu gào, vừa giả vờ đau đớn vừa nói: “Chị, em thua rồi, em thua rồi mà vẫn chưa được sao…”

Linh Linh nhìn tôi nằm trên mặt đất, chẳng hiểu gì cả. Đương nhiên chị ta biết là tôi giả vờ, giận dữ cúi người xuống kéo tôi đứng dậy: “Cô đứng lên! Tôi vẫn chưa đánh mà!”

Tôi vẫn nằm sóng soài trên đất kêu gào, sống chết cũng không chịu đứng dậy.

Trước mắt, mọi thứ vẫn nằm trong sự tính toán của tôi. Song sau đó đã xảy ra một chuyện.

Tứ cô nương bỗng hung hăng đi tới, trong lúc những người khác còn chưa hiểu chuyện gì đang diễn ra thì cô ấy đột nhiên song phi, đá trúng cằm Linh Linh.

Tiếp theo, một tiếng kêu kinh thiên động địa vang lên, Linh Linh ngã vật ra ngoài sân đấu ba mét. Lúc này, đến lượt chị ta kêu gào thảm thiết, đó mới là tiếng kêu đau đớn thực sự.

Những người xung quanh thấy chuyện chẳng lành, liền nhất loạt đứng dậy.

Tứ cô nương vẫn chưa thấy thỏa mãn, liền gằn giọng nói: “Biết đánh nhau là oách lắm à, khi tôi đánh, cô không biết phải tránh chỗ ngậm kẹo mút ra à?” Sau đó, Tứ cô nương lại hùng hổ định tiến lên, đá bồi thêm hai cú nữa, may có Tiểu Nhị và Lão Đại chặn lại.

Tôi run rẩy bò lên khỏi mặt sàn: “Tứ à, Tớ… tớ không sao…”

Đúng lúc đó, một trong số những người đang vây lấy Linh Linh bỗng nói lớn: “Không xong rồi, cằm Linh Linh bị trật rồi!”

 

Từ trán đến cằm Linh Linh bị quấn băng, trông rất tức cười. Chị ta đang nhìn tôi chòng chọc, ánh mắt đầy oán hận… Tôi thì không dám nhìn Tứ cô nương. Xem ra đôi khi võ công có thể chứng minh được thực lực của một người.

Mọi người trong hội đều đã đi hết, chỉ còn lại tôi và Tứ cô nương đến xin lỗi Linh Linh… Thực ra, Tứ cô nương là do tôi kéo đến bằng được, con bé này quả thật hung dữ, đá Linh Linh đến trật cả quai hàm, lại còn nói vẫn chưa đánh đã. Không may Linh Linh nghe thấy câu này, thế nên ánh mắt giận dữ lập tức chuyển sang sợ hãi.

Tôi nắm tay Linh Linh, ân hận nói: “Chị Linh Linh, em xin lỗi.”

Chị ta muốn hất tay tôi ra, nhưng nhìn thấy ánh mắt hung dữ như hung thần của Tứ cô nương, lập tức thay đổi tư thế, nắm chặt lấy tay tôi. Biểu hiện ấy thật thân thiện làm sao…

Tôi thấy vô cùng áp lực khi phải đối diện với sự gượng ép này, vì thế nói với Tứ cô nương: “Tứ Tứ, hôm nay cảm ơn cậu, nếu không… Thôi, cậu về trước đi được không? Hôm sau tớ sẽ mời cậu ăn cơm…”

“Thôi, khỏi cần, cứ theo quy tắc cũ, giúp tớ xách nước một tuần là được.” Tứ cô nương vừa nói vừa nhìn Linh Linh với ánh mắt đầy uy hiếp, rồi quay người bỏ đi.

Tứ cô nương đi rồi, chị Linh Linh mới lấy lại phong thái kiêu ngạo thường ngày của mình. Nhưng đáng tiếc cằm Linh Linh bị quấn băng kín, điều này ảnh hưởng không nhỏ đến hình tượng của chị ta. Hơn nữa, vì cằm bị trật nên chị ta không thể nói năng bình thường được, vậy nên…

Linh Linh đang há miệng thật to, nói một câu gì đó tôi cũng không nghe rõ, nghĩ ngợi một lúc, tôi mới hiểu ra câu chị ta nói là: Mộc Nhĩ, cô được lắm.

Tôi đang định nói thì thấy Chung Nguyên xông vào. Suýt chút nữa tôi đã tưởng mình bị hoa mắt. Đáng lẽ cái tên này phải đang đá bóng chứ? Không phải hắn là cầu thủ dự bị chứ?

Linh Linh vừa nhìn thấy Chung Nguyên, hai mắt lập tức long lanh như một chú thỏ con bị ức hiếp. Chị ta xúc động nhìn Chung Nguyên, nói không ra tiếng: “… Ớ… ung… uyên…”

One comment on “Em không vào địa ngục thì ai vào 14.1

  1. Pingback: Em không vào địa ngục thì ai vào – Tửu Tiểu Thất « Kaw Huỳnh

Trả lời

Mời bạn điền thông tin vào ô dưới đây hoặc kích vào một biểu tượng để đăng nhập:

WordPress.com Logo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản WordPress.com Đăng xuất /  Thay đổi )

Google photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Google Đăng xuất /  Thay đổi )

Twitter picture

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Twitter Đăng xuất /  Thay đổi )

Facebook photo

Bạn đang bình luận bằng tài khoản Facebook Đăng xuất /  Thay đổi )

Connecting to %s